Virtus's Reader

Sau khi xác thực có thể dẫn suối nước nóng trên núi Ngô Đồng vào thôn, Ôn Cố lập tức đưa chuyện này vào lịch trình, quyết định nhân lúc mấy ngày tuyết lớn phong tỏa đường, hoàn thành hạng mục suối nước nóng, đợi thời tiết tốt lên, giao thông khôi phục sẽ có thể trực tiếp mở cửa với bên ngoài.

Đầu tiên, phải chọn một vị trí phù hợp xây dựng bể nước nóng. Cô cầm bản đồ tới lui mấy vòng trong thôn, lúc đi qua hồ nước, nhìn thấy một chú chim xinh đẹp đậu trên mặt băng. Ngoại hình của con chim này rất giống bạch hạc, màu lông xinh đẹp rực rỡ, bảo thạch xanh và chu sa đỏ chiếu lên nhau, giống như một vạt ráng chiều vào thời khắc sập tối mùa đông, khi ngày và đêm giao nhau, khiến người ta mê đắm. Lúc này, nó đang cúi đầu mổ mặt băng, cái mỏ màu trắng giống như một cái chùy, mổ một cái đã chọc thủng lớp băng dày 2cm, nhẹ nhàng gắp một con cá béo lên.

Ôn Cố nhìn chú chim này cảm thấy hơi quen mắt, đi vào nhìn kỹ, phát hiện nó đứng một chân trên mặt băng, di chuyển cũng dựa hết vào chân đó, nhảy tới nhảy lui cực kỳ linh hoạt. Nhìn thấy nó nuốt sống con cá béo, Ôn Cố vỗ trán, cuối cùng cũng nghĩ ra: “Tất Phương, sao chị lại biến về nguyên hình rồi?”

Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy nguyên hình của Tất Phương, rất giống với miêu tả bằng chữ tìm kiếm được trên mạng.

Tất Phương vỗ cánh bay lên bờ, khoảnh khắc đáp đất lại hóa thành hình người, một bộ váy đỏ ở trong tuyết trắng càng thêm xinh đẹp: “Như thế bắt cá khá tiện.”

Ôn Cố gật đầu nói với chị ấy kế hoạch xây dựng suối nước nóng, hỏi: “Chị cảm thấy xây bể nước nóng ở đâu thì hợp?”

Bình thường Tất Phương khá kiệm lời, nhưng lần nào đưa ra kiến nghị cũng rất đáng tin, chị ấy tiện tay chỉ vào phía sau thôn: “Chân núi rất thích hợp, không chiếm chỗ, cảnh sắc cũng đẹp.”

Ôn Cố và Tất Phương có cùng suy nghĩ, trong thôn nhiều kiến trúc phòng ốc, nếu xây suối nước nóng trong thôn chắc chắn phải phá dỡ mấy căn viện để trống chỗ, mà nếu xây ở chân núi thì không cần phiền phức như thế, quan trọng hơn là còn có thể lợi dụng địa hình của chân núi thiết kế suối nước nóng thành dạng bậc thang, cách ly thành các bể nước với chủ đề khác nhau, cho du khách có nhiều lựa chọn hơn.

Khảo sát ở trong thôn cả buổi chiều, sau đó lại lên mạng tra tài liệu liên quan cả buổi tối, cuối cùng Ôn Cố cũng nắm chắc, không màng nghỉ ngơi, lập tức triệu tập thôn dân bắt đầu thương thảo kế hoạch xây dựng cụ thể. Cô đưa bản thiết kế do mình vẽ ra, trải ra trên mặt bàn cho mọi người xem: “Hiệu quả trên ảnh, mọi người có thể làm ra không?”

Đế Giang nghiêng đầu nhìn một lúc: “Cái này dễ, không phải chỉ là xây vài cái bể sao, chuyện nhỏ.”

Xuân Thập trực tiếp hơn, đứng dậy xách thùng đi ra ngoài: “Tôi trộn xi măng trước.”

Thôn dân khác thấy vậy cũng lần lượt nhận việc của mình rồi bắt đầu làm, làng du lịch yên tĩnh nhanh chóng náo nhiệt lên.

*

Năng lực làm việc của các thôn dân siêu mạnh, hiệu suất cực cao, chưa tới hai ngày, hạng mục suối nước nóng đã hoàn thành. Bể tắm lộ thiên lớn nhỏ đan xen xếp hàng trong đình viện ở chân núi, trong đó, bể tắm hỗn hợp nam nữ là bể lớn nhất, nằm ở nơi thấp nhất chân núi. Ôn Cố dựng núi giả, guồng quay trong bể nước nóng làm trang trí, bốn mặt đều có đình viện vây quanh, xuyên qua cổng vòm chính là phòng thay đồ chia ra nam nữ, xuyên qua tiếp một cánh cửa mới là lối ra vào, thiết kế như thế này vừa đảm bảo tính kín đáo lại khiến cảnh trí sẽ không nhàm chán lắm.

Cân nhắc tới tính đa dạng của du khách, Ôn Cố đặc biệt thiết kế nhiều loại đính kèm khác nhau để lựa chọn. Ngoài ra, còn có một bể nước nóng lớn tách riêng nam nữ và rất nhiều bể nhỏ chỉ cung cấp cho gia đình, tình nhân, bạn bè hoặc một mình sử dụng, có bể liên kết lẫn nhau, có bể thì được tách riêng, cao thấp đan xen, rất thú vị.

Xuân Thập vẽ trận pháp cho mỗi bể, trận pháp không chỉ dẫn nước trong suối nước nóng trên núi Ngô Đồng tới, đồng thời còn có hiệu quả giữ ấm, làm sạch, đảm bảo nước trong bể nước nóng vừa ấm vừa sạch.

Nhưng để bảo đảm, Ôn Cố quyết định sau khi hoạt động cứ cách 24 tiếng sẽ thay nước một lần, đảm bảo chất nước tuyệt đối sạch sẽ.

Xuân Thập rất tức giận với việc này, anh cảm thấy năng lực của mình bị nghi ngờ: “Cô lại không tin tôi?”

Ôn Cố vừa nhờ người xây xong bể nước nóng và đình viện, chính là lúc thái độ ôn hòa nhất, thấy anh không vui, cười ha ha nói: “Đương nhiên tôi tin anh, nhưng người ngoài không biết sự lợi hại của anh, tới lúc đó truyền ra chuyện chúng ta không thay nước, danh hiệu của chúng ta sẽ hỏng bét, còn kéo khách du lịch kiểu gì nữa?”

Xuân Thập vẫn rất bất mãn, nhưng anh cũng không phải người vô lý, hiểu chuyện này liên quan tới sự phát triển của làng du lịch, bèn không xoắn xuýt ở vấn đề thay nước nữa, anh nghiêm mặt quay người về viện: “Đói rồi, tôi muốn ăn thịt.”

Ôn Cố chạy theo anh, cười nói: “Được, nấu một bát mì sườn cho anh, thêm hai cái trứng!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!