Cuối cùng, khi ra về, mỗi người đều ôm một đống dưa muối và tương, cho dù Quý Nguyệt luôn miệng nói không khuyến khích dùng bí đỏ muối, cô ấy cũng chia cho mỗi người một túi nhỏ mang về.
Theo lời Quý Nguyệt nói, món bí đỏ muối mẹ cô ấy làm tuy hương vị không đặc sắc lắm, nhưng nhai vẫn rất đã miệng, biết đâu có ai đó khẩu vị đặc biệt lại thích món này thì sao.
Nhà Chương Quang Hàng ở khá xa, anh ta liền đi trước. Người nhà họ Giang thì ở ngay dưới lầu, Giang Phong dứt khoát chia thành mấy đợt ôm dưa muối và mứt hoa quả xuống chia cho các chú các bác.
Việc chia đồ vật cũng có sự chú trọng, ví dụ như bà nội Giang và thím tư khi ăn bánh bao thích kẹp đậu que chua, nên đậu que chua được chia cho các bà nhiều hơn một chút.
Dưới sự "nuôi nấng" của kỹ thuật muối dưa cao siêu mà đồng chí Vương Tú Liên đã tích lũy trong những năm qua, đồng chí Giang Kiến Khang chắc chắn sẽ không vừa mắt với cải xanh Thượng Hải và cải dưa muối thông thường. Thế nhưng món cải trắng muối do mẹ Quý Nguyệt làm, vừa hay được mọi người nhất trí khen ngợi, chắc chắn sẽ khiến ông ấy hài lòng. Mặc dù Quý Nguyệt chỉ chia cho Giang Phong ba hộp, nhưng dù sao đồng chí Giang Kiến Khang cũng là bố ruột của cậu, nên một hộp dưa muối nguyên vẹn chắc chắn phải dành cho ông ấy.
Bác gái lớn mải mê giảm béo đến mức không thể kiềm chế được, đối với dưa muối chắc là không có hứng thú gì, nhưng Giang Phong biết rõ bác gái lớn thích ăn mứt hoa quả.
Trái cây là món ăn tốt cho sức khỏe, quả táo lại là thánh phẩm giảm béo, làm tròn lên thì một hũ mứt táo ăn cũng sẽ không béo lên.
Khi Giang Phong lần thứ tư chạy đến nhà Quý Nguyệt lấy dưa muối mang cho ông nội và bà nội Giang thì, Quý Nguyệt cầm hai hộp ớt ngâm đuổi theo ra tận cửa: "Giang Phong, cậu quên lấy ớt rồi, ông ba cậu không phải thích ăn cay sao?"
"Ông ba tôi hiện đang ở nhà chú năm tôi, thím năm tôi đã về thành phố A để giám sát hai đứa em họ tôi học tập rồi, lần sau tôi sẽ lấy ớt." Giang Phong nói.
Quý Tuyết thấy Quý Nguyệt gần như chia hết dưa muối và mứt hoa quả đi rồi, không có ý định giữ lại nhiều cho mình, liền ngạc nhiên hỏi: "A Nguyệt, cậu không cần giữ lại một ít để ăn sao?"
"Tôi có giữ lại mà, mấy lọ trên bàn chính là để dành cho hai đứa mình ăn đó." Quý Nguyệt chỉ vào mấy cái lọ trên bàn ăn. "Mẹ tôi mỗi năm làm mấy món này nhiều lắm, năm nay bà ấy ở nhà không có việc gì làm nên còn làm nhiều hơn nữa. Hơn nửa tầng hầm nhà tôi toàn là lọ dưa muối của bà ấy, trông cứ như một xưởng muối dưa vậy. Bà ấy nói, để tôi mang mấy món này đến chia cho mọi người, nếu mọi người thích thì bà ấy sẽ gửi thêm tới, mọi người thích món gì bà ấy sẽ gửi món đó, đảm bảo no nê!"
Vừa nói dứt lời, Quý Nguyệt đã dán chặt mắt vào lọ dấm tỏi không rời.
"A Tuyết, hay là hai chúng ta chia nhau một tép tỏi nhé?" Quý Nguyệt lộ ra nụ cười thèm tỏi.
"Tỏi?"
"Bà nội tôi nói, mỗi ngày một tép tỏi, sát trùng, làm sạch ruột." Quý Nguyệt đã ngứa ngáy muốn thử. "Cậu có ăn tỏi không? Tỏi bà nội tôi làm này mùi vị hơi nồng."
"Ăn." Quý Tuyết đã bị đủ loại dưa muối nhà Quý Nguyệt chinh phục.
