Đáy bát đặt lên một nhúm tôm nhỏ và rong biển, thêm một chút mỡ lợn nhà mình thắng, đổ canh sôi vào, vớt mấy miếng vằn thắn ném vào, thêm một cây rau luộc và chút hành băm.
Mỡ lợn cô đặc lập tức tan ra trong nước sôi, da vằn thắn trong suốt phủ lên một lớp dầu bóng loáng, trên mặt nước điểm xuyết hành băm xanh biếc và tôm nhỏ màu trắng, cộng thêm dầu vừng và giấm, tựa hồ ném vài viên đá nhỏ trên mặt hồ, váng dầu ở mặt nước dần lan rộng ra, tràn lên vầng sáng nhàn nhạt.
Ôn Cố gói hai loại vằn thắn, một loại là vằn thắn chay, thanh đạm vừa miệng, một loại là vằn thắn thịt lợn lòng đỏ trứng vịt, lòng đỏ trứng vịt là trứng vịt mặn đã muối, nặng mùi hơn một chút, càng thêm khai vị.
Trời lạnh như vậy, húp một bát canh nóng thơm ngon ăn vài miếng vằn thắn, thoải mái quá đỗi.
Hi vọng đám phóng viên sẽ thích.
*
Gió lạnh xào xạc, trời đông đất buốt, đám phóng phóng viên kết thúc công việc phỏng vấn, cùng ngồi lại dưới tường viện, một tay cầm bát canh, một tay cầm muỗng.
Sức mạnh của mỹ thực rất lớn, phóng viên của mấy đài bình thường khinh thường cạnh tranh kịch liệt với nhau không chút ác cảm ngồi lại với nhau húp canh ăn vằn thắn, túi máy ảnh móc logo của các đài để sát lại với nhau, cảnh tượng vô cùng hài hòa.
“Vỏ vằn thắn này ngon thật, mỏng như giấy, cắn một cái lại có chút đàn hồi chứ không phải vừa chạm đã rách.”
“Đúng vậy, nhân cũng ngon, lần đầu tiên nếm được nhân thịt lợn lòng đỏ trứng vịt thơm ngon như vậy, lòng đỏ trứng này ướp rất ngon, còn chảy dầu vàng nữa.”
“Vậy sao? Cho tôi ăn một cái thử, tôi lấy nhân chay, mùi vị cũng ngon lắm, anh cũng nếm thử đi?”
“Mười mấy năm chưa từng ăn được hương vị của mỡ lợn thắng, trước đây khi bà bà tôi còn sống, bà thường mua thịt lợn về nhà tự thắng…”
“Đây lại là lần đầu tiên tôi ăn mỡ lợn thắng, mùi vị rất đặc biệt, quả thực thơm hơn dầu bình thường một chút.”
“Canh vằn thắn phải thêm chút mỡ lợn thắng mới ngon, vừa thơm vừa trơn nhẵn, bây giờ vằn thắn trong quán ăn đều là nước lạt, ăn không có vị gì.”
…
Ăn xong vằn thắn nóng hổi, tứ chi đông lạnh tựa hồ sống lại, đám phóng viên lưu luyến không nỡ nói lời chào tạm biệt, họ còn phải quay về đơn vị viết bài, biên tập video gì đó, không thể chậm trễ công việc.
Sáng sớm ngày hôm sau, Tiểu Đồng cầm điện tới tới trước mặt Ôn Cố, kích động nói: “Trưởng thôn, thôn chúng ta lại hot rồi!”
Ôn Cố vô cùng bình thản uống sữa đậu nành: “Video tạp kỹ của Tất Phương đã đăng rồi sao?”
Tiểu Đồng vẫn kích động: “Không chỉ Tất Phương, còn có Xuân Thập, trưởng thôn cũng vào ống kính rồi!”
Cô quay video khi nào? Ôn Cố ngẩn người, tầm nhìn rơi lên màn hình điện thoại, video vừa bắt đầu, lúc này đang chiếu màn biểu diễn tạp kỹ của Tất Phương.
Trong khu bình luận toàn là kinh ngạc cảm thán:
Đỉnh đỉnh đỉnh đỉnh đỉnh
Đứa nhỏ nhà bên bị dọa phát khóc rồi
Diễn viên tạp kỹ không phải người, không treo cáp cũng có thể bay cao như vậy, người phản trọng lực!
Cuối cùng cũng nhìn thấy mặt của Tất Phương, còn đẹp hơn quay trộm nữa!
Nhân viên phục vụ không biết tạp kỹ không phải là bảo vệ tốt…
Sau khi màn biểu diễn tạp kỹ của Tất Phương kết thúc, video không kết thúc tại đây. Chuyển cảnh, phông nền từ rừng cây đổi sang viện nhỏ trong thôn, trong cửa viện, Xuân Thập đang cầm dao chặt xương xử lý một con bò.
Người quay đứng ở ngoài cửa không đi vào, nhưng hình ảnh trong video vẫn vô cùng sắc nét, vô cùng rõ ràng. Đao pháp của Xuân Thập súc tích lưu loát, giống như cắt đậu phụ, thịt bò được cắt xẻ bằng phẳng trơn tru, ngay cả mặt cắt của xương cũng cực kỳ ngay ngắn không thấy mảnh vụn, đủ để chứng minh tốc độ tay của anh nhanh cỡ nào, lực độ lớn cỡ nào.
Thế nhưng động tác của anh trông có vẻ không hề tốn sức.
Trong khu bình luận lần nữa kinh thán:
Vãi chưởng, dùng dao nhanh quá, không sợ cắt trúng tay sao?
Wow, còn biết xoay dao, lợi hại quá, làm kiểu gì vậy!
Đứa trẻ nhà bên lần nữa bị dọa khóc rồi.
Đứa trẻ nhà bên có bị dọa khóc hay không không biết, dù sao tôi đã bị dọa khóc rồi.
Người mắc chứng OCD bày tỏ thịt bò được cắt rất chỉnh tề, nội dung cực kỳ dễ chịu.
Trời ơi, lần đầu tiên nhìn thấy cả quá trình xẻ bò, hình như không có tanh tưởi như trong tưởng tượng, thậm chí còn rất vui mắt? Nhưng dao này nhanh quá, muốn biết là thương hiệu gì…
Anh trai này là ai, động tác nhanh quá đi! Tốc độ chặt xương còn nhanh hơn tôi cắt rau.
Aaa, tôi từng gặp anh trai này rồi, là nhân viên của làng du lịch Thần Thú! Trước đây chuyên môn phụ trách ép nước trái cây, dạo gần đây đã đổi sang một anh trai khác nên đều không gặp được anh ấy, hóa ra là tới nhà bếp rồi?
Nhân viên của làng du lịch Thần Thú đều từ đoàn xiếc ra sao, một người chơi dây đỉnh như thế, một người biết nghịch dao, còn đều đẹp tới thế, bà chủ là đặc biệt chọn diễn viên tạp kỹ à!