Virtus's Reader
Siêu cấp chủ thuê nhà

Chương 198: CHƯƠNG 197: NGHI THỨC CẢM, SỰ THỎA HIỆP CỦA ĐƯỜNG LAM

"Ta sai rồi, Như Yên cho ta chút thời gian, ta lập tức tìm phòng chuyển đi, là ta chủ động quyến rũ Tiểu Đào, không, là chủ nhà. Là ta quyến rũ hắn, là ta không biết xấu hổ. Không liên quan đến hắn ta tìm được phòng lập tức chuyển đi, cầu xin em đừng nói cho con gái ta."

Đường Lam khóc lóc đi ra, nàng tưởng Hứa Như Yên phát hiện mình cố ý nói mát kích thích Dương Đào và mình. Cho nên nàng khóc lóc đi ra chủ động gánh vác tất cả tội danh, đem quan hệ với Dương Đào toàn bộ lỗi lầm đặt lên người mình. Chỉ cần Hứa Như Yên không đi trách cứ Dương Đào. Nàng là một người phụ nữ thiện lương và biết cảm ơn. Không nói Dương Đào giúp mình bao nhiêu, kỳ thực để mình làm lại phụ nữ cảm giác đã đủ hạnh phúc rồi. Trong nhận thức của nàng hạnh phúc có đôi khi chính là tạo nghiệp, hưởng thụ đến kỳ rồi thì nên gánh vác hậu quả rồi. Đây là vận mệnh của mình, nàng cảm tạ vận mệnh đem Dương Đào mang đến cho mình để mình có hạnh phúc ngắn ngủi, thế là đủ rồi. Trong vận mệnh không bằng phẳng của nàng đã coi như là một loại ân tứ. Ân tứ qua đi phải trả nợ nàng biết, cho nên nàng đem tất cả lỗi lầm đều bao biện vào người mình. Không thể để người đàn ông mình từng thích, cho mình hạnh phúc gánh vác hậu quả không thể dự đoán, mình không thể chia rẽ người ta.

Dương Đào thập phần cảm động, mình là kiếp trước giải cứu vũ trụ rồi sao, lại kiếp này gặp được người phụ nữ tốt như vậy còn là hai người. Hứa Như Yên chỉ muốn thuận nước đẩy thuyền đem chuyện này vạch trần, chưa từng nghĩ muốn làm gì Đường Lam, nhìn thấy nàng bộ dạng này không khỏi vội vàng đứng lên kéo tay Đường Lam.

"Lam tỷ, em tuy rằng là cố ý chọc thủng chuyện này, nhưng không có ý trách cứ tỷ, nói cũng không phải nói mát. Những lời này em đã sớm nói với Dương Đào rồi. Để hắn buông tay theo đuổi tỷ... Mỗi lần hai người phát sinh quan hệ em đều biết. Nếu không với tính cách của em căn bản sẽ không để tất cả chuyện này xảy ra." Hứa Như Yên an ủi Đường Lam nói.

Đường Lam nghe thấy có lý, nhưng nàng nghĩ không thông. Loại phụ nữ như Hứa Như Yên không phải nên cao cao tại thượng ngậm thìa vàng sinh ra sao. Trời sinh nên hưởng thụ nhiều thứ hơn, sao có thể cùng người phụ nữ khác chia sẻ một người đàn ông? Điều này làm nàng nghĩ không thông? Lại làm ra chuyện dâm đãng như vậy. Trừ phi Hứa Như Yên có sở thích đặc thù, thích dâm loạn. Nhưng căn bản nhìn không ra, hoặc là nói căn bản không phải Hứa Như Yên căn bản không phải loại người này. Cho nên nàng nghi hoặc nhìn Hứa Như Yên.

"Ta không hiểu, sao em lại..." Đường Lam do dự dũng cảm ngẩng đầu hỏi, nàng không tin khả năng này nhưng vạn nhất là thật, Hứa Như Yên nói là thật mình sẽ lựa chọn thế nào? Kỳ thực lựa chọn thế nào đã ở khoảnh khắc nàng ngẩng đầu làm ra lựa chọn.

