Thời gian lặng lẽ trôi, tĩnh lặng đến mức không kinh động bất kỳ ai. Thoáng chốc đã hơn mười tháng trôi qua.
Trong đạo trường Isshin, một đám tiểu sư đệ ngồi thành hai hàng, hai tay đặt trên đầu gối, mắt tròn mắt dẹt nhìn hai bóng người đang giao chiến kịch liệt giữa sân.
Không cần phải nói, hai người đang quyết đấu lúc này chính là Zoro và Kuina.
Y An cũng đang ngồi một bên, quan sát hai người giao thủ.
Tính ra, Zoro đến đạo trường Isshin này đã được một năm. So với lúc mới đến, cậu nhóc cục súc, chỉ biết dùng sức trâu như heo rừng ngày trước đã biến mất, thay vào đó là một kiếm sĩ Nhị Đao Lưu đã có thực lực đáng gờm.
Trong đạo trường không một ai lên tiếng, chỉ nghe thấy tiếng kiếm tre va vào nhau lốp bốp. Zoro và Kuina đã giao đấu hơn một trăm hiệp, cả hai đều dốc hết sức mình.
Ngày nào cũng luyện tập cùng Zoro, Y An là người rõ nhất sự thay đổi của cậu. Từ chỗ bị Kuina hạ gục trong vài chiêu lúc ban đầu, đến bây giờ có thể giao đấu lâu như vậy mà vẫn chưa phân thắng bại, điều này khiến Y An cũng phải thầm gật đầu tán thưởng Zoro.
Thế nhưng, đáng tiếc là dù Zoro mạnh lên, Kuina lại càng trở nên sâu sắc và mạnh mẽ hơn. Ngay lúc mọi người đều nghĩ rằng cả hai sẽ còn phải đấu thêm một lúc nữa, Kuina đột nhiên cúi thấp đầu, hai tay cầm kiếm tre đâm thẳng về phía Zoro!
Zoro vừa thấy động tác của Kuina, vội vàng vung kiếm định đỡ, nhưng không ngờ cú đâm này của cô chỉ là đòn nhử. Sau khi thu hút Zoro đổi chiêu để lộ sơ hở, Kuina liền tung ra một chiêu kiếm dứt khoát hơn, đánh thẳng vào mặt Zoro!
Lại một vệt đỏ nữa xuất hiện trên mặt Zoro, chiêu này của Kuina thật sự rất uy lực, cậu đã không chỉ một lần bị trúng đòn này...
"Một điểm! Dừng lại! Kuina thắng!" Sư phụ Tả Giới hô lên: "2000 thắng, 0 bại!"
Thấy đã phân thắng bại, Y An không khỏi thở dài. Một năm qua, tên nhóc Zoro này liên tục thách đấu Kuina, mỗi lần luyện tập xong, chỉ cần cảm thấy mình có chút tiến bộ là y như rằng sẽ có một trận như thế này. Một năm thách đấu hai nghìn lần, tính trung bình mỗi ngày năm sáu lần, thật không biết cậu ta lấy đâu ra sự kiên trì lớn đến vậy.
Thách đấu nhiều lần như thế, nếu thắng được vài trận thì còn có thể chấp nhận, đằng này lại không thắng nổi một lần. Y An bây giờ cũng phần nào hiểu được suy nghĩ của Zoro, thua trong tay một cô gái đã đủ xấu hổ, huống chi còn thua nhiều lần như vậy. Chắc chỉ có tên đầu đất chỉ toàn cơ bắp như Zoro mới vậy, đổi lại là người khác, e rằng đã sớm bị đánh cho suy sụp rồi.
"Chết... tiệt!" Zoro run rẩy đứng dậy từ dưới đất.
Kuina chĩa kiếm tre vào Zoro, mặt lộ vẻ tinh nghịch nói: "Cậu yếu thật đấy Zoro, sao lại vô dụng thế nhỉ? Rõ ràng là con trai mà..."
Các tiểu sư đệ trong đạo trường bắt đầu xì xào: "Zoro đâu có yếu! Trừ sư huynh Y An ra, cậu ấy là người mạnh nhất trong đám con trai rồi, ngay cả người lớn cũng đánh thắng mà..."
Có lẽ vì nói hơi to, những lời này đã lọt vào tai Kuina. Cô quay đầu nhìn bọn họ, nói: "Nhưng cậu ta vẫn yếu hơn tớ, cho dù dùng hai kiếm, kẻ yếu vẫn là kẻ yếu thôi!"
