“Cha tôi mắc bệnh ung thư phổi, tuy rằng là giai đoạn hai, nhưng là do vị trí ổ bệnh quá mức xảo quyệt cùng với một loạt ảnh hưởng của bệnh tuổi già, không có cách nào làm phẫu thuật đem bộ vị ung thư hoàn toàn cắt bỏ. Mà phương pháp trị liệu mới nhất là dùng một loại thuốc tên là Mobocertinib phối hợp miễn dịch trị liệu cộng thêm trị liệu đích nhắm ba hợp một. Mới có thể đem bệnh tình của cha khống chế được, có hy vọng trị tận gốc, nhưng là hy vọng không lớn. Nhưng là toàn bộ liệu trình xuống dưới cần khoảng hai mươi bốn vạn, phí dụng như vậy đặt ở một năm trước còn dễ nói, nhưng là tôi hiện nay mất công việc, tiền tiết kiệm trong nhà cũng đều dùng để trị bệnh cho cha rồi. Tôi trước đó từng nhắc tới với vị Mã Long giám đốc kia của các anh, nhưng là chi trả hai mươi bốn vạn tiền thuốc men cho một chủ bá mới là căn bản không có khả năng.”
Nghe xong lời Phương Hàm Doanh, Dương Đào cảm giác được có một tia không thích hợp.
“Nhưng là cho dù là cô cự tuyệt gia nhập Thiên Lại, chẳng lẽ là có thể trong thời gian ngắn gom đủ hai mươi bốn vạn này sao?”
Không thể cung cấp hỗ trợ tài chính ngoài ngạch cho người mới, lại không phải quy định của một mình công ty trực tiếp Thiên Lại, gần như hiện tại tất cả công ty đều không có khả năng làm được.
Nói đến đây hai tay Phương Hàm Doanh đặt trên đầu gối mình, gắt gao nắm chặt, dường như đang rối rắm có nên đem sự thật nói cho Dương Đào hay không.
Thừa dịp công phu này, Dương Đào cũng mở ra hệ thống quan sát vận thế của Phương Hàm Doanh.
Tài vận: Trung hạ. Cũng tức là nói Phương Hàm Doanh đời này liều mạng cũng chỉ có thể là đạt tới trình độ tiểu tư sản, tổng tài sản có thể vượt qua hai trăm vạn cũng đã rất không tồi.
Phúc vận: Hạ. Ngọa tào! Dương Đào xem qua vận thế cho rất nhiều người, trừ bỏ những kẻ ác nhân bị mình hoành gia can thiệp ra, còn chưa có người nào phúc vận trời sinh thế nhưng kém như thế! Cũng tức là nói Phương Hàm Doanh sau này sẽ vận đen quấn thân, vĩnh thế không được xoay người.
Thọ vận: Hạ. Dương Đào nhìn thấy nơi này hoàn toàn trầm mặc, thọ vận thế nhưng là hạ, cũng tức là nói nếu mình không tiến hành can thiệp, Phương Hàm Doanh liền sẽ vĩnh từ nhân thế trong tương lai không xa!
Quan vận, vô. Cái này đảo là không kỳ quái.
Đào hoa vận: Hạ! Cái này đảo là làm Dương Đào càng thêm kinh ngạc, đào hoa vận là hạ, đại biểu người con gái mạo như thiên tiên trước mắt này cả đời có thể có được đàn ông sẽ không vượt quá hai người. Ở xã hội như ngày nay, nữ sinh giữ mình trong sạch, chú trọng liêm khiết như thế đã thiếu lại càng thiếu. Huống chi còn là Phương Hàm Doanh tướng mạo xuất chúng như thế.
Bất quá người mắc bệnh ung thư là cha Phương Hàm Doanh, vì sao thọ vận và phúc vận của Phương Hàm Doanh kém như thế, chẳng lẽ sau khi cha qua đời, Phương Hàm Doanh sẽ nghĩ quẩn đi tự sát?
Dương Đào nhìn vận thế của Phương Hàm Doanh, càng xem càng cảm thấy trong lòng kinh hoảng, trên trán không tự giác toát ra mồ hôi lạnh ròng ròng. Vốn dĩ đã nảy sinh tình yêu thương đối với Phương Hàm Doanh, hiện nay biết được vận thế bi thảm của nàng xong, dục vọng bảo hộ của Dương Đào đối với Phương Hàm Doanh càng thêm nồng liệt.
Nghĩ đến đây Dương Đào thân thể nghiêng về phía trước, đem tay phải đặt trên mu bàn tay đang giao điệp cùng nhau của Phương Hàm Doanh, nhiệt độ lòng bàn tay nóng bỏng cùng với động tác thình lình xảy ra làm thân thể Phương Hàm Doanh mạnh mẽ kinh hãi. Phương Hàm Doanh mạnh mẽ rút tay về, thần nhan tuyệt mỹ lộ ra một tia phi hồng.
“Phương Hàm Doanh, tin tưởng ta, ta là thật tâm muốn giúp cô, thậm chí, bệnh của cha cô, ta cũng có thể giúp được một hai.”
Nói, Dương Đào liền đem một phen lời nói lúc trước từng nói với Hứa Như Yên thuật lại cho Phương Hàm Doanh. Nghe được Dương Đào nói mình là đệ tử tông môn ẩn thế thần bí, nắm giữ đạo pháp nhìn thấu vận mệnh, Phương Hàm Doanh trừng lớn hai mắt, vẻ mặt chấn kinh.
