Tất Phương quay đầu nhìn xung quanh một vòng, cầm dây thừng nằm dưới mái hiên đi ra ngoài: “Vậy thì đi leo cây đi.”
Đám phóng viên lập tức ôm máy ảnh đi theo, vẻ mặt kích động mà mong chờ.
Ôn Cố luôn khá yên tâm về Tất Phương, chị ấy rất có chừng mực, ở trước mặt con người che giấu rất tốt, Ma Hữu cứ dăm ba hôm lại tới tìm chị ấy nhưng cũng không phát hiện chị ấy có điểm gì khác thường.
Nhưng bởi vì chút tò mò, Ôn Cố cũng theo đám người đi xem.
Tất Phương xách dây thừng tới đầu đông thôn, bên này kề bên một rừng cây rậm rạp, cây trong rừng đều có nhiều năm tuổi, từng cây đại thụ rợp trời chui khỏi mặt đất, thân cây trụi lủi đâm thẳng lên, ít nhất phải mười mấy mét, Tất Phương đứng vững dưới gốc cây: “Tôi sắp bắt đầu đây.”
Đám phóng viên nhao nhao giơ máy quay phim lên.
Tất Phương thắt cái vòng ở vị trí đầu dây, cầm dây hất một lúc, cánh tay nhẹ nhàng vung lên, cái vòng đó giống như mọc mắt bay lên cành cây trên ngọn cây, treo chặt trên cành cây.
Người vây xem đồng loạt phát ra tiếng kinh ngạc cảm thán: “Wow!”
Tất Phương kéo dây, đảm bảo vòng dây đã buộc chặt, một giây sau, hai chân chị ấy dùng sức đạp lên, cả người thuận theo dây thừng lắc lư trong không trung. Chị ấy cầm dây không mượn trợ bất cứ ngoại lực nào, giống như chơi đu quay, càng lắc càng cao, khi chị ấy lắc tới điểm cao nhất, nhanh chóng kéo vòng dây từ trên nhánh cây đi buộc vào cái cây khác, sau đó lặp lại động tác vừa nãy.
Khoảnh khắc vòng dây được kéo đi, khán giả vây xem dưới gốc cây đều hồi hộp, động tác mạo hiểm kích thích như vậy không có bất cứ phương tiện bảo hộ nào, một khi trượt tay, ngã xuống chắc chắn mất mạng.
Đám phóng viên không dám thở mạnh, hơi hối hận vì đã yêu cầu Tất Phương biểu diễn tạp kỹ có độ khó cao.
Ôn Cố cũng rất căng thẳng, nhưng cô không phải vì lo Tất Phương ngã chết, cô sợ vòng dây không móc được khiến Tất Phương bại lộ hơn.
Nguyên hình của người ta là chim, tuy chỉ có một chân nhưng tốt xấu cũng là một con thần điểu, nếu có thể ngã chết với chút độ cao như vậy thì đừng làm thần thú gì nữa, chim sẻ cũng sẽ chê cười.
Tất Phương đu đưa trong không trung hơn hai mươi phút mới xuống, Ôn Cố và đám phóng viên lau mồ hôi lạnh, thở phào một hơi.
“Trưởng thôn, Tất Phương học tạp kỹ ở đâu mà lợi hại vậy?”
Ôn Cố: “Tôi cũng không rõ, từ nhỏ chị ấy đã rất linh hoạt rất to gan.”
“Vậy sao? Chẳng trách, nghe nói người nhát gan không học được tạp kỹ, còn chưa nhảy lên đã tự sợ ngất rồi, ha ha.”
“Trình độ của đoạn biểu diễn này của Tất Phương rất cao, đều có thể đến đài quốc gia biểu diễn rồi, ở trong thôn làm phục vụ thực sự quá mai một.”
“Đúng vậy, thân thủ này làm phục vụ thật đáng tiếc.”
Ôn Cố: “...”
Một nhóm người ồ ạt về viện phỏng vấn.
Hồ Hải Bình thấy xung quanh Tất Phương bị vây kín mít, quay đầu đi tìm Xuân Thập: “Cậu Xuân Thập, hay là chúng ta ngồi xuống nói chuyện liên quan tới kỹ xảo mổ bò…”
Xuân Thập nhàn nhạt liếc nhìn anh ta: “Có thể có kỹ xảo gì, mổ gì không phải là mổ, chỉ cần dao đủ nhanh, nhắm chuẩn vào chỗ thích hợp xuống dao nhất là được.”
Xuân Thập giơ tay ra dấu trên cổ Hồ Hải Bình rồi nói: “Ví dụ nếu cắt cổ thì xuống dao từ vị trí này là thích hợp nhất, đảm bảo một dao chí mạng, mặt cắt bóng loáng bằng phẳng, tay nhanh một chút, ngay cả tiếng cắt xương cũng không nghe thấy.”
Hồ Hải Bình kinh sợ ôm cổ nhìn anh: “...”
*
Trong viện rất náo nhiệt, trong nhà bếp cũng đang bận rộn.
Ôn Cố vừa gói vằn thắn, vừa chú ý thế lửa trong bếp, ngón tay linh hoạt tùy ý trở lật, một cái vằn thắn tinh xảo nhỏ nhắn đã được gói xong.
Đám phóng viên đều là trợ thủ tuyên truyền miễn phí, phải tiếp đãi cho tốt, tới lúc đó lúc nhờ họ viết bài cho làng du lịch, viết thêm vài câu hoa mỹ, tuyệt đối có thể thu hút lưu lượng khách lớn hơn cho làng du lịch.
Ôn Cố vừa nghĩ vừa đặt vằn thắn đã gói xong vào trong đĩa chuẩn bị, nước trong nồi nhanh chóng sôi lên, hơi nước nóng hổi từ viền nắp nồi bốc ra, cô mở nắp nồi ra, đổ vằn thắn vào trong nước sôi.
Vằn thắn chín nhanh, chỉ cần trụng trong nước một lúc là được.