Mới đầu Ôn Cố không chú ý tới, say sưa nhìn một lúc mới phát hiện, quan tâm hỏi: “Anh làm sao vậy, đau bụng à?”
Xuân Thập lập tức hừ lạnh một tiếng, tựa như đang đợi cô hỏi câu này, phẫn nộ nói: “Nhanh như thế đã tìm được nhân viên vệ sinh rồi, sao nhân viên ép nước trái cây vẫn chưa có tin tức gì, có phải cô vốn không quan tâm tới chuyện của tôi không?”
Ôn Cố ngẩn người, hơi chột dạ, dạo này bận quá, cô đã quên mất chuyện nhân viên ép nước trái cây, cô vội vàng trấn an nói: “Sắp có rồi sắp có rồi, anh đừng vội. Phải rồi, người có duyên lần này là do anh chọn, như thế nào?”
Xuân Thập vừa nghe người có duyên, nghĩ chuyện liên quan tới vấn đề tu hành không thể qua loa, lập tức nghiêm mặt không màng tới giận dỗi nữa: “Được, tôi đi gọi mọi người tới cùng thương thảo.”
*
Đêm muộn, phòng tiếp nhận bệnh nhân ở bệnh viện Hải Thành vẫn bận rộn, trên hành lang không ngừng vang lên tiếng bước chân. Tiêu Anh Tuấn ngồi trên hành lang, bên cạnh là một giường bệnh, trên giường có một người phụ nữ tiều tụy đang nằm, đó là mẹ của Tiêu Anh Tuấn. Nửa năm trước, Tiêu Anh Tuấn vẫn còn là một đại gia, anh ta từ nước ngoài du học về, vốn dĩ là muốn tiếp quản sản nghiệp gia đình, kết quả rất không may vừa tốt nghiệp thì công ty gia đình đã phá sản. Sau đó, cha không chịu được áp lực nợ nần nhảy lầu tự sát, mẹ chịu đả kích lớn đổ bệnh nhập viện, một chuỗi đả kích tới liên tiếp, phá hoại hoàn toàn cuộc đời anh ta.
Công ty và bất động sản trong nhà đều bị ngân hàng tịch thu thế chấp, thường xuyên có người của công ty đòi nợ tìm tới bệnh viện đòi nợ. Bây giờ Tiêu Anh Tuấn không chỉ không xu dính túi, còn nợ một đống, ngay cả tiền viện phí của mẹ cũng không có trả, đều dựa vào bạn bè hỗ trợ mới có thể để mẹ tiếp tục ở lại bệnh viện điều trị.
Khoản nợ to lớn và bệnh của mẹ giống như một ngọn núi lớn đè trên người Tiêu Anh Tuấn, khiến anh ta không thở nổi, nếu không phải còn phải chăm sóc mẹ, anh ta cũng muốn chết quách cho xong.
Tiêu Anh Tuấn mang tâm sự trùng trùng, điện thoại bỗng rung lên, anh ta cầm lên xem, là thông báo tin nhắn trên app video. Tác giả video tự xưng có thể mang tới niềm vui nói anh ta được chọn trúng là người có duyên lần này, gửi cho anh ta một địa chỉ, bảo ngày mai anh ta tới địa chỉ này ăn cơm.
Anh ta nhìn tin nhắn có hơi hoảng hốt, anh ta chỉ bất cẩn nhấn vào một video nấu ăn, sau đó bị một đống bình luận bi thảm dưới video làm cho xúc động, không nhịn được thử một chút, thế mà lại được chọn trúng…
Có nên đi không? Anh ta quay đầu nhìn gương mặt tái nhợt của mẹ, khẽ lắc đầu thở dài.
*
Sập tối hôm nay, nhà hàng làng du lịch đã sớm đóng cửa ngừng kinh doanh, các thôn dân cũng kết thúc các công việc sớm, mọi người tụ tập trong viện Xuân Thập, đóng cửa lại, ai nấy đều nhíu mày nghiêm mặt giống như đã xảy ra chuyện lớn ghê gớm gì vậy.
Đế Giang: “Mấy ngày rồi?”
Kỳ Lân vươn ba ngón tay ra: “Ba ngày.”
Tất Phương cau mày nói: “Theo lý mà nói nên tới từ sớm rồi.”
Phu Gia nhìn Xuân Thập, hoài nghi hỏi: “Không gửi sai địa chỉ chứ?”
Xuân Thập đen mặt đang muốn nổi quạu, Ôn Cố vội giơ tay nói: “Tuyệt đối không sai, là đích thân tôi gửi mà.”
Đã ba ngày kể từ khi họ gửi tin nhắn mời rồi, người có duyên vẫn chưa tới làng du lịch điểm danh, quá kỳ quái, chắc chắn trong này đã xuất hiện vấn đề gì đó.
Đế Giang xoa cằm, dựa theo kinh nghiệm sống có hạn suy đoán: “Không phải anh ta nói trong nhà phá sản nợ nần sao, có thể bởi vì không có tiền nạp tiền điện thoại nên tắt máy rồi, cho nên vẫn chưa nhận được lời mời của chúng ta.”
Ôn Cố: “…Cũng có khả năng này.”
Bạch Trạch cắn một cây kẹo, ngẩng đầu nhìn xung quanh: “Chi bằng chọn một người có duyên khác, lần này để tôi chọn, tôi là thú may mắn, vận khí tốt, chắc chắn thuận lợi.”
Xuân Thập không chịu, lần đầu tiên chọn người đã bị cho leo cây vốn đã rất mất mặt rồi, Bạch Trạch nói như vậy lại càng chứng tỏ anh cực kỳ yếu, anh đứng bật dậy, giận dữ đi ra ngoài: “Không được, tôi đi tìm người tới.”
Ôn Cố lập tức ngăn anh lại, với thái độ này đi mời người, có tới tám chín phần sẽ bị cho là bọn cướp, cho dù cưỡng ép dẫn về, người ta đâu dám ăn đồ cô nấu nữa: “Đừng kích động, hay là như thế này, chúng ta đợi thêm một ngày nữa, nếu tối nay anh ta vẫn chưa tới, anh chọn lại một người có duyên khác.”
Xuân Thập suy nghĩ một lúc, nể tình có thể chọn lại, miễn cưỡng đồng ý.
Lúc này, bên ngoài bỗng nhiên vang lên một chuỗi tiếng gõ cửa, có người tới tìm Ôn Cố.
“Xin hỏi trưởng thôn có ở đây không?”
Xuân Thập gần cửa nhất, vừa giơ tay mở cửa ra, đã nhìn thấy một người trẻ lôi thôi đứng bên ngoài. Quần áo trên người người này nhăn nhúm, sắc mặt tiều tụy, môi khô nứt, bộ dạng dãi dầu sương gió, giống như vừa từ sa mạc bò về. Xuân Thập nhíu mày quan sát anh ta: “Anh tìm trưởng thôn có việc gì?”