Quý Nguyệt vặn nắp lọ, dùng đũa từ bên trong vớt ra một tép tỏi đã ngấm sâu màu dấm.
Nháy mắt, toàn bộ trong phòng đều tràn ngập mùi tỏi.
Quý Nguyệt bắt đầu thuần thục lột tỏi, đưa nửa tép cho Quý Tuyết, lập tức bỏ cả tép tỏi đã lột vào miệng.
Cắn một cái.
Nồng, cay, chua, hăng.
Thật đã!
"A." Quý Nguyệt ngồi trên ghế phát ra cảm thán.
Quý Tuyết học theo Quý Nguyệt cũng bỏ một tép tỏi vào miệng, cắn một miếng, nhưng trình độ ăn tỏi của cô ấy không cao bằng Quý Nguyệt, vừa cắn xuống đã suýt sặc ra nước mắt vì vị chua cay nồng của tỏi xộc thẳng vào miệng.
Nhưng rất nhanh Quý Tuyết liền thích ứng, say mê trong biển dấm tỏi.
"A." Quý Tuyết ngồi trên ghế phát ra cảm thán tương tự.
Khi Giang Phong lần thứ hai đẩy cửa ra, đã nhìn thấy bên cạnh bàn ăn có hai "tép tỏi" đang ngồi.
"Hai cậu đang ăn tỏi à?" Giang Phong kinh hãi, đây là hoạt động gì vào ban đêm thế này, cứ như một buổi họp tà giáo vậy.
"Muốn thử một miếng không?" Quý Nguyệt mời.
Giang Phong nhìn xem trên bàn ăn màu sắc mê người dấm tỏi, động tâm.
Vài giây sau, trên ghế lại xuất hiện thêm một "tép tỏi" mới.
Say mê ăn tỏi, Giang Phong tạm thời không muốn đi đưa dưa muối, quyết định để chú năm và ông ba chờ một lát đã. Giờ cậu chỉ muốn ngồi yên trên ghế làm một "tép tỏi" tĩnh lặng, thuận tiện tán gẫu với hai "tép tỏi" kia.
"Quý Nguyệt, tay nghề muối dưa của nhà cậu là tổ truyền hay mẹ cậu tự học, hoặc là bà nội cậu dạy cho mẹ cậu?" Giang Phong tò mò hỏi.
Kỹ thuật muối dưa thường là mẹ truyền cho con gái, ví dụ như kỹ nghệ muối dưa của đồng chí Vương Tú Liên, chính là bà ngoại Giang Phong cầm tay chỉ dạy.
"Dưa muối mẹ tôi làm và dưa muối bà nội tôi làm là hai kiểu khác nhau. Dưa muối mẹ tôi làm là theo kiểu bên ngoại tôi, còn dưa muối bà nội tôi làm là theo kiểu quê nhà tôi. Vùng quê tôi trước kia làm dưa muối rất nổi tiếng. Tôi nhớ hồi bé khi đến nhà bà ngoại, ở đó khắp nơi đều là xưởng muối dưa, hai cậu tôi trước kia cũng làm nghề muối dưa." Quý Nguyệt nói, nhớ lại chuyện hồi bé còn có chút vui vẻ. "Tôi nhớ hồi bé khi bà ngoại tôi còn làm dưa muối, bà ấy làm hàng chục, hàng trăm vại một lúc. Trước tiên cho người trong nhà ăn, ăn không hết thì mang đi bán."
Giang Phong: Ngươi còn nói nhà ngươi trước kia không phải bán dưa muối.
"Thế rồi sao nữa?" Giang Phong hỏi.
"Về sau bà ngoại tôi lớn tuổi rồi nên không làm nữa, mấy cậu tôi cũng không làm nghề muối dưa nữa mà chuyển sang làm nghề bán buôn quần áo cùng bố tôi. Bất quá tôi nhớ mẹ tôi từng nói với tôi, không phải hai cậu tôi không muốn làm nghề muối dưa, chủ yếu là sau này nghề muối dưa khó mà phát triển." Quý Nguyệt nheo mắt. "Vùng quê tôi tuy dưa muối rau ngâm rất nổi tiếng, nhưng đó cũng chỉ là các xưởng nhỏ hoặc làm trong nhà, không có công xưởng nào đặc biệt lớn. Sản phẩm làm thủ công từ các xưởng nhỏ làm sao cạnh tranh lại với sản phẩm sản xuất hàng loạt từ dây chuyền của các nhà máy lớn được chứ? Hơn nữa, đồ vật làm ra từ các xưởng nhỏ quả thật khiến người ta có chút không yên tâm. Hai cậu tôi kiên trì được vài năm thì không thể kiên trì nổi nữa, liền dứt khoát chuyển nghề cùng bố tôi đi làm quần áo."
