Virtus's Reader

Tiêu Anh Tuấn vốn đã quyết định không tới, mẹ bị bệnh liệt giường cần anh ta chăm sóc, anh ta không đi được, hơn nữa anh ta cũng không có quá nhiều hứng thú với ăn uống. Sở dĩ sẽ bình luận cũng chỉ là bày tỏ cảm xúc mà thôi. Nhưng không biết tại sao, mấy hôm nay trong lòng anh ta luôn dây dưa chuyện này, sâu trong lòng tựa như có cái gì đó đang chỉ dẫn anh ta.

Tối qua người của công ty đòi nợ lại tới bệnh viện tìm anh ta, hai tên lưu manh ầm ĩ khiến người trong cả tầng lầu đều hóng chuyện của anh ta. Mẹ chịu kích thích lần nữa dẫn tới bệnh tình càng nặng, suýt chút xuất huyết não. Cũng may bác sĩ chữa trị kịp thời, nhặt về một mạng, chỉ là lúc này còn nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt quan sát, phải sau hai mươi tư tiếng mới có thể ra.

Tiêu Anh Tuấn dây dưa với bọn đòi nợ tới nửa đêm, lại kinh hồn bạt vía ở ngoài phòng phẫu thuật đợi tới sáng, hôm nay còn ở ngoài phòng chăm sóc đặc biệt một ngày không chợp mắt, có thể nói là tinh thần và thể xác đều suy kiệt. Nhìn thấy tiền trong thẻ được các bạn hỗ trợ sắp bị rút cạn, phí chữa trị ngày hôm sau vẫn chưa có, Tiêu Anh Tuấn mù mịt lại khó chịu, rời khỏi bệnh viện, sau khi lang thang không đích đến, anh ta bỗng nhớ tới tin nhắn mời của làng du lịch Thần Thú nên bèn tới đây.

Tiêu Anh Tuấn báo tên, chứng tỏ thân phận.

Xuân Thập trừng to mắt nhìn anh ta, chất vấn hỏi: “Sao bây giờ anh mới tới?”

Tiêu Anh Tuấn nhăn mặt nói: “Hai ngày trước có việc nên không đi được…hoạt động này có giới hạn thời gian không?”

Quả thực không có ghi rõ giới hạn thời gian…sau này phải thêm một quy định hạn cho người có duyên tới thôn điểm danh trong vòng hai ngày. Xuân Thập quyết định xong, xoay người cho Tiêu Anh Tuấn vào: “Trưởng thôn ở bên trong, vào đi.”

Tiêu Anh Tuấn vừa vào nhà đã bị ánh mắt lấp lánh có thần khắp nhà dọa sợ, đối mặt với các thần thú có giá trị nhan sắc và khí tràng đều cực kỳ kinh người, anh ta hơi luống cuống tay chân, cẩn thận kéo cổ áo: “Chào mọi người.”

Kỳ Lân thân thiết mời anh ta ngồi xuống: “Cuối cùng cũng tới, cậu còn không xuất hiện nữa chúng ta đều nôn nóng chết mất.”

Tiêu Anh Tuấn thụ sủng nhược kinh ngồi xuống, bây giờ thái độ của nhân viên ngành phục vụ đều tốt như vậy sao, ngay cả một du khách không bỏ tiền ăn ké uống ké cũng quan tâm như vậy.

Ôn Cố hỏi sở thích ăn uống của Tiêu Anh Tuấn, đeo tạp dề vào bếp làm việc. Anh ta là người bản địa Hải Thành, thích ăn hải sản, là một cựu đại gia, anh ta chưa từng để bản thân thiệt thòi trong khâu ăn uống, sơn hào hải vị không nói là ăn hết, ít nhất đã nếm được không ít mỹ vị. Muốn lay động được anh ta, ra tay từ nguyên liệu nấu ăn chắc chắn vô dụng, càng huống hồ trong thôn cũng không có hải sản trân quý gì.

Ôn Cố suy nghĩ một lúc, bảo Tất Phương đến hồ bắt con cá về, bỏ da lóc xương, róc thịt cá băm nhuyễn, sau khi trộn đều với bột khoai lang, cô trải thành bánh mỏng cắt sợi. Đây là một trong các ẩm thực đặc sắc của Hải Thành, tên là mì cá, người bản địa đều rất thích ăn.

Hơn nửa tiếng trôi qua, Tiêu Anh Tuấn đã đói cồn cào, không còn sức nói chuyện. Từ tối qua tới bây giờ anh ta chưa uống được giọt nước nào, vốn dĩ vẫn chưa cảm thấy gì, thế nhưng đợi khi trong nhà bếp không ngừng bay ra hương thơm mê người, khiến anh ta thèm ăn, điên cuồng tiết nước bọt.

Khi bụng phát ra tiếng oanh tạc lần thứ mười, cuối cùng Ôn Cố cũng bưng bát ra.

Tiêu Anh Tuấn vội vàng đứng dậy đỡ bát, khi nhìn thấy mì cá trong bát, anh ta ngẩn người.

“Đã rất nhiều năm không ăn mì cá rồi, lúc nhỏ mẹ thường nấu cho tôi ăn, sau đó tôi ra ngoài đi học, không có cơ hội ăn nữa.”

Tiêu Anh Tuấn nhỏ giọng nói, cầm thìa lên múc thìa canh nóng híp. Trong canh đã thêm rất nhiều gia vị, sò, tôm, nấm Khẩu Bắc, còn có hai cây cải xanh, nước dùng nóng hổi tươi ngọt vào bụng, cảm giác đói càng hiện nguyên hình. Cảm giác đầu lưỡi của mì cá rất đặc biệt, hơi thô ráp lại rất dai, sau khi được nước dùng thấm đẫm, hương vị không sao tả xiết.

Tiêu Anh Tuấn ăn như hổ đói hết một bát lớn, đây là lần đầu tiên anh ta dùng tư thái thô lỗ như thế ăn uống, giống như một con mèo hoang đói tới cực hạn. Mỹ vị quen thuộc lại xa lạ khiến anh ta khó kiềm chế, anh ta cảm thấy giống như mình trở lại thời thiếu niên, anh ta khi đó vô ưu vô lo, phiền não lớn nhất mỗi ngày đại khái chính là bài tập quá nhiều, không có thời gian chơi bóng rổ hoặc không chơi được con game mới ra quá khó. Khi đó cha mẹ đều khỏe mạnh. Tuy họ rất nghiêm khắc với anh ta, nhưng họ khi đó đều sống động tươi trẻ, biết nói biết cười, có thể chắn gió che mưa cho anh ta, bảo vệ anh ta dưới đôi cánh…

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!