Virtus's Reader

Bởi vì khí tràng đáng sợ và đao công kinh người của Xuân Thập, đám phóng viên không dám suồng sã, an phận ngồi xổm ở ngoài viện đợi Tất Phương ra.

Hồ Hải Bình nhìn Xuân Thập một lúc, ánh mắt sáng trưng, anh ta to gan đi vào viện, bày tỏ thân phận và mục đích, thái độ vô cùng chân thành: “Chào cậu, tôi thấy đao công của cậu rất lợi hại, thủ đoạn bào đinh xẻ bò có thể nói là điêu luyện, không biết đã luyện bao nhiêu năm, có phải là tuyệt học gia truyền không?”

Xuân Thập ngẩng đầu nhìn Hồ Hải Bình, động tác trên tay vẫn không dừng lại, cho dù không nhìn, lưỡi dao vẫn chuẩn xác rơi trên mỗi một đường vân thịt, từng miếng sườn bò được cắt xuống ngay ngắn: “Đã luyện rất nhiều năm rồi, bất tri bất giác mày mò ra, quen tay hay việc.”

Nếu tính từ ngày đầu tiên xuống bếp, gần năm trăm năm rồi.

Hồ Hải Bình đối mặt với anh ở cự ly gần, không khỏi sinh lòng cảm thán, chàng trai này sinh quá khéo, dáng vẻ đường hoàng khí độ bất phàm, cho dù cầm dao chặt xương cũng không hề thô lỗ dã man gì. Hơn nữa anh cũng không khó tiếp cận như trong tưởng tượng, ít nhất hỏi sẽ trả lời, là chàng trai rất lịch sự.

“Hóa ra là tự học thành tài, vậy càng lợi hại.” Hồ Hải Bình khen nói: “Trông cậu không lớn mấy, chắc chỉ tầm độ hai mươi nhỉ? Có thể luyện tới trình độ như thế này, đúng là thiên phú dị bẩm, tôi từng thấy rất nhiều người kỳ cựu thịt gia cầm cả đời nhưng cũng không ai bằng cậu.”

Ôn Cố xách hạt dẻ tươi vừa hái từ cửa nhỏ sân sau đi vào, lúc vòng tới sân trước vừa hay nghe thấy cuộc đối thoại giữa Hồ Hải Bình và Xuân Thập, lập tức toát mồ hôi, sải bước tới gần hai người họ: “Đang nói gì vậy? Xuân Thập, có khách tới nhà sao không rót trà.”

Xuân Thập đang cầm dao chỉ Hồ Hải Bình và phóng viên ngoài sân nói: “Không quen biết, đều là tới tìm Tất Phương quay video.”

Hồ Hải Bình thấy Ôn Cố tựa như khá có quyền hành, vội vàng giải thích: “Tôi là người của hội liên hiệp văn học và nghệ thuật Hải Thành, chỉ là muốn ghi lại một số nghệ thuật dân gian, tạp kỹ của Tất Phương và đao công của cậu này đều rất hiếm, tôi muốn phỏng vấn họ một chút, chia sẻ những kỹ nghệ dân gian vi diệu này cho tất cả mọi người, đây là thẻ nhân viên của tôi.”

Anh ta móc ra một chiếc thẻ nhân viên đưa cho cô xem, Ôn Cố đưa mắt nhìn, cô chưa từng tiếp xúc với người của hội liên hiệp văn học và nghệ thuật, cũng không biết được thật giả, nhưng nhìn khí chất của người này rất nho nhã, tướng mạo cũng chính phái, không giống kiểu sẽ giở trò bịp bợm, thế là gật đầu nói: “Chào anh, tôi là trưởng thôn của nơi này, hai người họ đều là thôn dân ở đây, trước đây thôn chúng tôi luôn khá nghèo, bình thường mọi người rất ít khi tiếp xúc với người ngoài, lời nói và việc làm có thể sẽ hơi đặc biệt. Nếu anh muốn phỏng vấn, phải để họ tự đồng ý mới được.”

Hồ Hải Bình gật đầu nói: “Nên mà nên màm, có thể hiểu được, cao nhân đều có chỗ khác người thường, tôi từng phỏng vấn một người khai thác đá ở nông thôn, tính cách cũng rất độc đáo.”

Hai người khách sáo trao đổi một lúc, Xuân Thập đã im lặng xử lý xong con bò, ánh mắt quét tới đồ mà Ôn Cố đang xách trong tay: “Tôi muốn ăn gà hầm hạt dẻ.”

Hai ngày trước Ôn Cố từng nấu một món gà hầm hạt dẻ, anh rất thích hương vị đó, sau khi ăn vẫn luôn nhớ nhung muốn ăn một bữa nữa.

Ôn Cố: “Trong nhà hết gà rồi, chỉ có thể nấu hạt dẻ ngào đường.”

Dạo gần đây, gà rừng trong núi Ngô Đồng ngày càng ít đi, tốc độ sinh nở phát triển cũng không theo kịp mức tiêu thụ trong thôn, cô định tìm thời gian nào đó tới chợ tổng hợp mua gà con vịt con gì đó về thả trên núi nuôi, đề phòng trong thôn đứt nguồn thức ăn.

Xuân Thập hơi thất vọng, anh chưa từng ăn hạt dẻ ngào đường, nhưng chắc mùi vị cũng không tệ, thế là thúc giục cô mau đi nấu.

“Đừng vội, một lúc là xong.” Ôn Cố đặt làn xuống, mời đám phóng viên đang ngồi xổm ở cổng vào trong viện ngồi, rót trà khách sáo chiêu đãi họ: “Mọi người đều làm việc rất vất vả nhỉ, bên ngoài gió lớn, đi vào ngồi nghỉ ngơi một chút.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!