Cái nghi thức cảm đáng chết này Dương Đào yêu chết đi được. Bất quá Tưởng Y Y đáng chết cũng quá đáng hận, vốn định thực hiện "xâu chuỗi". Cái gì gọi là xâu chuỗi, chính là một thương hai cái miệng. Nhưng ngay thời khắc mấu chốt này tiếng hét của Tưởng Y Y truyền đến.
"Như Yên tỷ, chúng ta nổi tiếng rồi..."
Tưởng Y Y điên cuồng từ cổng lớn biệt thự chạy vào, tuy rằng là hướng về phía trong biệt thự. Nhưng triệt để dọa Hứa Như Yên và Đường Lam sợ chết khiếp. Đặc biệt là Đường Lam sợ đến mức lập tức buông côn thịt lớn của Dương Đào ra, kinh hoảng như con thỏ nhỏ nhảy dựng lên trực tiếp trốn vào góc hậu hoa viên giả vờ đào hố.
Hứa Như Yên chấn kinh một chút rồi nhanh chóng an định lại, nhìn côn thịt lớn của Dương Đào đang đung đưa cứng ngắc trong không khí không khỏi vui vẻ cười một cái. Còn đưa tay vẽ một vòng tròn trên quy đầu.
"Đừng giận, tỷ thay cậu vẽ vòng tròn nguyền rủa nó..." Nói xong cười nói.
"Em yêu cầu dùng lưỡi vẽ..." Dương Đào nhìn cây thương lớn sưng trướng của mình thấp giọng nói.
"Đừng vội, buổi tối tỷ và Lam tỷ cùng nhau vẽ cho cậu..." Hứa Như Yên biết hiện tại Dương Đào là dục cầu bất mãn, đàn ông dục cầu bất mãn rất dễ mất khống chế cho nên vội vàng an ủi.
"Được rồi, sớm muộn gì cũng bắt Tưởng Y Y cùng nhau vẽ." Dương Đào không vui nói.
Hứa Như Yên hôn Dương Đào một cái rồi từ sau hòn non bộ đi ra.
"Đừng hét nữa, ở đây này." Hứa Như Yên đoan trang đi tới nói với bóng lưng Tưởng Y Y.
Dương Đào bất lực, đi về phía Đường Lam chạy trốn. Để hai người bọn họ nói chuyện đi mình tìm Đường Lam đại mỹ nữ làm một chút trước đã. Cây đại thương ý chí chiến đấu sục sôi này không thể cứ thế bỏ xuống a. Quá lãng phí rồi.
Đường Lam nhìn Dương Đào đi tới vẻ mặt đầy kinh hoảng thất thố. Từ sự chấn kinh vừa rồi vẫn chưa hoàn hồn.
"Tiểu Đào, đừng qua đây Y Y đến rồi." Đường Lam ngồi xổm trên đất giả vờ đào đất thấp giọng nói.
"Không sao Như Yên đi xem nó rồi, tỷ ngồi xổm nhìn không thấy đâu." Dương Đào đi đến trước mặt Đường Lam. Đây là một bụi hoa mẫu đơn, mọc rất cao Đường Lam ngồi xổm ở đây thật sự nhìn không thấy. Cũng vừa vặn che khuất nửa thân dưới của Dương Đào.
Đường Lam nghe xong thở phào nhẹ nhõm, khẩn trương quay đầu nhìn lại quả nhiên không thấy gì cả. Nhưng quay đầu lại nhìn thấy đại gia hỏa của Dương Đào ở ngay trước mắt vừa vặn bị Dương Đào ép xuống đối diện với nàng.
"Cậu làm gì... Tiểu Đào cậu..." Đường Lam khiếp sợ nhìn dương vật lớn của Dương Đào nuốt nước miếng hỏi.
"Tiếp tục, Lam tỷ em muốn cái miệng của tỷ ăn nó..." Dương Đào lắc lư côn thịt lớn của mình như một cây thương lớn nhắm vào Đường Lam.
Đường Lam dở khóc dở cười, đã lúc nào rồi, còn đùa kiểu này. Nhưng nhìn bộ dạng hứng thú bừng bừng của Dương Đào căn bản không giống muốn nói đùa. Hơn nữa bộ dạng đó rất khát vọng rất hy vọng.