“Đào ca ngài, ngài không phát sốt chứ, trên đời này sao có thể có chuyện hoang đường như thế.”
Nói còn muốn vươn tay sờ sờ trán Dương Đào, nhưng là ngay một khắc trước khi chạm vào da thịt, khuôn mặt Phương Hàm Doanh đỏ lên, đem tay nhanh chóng rụt trở về.
“Đào ca, tôi biết ngài muốn giúp tôi, nhưng là cũng phạm không thượng dùng loại phương pháp ai cũng sẽ không tin này.” Ánh mắt ảm đạm không ánh sáng của Phương Hàm Doanh nhìn đến Dương Đào một trận đau lòng, đây là phải trải qua bao nhiêu tuyệt vọng mới có thể có ánh mắt u ám như thế.
“Muốn ta chứng minh cho cô xem, cô ít nhất phải cho ta một cơ hội chứ, Phương tiểu thư, cô còn chưa trả lời nếu ta không tới tìm cô, cô tính toán làm sao trong thời gian ngắn gom đủ hai mươi bốn vạn kia.”
“Tôi, thật không dám giấu giếm, hai ngày trước một người tự xưng là Tôn tổng gọi điện thoại cho tôi nói, nói điều kiện tôi rất tốt, nếu đến quán bar dưới trướng hắn làm công chúa. Không chỉ có thể một lần trả cho tôi hai mươi lăm vạn làm thù lao, còn có thể giới thiệu rất nhiều nguồn khách cho tôi, bảo đảm lợi nhuận công việc của tôi ở nơi đó ngày sau.”
“Cô trước kia từng tìm công việc liên quan đến công chúa quán bar sao?” Dương Đào có chút nghi hoặc hỏi, theo mình thấy, Phương Hàm Doanh hẳn không phải là người phụ nữ sẽ chủ động tìm kiếm loại công việc đó. Bất quá có khí chất xuất trần cùng dung mạo như trích tiên lâm thế như thế, nếu quán bar kia có công chúa như vậy, chỉ riêng loại cảm giác tương phản này là có thể làm Phương Hàm Doanh đại hỏa một phen.
Quả nhiên Phương Hàm Doanh quả quyết lắc lắc đầu, phủ nhận lời Dương Đào nói.
“Tôi cũng không biết cái tên gọi là Tôn tổng này từ nơi nào kiếm được phương thức liên hệ của tôi, nhưng là tôi vẫn là quyết định trước đi thử một lần.”
“Liền không hoài nghi qua sẽ có nguy hiểm gì, huống hồ còn là công chúa quán bar, công việc như vậy cô cho rằng cô làm được sao.”
Dương Đào vừa nghe, cô nương hai mươi lăm sáu tuổi trước mắt này thế nhưng như thế khuyết thiếu suy xét, mình từng ra vào rất nhiều KTV, quán bar. Tự nhiên rõ ràng cái gọi là công việc công chúa ở bên trong là cái gì, nói dễ nghe một chút gọi là thỏa mãn hết thảy yêu cầu của khách nhân, nói khó nghe một chút chính là cung cấp phục vụ tình dục!
“Tôi, tôi có thể có biện pháp nào! Tôi nếu không gom được tiền, chứng bệnh nan y của cha tôi sẽ càng thêm nhanh chóng chuyển biến xấu đi xuống, tôi biết cha sớm muộn gì có một ngày sẽ rời tôi mà đi. Nhưng tôi chỉ là muốn cho ông đi chậm chút mà thôi.”
Nói, cảm xúc của Phương Hàm Doanh cũng có chút kích động, hốc mắt hơi hơi phiếm hồng, lệ châu tinh oánh đảo quanh trong hốc mắt, cực lực khắc chế chính mình không khóc ra trước mặt người ngoài.
“Cô như vậy, đưa ta đi gặp cha cô, nếu tình huống là thật, ta không chỉ sẽ dùng danh nghĩa cá nhân cho cô mượn hai mươi lăm vạn, bệnh chứng của cha cô ta khả năng cũng có thể giúp được.”
“Được.”
Phương Hàm Doanh thấy ngữ khí Dương Đào thành khẩn, cũng liền không hề chần chờ, ở bên ngoài khoác thêm một chiếc áo gió màu nâu liền đưa Dương Đào hướng bệnh viện mà đi.
Tới phòng bệnh khoa ung bướu bệnh viện nhân dân số 2 Trường Sa. Y tá bận rộn nhìn thấy Phương Hàm Doanh cũng đều sẽ nhiệt tình chào hỏi, Phương Hàm Doanh cũng đều sẽ mỉm cười đáp lại. So với phòng bệnh bệnh viện chỉ có màu trắng bệch, nụ cười của Phương Hàm Doanh tựa như ánh dương ngày đông, làm người trong lòng thích ý ấm áp.
Đi đến trước giường bệnh cha Phương Hàm Doanh, Dương Đào nhìn quanh bốn phía, đây là một gian phòng bệnh bình thường, có ba giường bệnh, hai giường còn lại là vị trí của một bệnh nhân khác và người nhà. Lúc này cha Phương Hàm Doanh vừa ăn xong cơm chiều, chợp mắt tại phòng bệnh. Tóc hoa râm, thân thể gầy gò, ánh xạ trong mắt Phương Hàm Doanh, đầy cõi lòng thương cảm.