Nói xong, Kuina mặc kệ mọi người, đi ra khỏi đạo trường.
Y An thấy cảnh này không khỏi mỉm cười, Kuina vẫn hiếu thắng như vậy, mỗi lần đánh bại Zoro đều phải chọc tức cậu ta một chút...
Zoro không biết đang nghĩ gì, lẳng lặng đứng dậy, phủi bụi trên người.
Sư phụ Koshiro đi đến trước mặt cậu, nói: "Lại thua rồi à Zoro, rõ ràng con đã mạnh lên rất nhiều..."
Zoro còn chưa kịp trả lời, sư phụ Koshiro đã bị một đám tiểu sư đệ vây quanh, nhao nhao nói: "Sư phụ! Không phải vì chị ấy là con gái của người nên người mới bí mật huấn luyện đặc biệt cho chị ấy đấy chứ?", "Đúng đó, gian lận quá!"
Sư phụ Koshiro vội xua tay: "Không có, không có, ta không làm chuyện đó đâu. Zoro thật sự đã mạnh lên, nhưng Kuina cũng ngày càng mạnh hơn mà."
Lúc này, Zoro vẫn mang gương mặt hằn vết đỏ, không nói một lời mà đi thẳng ra cửa.
Mọi người nhìn theo cậu từ phía sau, sư phụ Koshiro gọi một tiếng, không ngờ cậu chỉ bình tĩnh đáp lại: "Con đi rửa mặt!" rồi đi thẳng ra ngoài.
Koshiro thở dài, nói với Y An: "Con đi xem nó một chút đi!"
Y An gật đầu rồi cũng đi ra. Đến chỗ giếng nước trong sân, cậu mới thấy Zoro đang múc nước xối mạnh lên đầu mình.
"Chết tiệt, tại sao mình lại không thắng nổi Kuina chứ!" Zoro lẩm bẩm, rồi đột nhiên gào lên: "Tại sao!? Tại sao!? Mình muốn trở thành người đàn ông mạnh nhất thế giới, tại sao lại thế này!?"
Y An thấy tâm trạng cậu đang kích động nên không bước tới, chỉ nấp sau một cái cây quan sát.
Sau khi trút giận một lúc, Zoro cuối cùng cũng bình tĩnh lại. Cậu vừa lau nước trên mặt, vừa thầm nghĩ: "Tối nay, mình phải tìm cô ấy quyết đấu một lần nữa..."
...
Tối hôm đó, sau bữa cơm, sư phụ Koshiro và sư đệ Tả Giới của ông đang ngồi uống trà trong phòng, câu chuyện bất giác lại nhắc đến trận quyết đấu ban ngày giữa Zoro và Kuina.
"Mới nhập môn có một năm mà sự trưởng thành của Zoro thật khiến người ta kinh ngạc!" Tả Giới nói: "Lượng luyện tập của nó và Y An đều là mức mà người khác không thể so sánh được. Nói là chuyện đương nhiên thì cũng không sai, nhưng vẫn không thắng nổi Kuina..."
Koshiro nghe xong, trầm ngâm một lúc rồi mới lên tiếng: "Nữ kiếm sĩ có một trở ngại rất lớn... Với tình hình hiện tại, ta vẫn không thể để con bé kế thừa đạo trường..."
Trước đây, dù có tiếc nuối, sư phụ Koshiro cũng chưa bao giờ nói thẳng thắn như hôm nay. Có lẽ vì trong phòng chỉ có ông và Tả Giới nên ông mới nói ra nỗi lòng của mình. Thế nhưng, ông không ngờ rằng, câu nói này lại bị Kuina, người đang đến tìm ông, nghe thấy từ ngoài cửa.
"Cha!" Kuina đột ngột kéo cửa phòng ra.
"Nghe lén là không tốt đâu, Kuina!" Sư phụ Koshiro nhìn Kuina, sắc mặt có chút nghiêm nghị.
Kuina cố nén xúc động, nói với Koshiro: "Cha, con nhất định sẽ trở thành kiếm hào mạnh nhất thế giới!"
Giống như Koshiro, đây cũng là lần đầu tiên Kuina chính thức bày tỏ lý tưởng của mình trước mặt cha, hy vọng có thể nhận được sự công nhận thật sự từ ông.
Thế nhưng, không ngờ rằng sư phụ Koshiro lại trầm mặc một lúc rồi khẽ nói: "Kuina à... con gái không thể trở thành người mạnh nhất được..."
