Virtus's Reader

Nhà Vương Hiển làm dịch vụ khách sạn ăn uống, ở Hải Thành cũng được coi là rất nổi tiếng, trước đây anh ta từng dự định nếu Tiêu Anh Tuấn không tìm được công việc phù hợp, anh ta sẽ tuyển Tiêu Anh Tuấn vào khách sạn nhà mình làm tài vụ, kết quả không ngờ Tiêu Anh Tuấn không nói tiếng nào chạy tới làng du lịch Thần Thú rồi. Hôm nay anh ta vô tình nếm thử trái cây và rau dưa tự trồng trong thôn, phát hiện nguyên liệu ở đây thật sự rất ưu tú.

Nếu có thể bao hết con đường này, đặc biệt cung cấp nguyên liệu chất lượng cao cho khách sạn của nhà anh ta, vậy việc làm ăn của khách sạn nhất định sẽ lên một tầng cao mới.

Vương Hiển nói ra cách nghĩ của mình, và hứa sẽ trả giá cao hơn giá bán lẻ.

Ôn Cố không chút nghĩ ngợi từ chối ngay đề nghị của anh ta: “Ngại quá, trái cây và rau củ ở chỗ chúng tôi chỉ cung cấp cho nhà hàng của mình, nếu có nhiều thì sẽ bán lẻ cho du khách, không cho phép chọn mua số lượng lớn.”

Đất trong thôn có hạn, sản xuất cũng có hạn, nếu hợp tác với khách sạn bên ngoài, rau củ để cho du khách sẽ không nhiều, lỡ như ảnh hưởng tới lưu lượng khách thì phải làm sao, hơn nữa còn tạo ra một đối thủ với nhà hàng của mình, lỗ biết mấy. Cô rất tự tin với tay nghề nấu nướng của mình, nhưng nhân ngoại hữu nhân thiên ngoại hữu thiên, ai có thể đảm bảo không có ai nấu ăn ngon hơn cô hoặc hợp khẩu vị hơn cô.

Vương Hiển hơi thất vọng, nhưng cũng không dây dưa, chỉ bảo cô cân nhắc thêm rồi vội vã kết thúc chủ đề này. Dù sao cũng là tới thăm bạn tốt, nói quá nhiều việc công không tốt. Lỡ như chọc Ôn Cố thấy phiền, liên lụy cả Tiêu Anh Tuấn thì tổn thất to.

Vương Hiển nâng ly rượu kính rượu với mọi người trên bàn, lưu ý tới Tất Phương và Phu Gia lại không ăn một xâu nào, dường như cũng không động tới rượu trong thôn, lập tức cảm thấy kỳ lạ: “Sao mọi người không ăn, không hợp khẩu vị sao?”

Phu Gia dựa vào ghế lười nhác nói: “Chúng tôi không ăn những thứ này.”

Vương Hiển nhớ tới cảnh ban ngày nhìn thấy Tất Phương bắt cá, vỡ lẽ: “Các người là diễn viên tạp kỹ nhỉ, phải giữ vóc dáng có đúng không?”

Tất Phương nghiêm túc suy nghĩ một lúc, nhàn nhạt gật đầu: “Kiểu vậy.”

Việc chị ấy phụ trách đều là việc vặt, miễn cưỡng cũng được coi là tạp kỹ nhỉ.

Ôn Cố: “…”

Trong thôn có biểu diễn tạp kỹ khi nào vậy?

Sau khi rượu thịt no say, thôn dân và nhân viên ai về nhà nấy, Vương Hiển đã uống rượu nên không tiện lái xe, buổi tối ở chỗ Tiêu Anh Tuấn. Đợi mọi người đều đi khỏi, Ôn Cố cũng chuẩn bị về nhà tắm rửa ngủ, vừa muốn đứng dậy, Xuân Thập ngồi yên bất động bỗng nhiên kéo tay cô lại: “Cô đi đâu?”

Ôn Cố ngẩn người: “Về nhà nghỉ ngơi.”

Xuân Thập nắm tay cô chặt cứng, sức lớn giống như trâu nên hất cũng không hất ra được, ánh mắt u tối nhìn cô, giống như xuyên qua cô đang hồi tưởng gì đó: “Rốt cuộc cô nướng ra hương vị đó kiểu gì?”

Ôn Cố: “?”

Xuân Thập giống như rất ấm ức: “Sao tôi không nướng ra được hương vị đó?”

Nướng…Ôn Cố bỗng nhiên nhớ tới chuyện Kỳ Lân đề cập tới khi nói đùa: Xuân Thập từ nhỏ đã thích ăn, ngày nào cũng nướng đồ ở bên hồ…

Cho nên bây giờ anh đang phiền não những sơn trân dã vị mà mình đã tàn phá sao? Ôn Cố cảm thấy chuyện này rất buồn cười, cô thầm cười trộm trong lòng một lúc mới nói: “Có thể vì anh không có thiên phú.”

“Tôi không tin!” Xuân Thập đứng bật dậy, kéo cô chạy ra ngoài, vừa đi vừa tự khen: “Từ nhỏ tôi đã thông minh, học gì cũng nhanh, nhất định là vì không có giáo viên hướng dẫn mới không nướng ra được vị.”

Hai người băng qua con đường nhỏ vắng lặng, vạt áo một đen một trắng bay dưới ánh đèn, từ trước đình viện suối nước nóng xẹt qua, họ đã nhanh chóng tới núi Ngô Đồng.

Lần này vừa không đến đài ngắm trăng ở lưng núi, cũng không đi xem cây ngô đồng ở đỉnh núi, Xuân Thập vùi đầu đi thẳng, Ôn Cố bất đắc dĩ theo phía sau anh, cố gắng đuổi theo bước chân của anh, nhỏ giọng lẩm bẩm nói: “Lần sau không thể để anh uống nhiều rượu như thế nữa, nói say là say…”

Nhưng họ tới bên một bờ hồ, cuối cùng Xuân Thập cũng dừng chân, chỉ vào nơi nào đó bên bờ: “Tới rồi.”

Đó là một khối nham thạch bằng phẳng, dưới ánh trăng sáng, có thể nhìn thấy phía trên có một vùng dấu vết đen thui, vừa nhìn đã biết là bị hun đốt theo thời gian mà lưu lại. Ôn Cố giẫm lên nham thạch quan sát xung quanh, một cảm giác quen thuộc khó nói lượn lờ trong lòng. Hình như cô từng tới nơi này, tại sao…nỗi nghi hoặc từng xuất hiện lại nổi lên lần nữa, cô vừa muốn hỏi đã nghe phía sau truyền tới một chuỗi âm thanh rơi xuống nước.

“Tùm!”

Cô lập tức quay đầu nhìn, trên mặt hồ tràn ra gợn sóng lớn, thân ảnh của Xuân Thập biến mất.

Cô xông tới bên hồ, nhìn hồ nước đen xì, đáy lòng bất an. Nơi này là núi Ngô Đồng, chắc chắn anh sẽ không xảy ra chuyện.

Khoảng năm phút sau, một thân ảnh phá tan mặt hồ nhảy lên bờ, kèm theo đó còn có một con cá lớn béo múp.

Trên người Xuân Thập không có chút dấu vết ướt nước nào, anh ôm con cá đi lên nham thạch đứng vững, thúc giục cô: “Sao còn chưa nhóm lửa, cá đã bắt tới rồi.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!