Virtus's Reader

Ôn Cố rất buồn bực, quả thực cô không cảm nhận được Huyết Ngô Đồng. Không biết từ khi nào Kỳ Lân đã đi tới đứng bên cạnh cô, nhìn ra ngoài cửa, cảm khái nói: “Trưởng thôn, dường như Tiểu Thập rất thân thiết với cô, chúng tôi sống chung sớm tối với cậu ấy năm trăm năm, cũng không bằng mấy tháng của cô cậu.”

Ôn Cố ngẩn người: “Có thể là vì cháu là trưởng thôn, còn cung cấp một ngày ba bữa cho mọi người, anh ta cũng là một người sành ăn…”

Kỳ Lân cười ha ha nói: “Cô nói đúng, quả thực cậu ấy là một người sành ăn, trước đây ở trên núi Ngô Đồng, khi cậu ấy còn rất nhỏ, luôn thích săn thú nướng bên hồ, đáng tiếc nướng kiểu gì cũng dở, mấy trăm năm đã phung phí nát bét nhiều sơn trân dã vị, chỉ còn lại gà rừng lợn rừng là ngon nhất.”

Ôn Cố: “…”

Cô lấy làm lạ, sản vật ở núi Ngô Đồng phong phú, sao Xuân Thập bắt tới bắt lui chỉ có lợn rừng và gà rừng gì đó, hóa ra đều bị anh lãng phí hết rồi.

*

Nửa tháng chớp mắt đã trôi qua, vẫn chưa có tin gì về nhân viên ép nước trái cây đã hứa với Xuân Thập, Ôn Cố rất phiền não vì việc này, tóc cũng rụng đi mấy sợi.

Việc ép nước trái cây này nói thật không có yêu cầu kỹ thuật gì, dù sao cũng có máy ép, nhân viên chỉ cần động tác nhanh, tay chân linh hoạt là được. Bình thường người tới ứng tuyển công việc này đều là sinh viên làm thêm hoặc người mới vào xã hội có trình độ học vấn thấp lại không có tài năng gì khác, nói tóm lại đều là người trẻ.

Ôn Cố đã phỏng vấn mấy người, cũng có người vừa ý, nhưng cuối cùng đều không có kết quả. Có người thì không thể điều chỉnh thời gian phù hợp, có người chê vị trí của làng du lịch quá hẻo lánh, xung quanh không có công trình vui chơi giải trí gì, vào thành phố cũng không tiện…

Vào lúc Ôn Cố suy nghĩ có cần tăng lương lên một chút không, Tiêu Anh Tuấn bỗng nhiên gọi điện thoại cho cô, trong giọng nói của anh ta lộ ra mệt nhọc, nói chấp nhận tới làng du lịch làm tài vụ. Dạo này anh ta vẫn luôn làm việc vặt, đồng thời còn phải chăm sóc mẹ ở bệnh viện, ăn không ngon ngủ không yên, cực kỳ vất vả. Hai ngày trước, bác sĩ điều trị chính nói bệnh của mẹ anh ta đã khỏi, có thể chuẩn bị xuất viện. Tiếp theo chỉ cần nghỉ ngơi tốt, tái khám theo định kỳ là được. Anh ta bắt đầu tìm nhà ở, giá nhà ở Hải Thành rất cao, nhà trọ cũng không thấp, ở nội thành một căn nhà hai phòng ngủ phải mất ít nhất mấy nghìn tệ một tháng, nhà trọ rẻ hơn một chút thì môi trường rất tệ, bản thân anh ta khó mà chịu đựng được huống chi mẹ vừa khỏi bệnh.

Tìm tới tìm lui đều không có nơi nào vừa ý. Trong thất vọng, Tiêu Anh Tuấn bỗng nhớ tới lời Ôn Cố từng nói, thế là đã có ý nghĩ này. Làng du lịch Thần Thú môi trường thanh tĩnh không khí tốt, đồ ăn lại xuất sắc như thế, chắc chắn chỗ ở cũng không tệ, không chỉ có lợi cho mẹ điều dưỡng sức khỏe, cũng bớt rất nhiều phiền phức khác.

