Virtus's Reader

Trăng tròn treo trên cao, gió mát thổi tới, mặt hồ sâu tối nổi lên tầng tầng lớp sóng.

Bên hồ có một đống lửa đang cháy, phía trên đống lửa treo một con cá, mùi thơm của cá nướng dần tỏa ra, lan tràn tới cả bờ hồ.

Xuân Thập ngồi xổm bên giá nướng, dựa theo chỉ dẫn của Ôn Cố thường xuyên lật trở cá trên giá, ngửi mùi thơm, cực kỳ đắc ý nói: “Như thế nào, tôi học rất nhanh chứ? Con cá này được nướng không kém gì cô.”

“Phải, rất lợi hại, sóng trước như tôi đã bị anh đập chết trên bãi cát rồi.” Ôn Cố không có chút thành ý qua loa nói, cô ngồi xếp bằng một bên, giơ hai tay gần đống lửa sưởi ấm. Càng khuya càng lạnh, huống hồ đêm đông trong núi còn lạnh buốt hơn trong thôn, Ôn Cố mặc không nhiều quần áo, tay chân lạnh buốt, lúc này đầu óc chỉ có một suy nghĩ, chính là mau chóng trở về tắm nước nóng rồi chui vào trong chăn.

Xuân Thập không hề hay biết, dương dương đắc ý cười một lúc, an ủi nói: “Đừng nản chí, thiên tài có thiên phú dị bẩm giống như tôi hiếm có trên đời, cô sẽ không bị đập chết đâu. Nếu thật sự có uy hiếp như thế xuất hiện, tôi giải quyết giúp cô.”

Ôn Cố: “...”

Xuân Thập thấy cá nướng đã chín, xé một miếng thịt cá nếm thử, đưa cá cho cô: “Mùi vị không tồi.”

Ôn Cố cũng xé một miếng nhỏ, quả thực mùi vị rất ngon, da cá giòn thịt cá mềm, không có chút mùi tanh nào, cô ăn xong, vươn ngón cái ra thật lòng thật dạ khen: “Có thể xuất sư rồi, chúc mừng anh, trải qua năm trăm năm cuối cùng cũng hết khổ, sau này đói thì tự nấu.”

Xuân Thập: “...”

Ở núi Ngô Đồng, chuyện Xuân Thập nấu món ăn hắc ám suốt năm trăm năm luôn là một bí mật không thể nhắc tới, nói cách khác là bí mật công khai, mọi người biết rõ trong bụng nhưng tuyệt đối không thể nói trước mặt anh, ai nhắc tới anh sẽ trở mặt với người đó.

Có một lần Bạch Trạch oán trách một câu “Thịt đắng quá dở quá”, một tháng không được ăn cơm, chỉ có thể bắt mấy con dã thú ăn qua loa lấp bụng.

Hết cách, ai bảo họ đều không biết nấu ăn, khó khăn lắm mới có người chịu khai hỏa, phải dỗ dành đàng hoàng, dở cũng cố nhịn!

Bây giờ Ôn Cố lại biết chuyện này, còn bảo anh sau này đói bụng tự nấu ăn, nhất định là thôn dân nào đó lắm lời truyền ra! Xuân Thập vô cùng bất mãn, điều này gây nên tổn hại nghiêm trọng đối với hình tượng thông minh của anh.

“Là ai nói? Cố ý hủy hoại hình tượng của tôi, có ý đồ xấu!”

Ôn Cố giả ngốc: “Tôi không nhớ rõ, không phải vừa nãy anh từng nhắc tới sao?”

Xuân Thập: “Trông tôi dễ gạt như thế sao?”

“…” Ôn Cố toát mồ hôi: “Dù sao đều là chuyện quá khứ rồi, so đo như thế làm gì? Phải rồi, tôi còn muốn hỏi anh đây, tại sao cố chấp dùng phương thức nướng như thế, dùng nước nấu đơn giản hơn nhiều.”

Trên mặt Xuân Thập lập tức xẹt qua một tia thiếu tự nhiên: “Cô đừng chuyển chủ đề.”

Ôn Cố luôn đưa mặt vào đống lửa sưởi ấm, không phát hiện sự khác thường của anh: “Tôi tò mò thật mà, không phải anh rất thông minh sao, sao không nghĩ tới việc đổi phương thức?”

Nướng tới năm trăm năm, cũng ngốc quá rồi.

Xuân Thập gãi gãi mặt, nhìn cô một cái, chân mày dài hơi nhăn lại nói: “Tôi chỉ thích mùi vị khi nướng, hôm nay sao cô lại nhiều câu hỏi như thế, đã nói với cô uống ít thôi, bây giờ say rồi nên lải nhải thật, đi thôi đi thôi, thời gian không còn sớm nữa, mau quay về nghỉ ngơi.”

Ôn Cố đứng dậy phủi phủi váy rồi theo anh, ngồi lâu nên chân hơi tê, đi hơi loạng choạng.

“Anh đi chậm một chút, đợi tôi với.”

“Xuân Thập, nguyên hình của anh là gì, có thể nói cho tôi biết không? Tôi đảm bảo không nói cho người khác biết đâu.”

“Xuân Thập, sau khi người ta chết đi, rốt cuộc có luân hồi chuyển thế không, sao tôi luôn cảm thấy kiếp trước từng tới núi Ngô Đồng…”

“Cô còn hỏi nữa tôi sẽ ném cô từ trên đỉnh núi Ngô Đồng xuống.”

*

Sáng ngày thứ hai, Vương Hiển theo Tiêu Anh Tuấn tới ăn sáng ké, cân nhắc lại nhắc chuyện hợp tác với Ôn Cố nữa.

Tối qua Ôn Cố ngủ muộn, buổi sáng ngủ nướng một lúc, vì vậy không có bao nhiêu thời gian để chuẩn bị bữa sáng, chỉ nấu cháo trắng đơn giản, ít món ăn kèm. Đây là lần đầu tiên Vương Hiển nếm thử tay nghề của Ôn Cố, một bát cháo trắng, một cái trứng lòng đào và một đĩa củ cải chua, có thể nói là kết hợp đơn sơ nhưng ngon bất ngờ, thanh thoát vừa miệng, ấm áp tốt cho dạ dày, khiến người ta muốn ngừng mà không được.

Vương Hiển im lặng ăn xong một bữa, đắm chìm rất lâu, cho tới khi tạm biệt rời đi, anh ta cũng không nhắc tới chuyện hợp tác.

Anh ta rất rõ, dựa vào trình độ của những đầu bếp ở khách sạn của họ, cho dù dùng nguyên liệu của làng du lịch cũng không nấu ra được trình độ như bữa sáng này. Chỉ một bát cháo, cao thấp đã rõ. Dĩ nhiên nguyên liệu quan trọng, nhưng năng lực của bản thân đầu bếp mới càng chủ chốt, đặc biệt là độ lửa hoàn toàn dựa vào trực giác và kinh nghiệm.

Vốn dĩ anh ta cho rằng trình độ của nhà hàng ở làng du lịch chắc chắn không cao tới đâu, chiếm nguyên liệu tốt như thế cũng lãng phí, bây giờ xem ra để anh ta bao hết mới thật sự lãng phí.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!