Virtus's Reader

Về tới trường, Từ Đinh Linh đi thẳng tới ký túc xá, trong tòa lầu ký túc xá cũ luôn đầy rẫy một mùi cũ kỹ mục nát, mùa đông ánh nắng soi vào, bụi bay đầy trời. Anh ta mở cửa phòng ký túc xá, phát hiện cửa sổ lại mở, anh ta nhớ trước khi ra ngoài rõ ràng đã đặc biệt kiểm tra cửa nẻo, xác định đã đóng chặt rồi.

“Không tới mức chỗ này cũng bị trộm chứ…” Anh ta nhỏ giọng lẩm bẩm nhìn một vòng trong phòng, xác nhận không thiếu thứ gì thì đóng cửa lại, tới bên giường thay chăn đệm mới, cả căn phòng lập tức sáng bừng lên.

Từ Đinh Linh ôm chăn đệm cũ tới thùng rác cuối hành lang vứt đi, cảm giác bị nhìn trộm bỗng nhiên lại xuất hiện, anh ta quay đầu nhìn xung quanh, không có bất cứ phát hiện gì. Nghĩ tới tiểu quỷ mà Kỳ Lân và Phu Gia nói tối qua, anh ta kinh hồn bạt vía sải bước đi về.

Lúc này, một luồng gió lạnh từ cửa sổ thổi vào, chui vào cổ áo anh ta, anh ta nghe thấy bên tay bỗng nhiên vang lên một tiếng rít chói tai. Tiếng rít kéo dài khoảng ba mươi giây, khiến tai anh ta đau nhức, sau khi âm thanh biến mất, anh ta cảm thấy trong cổ có thêm gì đó, vươn tay sờ, trên đầu ngón tay dính một lớp tro, giống như thứ gì đó bị hóa thành tro.

Từ Đinh Linh không dám nghĩ sâu, lập tức cởi áo khoác phủi tro trong cổ đi, tái mặt về ký túc xá. Sau này, cảm giác bị nhìn trộm cũng không còn xuất hiện nữa, mà anh ta cũng thành công thi đỗ vào trường thạc sĩ mà mình thích. Anh ta chưa từng nhắc tới chuyện này với bất cứ ai xung quanh. Nhưng lòng kính nể với sinh mạng đã khắc sâu vào đầu anh ta. Anh ta không dám dễ dàng nảy sinh cảm xúc tiêu cực nữa, một khi tâm trạng không tốt, anh ta sẽ tới làng du lịch Thần Thú ăn một bữa cơm ngủ một đêm, thức dậy phiền não gì cũng bay biến.

*

Bất tri bất giác đã tới cuối tháng mười hai, Hải Thanh đón chào trận tuyết đầu tiên của năm nay. Tuyết rơi rất lớn, nhiều tuyến đường công cộng bị buộc dừng, chuyến xe số 7 tới làng du lịch Thần Thú cũng dừng. Xe riêng dù lái cũng không lái vào được. Không có du khách, làng du lịch đã rơi vào trạng thái dừng hoạt động.

Hiếm khi không cần ép trái cây, Xuân Thập cực kỳ vui, để chúc mừng được nghỉ, anh đặc biệt thịt một con lợn sữa bảo Ôn Cố làm lợn quay, nhân tiện giúp cô quay video.

Bạch Trạch và Đế Giang ở trong viện xếp người tuyết, tuổi của hai người cộng lại có thể còn già hơn Trái Đất lại vô cùng ấu trĩ, xếp mãi xếp mãi rồi chơi ném tuyết, rất rộn ràng.

Ôn Cố quay lợn trên lò, lúc chín tới, cô rắc bột gia vị và nước tương lên, thịt quay trộn lẫn mùi thơm thì là tỏa ra, cả căn viện đều là mùi hương này. Thi thoảng cô chuyển động giá quay, thịt quay nóng đều, giúp nước tương càng thấm vị hơn.

Sau khi ăn xong, Ôn Cố chỉnh sửa video, thêm background, nhạc rồi đăng lên app, vừa đăng lên chưa bao lâu đã nhận được hai tin nhắn.

【 Tác giả video có thù với Nhị sư huynh[1] sao? 】

[1]Trư Bát Giới

【 Tôi cảm thấy tác giả có thể ra một chuỗi video, tên là “một trăm cách ăn thịt lợn”, hiện tại còn thiếu chín mươi tám cách. 】

Ôn Cố nhìn tin nhắn, cảm thấy mê man, người có thù với Nhị sư huynh không phải cô, là Xuân Thập! Trời biết tại sao anh luôn nhắm tới lợn.

Cô cạn lời tắt app, quay đầu kéo Xuân Thập thương lượng chuyện làng du lịch tăng thêm hạng mục giải trí.

Hạng mục giải trí trong thôn quá ít, không thu hút được khách thuê phòng, mọi người đều chỉ chơi trong ngày, lâu dài không có lợi cho việc phát triển, rất có thể sẽ chỉ còn nhà hàng nông gia đơn nhất. Thôn lớn như thế, phòng nhiều như thế, lãng phí khơi khơi thực sự rất đáng tiếc, cho nên cô quyết định tăng thêm vài hạng mục giải trí hot hiện tại trong thôn.

Hạng mục đầu tiên chính là suối nước nóng.

Mấy hôm trước, cô vô tình nghe Phu Gia nhắc tới trên núi Ngô Đồng có một dòng suối nước nóng thiên nhiên, nước suối hàm chứa linh khí, sau khi ngâm mình, da dẻ sẽ trơn bóng mịn màng giống như ngọc Dương Chi, giống như mới sinh. Cô tò mò từng đến thử một lần, hiệu quả thực sự rất tốt. Sau khi ra khỏi nước, da dẻ toàn thân trắng trẻo hẳn, ngay cả vết chai ở gót chân cũng biến mất.

Nếu có thể dẫn suối nước nóng này vào thôn, nhất định sẽ rất được săn đón. Tới lúc đó tăng thêm vài hoạt động nhỏ trong đêm, không sợ không thu hút được khách thuê.

Vấn đề hiện tại chính là nên dẫn suối nước nóng ra thế nào.

Xuân Thập bày tỏ việc nhỏ như con thỏ: “Vẽ một trận pháp là được.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!