"Đừng quậy nữa Tiểu Đào, Y Y ở bên ngoài, buổi tối không có người cậu đến... ta cho cậu... cho cậu... thế nào cũng được... bất cứ lúc nào... bất cứ lúc nào cũng được..." Đường Lam cuối cùng đưa ra thỏa hiệp đỏ mặt thấp giọng nói.
Nhưng cây đại thương kia vẫn nhắm vào nàng căn bản không có ý thu về.
"Lam tỷ, hiện tại càng kích thích Như Yên đều ăn rồi, tỷ cũng nếm thử đi. Chỉ một cái thôi, một cái em đi ngay." Dương Đào thấp giọng nói. Nhìn Hứa Như Yên và Tưởng Y Y gặp nhau ở cửa nói chuyện khí thế ngất trời.
"Tiểu Đào, buổi tối được không, buổi tối ta cho cậu ăn..." Đường Lam xấu hổ nói, lời này đều nói ra miệng rồi.
"Lam tỷ, tỷ tưởng tỷ buổi tối chạy thoát được? Em có rất nhiều trò muốn thử với tỷ, đến lúc đó tỷ sẽ phát hiện Như Yên dâm đãng thế nào, đến lúc đó các tỷ cùng nhau ăn, hiện tại nếm thử trước em muốn, một cái là được." Dương Đào cấp thiết nói.
Đường Lam khó xử nhìn trái nhìn phải, nàng cảm thấy xấu hổ nhưng lại ngại từ chối yêu cầu của Tiểu Đào. Người phụ nữ như Hứa Như Yên đều ăn rồi mình hình như cũng có thể mà, hơn nữa Đường Lam kỳ thực nội tâm là không muốn nhận thua. Tuy rằng nàng cảm thấy Hứa Như Yên cao cao tại thượng làm Dương Đào động lòng, nhưng mình ở phương diện lấy lòng đàn ông hẳn là cũng không kém. Tuy rằng sự so sánh này không nói ra miệng bất quá sâu trong nội tâm nàng vẫn có. Dù sao từ nhỏ đến lớn thân thể của mình chưa từng thoát khỏi ánh mắt đàn ông. Túng nhiên là kết hôn rồi vẫn có rất nhiều người theo đuổi mình, thậm chí dùng tiền đập. Chẳng qua vì Đường Cần Cần đều cố ý né tránh rồi, thậm chí che giấu dung mạo và thân hình của mình.
Đường Lam do dự một chút chung quy là không nỡ từ chối, thế là thăm dò đưa tay nắm lấy côn thịt lớn của Dương Đào. Thật thô thật tráng kiện, đặc biệt là cái quy đầu vĩ đại đối diện kia thật dữ tợn a. Cũng không biết ngậm trong miệng là mùi vị gì. Nghĩ những thứ này do dự mở miệng từ từ nhét cái quy đầu lớn thanh đen như quả trứng gà kia vào khoang miệng mình, nhưng quy đầu quá lớn còn chưa hoàn toàn nhét vào lưỡi đã chạm vào trước rồi. Nhịn không được liếm một cái.
Cảm giác liếm một cái này Dương Đào phát ra tiếng hít khí, trên mặt lộ ra biểu tình thoải mái. Đồng thời dường như đang kỳ đãi và cổ vũ. Đường Lam từ từ khép đôi môi bao bọc quy đầu nhẹ nhàng mút mát.
"A... nga..." Dương Đào phát ra âm thanh thoải mái. Tuy rằng lần đầu tiên của Đường Lam không có hàm lượng kỹ thuật gì, nhưng chỉ riêng việc nàng ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn, nhắm mắt há to miệng ngậm côn thịt lớn của mình mút mát. Đã mang lại cho Dương Đào đủ khoái cảm.
"Hấp... đúng... nga... tỷ cái lưỡi của tỷ thật tuyệt... ưm... cứ như vậy... nga... đúng... động lên... nga... thật có lực... giống như tiểu mật huyệt của tỷ vậy... càng thoải mái..." Dương Đào nhịn không được đưa tay vuốt ve tóc Đường Lam.