Vương Hiển kinh ngạc nhìn miệng và cuống họng của ông ấy một lúc, chỉ từng nghe ăn nho không phun vỏ, hóa ra còn có người ăn anh đào không nhả hạt! Vương Hiển nhất thời không biết nên nói gì mới được, chần chừ một lúc nói: “Ông ăn ít lại một chút, hạt không thể tiêu hóa…”
Kỳ Lân cười, ra hiệu anh ta cũng ăn thử: “Anh đào và dâu tây bây giờ rất ngon, cậu nếm thử.”
Vương Hiển tiện tay cầm quả dâu tây, dâu tây này không biết là giống gì, kích thước rất lớn, một quả bằng cả một bàn tay anh ta, thoáng nhìn giống như lê, táo, ngửi cũng rất thơm. Nhưng dựa theo kinh nghiệm mà nói, dâu càng to vị càng nhạt, quả nào cũng lớn như vậy, ăn vào đoán chừng không khác gì nước.
Nghĩ như vậy, Vương Hiển tùy ý cắn một miếng, tư vị ngọt ngào thơm ngát lập tức bùng nổ ở đầu lưỡi, bá chiếm tất cả vị giác, ngay cả hơi thở cũng biến thành hương dâu tây.
Ngon quá đi! Vương Hiển ăn rồi kinh ngạc trừng to mắt nhìn dâu tây, không tin lại cắn một miếng, vào miệng vẫn ngọt ngào thơm ngát, đầy ắp nước. Ăn xong dâu tây, anh ta lại ăn anh đào, chuối, quýt, phát hiện đều rất ngon, không khỏi tò mò hỏi: “Ông ơi, trái cây ở chỗ ông đều chọn mua ở đâu vậy?”
Kỳ Lân: “Trưởng thôn trồng.”
Vương Hiển: “…”
Chẳng trách có dũng cảm mở làng du lịch ở nơi hẻo lánh, cảnh trí lại bình thường như vậy, có thể trồng ra trái cây ưu tú như vậy, không sợ không kiếm được tiền. Hơn nữa dựa theo kết quả anh ta quan sát hôm nay, tuy làng du lịch này rõ ràng còn nằm trong giai đoạn khởi đầu, rất nhiều công trình chưa hoàn thiện, nhưng lưu lượng khách lại rất tốt, tựa như còn có không ít khách quen. Nếu quy hoạch phát triển đàng hoàng, sau này nói không chừng thật sự có thể tạo được thành tựu, lựa chọn của Tiêu Anh Tuấn cũng không phải quá tệ…
Vương Hiển sờ cằm, rơi vào trầm tư.
Hơn bảy giờ tối, Ôn Cố kết thúc công việc ở nhà hàng về viện, trong viện đang náo nhiệt, ngoài thôn dân, Tiểu Đồng và hai mẹ con Tiêu Anh Tuấn, còn có một gương mặt xa lạ. Cô vừa nhìn người đó, Tiêu Anh Tuấn lập tức giới thiệu với cô, người đó tên là Vương Hiển, là người bạn tốt duy nhất của anh ta ở Hải Thành.
Vương Hiển vô cùng tự nhiên, điệu bộ đó còn giống chủ nhà hơn cô, một tay cầm kẹp gắp than một tay cầm quạt đứng dậy nói: “Trưởng thôn cô về rồi, mau ngồi xuống nghỉ một lát, chúng tôi làm chút đồ nướng, sắp ăn được rồi.”
Ôn Cố quét mắt nhìn thịt và rau trên giá nướng, gật đầu tới một bên tìm một chỗ ngồi xuống đợi, hiếm khi không cần cô chuẩn bị thức ăn, vui vẻ thư giãn, cũng nhân cơ hội đổi khẩu vị.
Mẹ Tiêu đang ngồi một bên đan áo len, bây giờ sức khỏe của bà ấy không tốt nên không làm được việc nhà, ở nhà rảnh rỗi lại nhàm chán, bèn hỏi Tiểu Đồng xin ít len, muốn đan một chiếc áo len tặng cho Ôn Cố. Mẹ Tiêu rất cảm kích với việc Ôn Cố cung cấp công việc và chỗ ở cho họ, dường như đã coi cô là nửa ân nhân, có chuyện tốt gì cũng sẽ nghĩ tới cô, và còn cống hiến một phần linh khí cho cô nữa.
“Trưởng thôn, cháu thử tay áo này xem, xem thử có vừa không.” Mẹ Tiêu đưa áo len nửa thành phẩm tới, Ôn Cố thử, kích cỡ vừa vặn. Bà ấy nhìn ngó trái phải, lộ ra biểu cảm hài lòng, tiếp tục đan: “Hai hôm nữa là có thể mặc rồi.”
Ôn Cố cười nói: “Cảm ơn dì, có dì và Phu Gia ở đây, cháu không cần lo quần áo mặc cả năm nữa rồi.”
Cứ dăm ba hôm sẽ có quần áo mới được may theo kích thước, tủ quần áo cũng sắp không nhét được nữa.
Đồ nướng rất nhanh đã có thể ăn, Tiểu Đồng đặt toàn bộ xiên nướng chín vào trong dĩa bưng lên bàn ăn, mọi người quây quần bên bàn uống rượu ăn xiên nướng. Rượu là rượu quả hạnh do Ôn Cố ủ khi trước, độ cồn không cao, tư vị cam ngọt thanh khiết, kết hợp với mùi vị của xiên nướng vừa chuẩn.
Xuân Thập cực kỳ thích uống rượu hạnh, uống hết ly này tới ly khác, giống như nước sôi để nguội, uống cả một vò, trên mặt cũng không lộ ra chút men say nào. Bạch Trạch ngồi bên cạnh anh, cộng thêm Kỳ Lân đối diện, ba người uống với nhau, còn vung quyền, rất hăng say, khiến Vương Hiển liên tục liếc mắt.
“Người già và trẻ nhỏ uống rượu không tốt…”
Ôn Cố xua tay, quen thuộc nói: “Không sao, sẽ không say.”
Vương Hiển: “…” Đây là vấn đề say hay không sao?
Lúc này, Bạch Trạch quay đầu nhìn anh ta, bỗng nhiên nhếch môi cười với anh ta một cái, răng nanh sắc nhọn lóe sáng.
Vương Hiển nghi hoặc mình uống say rồi, anh ta lắc đầu nhìn lần nữa, lại thấy Bạch Trạch trừng to đôi mắt vô tội chớp chớp. Răng trắng nhỏ trong miệng trắng loáng đáng yêu giống như vỏ sò, khóe miệng còn dính chút bột ớt, nhìn kiểu gì cũng rất đáng yêu.
Quả nhiên là uống say rồi, lại xuất hiện ảo giác đáng sợ như thế, phải mau chóng nói chính sự rồi về nghỉ ngơi. Vương Hiển vừa nghĩ vừa lên tiếng nói: “Trưởng thôn, tôi muốn bàn hợp tác với cô…”