Virtus's Reader

Tất Phương đi lên trước vài bước, những con cá đó đã nhận ra chị ấy, liều mạng trốn về phía xa, sợ bị chị ấy bắt đi. Chị ấy quét mắt đi, nhanh chóng nhắm tới con cá lớn nhất trong đó. Sau đó nhanh chóng lướt qua từ trên mặt nước, nắm lấy đuôi cá đưa con cá mè dài khoảng 1m7 đó nhảy lên bờ, cả quá trình liền mạch chưa tới mười giây.

Các du khách vây xem trên bờ lập tức vỗ tay hoan hô, Vương Hiển cũng không nhịn được vỗ tay theo, kinh thán nhìn Tất Phương nhẹ nhàng xách cá lớn đi xa. Cô gái bên cạnh cười ngốc với màn hình điện thoại, anh ta nghiêng đầu nhìn, phát hiện là video ngắn bắt cá vừa nãy. Nhưng bởi vì động tác của người đó quá nhanh, cho nên video khá mờ.

“Hôm nay quay rõ hơn trước nhiều.” Cô gái phát hiện anh ta đang nhìn, cười nói.

Vương Hiển khẽ gật đầu: “Cô ấy rất lợi hại, đây là tiết mục đặc sắc của làng du lịch Thần Thú sao? Con cá đó phải làm sao, chốc nữa phóng sinh?”

Cô gái tò mò nhìn anh ta: “Cũng không được coi là tiết mục đặc sắc, hôm nay món ăn do nhà hàng cung cấp có cá hấp, cô ấy bắt cá đương nhiên phải mang về nhà hàng cho đầu bếp. Có phải đây là lần đầu anh tới không, tiến cử anh nhất định phải tới nhà hàng ăn một bữa, anh sẽ yêu nơi này!”

Vương Hiển: “…”

Đây là nơi kỳ dị gì, con cá đó lớn như thế giống như chủng biến dị, thật sự có thể ăn? Cô gái này là náo hoạt viên à?

Rời khỏi hồ, Vương Hiển dạo tới siêu thị mini, xa xa nhìn thấy đánh dấu thức uống treo trên cửa sổ nước trái cây, trước cửa sổ xếp một hàng rất dài, anh ta đi tới nhìn, quả nhiên nhìn thấy Tiêu Anh Tuấn đã không gặp nhiều ngày. Tiêu Anh Tuấn đang chuyên chú đóng gói nước trái cây, anh ta học rất nhanh, đã nhanh chóng nắm được kỹ thuật đóng gói nước ép nhanh chóng, động tác linh hoạt lại đẹp mắt.

Vương Hiển đứng bên cửa sổ nhìn một lúc, đang muốn cảm khái người bạn mười đầu ngón tay không dính nước lại giỏi ép nước trái cây như vậy, du khách phía trước hàng nhìn anh ta mấy lần, bỗng nhiên nói: “Anh ơi, tôi khuyên anh thành thật đừng hòng chen hàng, xếp hàng ở đây không nhận người thân, cho dù là trưởng thôn tới cũng không được.”

Mấy du khách trong hàng đều phụ họa theo: “Đúng đó, có tố chất không vậy!”

“Khát chết rồi cũng phải đợi để uống đây, dựa vào đâu chen hàng…”

“Anh trai Xuân Thập đi đâu rồi, bảo anh ấy cho anh biết kết cục khi chen hàng.”

“Vừa nãy tôi nhìn thấy Xuân Thập đào khoai lang ở ngoài đồng, dáng vẻ vung cuốc siêu đẹp trai…”

“A, tôi bỏ lỡ mất rồi, chốc nữa đi xem thử có còn ở đó không!”

Vương Hiển mù mờ, không phải, anh ta còn chưa nói gì hết, sao những người này lại kích động như thế? Xuân Thập lại là ai?

*

Đột nhiên bị người xếp hàng lên án một trận, Vương Hiển rất buồn bực, anh ta vội vàng bày tỏ mình không mua nước trái cây, chỉ là tới tìm người.

Cuối cùng Tiêu Anh Tuấn say sưa ép nước trong cửa sổ cũng phát hiện anh ta, giải thích giúp vài câu, lúc này đội nhóm huyên náo mới bình tĩnh lại.

Du khách đầu tiên nhảy ra chỉ trích lập tức vui vẻ nói xin lỗi, lại nói: “Hey ya, anh tìm người thì dứt khoát một chút đi, đứng ở cửa sổ nhìn cả buổi, dễ gây hiểu lầm.”

Vương Hiển gật đầu lia lịa, cười ngượng ngập: “Lần sau rút kinh nghiệm.”

Tiêu Anh Tuấn vẫn chưa tới giờ tan làm, không thể tiếp đãi anh ta, bèn bảo anh ta vào trong siêu thị mini ngồi một lúc hoặc đến nhà hàng ăn chút gì đó. Vương Hiển suy nghĩ một chút, quyết định đợi trong siêu thị mini. Bây giờ anh ta không đói, huống hồ anh ta thực sự không có dũng khí ăn con cá to trong hồ.

Người trong siêu thị không nhiều, so với trái cây rau dưa đã rửa sạch gõi sẵn trên kệ hàng, các du khách thích tự ra đồng hái hơn, như thế càng tươi cũng càng có cảm giác thành tựu.

Sau cửa, Kỳ Lân khoan thai ngồi trên ghế mây, vừa ăn trái cây vừa xem tivi. Chiếc tivi này là tivi đã qua sử dụng do người mua trung thực của vườn rau thấy một ông lão như ông ấy ở trong cửa hàng nhàm chán nên đặc biệt tặng cho ông ấy. Tuy kiểu dáng hơi cũ, nhưng không có bất cứ trục trặc gì, nghe được xem được, đủ cho ông ấy dùng rồi.

Vương Hiển vào trong siêu thị mini dạo một vòng, ngồi xuống sau cửa, chủ động chào hỏi Kỳ Lân: “Ông ơi, ông là chủ ở đây?”

Kỳ Lân hốt một nắm anh đào ném vào trong miệng, kích thước của anh đào này không lớn, nhưng màu sắc đỏ au hình dạng căng tròn, cắn vào một miếng, nước bắn ra tứ phía, chua chua ngọt ngọt cực kỳ ngon, là một trong những loại trái cây hot nhất được bán gần đây nhất trong vườn rau. Kỳ Lân ăn đồ không thích nhả hạt, nhai mấy cái rồi nuốt cả thịt anh đào lẫn hạt xuống, sau đó ông ấy xoay đầu nhìn Vương Hiển: “Tôi không phải.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!