Giày vò tới lui như vậy, thời gian nghỉ trưa đã trôi qua phân nửa, Từ Đinh Linh quyết định không ngủ nữa, nằm xem video một lúc rồi đến thư viện học.
Dạo này áp lực của anh ta quá lớn, trong lúc vô ý phát hiện xem một số video thú vị có thể giải tỏa thần kinh, cho nên đặc biệt tải một app video thú vị, lúc không học vào thì mở ra xem.
Hôm qua anh ta lướt trúng một video nấu ăn rất thú vị, tên là diễn biến của một chú lợn, còn gửi tin nhắn cho tác giả video.
Tác giả biên tập trạng thái khi còn sống của lợn rừng, trạng thái giải phẫu, còn có quá trình biến thành một đĩa thịt kho lại với nhau, đây vốn dĩ là một video rất dễ dẫn tới tâm lý đồng cảm của người xem, nhưng vì lúc lợn chết được xử lý quá sạch sẽ lưu loát, ngay cả một tiếng thét cũng không có, cộng thêm quá trình chế biến thực sự quá mê người, khiến người ta xem tới chảy nước miếng. Cho nên không ai đứng ra chỉ trích tác giả, ngược lại đều rất muốn nếm thử mùi vị của món thịt kho đó.
Từ Đinh Linh không có khát khao ăn uống quá lớn, không có quá nhiều hứng thú với thức ăn, anh ta chỉ thích xem quá trình nấu nướng, mà điều thu hút sự chú ý của anh ta là lời trong thanh ký tên ở trang chủ tác giả.
Một nơi có thể mang tới niềm vui cho mọi người, kết hợp với trạng thái hiện tại của anh ta, lập tức khiến anh ta cảm thấy đây là ý trời, kích động liền gửi tin nhắn cho tác giả video bộc lộ hết phiền não dạo gần đây của mình. Nhưng anh ta không hi vọng được chọn trúng, anh ta lớn như vậy vẫn chưa từng rút thưởng trúng, cũng không trông mong lần này có thể trúng.
Từ Đinh Linh mở app ra, phát hiện tác giả lại trả lời anh, chọn trúng anh làm người có duyên lần này, gửi phương thức giao thông và địa chỉ chi tiết của làng du lịch Thần Thú tới.
Anh ta không dám tin, nhìn chằm chằm điện thoại, nhiều lần xác nhận không nhìn lầm: "Không ngờ mình lại có thể trúng thưởng một lần trong đời!"
*
Sập tối, Từ Đinh Linh rời khỏi thư viện, đến thẳng làng du lịch Thần Thú. Chiều nay hiệu suất học tập vẫn rất thấp, anh ta luôn cảm thấy có người đang âm thầm quan sát mình, nhưng thư viện nhiều người như thế, mọi người đều đang vùi đầu đọc sách học hành, chỉ có một mình anh ta nghi thần nghi quỷ thường xuyên ngẩng đầu nhìn xung quanh, ngược lại càng giống tên nhìn trộm đáng nghi hơn. Anh ta chỉ có thể quy kết cảm giác kỳ quái này cho thần kinh suy nhược dẫn tới khi dạo này không nghỉ ngơi đàng hoàng.
Ngồi trên chuyến xe bus số 7, xe chở phân nửa hành khách chậm rãi ra khỏi nội thành, Từ Đinh Linh nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ ngày càng hẻo lánh, bất tri bất giác ngủ quên. Khi anh ta lần nữa bị ánh mắt như hình với bóng đánh thức, phát hiện xe vừa hay dừng ở trạm làng tu lịch Thần Thú, anh ta vội vàng chạy xuống xe, xoa dịu tâm trạng chậm rãi đi vào làng du lịch.
Mặt trời đã xuống núi, trong làng du lịch rất yên tĩnh, ánh sáng cũng rất mờ tối. Anh ta theo bảng hướng dẫn điện tử tìm tới trung tâm tiếp đãi du khách, trên đường không gặp bất cứ ai, cổng lớn trung tâm tiếp đãi cũng đóng chặt. Trong lòng anh ta nổi gai óc, phía trước bỗng nhiên có một ông lão đi tới, anh ta vội vàng đi lên hỏi: “Ông ơi, ông biết bà chủ của nơi này không?”
Kỳ Lân quan sát anh ta từ trên xuống dưới, gật đầu lia lịa, dáng vẻ vô cùng hài lòng: “Cậu chính là người có duyên nhỉ? Nào nào nào, tôi dẫn cậu đi gặp trưởng thôn.”
“Sao ông nhìn ra được?” Từ Đinh Linh vừa gặp ác mộng trên xe, lúc này thần kinh suy nhược lại mẫn cảm, nụ cười quá đỗi hưng phấn của Kỳ Lân ở trong mắt anh ta lập tức trở nên gian xảo mà hiểm ác, anh ta đứng yên bất động, nghĩ tới sau khi vừa vào thôn không gặp bất cứ du khách nào, nghi hoặc mình bị lừa vào ổ trộm cướp.
Kỳ Lân không hề ý thức được mình đã dọa người có duyên sợ, vuốt râu cười híp mắt nói: “Chuyện này không rõ ràng sao, cậu phờ phạc, chắc chắn là người có duyên mà trưởng thôn muốn tìm. Được rồi, có gì lát nữa rồi nói, đi theo tôi tới chỗ trưởng thôn trước, sắp phải tan ca rồi.”
Có ai nói trước mặt người ta như vậy không…trong lòng Từ Đinh Linh bị đâm một nhát, anh ta sờ mặt, chần chừ quay đầu nhìn con đường khi tới, trời đã hoàn toàn tối mù. Cổng thôn rất hoang vắng, không có một ai, trong bóng tối dường như có một đôi mắt trốn bên ngoài nhìn anh ta, còn đáng sợ hơn ở trong thôn. Anh ta rối rắm một lúc, quyết định đi cùng ông cụ, một chàng trai trẻ như anh ta đối đầu với ông cụ vẫn có vài phần thắng.