"Tên nhóc xấu xa này lợi hại bao nhiêu tỷ biết mà, nếu chỉ giày vò một mình em sớm muộn gì cũng bị hắn làm chết. Còn những chuyện khác, sau này chúng ta cùng một giường lâu ngày tỷ sẽ từ từ biết thôi." Hứa Như Yên kéo tay nàng ôn hòa nói.

Dương Đào rất xấu hổ, cũng rất cảm động, nhưng không biết tiếp theo làm thế nào. Nghe lời của Hứa Như Yên Đường Lam mặt đỏ tới mang tai không biết nên làm sao? Lời của Hứa Như Yên nói bình thường, nhưng Đường Lam lại cảm thấy hoang đường, [Mình có thể hoang đường như vậy sao, tiếp theo vẫn là hạnh phúc sao? Thật sự phải cùng nàng chia sẻ, không đúng thật sự phải cùng nàng cướp một người đàn ông sao? Cũng không đúng... Rối quá a...]

"Ta... ta..." Đường Lam không biết nói gì.

Đường Lam đang do dự, Hứa Như Yên lại đá Dương Đào một cước. Lúc này Dương Đào rốt cuộc phản ứng lại đưa tay nắm lấy tay Đường Lam từ từ đặt lên côn thịt lớn của mình. Vừa rồi bị Hứa Như Yên liếm lộng côn thịt lớn giống như cự long đang cứng ngắc. Đường Lam nhìn một cái lập tức hai tai nóng bừng, kháng cự nhưng bán thôi bán tựu nắm lấy cây côn thịt lớn kia. Trong lòng tim đập thình thịch nhìn Hứa Như Yên, lại không có tức giận ngược lại cổ vũ lên.

Bị Hứa Như Yên nhìn, bị Đường Lam nắm côn thịt lớn của mình Dương Đào cảm giác hôm nay là ngày may mắn của mình. Hứa Như Yên cũng đưa tay nắm lấy phần côn thịt còn lại, hai người phụ nữ đồng thời nắm lấy côn thịt của Dương Đào, giống như là ký kết hiệp nghị, cũng giống như là đạt thành một loại ăn ý, thậm chí Dương Đào cảm thấy côn thịt của mình bị hai người nắm thành một cây cầu nối.

"Tỷ có ghét nước bọt của em không?" Hứa Như Yên khẽ hỏi.

Dương Đào hỏi sững sờ, [Đây là ý gì? Nước bọt của nàng ta ăn rồi...] Không đúng lời này không phải hỏi mình, là hỏi Đường Lam.

Đường Lam nghe thấy lời của Hứa Như Yên tự nhiên hiểu được ý gì. Hứa Như Yên để nàng cũng nếm thử mùi vị của cây côn thịt kia. Nhưng trên đó có nước bọt của nàng, Hứa Như Yên hỏi nàng có ghét không. Đường Lam không ghét Hứa Như Yên nhưng nàng chưa từng ăn côn thịt đàn ông.

"Ta chưa ăn qua..." Đường Lam nghe thấy lời của Hứa Như Yên tự nhiên hiểu được ý gì.

"Lần đầu tiên của em cũng là ăn của hắn, tỷ có thể thử một chút..." Hứa Như Yên cười nói.

Dương Đào kích động côn thịt lại tráng kiện thêm vài phần, liếm môi không biết nói gì cho phải. Đường Lam cảm thấy đây là một nghi thức cảm, tuy rằng nội tâm kháng cự nhưng không muốn Hứa Như Yên thất vọng, thế là từ từ ngồi xổm xuống nhưng không dám nhìn. Chỉ có thể nhắm mắt lại mở miệng từ từ đem cây côn thịt lớn kia thỉnh đến bên miệng rồi nhét vào.

"Ưm..." Đường Lam lần đầu tiên ăn côn thịt đàn ông không khỏi có chút mạc danh kỳ diệu. Mình sao lại như vậy rồi??

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!