Dương Đào nhìn ông lão nằm trên giường bệnh, mở ra hệ thống quan sát vận thế của ông.
Tài vận: Trung hạ. Nghe Phương Hàm Doanh nói, cha nàng chẳng qua là một giáo viên nhân dân an phận thủ thường, tân lao cả đời chỉ mong yên ổn, tài vận đảo là cùng Phương Hàm Doanh kém không lớn.
Phúc vận: Hạ. Cái này Dương Đào đảo là không sao ngoài ý muốn, rốt cuộc là ung thư phổi là chứng bệnh nan y, thuộc về tai bay vạ gió.
Thọ vận: Trung. Cha Phương Hàm Doanh lúc này đã 53 tuổi, sau khi mắc bệnh ung thư phổi, hẳn là còn có khoảng một năm thọ mệnh.
Quan vận: Vô.
Đào hoa vận: Hạ. Giáo viên nhân dân an phận thủ thường, làm gương cho người khác, hôn nhân trước sau như một, đảo là nằm trong phạm vi dự liệu của Dương Đào.
Hốc mắt Phương Hàm Doanh lúc này có chút phát hồng, quay đầu nhìn Dương Đào, ngữ khí khẩn cầu nói.
“Đào ca, đây là bệnh lịch đơn của cha tôi, lần này ngài hẳn là tin tưởng lời tôi nói rồi đi.”
Sau đó Phương Hàm Doanh cầm lấy một cái đơn báo cáo bệnh lý trong ngăn kéo, kéo Dương Đào ra ngoài phòng bệnh.
“Đào ca, đây là báo cáo kết quả kiểm tra bệnh lý lần gần nhất của ba tôi, bác sĩ điều trị chính nói cho tôi, bệnh tình đã chuyển biến xấu, ổ bệnh khối u đã bắt đầu mở rộng. Tế bào ung thư thậm chí đã có nguy cơ di căn, trị liệu ba hợp một trước đó nhắc tới với ngài, nếu không tiến hành nữa, rất có khả năng liền sẽ gia tốc tử vong buông xuống.”
Nói đến đây, Phương Hàm Doanh vẫn luôn gượng chống rốt cuộc có chút hỏng mất, che miệng nhỏ giọng nức nở, bả vai cũng theo đó run rẩy lên.
Dương Đào nhìn bệnh lịch đơn, trong lòng cũng là pha vi trầm trọng.
“Phương tiểu thư, cô xác định phí dụng trị liệu là hai mươi bốn vạn phải không?”
Phương Hàm Doanh nghe vậy, mạnh mẽ ngẩng đầu lên, dùng sức gật gật đầu.
“Đúng vậy, bác sĩ điều trị chính nói với tôi phí dụng trị liệu bảo thủ ước tính là hai mươi vạn, tôi lên mạng tìm kiếm rất nhiều tư liệu, tra cứu giá cả dược phẩm cần thiết cho trị liệu ba hợp một. Nhiều nhất sẽ không vượt quá hai mươi bốn vạn.”
“Được, ta đáp ứng, khoản tiền này ngày mai ta liền sẽ chuyển cho cô, bất quá điều kiện là cô phải ký hợp đồng với Thiên Lại, hai mươi bốn vạn này là ta dùng danh nghĩa cá nhân cho cô mượn. Có thể sau này từ từ trả lại cho ta.”
“Cảm ơn Đào ca, tiền này tôi nhất định sẽ mau trả lại cho anh, nhất định.” Phương Hàm Doanh có chút kích động, gò má vốn dĩ có vẻ có chút tái nhợt cũng bởi vì hưng phấn mà trở nên có chút hồng nhuận.
“Còn có bệnh của cha cô, ta hẳn là cũng có thể giúp được một tay.”
“Đào ca, anh có thể cho tôi mượn tiền, giúp tôi giải lửa sém lông mày, tôi đã cảm kích không thôi, bệnh của cha tôi là chứng bệnh nan y, không có khả năng trị tận gốc, cho nên…”
“Cô biết nguyên lý căn bản của cái gọi là trị liệu ba hợp một là cái gì không?”
Phương Hàm Doanh bị câu hỏi thình lình xảy ra của Dương Đào làm cho mông lung, sửng sốt nửa ngày mới nhớ tới trả lời.
“Ngạch, cái gọi là miễn dịch trị liệu và trị liệu đích nhắm chính là thông qua tiêm thuốc trị liệu vào cơ thể, thông qua những phân tử thuốc này kết hợp với điểm gây ung thư. Từ đó đạt tới mục đích làm cho tế bào khối u tử vong đặc dị tính, nhưng là thuốc đích nhắm hiện nay căn bản làm không được hoàn toàn giết chết tế bào khối u. Có khả năng nói, gần như cũng là có thể xem nhẹ bất kế.”
Dương Đào hai tay gắt gao nắm lấy bả vai Phương Hàm Doanh, cử động thình lình xảy ra dọa Phương Hàm Doanh nhảy dựng.
“Chỉ cần có 0.01% khả năng, ta liền có khả năng làm nó biến thành hiện thực! Huống hồ cô có thể tra tra tư liệu, bệnh lệ thông qua trị liệu đích nhắm làm bệnh nhân ung thư trước giai đoạn ba khỏi hẳn tịnh không phải không có.”