Kuina kinh ngạc nhìn cha mình, cô không thể ngờ rằng cha cô vẫn cố chấp như vậy. Nỗ lực của cô chưa bao giờ được ông công nhận!
Không nói thêm một lời nào, Kuina quay đầu bỏ đi. Mãi cho đến khi bóng dáng cô khuất vào bóng tối, nước mắt mới bắt đầu tuôn rơi...
"Cái này... Lời này quá tổn thương rồi đấy?" Tả Giới không dám tin nhìn Koshiro: "Sao ngài lại phũ phàng với Kuina như vậy?"
Koshiro thở dài, nâng tách trà lên uống một ngụm rồi nói: "Con cũng nghĩ vậy sao, Y An!"
Y An từ sau cái cây bước ra. Cậu đã quan sát toàn bộ sự việc từ nãy đến giờ, bị Koshiro phát hiện cũng không có gì ngạc nhiên. Đi đến cửa, Y An ngồi xuống, có chút không hiểu hỏi Koshiro: "Sư phụ, tại sao người lại khăng khăng cho rằng con gái không thể trở thành người mạnh nhất?"
Nụ cười híp mắt thường trực trên mặt Koshiro đã biến mất, thay vào đó là một vẻ mặt u sầu. Ông mở miệng nói: "Các con có biết không, Kuina không chỉ giống mẹ nó về ngoại hình, mà ngay cả tính cách hiếu thắng này cũng y hệt mẹ nó... Ta biết lý tưởng của nó, muốn trở thành kiếm hào mạnh nhất thế giới. Nhưng làm sao để trở thành người mạnh nhất? Ngoài lý do về thể chất, nó còn phải không ngừng thách đấu những người mạnh hơn! Nếu có chuyện gì bất trắc xảy ra, vậy thì ta..."
"Ta đã mất đi mẹ nó, không muốn mất thêm đứa con gái này nữa..." Koshiro ngửa đầu nhìn lên trần nhà: "Ta không cần nó trở thành kẻ mạnh nhất thế giới, ta chỉ cần nó bình an lớn lên là đủ rồi..."
Y An nhìn thấy khóe mắt Koshiro ẩn hiện giọt lệ. Những lời này đã tạo ra một cú sốc lớn đối với cậu, bởi vì cuối cùng cậu cũng nhận ra, sư phụ Koshiro không phải là một kẻ hủ lậu như cậu vẫn tưởng. Cái cớ "con gái không thể trở thành người mạnh nhất", xét cho cùng, thực chất chỉ là vì ông không muốn để Kuina rời xa mình mà thôi.
Đây là tình yêu sâu sắc nhất của một người cha dành cho con gái, không ai dám nói Koshiro đã làm sai...
Trong tình huống này, Y An cũng không biết nên nói gì, đành đứng dậy: "Sư phụ, con đi xem Kuina một chút..."
Koshiro không nói gì, xem như ngầm đồng ý. Y An thay hai người đóng cửa phòng lại rồi đi ra ngoài.
Cậu vốn định đi tìm Kuina, nhưng lại thấy cô từ xa chạy về phía nhà kho. Tò mò, Y An liền lặng lẽ đi theo.
Một lát sau, Y An thấy Kuina ra khỏi nhà kho, trong tay còn cầm một thanh kiếm!
Đó là kiếm thật! Y An ở đạo trường lâu như vậy, tự nhiên biết thứ Kuina đang cầm là gì. Đó là danh đao Wado Ichimonji!
Thanh đao này toàn thân màu trắng, từ vỏ đao đến chuôi đao. Tuy được cất trong kho, nhưng nghe nói đó là di vật mẹ Kuina để lại cho cô. Đây là thanh đao thuộc về Kuina!
Đêm hôm khuya khoắt thế này, Kuina lại mang thanh đao này ra ngoài, Y An không khỏi thở dài.
Cậu biết chuyện gì sắp xảy ra. Cậu chỉ cảm thấy hơi ngạc nhiên, vốn tưởng rằng sự xuất hiện của mình có thể sẽ ảnh hưởng đến diễn biến của câu chuyện gốc, nhưng không ngờ chuyện gì cần xảy ra vẫn sẽ xảy ra...
Zoro và Kuina vẫn sẽ tiến hành trận quyết đấu lần thứ 2001 giữa họ...
Thôi, cứ đi xem một chút vậy, cũng coi như là chứng kiến khoảnh khắc hai người họ lập nên lời thề ước định...