"Vậy bây giờ đâu?" Giang Phong truy hỏi.
"Hiện tại ư? Năm ngoái bố tôi suýt phá sản, hai cậu tôi cũng chẳng khá hơn là bao. Bác gái cả tôi trực tiếp ly hôn với cậu cả tôi, hiện tại ba người họ đều đang bôn ba làm ăn ở bên ngoài. Dì hai tôi chắc là đang làm dưa muối cùng mẹ tôi, cô ấy cũng thích làm dưa muối. Nghe nói, chỉ là nghe nói thôi nhé, năm ngoái tình hình nhà cậu hai tôi còn thảm hơn nhà tôi một chút, cậu hai tôi trực tiếp bán nhà đi rồi, tiền thuê nhà của họ ở bên ngoài hoàn toàn nhờ dì hai tôi bán dưa muối mà có." Quý Nguyệt nói.
"Nhà các ngươi rốt cuộc ướp bao nhiêu dưa muối?" Giang Phong khiếp sợ.
"Dì hai tôi làm bao nhiêu dưa muối thì tôi không biết, thế nhưng mẹ tôi nghe nói chuyện dì hai tôi bán dưa muối xong thì "cư an tư nguy" (sống yên ổn nhưng vẫn nghĩ đến ngày gian nguy), sợ bố tôi lần này ra ngoài làm ăn lại phá sản đến mức phải bán nhà. Cho nên bà ấy đã đặc biệt làm một đống lớn dưa muối, còn học thêm đủ kiểu mứt hoa quả và rau ngâm, chính là để chuẩn bị cho mọi tình huống."
"Không phải tôi khoe khoang đâu, năm đó khi bố tôi làm ăn buôn bán quần áo lớn nhất, một nửa số quần áo bán buôn của cả tỉnh đều phải qua tay ông ấy. Nhưng những ai làm nghề quần áo như chúng tôi, nhà nào mà chưa từng ăn dưa muối mẹ tôi làm đâu. Mỗi năm cứ đến mùa đông, nhà tôi lại đông như trẩy hội, cứ như một chợ bán buôn dưa muối vậy." Quý Nguyệt nói.
"Vậy bố cậu hiện tại làm ăn thế nào?" Quý Tuyết tò mò hỏi.
"Cửa hàng lợn sữa quay, chắc là vẫn ổn. Nếu mà không ổn, mẹ tôi và dì hai tôi bây giờ chắc là đã cùng nhau ra ngoài bán dưa muối rồi." Quý Nguyệt nói.
"Vậy mẹ cậu làm nhiều dưa muối như vậy trước đây thì làm gì?" Quý Tuyết hồn nhiên hỏi.
"Không biết, chắc là đem cho người khác thôi, mẹ tôi cũng không nói với tôi." Quý Nguyệt như có điều suy nghĩ.
Giang Phong ánh mắt sáng lên, một ý tưởng chợt nảy ra trong đầu.
"Không bằng... cậu thử thương lượng với mẹ cậu bán dưa muối cho Thái Phong Lâu của chúng ta thì sao?" Giang Phong lộ ra nụ cười của một nhà tư bản.
"A?"
"Quý Tuyết, cậu bình tĩnh mà xem xét, món cơm chiên dưa muối chúng ta ăn tối nay có đủ tư cách để đưa vào thực đơn không?" Giang Phong hỏi.
"Đủ tư cách." Quý Tuyết khẳng định. "Ngon hơn nhiều so với món cơm chiên Dương Châu bán không chạy của tiệm chúng ta."
"Không sai, kênh cung cấp hàng hóa thì tiệm chúng ta cũng có sẵn một chút, vận chuyển tuyệt đối không thành vấn đề. Dưa muối nhà cậu này, dù là làm cơm chiên, xào măng, xào thịt hay trực tiếp trở thành món ăn kèm độc lập, đều vô cùng tuyệt vời!" Giang Phong vỗ bàn một cái. "Thế nào? Cậu đi thương lượng với mẹ cậu, tôi đi thương lượng với mẹ tôi, ngày mai chúng ta có thể có kết quả ngay."
Sự nghiệp của mẹ tôi sắp tỏa sáng lần thứ hai ư?
Chẳng lẽ nhà tôi nhất định phải bán dưa muối sao?..