Virtus's Reader

Đảo mắt đã tới mười giờ đêm, các thôn dân về nhà nghỉ ngơi, sau khi sắp xếp chỗ ở cho Từ Đinh Linh, Ôn Cố cũng về nghỉ ngơi.

Từ Đinh Linh tắm nước ấm rồi chui vào chăn nằm, tâm trạng vui thích, không ngờ vẻ ngoài của phòng ốc trong thôn trông cũ kỹ, nhưng bên trong lại rất mới rất sạch sẽ.

Sau khi làng du lịch vào đêm, nhiệt độ bên ngoài giảm thấp hơn nội thành Hải Thành mấy độ, trong phòng lại vô cùng ấm áp dễ chịu. Hơn nữa áo tắm và chăn gối chuẩn bị trong phòng cực kỳ thoải mái, mềm mại dễ chịu, nhẹ nhàng, bao bọc lên người rất ấm áp. Buổi tối anh ta ăn rất thỏa thích, thần kinh căng thẳng cũng được thả lỏng, môi trường cư trú lại thoải mái như thế, gần như đặt đầu vào gối là ngủ say.

*

Hôm sau là thứ bảy, Từ Đinh Linh vẫn bị chuông báo thức năm giờ rưỡi đánh thức, bình thường giờ này anh ta đã dậy tới thư viện học. Anh ta ấn tắt chuông báo thức, lưu luyến rời khỏi chăn. Tuy giường thật sự rất thoải mái, nhưng làng du lịch rất xa trường học, anh ta phải quay về sớm để học. Thay sang quần áo của mình, anh ta đi tìm Ôn Cố và các thôn dân chào tạm biệt.

Ôn Cố cũng vừa mới dậy, đang nấu bữa sáng trong bếp, nhìn thấy dáng vẻ tươi tỉnh của Từ Đinh Linh liền biết tối qua anh ta ngủ rất ngon: “Sao lại dậy sớm như thế, bữa sáng sắp xong rồi, anh ngồi đợi một lát.”

Từ Đinh Linh vốn muốn từ chối, ngửi được mùi thơm từ trên bếp bay tới, anh ta lập tức nuốt nước bọt: “Nấu gì vậy, thơm quá.”

“Tôi nấu một ít bánh bao, nhân thịt nhân chay đều có, còn có kem sữa trứng và đậu ngọt, anh thích ăn vị gì lát nữa tự chọn, phải rồi, còn có đậu tương và canh táo đỏ.”

Từ Đinh Linh chỉ nghe thôi trong miệng đã bắt đầu tiết nước bọt, vô cùng thèm thuồng: “Trưởng thôn, làm nhân viên của cô thật hạnh phúc. Chỗ cô còn tuyển người không, hay là tôi đừng thi thạc sĩ nữa, tới chỗ cô làm việc thì thế nào?”

Ôn Cố nhét vài cây củi vào trong bếp, cười nói: “Được chứ, anh biết chẻ củi không, hoặc ép nước trái cây cũng được, bây giờ trong thôn rất thiếu người.”

Từ Đinh Linh: “Nói tới chẻ củi, tại sao trong thôn không dùng khí thiên nhiên hoặc năng lượng mặt trời, củi lửa phiền phức biết bao…”

Ôn Cố: “Trong thôn nghèo, tạm thời không dùng nổi những thứ đó.”

Từ Đinh Linh lập tức bày tỏ thấu hiểu, càng có vài phần thân thiết với làng du lịch, mọi người đều là người nghèo, nói chuyện không có khoảng cách: “Trưởng thôn, tay nghề của cô tốt như thế, sớm muộn cũng có thể kiếm nhiều tiền!”

Hai người nói chuyện câu được câu mất, chủ đề bất tri bất giác chuyển tới chăn đệm trong thôn. Từ Đinh Linh chưa từng ngủ chăn đệm nào thoải mái như vậy, bèn muốn hỏi thăm thương hiệu và giá cả. Nếu không đắt lắm thì anh ta trở về sẽ mua một bộ. Sau khi biết toàn bộ đồ dụng trên giường và áo tắm trong thôn đều do một mình Phu Gia đích thân may, anh ta bày tỏ rất kinh ngạc: “Anh Phu Gia đúng là thông minh khéo léo!”

Ôn Cố gật đầu nói: “Quả thật rất khéo, quần áo của chúng tôi cũng do anh ấy may, đừng thấy kiểu dáng đơn giản, vải mà anh ấy dùng và thủ pháp cắt may đều thuộc dạng tốt nhất, mặc vừa thoải mái vừa vừa người.”

Từ Đinh Linh vô cùng rung động, anh ta do dự một lúc, chần chừ hỏi: “Trưởng thôn, không biết trong thôn có bán chăn đệm không? Tôi rất thích, muốn mua một bộ tự dùng.”

“Chuyện này phải xem Phu Gia, lát nữa anh ấy tới ăn sáng anh hỏi thử.”

Nói Tào Tháo Tào Tháo tới, Ôn Cố vừa nói xong, Phu Gia đã từ ngoài cửa đi vào, hôm nay anh ta mặc đồ đen phẳng phiu, mái tóc dài màu tuyết buộc đuôi ngựa ở phía sau, đẹp trai hơn bình thường nhiều. Tối qua Từ Đinh Linh mê đắm mỹ thực và ánh đèn hơi tối nên không nhìn rõ anh ta trông thế nào, lúc này trời sáng nhìn rất rõ ràng, Từ Đinh Linh lập tức ngơ ngẩn, nói chuyện cũng không vươn thẳng đầu lưỡi được.

Phu Gia khó khăn lắm mới hiểu ý của anh ta, đắc ý nói: “Mắt nhìn của cậu không tồi, chăn đệm do tôi may rất trân quý, vật liệu sử dụng đều là đồ tốt không mua được ở ngoài, giá trị xa xỉ. Nhưng nể tình cậu là người có duyên, tặng cho cậu một bộ vậy.”

Lúc Từ Đinh Linh nghe được nửa câu trước, trong lòng còn thấp thỏm bất an, lo lắng có thể mình sẽ không mua nổi, lúc nghe tới nửa câu sau, anh ta không dám tin: “Tặng không tôi?”

Cho tới khi xách chăn đệm đã bọc sẵn và túi đồ ăn sáng đủ khẩu vị ngồi lên chuyến xe bus số 7 về trường, anh ta vẫn cảm thấy giống như mơ. Một đêm trải qua quá kỳ diệu, không chỉ có mỹ thực miễn phí, ở miễn phí, lúc đi còn đóng gói chăn đệm và đồ ăn sáng, quan trọng hơn là tâm trạng của anh ta lúc này vui vẻ nhẹ nhõm hơn bao giờ hết, quá hiếm hoi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!