Virtus's Reader

Sau khi trời tối, đình viện suối nước nóng nằm ở phía sau thôn sáng đèn, Ôn Cố và các thôn dân ngâm suối nước nóng trong bể hỗn hợp nam nữ. Mặt nước nổi lên một tấm bàn nhỏ, trên mặt bàn để trà nước và đồ ăn vặt, mọi người vừa nói chuyện vừa ăn vặt, vô cùng thích ý.

Tuyết vẫn đang rơi, nhưng đã nhỏ đi rất nhiều, chiều nay sở giao thông đã đăng thông báo, mặt đường tích tuyết đã bắt đầu được dọn dẹp, hai ngày sau xe bus số 7 sẽ khôi phục, tới lúc đó làng du lịch cũng phải kinh doanh trở lại. Ôn Cố nhìn đình viện trước mặt mà ủ dột, nhìn công trình phần cứng của làng du lịch này tăng lên từng chút, nhân viên lại thành vấn đề lớn nhất. Hiện tại nhân viên cả thôn cộng thêm cô mới bảy người, mọi người đều có công việc riêng, suối nước nóng này nên để ai quản lý đây…

Cô chăm chú suy nghĩ hơn một buổi, trong đầu bỗng nhiên lóe sáng, quay đầu hỏi thăm Xuân Thập về bốn thôn dân phiêu bạt bên ngoài kia. Khi cô chính thức đảm nhiệm vị trí trưởng thôn, họ vừa hay ra ngoài du lịch, tới nay cũng chưa gặp. Nếu có thể gọi họ về giúp đỡ, công việc trong thôn sẽ không căng thẳng như thế.

Xuân Thập kiễng chân ngồi trong nước, nửa lồng ngực lộ trên mặt nước, màu da trắng hơn cô rất nhiều, còn có tuyến cơ bắp như ẩn như hiện. Thực ra bỏ đi tính khí quái gỡ của anh, tổng thể hình tượng của anh vẫn rất tốt, đẹp trai, biết săn bắt, biết viết chữ đẹp, còn biết làm mộc xây nhà, làm việc cũng cần mẫn…Tính kỹ ra, ưu điểm lại không ít, Ôn Cố thầm kinh ngạc.

Xuân Thập đang bóc đậu phộng ăn, hoàn toàn không biết hoạt động tâm lý của Ôn Cố: “Không lâu trước đây, họ đã gửi tín hiệu báo bình an cho thôn, thấy phương hướng là vùng cực bắc, đoán chừng tạm thời không về được.”

Đi bộ du hành tới cực bắc cũng rất đáng khâm phục, Ôn Cố không nói gì, lắc đầu, cuối cùng vẫn quyết định tuyển vài người vào thôn. Thời gian qua, cô cũng coi như đã hiểu rõ tính cách của mấy thôn dân, đều rất hòa khí, hơn nữa còn kiên nhẫn chịu khó, cho ăn ngon uống ngon tuyệt đối sẽ không vô duyên vô cớ làm người khác bị thương, tới lúc đó chỉ cần bảo họ chú ý một chút đừng bại lộ thân phận thì không có vấn đề gì.

Cô nói ra quyết định này, các thôn dân lập tức bày tỏ ủng hộ, thậm chí bảo cô tuyển thêm vài người đổi ca với họ.

Xuân Thập chủ động đề ra yêu cầu: “Tuyển một người biết ép nước trái cây.”

Kỳ Lân vội nói tiếp: “Tuyển thêm người biết thu ngân, các du khách đều nói, một ông lão như tôi ở nội thành đã sớm nghỉ hưu dưỡng lão rồi.”

Ôn Cố: “…”

Tin tuyển dụng vẫn chưa đăng, một hai người đã không muốn làm nữa.

*

Sau khi suy nghĩ kỹ lưỡng một đêm, Ôn Cố đăng bốn tin tuyển dụng lên web tuyển dụng, chuẩn bị tuyển một nhân viên ép nước trái cây, một nhân viên tài vụ, một nhân viên tiếp đãi và một thu ngân siêu thị. Doanh thu của làng du lịch luôn nằm trong trạng thái tăng dần, sau khi tăng nhiều hạng mục, thống kê tài vụ sẽ ngày càng phức tạp, tuyển một tài vụ chuyên nghiệp rất cần thiết. Còn nhân viên tiếp đãi, là chuyên môn phụ trách thống kê du khách ra vào đình viện suối nước nóng.