“Kia phải may mắn bao nhiêu a, mới có thể buông xuống trên người cha tôi, tôi, tôi đã không có cách nào xa cầu nhiều như vậy.”
“Chỉ cần có hy vọng, không thử xem làm sao biết có hiệu quả hay không.”
Dương Đào dẫn Phương Hàm Doanh đi trở về phòng bệnh, dời cái ghế ngồi xuống, mở ra hệ thống mở ra bảng vận thế của cha Phương Hàm Doanh là Phương Nhược Văn. Đã trị liệu đích nhắm hàm chứa nhân tố vận khí nhất định, cho dù khả năng lại nhỏ, mình cũng có biện pháp làm nó trở thành tất nhiên!
Gắt gao nhìn chằm chằm mệnh cách thọ vận của Phương Nhược Văn, vừa muốn vận dụng năng lượng trong não đem nó điều tiết hướng đẳng cấp cao hơn, nhưng là lại phát hiện mình vô luận nỗ lực như thế nào. Tựa như chữ ” hạ ” kia do như một đạo phong tỏa, lao lao cố định thọ vận của Phương Nhược Văn lần nữa.
Nghĩ đến bệnh chứng của Phương Nhược Văn, Dương Đào bừng tỉnh đại ngộ. Trực tiếp tăng lên thọ vận là vạn vạn không thể thực hiện được, rốt cuộc chứng bệnh nan y ung thư đặt ở đây, không đem cái nhân quả này trừ bỏ, mình vô luận nỗ lực thế nào đều là phí công.
Dương Đào chuyển biến mục tiêu, đem ánh mắt dời đến trên phúc vận, không ngừng tiêu hao năng lượng màu xám trong não hải, quả nhiên, đẳng cấp phúc vận của Phương Nhược Văn theo năng lượng tiêu hao dần dần bay lên.
Phúc vận: Thượng thượng!
Cuối cùng, sau khi Dương Đào gần như hao hết tất cả năng lượng trong não hải, rốt cuộc đem phúc vận của Phương Nhược Văn tăng lên tới đẳng cấp cao nhất. Lúc này ở phía dưới cột phúc vận kia, dần dần xuất hiện một hàng chữ nhỏ.
“Phúc hữu thiên trạch, tai họa thối tị, tường tinh hàng thế, chúng dạng tiêu tán!”
Thật là oách! Cổ văn đều lôi ra tới, đọc lên đều có một loại uy năng chúng tà thối tị, nếu là trình độ này đều không thể bảo đảm trị liệu đại hoạch thành công nói. Dương Đào cũng bó tay không biện pháp.
Thay đổi xong phúc vận của Phương Nhược Văn, Dương Đào chỉ cảm thấy đầu đau muốn nứt, dường như hàng ngàn hàng vạn cây kim bạc đang không ngừng chọc vào não nhân của mình. Ẩn ước gian thế nhưng lại có một loại cảm giác muốn hôn quyết, Dương Đào ngồi trên ghế chỉ cảm giác mình trọng tâm không xong, bất cứ lúc nào cũng có khả năng ngã xuống.
Phương Hàm Doanh nhìn thấy thân hình có chút lắc lư Dương Đào, vội vàng tiến lên đỡ lấy, nôn nóng hỏi.
“Đào ca, anh làm sao vậy, xảy ra chuyện gì!”
Hoãn một hồi, cảm giác đầu óc mình hơi khôi phục chút thanh minh, Dương Đào mới ngữ khí có chút suy yếu trả lời nói.
“Bệnh của cha cô, cái nên làm ta đã làm, vận thế cha cô tương lai một mảnh bằng phẳng, bệnh hoạn bực này đã không tạo thành bất luận uy hiếp gì đối với ông ấy nữa.”
“Tôi, Đào ca, anh là làm sao làm được, vậy tôi sau đó phải làm chút gì để phối hợp.”
Tuy rằng trong lòng y nhiên bán tín bán nghi, Phương Hàm Doanh tiếp thu giáo dục bắt buộc chín năm chính quy, từng học đại học tự nhiên là không tin cái thuyết pháp âm dương vận thế kia. Nhưng sự đến như nay, sự đồi phế đột nhiên của Dương Đào, cùng với hành vi khẳng khái giải nang vì mình, đã thật sâu đả động nội tâm Phương Hàm Doanh. Lúc này cho dù hoài nghi cũng nói không nên lời bất luận lời nói nghi ngờ Dương Đào nào. Nếu không vị miễn cũng quá thương nhân tâm.
“Chỉ cần để cha cô tích cực phối hợp trị liệu là được, đến lúc đó kỳ tích ta nói tự nhiên sẽ xuất hiện.”
“Được rồi Đào ca, tôi tin tưởng anh, tôi đưa anh về trước đi.”
Năng lượng hao phí quá mức khổng lồ, Dương Đào cảm giác năng lượng trong não hải mình dường như đã hoàn toàn biến mất, ngay cả một tia một hào ánh sáng đều nhìn không tới. Lời Phương Hàm Doanh nói bên tai mình tựa như từ nơi rất xa xôi truyền đến, du trường mơ hồ. Bước chân càng phát ra hư phù, Dương Đào cảm giác mình đã căn bản nhìn không rõ đồ vật chung quanh.
Rốt cuộc, hai mắt tối sầm, hoàn toàn ngất đi.