Virtus's Reader

Hốc mắt bất tri bất giác đỏ lên, nước mắt thuận theo lông mi rơi vào trong bát, Tiêu Anh Tuấn hồi thần, ngượng ngùng lau nước mắt tràn ra ở khóe mắt, cảm thấy bụng vẫn còn đói: “Trưởng thôn, còn mì không?”

Ôn Cố lắc đầu: “Hết rồi, tôi chỉ nấu phần ăn một người, buổi tối ăn quá no, tiêu hóa không tốt ảnh hưởng tới giấc ngủ.”

Tiêu Anh Tuấn rất thất vọng, nhưng cũng hết cách, anh ta hít mũi đứng dậy khom người với cô: “Trưởng thôn, rất cảm ơn mì của cô, đây là mì cá ngon nhất mà tôi từng ăn, nó khiến tôi nhớ lại rất nhiều hồi ức tươi đẹp…Bây giờ tôi rất vui, nơi này quả thực là một nơi có thể mang tới vui vẻ cho người khác.”

Ôn Cố cảm nhận được một lượng lớn linh khí trong không khí tràn tới cơ thể mình, cô đã bắt đầu thích ứng với cảm giác kỳ diệu này: “Có thể mang tới vui vẻ cho anh, tôi cũng rất vui.”

Tiêu Anh Tuấn có ấn tượng cực kỳ tốt đối với làng du lịch, cực kỳ thích môi trường và mỹ thực ở nơi này, nhưng nghĩ tới mẹ vẫn nằm một mình trong bệnh viện, anh ta vẫn quyết định nhanh chóng trở về chăm, thế là chưa bao lâu đã chào tạm biệt.

Ôn Cố bày tỏ vô cùng thấu hiểu việc này, dù sao thì người thân duy nhất đang bệnh, sao có thể có tâm tư trải nghiệm ngủ lại làng du lịch, cô đang muốn tiễn người ra ngoài, bỗng nhiên nghĩ tới Tiêu Anh Tuấn từng nhắc tới bây giờ mình không còn nhà trong tin nhắn, cũng không có tiền mời y tá, chỉ có thể một mình ở bệnh viện cả ngày, không thể ra ngoài đi làm kiếm tiền, dựa vào hỗ trợ của bạn bè…Trong lòng cô dao động, dò hỏi: “Vậy bây giờ anh tìm được công việc chưa?”

Vừa nghe tới công việc, bả vai của Tiêu Anh Tuấn lập tức sụp xuống: “Chưa, tôi định buổi tối về lên mạng xem thử, tìm một công việc tiện chăm sóc mẹ.”

Anh ta học thạc sĩ chuyên ngành tài chính tại ngôi trường nổi tiếng ở nước ngoài, thực ra ở Hải Thành rất dễ tìm được công việc lương cao phù hợp. Nhưng những công việc đó gần như đều cần tăng ca cường độ cao, với tình hình hiện tại của anh ta, không đảm đương nổi. Mà những công việc nhẹ nhàng không tăng ca, lương đưa ra rất thấp, trước đây anh ta căn bản không để vào mắt, nghĩ cũng không thèm nghĩ trực tiếp bỏ qua.

Bây giờ anh ta hơi thông suốt, sau này gia đình này đều dựa vào anh ta chống đỡ, anh ta không thể cứ mãi dựa vào hỗ trợ của bạn bè để sống, anh ta cần công việc, cần tiền, không có tư cách kén chọn.

Ôn Cố hưng phấn vỗ tay nói: “Anh cảm thấy chỗ chúng tôi như thế nào?”

Tiêu Anh Tuấn ngẩn người, thành thật nói: “Rất tốt, tôi rất thích.”

“Vậy anh có hứng thú tới làng du lịch làm việc không?” Ôn Cố giới thiệu nói: “Rất nhẹ nhàng, chủ yếu phụ trách công việc tài vụ trong thôn, lúc rảnh để đồng nghiệp khác phụ một tay. Chỗ chúng tôi từ thứ hai tới thứ sáu đều rất nhàn, chỉ có hai ngày nghỉ khá bận rộn…”

Còn vấn đề lương, tuy một tháng sáu nghìn tệ là không nhiều, nhưng sau này còn có thể tăng thêm…Hơn nữa trong thôn bao ăn bao ở, ngay cả phần của người thân cũng bao nốt, hời biết bao.

Lúc này Tiêu Anh Tuấn thật sự ngớ người, anh ta học tài chính, cho dù không thể không tạm thời từ bỏ cương vị phù hợp chuyên ngành, nhưng cũng chưa từng nghĩ sẽ đi làm ở nơi không phù hợp như làng du lịch: “Trưởng thôn, cô đùa à?”

Ôn Cố cũng chỉ là nhất thời nổi hứng, không nghĩ anh ta sẽ lập tức đồng ý ngay, vẫy tay nói: “Đương nhiên không đùa, nhưng tôi chỉ thuận miệng đề cập tới, anh đừng để trong lòng quá, nếu khi nào có hứng thú thì có thể gọi điện thoại cho tôi.”

Tiễn người đi, Ôn Cố quay về viện, Tiểu Đồng vừa kết thúc công việc ở đình viện suối nước nóng, lúc này đang ở trong viện học may quần áo với Phu Gia. Cô ấy cực kỳ bội phục tay nghề của Phu Gia, hễ có thời gian sẽ thích lao tới xem anh ta may đồ. Nhiều lần như vậy, Phu Gia cảm thấy cô ấy rất dụng tâm, bèn kéo cô ấy từ từ dạy.

Ôn Cố đang muốn tới xem thử Tiểu Đồng học thế nào, Xuân Thập bỗng nhiên xuất hiện kéo cô vào góc, thần bí hỏi: “Bây giờ cô cảm thấy thế nào rồi?”

Ôn Cố: “Anh hỏi tu hành? Cảm thấy rất tốt.”

Xuân Thập chỉ về hướng núi sau: “Tôi là hỏi Huyết Ngô Đồng, có cảm thấy tốt hơn một chút không? Lần trước cô tụ linh thành công, chắc đã tương thông với nó rồi, lần này tu vi tăng lên, chắc chắn sẽ nảy sinh ảnh hưởng với nó.”

Ôn Cố vốn không có bất cứ cảm giác gì, cô nghĩ ngợi, hoài nghi nói: “Không phải anh gạt tôi đó chứ, tương thông cái gì, hoàn toàn không cảm nhận được.”

Xuân Thập tức giận trợn mắt với cô, không thèm nói chuyện trực tiếp xoay người ra ngoài, trời tối vậy cũng không biết đi đâu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!