Virtus's Reader

Hồ Hải Bình là nhân viên làm việc ở liên đoàn văn học và nghệ thuật Hải Thành, công việc chính thường ngày chính là tìm kiếm phỏng vấn một số người truyền thừa nghệ thuật dân gian và người kế thừa di sản văn hóa phi vật thể, ở phương diện sáng tác văn chương, dấu vết hoạt động của anh ta trải khắp phố lớn ngõ nhỏ ở Hải Thành.

Dạo gần đây trên mạng rất nổi video bắt cá, anh ta cũng xem rồi, diễn viên tạp kỹ trong video có nghệ thuật cao siêu, thân thủ linh hoạt khiến người ta kinh ngạc cảm thán. Sau khi xem video, anh ta luôn nhớ mãi không quên, mấy hôm nay đã suy nghĩ kỹ càng, thực ra tạp kỹ cũng thuộc nghệ thuật dân gian truyền thống, hơn nữa lịch sử lâu đời nhiều chủng loại, có thể viết bài.

Thế là anh ta quyết định đích thân chạy tới làng du lịch Thần Thú một chuyến, phỏng vấn diễn viên tạp kỹ kia.

Sáng thứ hai, Hồ Hải Bình ngồi xe bus tới cổng làng du lịch, vừa xuống xe anh ta đã giơ máy ảnh lên bắt đầu quay. Thôn này tựa như có lịch sử rất lâu đời, kiến trúc trong thôn đều lộ ra vẻ cổ xưa.

Vốn dĩ anh ta còn tưởng làng du lịch rất thương nghiệp hóa, bên trong trải khắp quán cà phê, nhà hàng các kiểu, không ngờ lại có quang cảnh này.

Anh ta đi vào trung tâm tiếp đón du khách, phát hiện bên trong chỉ có một người đàn ông nhuộm tóc trắng và nhuộm xen màu đỏ. Một anh chàng đẹp trai như vậy lại cứ đú trend…Trong lòng anh ta lẩm bẩm, nói rõ mục đích: “Chào anh, tôi là người ở liên hiệp văn học và nghệ thuật Hải Thành, tôi họ Hồ, hôm nay tới đây là muốn tìm một nhân viên phục vụ tên Tất Phương.”

Cuộc đối thoại tương tự đã nghe qua vô số lần, Đế Giang lười ngẩng đầu: “Ra ngoài quẹo trái đi theo biển chỉ đường, cô ấy ở hồ.”

Lần đầu tiên Hồ Hải Bình gặp phải người đứng quầy qua loa như vậy, hơi cạn lời. Đơn vị nào nghe thấy người của hội liên hiệp văn học và nghệ thuật tới phỏng vấn không nhiệt tình đối đãi, đây là cơ hội tốt để lên tạp chí chính phủ.

Từ trung tâm tiếp đón đi ra, Hồ Hải Bình giơ máy ảnh lên đi về phía hồ, đợi khi anh ta tới nơi mới hiểu vì sao phản ứng của người đứng quầy lại lạnh nhạt như thế.

Chỉ thấy bên hồ vây kín người, đưa mắt nhìn một cái, mọi người đều đồng hành cùng một chiếc máy ảnh, trực ngực cài bút ghi âm, có mấy người còn đặc biệt dẫn nhiếp ảnh gia tới, trong tay cầm micro thuộc các đài khác nhau.

Họ đang quay gì đó về phía hồ, Hồ Hải Bình đi vào nhìn, thấy Tất Phương đang bắt cá trong hồ, chị ấy lặng lẽ đứng ở trong nước, sau khi khóa chặt con cá nào đó sẽ nhanh chóng xẹt qua bắt lấy đuôi cá mang cá lên bờ. Một chuỗi động tác này lưu loát tự nhiên, đơn giản giống như chỉ là cúi người nhặt con cá vậy, nhưng kỳ thực xem xét kỹ sẽ phát hiện, bắt cá như thế có độ khó rất lớn, người bình thường vốn không thể đạt tới tốc độ và cự ly nhảy vọt như chị ấy, chỉ có kỹ năng vô cùng kỳ diệu mới có thể giải thích được.

Cảm giác nhìn bắt cá ngay hiện trường hoàn toàn khác với xem trong video, thân thủy phiêu dật linh hoạt tới mức trở nên cực kỳ khó tin trong hiện thực, Hồ Hải Bình chấn kinh một lúc, cho tới khi Tất Phương mang cá đi mới tỉnh táo lại.

Một đám phóng viên đuổi theo, muốn moi ra được gì đó từ trong miệng của Tất Phương, nhiếp ảnh gia bưng máy ảnh điên cuồng chạy tới trước mặt chị ấy, quay người quay lại tư thái của chị ấy. Họ từng quay không ít người xinh đẹp, nhưng vẫn là lần đầu gặp người đẹp tới mức vừa có tính công kích vừa ngạo khí như vậy.

Mặc kệ đám phóng viên dây dưa kiểu gì, từ đầu tới cuối Tất Phương vẫn im lặng, chỉ lo việc của mình. Vừa hay hôm nay nhà hàng trong thôn nghỉ không mở cửa, chị ấy không cần chạy bàn bưng món, nếu không đã ảnh hưởng công việc rồi.

Xách cá về tới viện, Tất Phương nhìn dao chặt xương trong tay Xuân Thập, lại nhìn con bò vừa bị một dao chí mạng trên miếng gỗ, bình tĩnh nói: “Cho tôi mượn dao một chút, tôi làm cá.”

Xuân Thập xắn một vết dao, nhìn đám phóng viên chen chúc ngoài cửa: “Trong bếp vẫn còn, tự đi lấy.”

Bị ánh mắt đó quét tới, đám phóng viên không khỏi lạnh cổ, nhanh chóng lùi lại mấy bước. Hồ Hải Bình chen vào trong đám người, rướn cổ nhìn vào trong viện, thấy chàng trai tuấn tú kia đang cầm con dao chặt xương soạt soạt mấy cái chém lên thân bò. Không nói rõ rốt cuộc đã chém mấy nhát, cũng không nghe được bất cứ thanh âm gì, im ắng như tờ, con bò đó đã được phân xẻ rõ ràng, rất lưu loát.

Nhìn từng chồng thịt phân loại theo hình dạng, mắt của Hồ Hải Bình sáng lên.

Cao thủ trong nhân gian, cổ nhân không gạt ta, kỹ thuật bào đinh xẻ bò này chắc chắn phải viết đàng hoàng!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!