Từ Đinh Linh gật đầu, thở phào một hơi: “Hóa ra là như vậy, chào mọi người. Trưởng thôn, cảm ơn bữa tối mà cô chuẩn bị cho tôi, nó có ý nghĩa rất lớn đối với tôi, không chỉ là một bữa ăn ngon, còn khiến tôi thông suốt vấn đề đã rối rắm từ lâu.”
Lời vừa dứt, Ôn Cố nhạy bén cảm nhận được không khí xung quanh xảy ra thay đổi, cô nhắm mắt “nhìn” đi, nhìn thấy vô số điểm sáng nhỏ chen chúc bay về phía cô, hòa vào da cô, dung hợp vào trong máu thịt. Sau khi linh khí trong cơ thể không ngừng tăng lên, cô cảm nhận rõ ràng có một luồng sức mạnh kỳ dị đang dần sinh thành, chảy trong mỗi một nơi trong cơ thể.
Kỳ Lân cực kỳ kích động: “A, thành công tụ linh rồi! Núi Ngô Đồng có hi vọng rồi!”
Từ Đinh Linh mơ màng hỏi: “Cái gì thành công rồi, ông đang nói gì…”
Các thôn dân đều chìm đắm trong vui sướng, không rảnh quan tâm tới anh ta, Đế Giang vui vẻ lấy điện thoại ra đăng nhập app video lướt: “Mau chọn thêm vài người có duyên cho trưởng thôn nữa…”
Từ Đinh Linh: “?”
Cho tới khi điểm sáng nhỏ trong không khí không tới gần nữa, luồng sức mạnh thần bí trong cơ thể dần bình ổn yên ắng, lúc này Ôn Cố mới mở mắt, nhìn các thôn dân vô cùng rõ nét trước mắt, cô ngơ người. Dường như thị lực của cô đã tốt lên, cho dù trong đêm tối, ánh sáng không đủ, cũng có thể nhanh chóng nắm bắt được chi tiết trên gương mặt của tất cả mọi người, thậm chí cũng nhìn rõ mồn một sự vật ngoài mười mét. Nói thế nào nhỉ, giống như đã có một đôi mắt điện tử HD.
Xuân Thập nhíu mày, hơi lo lắng: “Sao cô cứ ngẩn ra thế, không phải ngốc rồi chứ.”
Ôn Cố chớp mắt, không quá quen với thế giới HD như vậy: “Không sao, đợi tôi thích ứng một lát.”
Sau khi cơn kích động ngắn ngủi trôi qua, các thôn dân dần bình tĩnh, lực chú ý quay lại trên người Từ Đinh Linh lần nữa. Kỳ Lân cười ha ha vuốt râu, ánh mắt nhìn anh ta cực kỳ thân thiết hiền hòa: “Đinh Linh, nghe nói dạo này cậu luôn gặp ác mộng?”
Từ Đinh Linh: “Đúng vậy, hơn nữa rất dễ nghi thần nghi quỷ, tôi nghĩ chắc là áp lực tinh thần quá lớn dẫn tới, bây giờ đã tốt lên nhiều rồi. Buổi tối nhất định có thể ngủ một giấc ngon.”c
Nói tới đây, anh ta bỗng nhiên ý thức được, hình như từ khi mình vào làng du lịch, cảm giác bị nhìn lén luôn theo đuôi những ngày qua đã biến mất, quả nhiên nơi này là một nơi khiến người ta thư giãn vui vẻ.
Kỳ Lân gật đầu: “Vậy sau này nếu tâm trạng của cậu không tốt thì tới làng du lịch chơi, đừng đè nén trong lòng, dễ sinh tiểu quỷ.”
Từ Đinh Linh cười nói: “Ông nói là tâm bệnh sao, ví dụ này rất chuẩn xác. Dạo này tôi luôn nghi ngờ xung quanh có ánh mắt đang nhìn lén mình, không phải chính là bản thân tôi tự tạo tiểu quỷ cho mình sao.”
Điều đáng sợ là anh ta còn từng nghĩ quẩn, lần đó nếu không phải bị cú điện thoại của giảng viên chen ngang, anh ta đã nhảy từ tầng thượng ký túc xá cũ xuống rồi. Bây giờ nhớ lại, đúng là vừa sợ vừa khó hiểu, sao lại cứ đi vào lối bế tắc như thế chứ, rõ ràng chỉ là một nan đề nhỏ bé, không đáng để so với tính mạng.
“Người trẻ, cảm giác của cậu đúng đó.” Phu Gia không biết từ đâu xách ra một ấm trà, rót một ly trà vào trong ly trước mặt anh ta, sắc trà thanh tú, hương trà chậm rãi bay đi.
“Nó vẫn luôn theo bên cạnh nhìn cậu.”
Từ Đinh Linh cúi đầu nhìn trà, lại nâng mắt nhìn Phu Gia, dư quang nơi khóe mắt không nhịn được nhìn về phía sau: “Có ý gì? Tôi, tôi là sinh viên y, không mê tín.”
Phu Gia khẽ nhíu mày: “Vậy tôi dùng phương thức khoa học giải thích với cậu vậy. Cảm xúc tiêu cực sẽ ảnh hưởng tới từ trường của bản thân con người. Khi cảm xúc ảnh hưởng quá lớn, mà vừa hay sống trong môi trường u ám, sẽ sinh ra một loại từ trường tiêu cực, cũng tức là tiểu quỷ, nó sẽ sinh ra ảnh hưởng trực tiếp tới con người. Không phải cậu thường xuất hiện ảo giác sao, chính là do nó ban cho đó.”
Giải thích như vậy dường như không có gì đáng sợ mấy, Từ Đinh Linh dũng cảm nhìn xung quanh một vòng, bán tín bán nghi: “Bây giờ nó còn không, tôi phải làm sao mới xua đuổi được nó?”
Phu Gia: “Chỗ chúng tôi phong thủy tốt, nó không dám vào, cậu uống ly trà này, sau này nó sẽ không nhắm vào cậu nữa.”
Câu từ thần thánh như vậy bình thường anh ta tuyệt đối sẽ không tin, nhưng dạo này bên cạnh có quá nhiều chuyện lạ, mà sau khi vào làng du lịch, anh ta không chỉ thả lỏng tinh thần, ngay cảm cảm giác bị nhìn trộm cũng biến mất, không khỏi tự chủ mà tin vài phần. Anh ta bưng ly trà lên uống một hơi vào miệng, phát hiện trà này ngon ngoài dự đoán.
Phu Gia lắc đầu, ghét bỏ nói: “Hoa lài cắm bãi phân trâu…”
Từ Đinh Linh ngượng ngùng: “Bình thường chưa từng uống trà cao cấp như vậy, cùng lắm pha chút cẩu kỷ hoa cúc.”