Virtus's Reader

Ôn Cố thở dài tiếp tục nói: “Tôi cũng hết cách rồi, chỗ chúng tôi hẻo lánh, khó tuyển nhân viên, mọi người đều phải kiêm nhiều chức vụ. Anh biết Đế Giang chứ, chính là người phục vụ khách ở nơi tiếp đãi, anh ấy còn kiêm diễn viên ca múa. Tất Phương không chỉ là nhân viên phục vụ ở nhà hàng, đồng thời còn kiêm bảo vệ của làng du lịch.”

Tiêu Anh Tuấn: “…”

Các đồng nghiệp thật sự đa tài đa nghệ…nhưng có thể kiếm được hai phần lương, hình như cũng rất tốt.

Anh ta xoắn xuýt một lúc, đồng ý: “Được, vậy tôi làm hai công việc.”

Ngày hôm sau, Tiêu Anh Tuấn chính thức đi làm, trở thành nhân viên ép nước kiêm tài vụ, Xuân Thập quang vinh nghỉ hưu, tâm trạng cực kỳ tốt, thấy ai cũng cười, ngay cả khi ra đồng gieo giống cũng cười ha ha. Tiểu Đồng vừa hay đi ngang qua, nhìn thấy nụ cười của anh chỉ cảm thấy sởn gai óc, lén lút chạy đi hỏi Ôn Cố có phải Xuân Thập vì công việc bị nhân viên mới giành mất nên chịu kích thích, tinh thần xảy ra vấn đề không.

Ôn Cố toát mồ hôi: “Làm gì có, đây là yêu cầu của anh ta. Anh ta cảm thấy mình quá đẹp trai, không phù hợp với công việc xuất đầu lộ diện, dễ khiến các cặp đôi mâu thuẫn.”

Tiểu Đồng: “…”

Khi bạn tốt Vương Hiển của Tiêu Anh Tuấn biết anh ta làm nhân viên ép nước ở làng du lịch thì cảm thấy anh ta điên rồi, rõ ràng là một sinh viên giỏi, bỏ nhiều công việc có tiền đồ như thế không làm, lại chạy đi làm việc tay chân như vậy, não bị hỏng rồi à!

Vương Hiển tận tình khuyên nhủ trong điện thoại nhiều lần đều vô dụng, anh ta không nhẫn tâm nhìn bạn tốt sa đọa như vậy, quyết định đích thân chạy tới làng du lịch một chuyến, xem thử nơi đó rốt cuộc có ma lực gì có thể mê hoặc bạn mình thành như thế này.

Cuối tuần, Vương Hiển lái xế hộp của mình tới làng du lịch Thần Thú, xa xa nhìn thấy trên bãi đất trống ở cổng thôn đã đỗ một dãy xe sang đủ loại đủ kiểu, toàn là xe cấp độ hàng triệu tệ trở lên. Anh ta thầm tặc lưỡi, không hiểu bãi đỗ xe ở nơi rách nát này cũng đầy như thế, lượn ở cổng thôn tìm cả buổi mới tìm được chỗ đậu xe.

Một chiếc xế hộp nhỏ bé kẹp giữa đội xe sang, trở nên vô cùng keo kiệt, yếu đuối lại nghèo nàn.

Vương Hiển đồng cảm nhìn xế hộp của mình, lặng lẽ đi vào làng du lịch. Anh ta quét ảnh chỉ đường điện tử, tìm một vòng trong thôn theo hướng dẫn, phát hiện lưu lượng khách ở đây rất lớn. Đi tới bên hồ, nhìn thấy rất nhiều người vây quanh lan can ngắm cá, Vương Hiển tò mò cũng đi tới xem, vừa xem đã không thể dời mắt đi được.

Chỉ thấy cá được nuôi trong hồ đều là cá nước ngọt thường thấy, anh ta còn từng ăn không ít. Nhưng cá ở đây rất khác với nhận thức trước đây của anh ta, kích thước của chúng vô cùng lớn, vượt ra khỏi phạm vi sinh trưởng bình thường, con nào con nấy trông vạm vỡ lực lưỡng, vốn dĩ cái hồ rất lớn, nhưng chúng chen chúc vào đó lại lập tức trở nên rất nhỏ bé, thậm chí có hơi chật chội.

Cả người Vương Hiển đều không ổn, số cá này làm sao vậy? Kích thước còn to hơn anh ta là sao, cảm thấy cái miệng còn không kém gì cá sấu, đây đã là động vật nguy hiểm rồi nhỉ!

Nhìn du khách bên cạnh còn thường ném chút trái cây, rau dưa vào trong nước thu hút cá nổi lên mặt nước giành thức ăn, anh ta lặng lẽ lùi lại vài bước. Cô gái bên cạnh chú ý tới động tác của anh ta, quay đầu nhìn: “Anh mới tới lần đầu nhỉ? Cá ở đây đều rất hiền hòa, sẽ không làm người khác bị thương.”

Vương Hiển thầm nghĩ cô nói sẽ không thì sẽ không à, lẽ nào từng nhảy xuống thử rồi?

Ý nghĩ vừa lóe qua, nghe một tiếng “tùm” vang lên, thật sự có người nhảy xuống nước!

Vương Hiển giật mình, nhào tới lan can nhìn xuống, chỉ thấy một cô gái váy đỏ cực kỳ xinh đẹp đứng ở chỗ nước cạn, trời lạnh như vậy nhưng chị ấy chỉ mặc chiếc váy liền thân mỏng tanh, ống tay dài tới khuỷu tay, góc váy thu lại quấn ở đùi, nước lạnh lẽo tràn tới trên đầu gối của chị ấy. Dường như chị ấy hoàn toàn không cảm nhận được lạnh lẽo, đi hai bước ở trong nước, vô cùng tự nhiên.

“Cô ấy đang làm gì vậy?” Vương Hiển nghi hoặc nói.

Cô gái bên cạnh hưng phấn nghênh mặt, hai mắt sáng long lanh nhìn vào trong nước nói: “Bắt cá đó, Tất Phương rất hiếm khi bắt cá, nhưng hôm nay đã tới bắt mấy lần rồi, tôi thích xem cô ấy bắt cá nhất!”

Vương Hiển rất mơ màng, nhưng anh ta rất nhanh đã hiểu tại sao cô gái lại kích động như thế.

Tất Phương đứng ở trong nước, cúi đầu nhìn xuống nước, nghiêm túc chọn con cá to nhất mập nhất trong đó. Có thể là vì luôn ăn thức ăn do linh điền sản xuất, cá trong hồ lớn rất nhanh, từ cá giống tới cá mập béo thông thường chỉ cần một tuần tới hai tuần. Cứ cách một khoảng thời gian, Ôn Cố sẽ đến chợ tổng hợp mua cá giống về nuôi trong hồ, lớn rồi thì bắt đi cung cấp cho nhà hàng hoặc mình tự ăn, cấu thành một vòng tuần hoàn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!