Tối thứ sáu, trong nhà hàng của làng du lịch Thần Thú rất náo nhiệt, ngày hôm sau được nghỉ, một đống cán bộ thành phần trí thức đặc biệt lái xe tới đây ăn cơm hẹn hò. Ôn Cố bận rộn từ bốn giờ rưỡi tới gần bảy giờ mới kết thúc công việc. Lúc từ bếp đi ra, vừa hay gặp Kỳ Lân và Từ Đinh Linh, còn tưởng lại là thực khách tới ăn cơm: “Tối nay nhà hàng đã đầy khách rồi nên dừng tiếp đãi, xin lỗi.”
Kỳ Lân: “Trưởng thôn, đây là người có duyên do Phu Gia chọn.”
Ôn Cố ngẩn người, nhìn kỹ lại, nhìn thấy trên dưới toàn thân chàng trai này đều tỏa ra khí tức tang thương, quả nhiên rất phù hợp tiêu chuẩn của người có duyên. Cô lập tức mỉm cười như đóa hoa, nhiệt tình chào hỏi: “Cừu cô độc đúng chứ, đi đi đi, đến chỗ tôi ngồi chơi.”
Từ Đinh Linh lưu ý thấy trong nhà hàng đầy thực khách, kinh doanh rất hot, anh ta lặng lẽ thở phào, nếu đã là làm ăn đứng đắn, vậy thì không cần sợ nữa. Anh ta theo bước chân của hai người, tự giới thiệu bản thân: “Tên thật của tôi là Từ Đinh Linh.”
Kỳ Lân khách sáo đáp: “Tôi tên Kỳ Lân.”
Từ Đinh Linh: “Tên ngầu quá…”
Ba người về tới viện, thôn dân khác còn đang làm việc, trong viện trống không, vô cùng thanh tĩnh. Ôn Cố rót cho Từ Đinh Linh cốc nước nóng, nhanh chóng đi vào chủ đề: “Anh thích ăn gì, bây giờ tôi nấu cho anh.”
Từ Đinh Linh rất ngại: “Nấu riêng sao? Hay là tôi tới nhà hàng ăn đi.”
“Như nhau cả, đều là tôi nấu.” Ôn Cố xắn tay áo, chọn mấy cây rau xanh tươi trên giá: “Tôi nhớ anh nói dạo này mất ngủ, chi bằng húp chút cháo trắng, kết hợp với hai món ăn, buổi tối ăn thanh đạm một chút, càng dễ ngủ.”
Từ Đinh Linh gật đầu: “Cảm ơn trưởng thôn.”
Kỳ Lân ngồi trước bếp nhóm lửa, Ôn Cố lần lượt xào rau nấu cháo, trong nhà bếp nhanh chóng bốc lên hương thơm của thức ăn.
Sau hơn bốn mươi phút, một bữa tối dày công nấu nướng đã ra lò. Ôn Cố bày từng món lên bàn, một bát cháo trắng, một đĩa rau cải nhỏ, một đĩa chân gà không xương, thêm một thìa củ cải chua cay, bữa tối trông rất đơn giản nhưng lại thành công khơi dậy cơn thèm ăn của Từ Đinh Linh. Anh ta cúi đầu húp cháo trắng, cháo trắng được nấu vừa chuẩn, hạt gạo mềm mại mà không nát, thanh đạm lại vừa miệng, kết hợp cùng chút củ cải chua cay, vô cùng khai vị Cái bụng vốn không đói bỗng nhiên bắt đầu réo ột ột, anh ta húp một hơi hết nửa bát cháo, lúc này mới lặng lẽ khắc chế tốc độ ăn, anh ta bình tĩnh lại, ánh mắt rơi vào hai chiếc đĩa, lần lượt nếm thử.
Cải xào không cần nói nhiều, được sản xuất từ vườn rau núi Ngô Đồng, cho dù luộc thì hương vị cũng không tệ, huống hồ còn thêm chút gia vị, nước tương và dầu vừng do Ôn Cố tự ép, vị thanh mát ngọt ngào, ăn cùng với củ cải cháo trắng chính là tuyệt phối. Mùi vị của chân gà không xương vô cùng tuyệt, chân gà đã lóc xương và dùng nước tương kho, trong quá trình nấu, nước tương thấm vào mỗi một bộ phận, đồng thời bởi vì có sự trung hòa của hơi nóng, khiến vị kho không quá nặng phá hỏng hương vị vốn có của nó. Bề ngoài chân gà mềm mại, gân bên trong vô cùng dai giòn, cảm giác ăn phong phú, tầng lớp rõ ràng, tất cả đều chuẩn bị như thế.
Từ Đinh Linh không nói chữ nào trong suốt quá trình, vùi đầu chuyên chú ăn, không bỏ lại một miếng rau nào, đây là mỹ vị mà anh ta chưa từng nếm qua. Trước đây, anh ta đánh vỡ đầu cũng không ngờ một bát cháo trắng cũng có thể khiến người ta thèm thuồng như thế.
Mấy hôm nay, chân mày luôn bất giác nhíu lại bất tri bất giác hoàn toàn giãn ra, khí tức tang thương tỏa ra mọi lúc trên người cũng dần tan biến. Anh ta nhắm mắt lại, dùng trái tim trải nghiệm cảm giác hạnh phúc bao bọc bản thân lúc này. Cảm xúc căng thẳng áp lực được giải phóng, mạch tư duy hỗn tạp trong đầu đã được lọc sạch rất nhiều, anh ta bỗng nhiên hiểu được, áp lực mà mình chịu đựng dạo gần đây đều tới từ nỗi sợ hãi trong lòng.
Anh ta sợ hãi thất bại, sợ hãi thất vọng, sợ hãi đối mặt với bản thân, càng sợ ánh mắt có mặt ở khắp mọi nơi.
Ôn Cố ngồi đối diện, theo dõi tỉ mỉ sự thay đổi trong cảm xúc của anh ta, các thôn dân cũng đều kết thúc công việc, trở về xem tình trạng tu hành của trưởng thôn. Nhóm người ngồi bên bàn ăn, đồng loạt nhìn Từ Đinh Linh, thấy khí tức tang thương trên người anh ta đã tan đi, chậm rãi mở mắt…
Từ Đinh Linh hồi thân từ trong thế giới mỹ thực, đối mặt với bảy đôi mắt tràn ngập mong chờ, trái tim anh ta nhộn nhạo, suýt chút ngã xuống bàn: “Mọi người là…?”
Ôn Cố: “Họ là nhân viên của làng du lịch, cũng là cư dân ở nơi này, mọi người rất nhiệt tình hiếu khách.”