Virtus's Reader

Có ánh mắt lạnh tanh của Xuân Thập so sánh, thái độ của Ôn Cố quả thực khiến người ta như tắm gió xuân, đám phóng viên bưng ly trà nóng hổi ngồi trên cọc gỗ dưới tường viện, tai và mũi bị gió lạnh thổi tới đỏ au dần có tri giác. Nhiệt độ của sơn thôn thấp hơn nội thành rất nhiều, gió lại lớn, họ lại ngồi ở ngoài cửa không thể hoạt động, mới nửa tiếng đã lạnh cứng cả người.

Ôn Cố xách làn đi vào nhà bếp, thấy Tất Phương đang ăn cá, bây giờ chị ấy ngày càng tinh xảo, trước đây đều là nuốt nguyên con cá sống, tốt một chút cũng chỉ là giết đi làm sạch nội tạng. Khoảng thời gian trước, Ma Hữu luôn mang tới hải sản biển sâu đã xử lý xong cho chị ấy, cá lát, sò hến, bạch tuộc gì đó đều xử lý cực kỳ sạch sẽ, bởi vì rất tươi, cho nên chỉ là thịt sống ăn kèm với nước chấm cũng rất ngon. Chị ấy đại khái đã lĩnh ngộ được tinh túy bên trong, sau này bắt cá về cũng phải xử lý sạch sẽ cắt lát chấm tương ăn.

Con cá đó được xử lý sạch sẽ, ngay cả da cá xương cá cũng bỏ đi, thịt cá sống óng ánh chấm một chút tương mù tạc, trông có vẻ không tồi.

Ôn Cố nhìn hai cái, tay bắt đầy rang hạt dẻ, hạt dẻ cắt đầu ngâm nước, sau khi nồi nóng thì thả vào đảo với muối, đợi vỏ hạt dẻ nứt ra rồi bỏ thêm đường cát trắng vào tiếp tục đảo, cho tới khi đường trắng dung hóa đổi màu, mùi thơm của hạt dẻ tỏa ra, đậy nắp nồi lên ngào một lúc mới có thể ra lò.

Xào hạt dẻ là việc tốn sức, phụ nữ chỉ dựa vào một cánh tay rất khó hoàn thành, mấy hôm nay Ôn Cố luôn tiếp xúc với nồi niu muôi dĩa, bất tri bất giác đã nắm không ít bí quyết, cho dù không đủ thể lực cũng có thể mượn dùng kỹ thuật.

Đoán chừng thời gian đã đủ, Ôn Cố mở nắp nồi ra, hơi nóng thơm ngọt ập vào mặt. Cô lấy túi giấy dầu ra, cho hạt dẻ ngào đường vào, cầm mười mấy túi ra chia cho đám phóng viên ngồi nghỉ dưới tường viện: “Hạt dẻ ngào đường mới ra lò, mọi người nếm thử.”

Hồ Hải Bình cũng được chia một túi, cầm túi giấy dầu nóng hổi trong tay, mùi ngọt ngào xuyên qua giấy dầu, chui vào trong lòng. Anh ta mở túi ra nhặt một hạt ăn, cơm hạt dẻ hơi nóng nhẵn nhụi mềm mại, ngọt mà không ngấy, ăn một hơi mấy cái, uống thêm một ngụm trà thanh đạm, thật sự quá thoải mái!

“Trưởng thôn, hạt dẻ ngào đường của cô còn ngon hơn cửa hàng lâu năm ở Nam Thành.” Hồ Hải Bình cảm thán nói: “Hình như sau khi trưởng thành, tôi chưa từng ăn hạt dẻ ngào đường ngon như vậy.”

Phóng viên khác ăn xong cũng cho ý kiến: “Mùi vị này giống như chỉ có trong sạp hạt dẻ ở cửa ngõ lúc bé mới có thể ăn được, đáng tiếc sau này học trung học thì không nhìn thấy sạp hàng đó nữa, thật hoài niệm.”

“Anh mỹ hóa ký ức rồi đó, tôi ở Hải Thành chưa từng gặp được hạt dẻ ngào đường nào ngon hơn cái này.”

“Tôi cũng thấy vậy, quán nào có hạt dẻ ngào đường ngon thế này đã sớm nổi rồi, không thể nào biến mất được.”

“Trưởng thôn, tôi nghe nói đồ ăn ở chỗ cô rất ngon, không ngờ hạt dẻ ngào đường cũng ngon như vậy!”

“Đúng vậy, trưởng thôn, cô còn hạt dẻ không? Tôi muốn mua vài túi mang về.”

“Ài tôi cũng muốn, vợ tôi thích ăn cái này nhất, tôi mang cho cô ấy một túi.”

Ôn Cố còn chưa kịp nói gì, Xuân Thập đã từ chối trước: “Các người muốn ăn thì lần sau tới mua, hôm nay hết rồi.”

Đám phóng viên nhìn một túi hạt dẻ ngào đường to trong lòng, thầm nghĩ đây là cho rằng họ mù à. Đám phóng viên muốn bảo anh chia bớt một chút, dù sao anh sống trong thôn, muốn ăn lúc nào chẳng có, thế nhưng nhìn thấy con dao chặt xương sáng bóng bên tay anh, còn có biểu cảm nghiêm túc lạnh nhạt đó của anh, không ai dám lên tiếng.

Lúc này, cuối cùng Tất Phương cũng ăn xong cá đi ra, lực chú ý của đám phóng viên lập tức chuyển lên người chị ấy. Dù sao đều là tới vì nhiệm vụ công việc, không thể quên chuyện chính, mọi người nhao nhao cầm máy ảnh lên xúm tới xin phỏng vấn quay phim.

Lúc này tâm trạng của Tất Phương rất khá, nghĩ ngợi phối hợp một chút cũng không có gì, bèn hỏi: “Muốn quay video gì?”

“Cô tùy ý biểu diễn một đoạn tạp kỹ có độ khó cao là được.”

“Đúng, tốt nhất là đặc biệt một chút, cầm đạo cụ gì đó.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!