Lương của mấy chức vụ gần như nhau, đều khoảng năm nghìn tệ, chỉ có nhân viên tài vụ nhiều hơn một xíu, sáu nghìn tệ. Ở Hải Thành mà nói, mức lương này không cao, thậm chí khá thấp, nhưng chỗ cô còn bao ăn ở, vì vậy tính kỹ ra thực ra đãi ngộ rất tốt.

Sau khi tin tuyển dụng được đăng tải chưa tới một ngày, Ôn Cố đã nhận được ba mươi mấy bức thư xin việc, sau khi cô sàng lọc, chọn ra một người ứng tuyển trong đó gọi điện thoại thông báo phỏng vấn. Người ứng tuyển này là một cô gái trẻ, vị trí xin việc là nhân viên tiếp đãi. Cô đã hỏi vài thông tin cơ bản trong điện thoại, cảm thấy cô gái này rất đáng tin, thế là bảo cô ấy đợi sau khi xe bus số 7 hoạt động thì tới làng du lịch phỏng vấn.

Sáng thứ tư, hơn năm giờ, Thu Đồng đã đeo cặp rời khỏi nhà trọ, vất cả cả chặng đường, lúc bảy giờ hơn, cô ấy đã đứng ở cổng thôn làng du lịch Thần Thú. Cô ấy quan sát cổng chào ở đầu thôn, căng thẳng đi vào.

Cô ấy là sinh viên tốt nghiệp chuyên ngành lịch sử cổ đại khóa này, bởi vì chuyên ngành kém được quan tâm nên vẫn chưa tìm được công việc phù hợp, vốn nghĩ từ bỏ Hải Thành về quê làm một thư ký nhỏ, kết quả hôm trước đã nhìn thấy tin tuyển dụng trên mạng, tuy địa điểm hơi hẻo lánh nhưng đãi ngộ khá được, khi đó cô ấy kích động gửi CV, không ngờ lại có được cơ hội phỏng vấn.

Lúc nhận được điện thoại, cô đang đóng gói hàng ở siêu thị, mấy hôm trước, đường kẹt nên nhân viên giao hàng không vào được, trong cửa hàng đã trữ rất nhiều đơn hàng, hôm nay phải gửi đi toàn bộ. Cô bảo Tiểu Đồng đợi một lúc ở trung tâm tiếp đãi du khách, ném cho Xuân Thập và Kỳ Lân rồi đi sang đó.

Thu Đồng có một gương mặt tròn, nụ cười rất thân thiện, lần đầu tiên nhìn thấy cô ấy, Ôn Cố rất có hảo cảm: “Thu Đồng đúng không, chị là Ôn Cố, trưởng thôn ở đây.”

Thu Đồng thấy bà chủ của làng du lịch trẻ như vậy, cảm xúc căng thẳng được xoa dịu: “Chào trưởng thôn, em là Thu Đồng, chị có thể gọi em là Tiểu Đồng.”

Ôn Cố gật đầu, giới thiệu với cô ấy tình hình kinh doanh của làng du lịch và tất cả hạng mục hoạt động hiện tại, còn dẫn cô ấy vào thôn quan sát, trọng điểm trong đó là tham quan đình viện suối nước nóng: “Chắc em nhìn ra được, hiện tại trong thôn khá thiếu người, nhân viên đều là thôn dân trong thôn kiêm chức, em là người ngoài thôn đầu tiên ứng tuyển. Suối nước nóng là một hạng mục mới bổ sung của bọn chị, công việc của em chính là phụ trách tất cả công việc vặt ở đình viện suối nước nóng, bao gồm công việc soát vé lúc du khách ra vào đình viện, vệ sinh đình viện và khử trùng khăn tắm, có thể lượng công việc sẽ hơi lớn, sau khi hoạt động, chị sẽ xem tình hình rồi quyết định có tuyển thêm nhân viên hay không…”

Với mức lương năm nghìn tệ mà nói, quả thật lượng công việc này hơi lớn. Nhưng suy nghĩ tới bao ăn bao ở và môi trường của làng du lịch, Thu Đồng vẫn hơi dao động. Đặc biệt là sau khi cô ấy vào đình viện suối nước nóng, nhìn thấy toàn cảnh bên trong, trong lòng càng dao động dữ dội.

Ôn Cố nhìn ra được sự dao động của cô ấy, cười nói: “Chị cảm thấy điều kiện của em rất tốt, làm việc này có lẽ hơi không phát huy được tài năng, nhưng em cũng không cần vội quyết định, trở về từ từ suy nghĩ. Phải rồi, em từ nội thành tới từ sớm chắc còn chưa ăn cơm nhỉ, chi bằng ở lại ăn bữa sáng rồi đi, đồ ăn ở thôn bọn chị không tệ đâu.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!