Ôn Cố hơi kinh ngạc: “Anh chắc chứ, không hối hận? Ký hợp đồng rồi thì không thể vi phạm hợp đồng đâu.”

Tiêu Anh Tuấn đã đưa ra quyết định sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, chắc chắn nói: “Sẽ không hối hận, hôm nay tôi sẽ tới thôn điểm danh.”

*

Buổi chiều, Tiêu Anh Tuấn đã dẫn mẹ Tiêu tới làng du lịch điểm danh, Ôn Cố sắp xếp cho họ một căn viện có hai tầng lầu nhỏ, ở cách vách Tiểu Đồng. Tiêu Anh Tuấn cảm thấy rất bất ngờ với điều kiện chỗ ở trong thôn. Nơi này tốt hơn anh ta tưởng tượng rất nhiều, thậm chí khiến anh ta có ảo giác mình được hời. Mẹ Tiêu cũng rất hài lòng với môi trường của làng du lịch, tâm trạng uất ức cũng đã thoải mái hơn: “Anh Tuấn, nơi này thật sự rất tốt.”

Đây là nụ cười đầu tiên của bà ấy sau khi nhà xảy ra chuyện, tuy rất nhạt, nhưng tốt xấu cũng đã cười rồi. Tiêu Anh Tuấn lập tức cảm thấy tới làng du lịch làm việc là một quyết định vô cùng chính xác. Anh ta sắp xếp mẹ Tiêu xong, lập tức ra ngoài tìm Ôn Cố, chuẩn bị tìm hiểu nội dung công việc cụ thể trước.

Trong viện, Ôn Cố đang ngồi xổm bên lò nướng nướng khoai lang, khoai lang vừa mới đào trong đất ra, củ rất to, vừa thơm vừa ngọt, cực kỳ ngon. Tiêu Anh Tuấn vừa vào cửa đã ngửi được mùi thơm ngọt đó, không nhịn được nuốt nước bọt: “Trưởng thôn, chỗ làm việc của tôi ở đâu? Tôi muốn xem thử và làm quen trước.”

Ôn Cố trở mặt các củ khoai lang lại, cầm lấy một củ đưa cho anh ta: “Củ này chín rồi, anh thử xem.”

Tiêu Anh Tuấn vội vàng lau tay nhận lấy, ngồi xổm bên cạnh bắt đầu bóc vỏ khoai lang, lúc bóc được một nửa, anh ta bỗng nhiên phản ứng lại, hơi ngượng ngùng nói: “Không phải, trưởng thôn, tôi tới hỏi công việc…”

Ôn Cố vẫy tay nói: “Không vội, ăn một củ khoai lang nướng trước cho ấm dạ dày. Phải rồi, dì thích khoai lang không, chốc nữa anh mang về vài củ.”

“Cảm ơn trưởng thôn.” Tiêu Anh Tuấn cười nói, anh ta đã bóc xong vỏ của khoai lang nướng, lộ ra thịt khoai lang vàng ươm bên trong, khoai lang nóng hổi mềm mại, cắn vào một miếng, tư vị ngon ngọt khiến người ta mê đắm.

Ôn Cố cũng bóc một củ ăn, lấp đầy bụng mới nhàn nhã nói với anh ta chuyện công việc: “Bây giờ thôn chúng tôi có rất ít nhân viên, anh có hứng thú làm hai công việc không, tôi trả hai phần lương cho anh, vị trí tài vụ một tháng sáu nghìn tệ, nhân viên ép nước trái cây một tháng năm nghìn tệ, cộng lại cũng hơn mười nghìn rồi.”

Tiêu Anh Tuấn ngẩn người: “Nhân viên ép nước là làm gì?”

Ôn Cố: “Thì ép nước trái cây, phụ trách cắt trái cây, đóng gói nước trái cây, công việc rất đơn giản.”

Tiêu Anh Tuấn nghe xong có hơi ngổn ngang, hình như khoảng cách giữa hai ngành này có hơi lớn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!