"Mấy hôm trước trời mưa, trong nhà kho ở quê lại mọc nấm trên xà nhà. Ta thấy nấm trông cũng được nên hái hết mang tới đây." Giang Vệ Quốc đi đến cửa bếp, kéo bao tải mình mang theo ra, rồi lần lượt lấy đồ bên trong ra. "Gà rừng, thỏ rừng, thịt hoẵng, đùi heo rừng, tất cả đều đã ướp sẵn, Kiến Quốc con cất kỹ cho ta. Nấm trà, loại mọc hoang, đã phơi khô, vừa hay lấy ra nấu canh cho con, còn có cái này nữa."
Suốt hơn nửa tháng trời vật lộn với nấm, Giang Phong vừa nhìn đã nhận ra thứ Giang Vệ Quốc đang cầm trong túi là nấm hương.
Thật trùng hợp, Giang Tuệ Cầm cũng đang nấu canh nấm hương.
"Cầm cái này nấu canh, đừng thêm mấy thứ linh tinh khác vào." Giang Vệ Quốc đặt túi lên bàn, những cây nấm mập mạp từ bên trong lăn ra.
"Nấu thế nào ạ..." Giang Phong ngơ ngác hỏi.
"Con nấu canh hơn nửa tháng trời rồi mà còn hỏi ta nấu thế nào?" Giang Vệ Quốc quát lớn, giọng đầy nội lực. "Thứ này còn cần ta dạy con sao? Thêm chút nước, thêm chút muối con không biết làm à? Thứ này còn muốn ta cầm tay chỉ con sao?"
Cảnh tượng này Giang Kiến Khang quả thực quá quen thuộc. Hồi nhỏ, khi hắn cùng mấy anh em học nấu ăn, ông nội cũng mắng y như vậy. Chỉ cần mặt dày hỏi thêm một câu cụ thể làm thế nào, ông nội sẽ vừa mắng vừa cầm tay chỉ dạy.
Nhưng diễn biến sự việc lại vượt quá dự liệu của hắn.
"À." Giang Phong kịp phản ứng, lấy nấm hương từ trong túi ra.
Nấm hương sau khi hái xuống chưa được rửa, phần gốc vẫn còn dính bùn, những chỗ nhăn nheo cũng bẩn thỉu, ước chừng sẽ tốn chút thời gian để sơ chế.
Giang Phong cắt bỏ phần gốc nấm hương, ngâm vào nước, cẩn thận rửa sạch từng cái, chà xát kỹ lưỡng, rửa tổng cộng ba lần, thay ba lượt nước.
Sau đó, cậu bắt đầu nấu canh.
Vì Giang Tuệ Cầm dùng nấm hương, nên canh nấm hương thực ra là món canh Giang Phong nấu nhiều nhất trong thời gian này. Gần như tất cả các cách kết hợp nguyên liệu mà cậu nghĩ ra đều đã được sử dụng, ngoại trừ lần đầu tiên chỉ thêm hành lá để nấu, những lần khác nguyên liệu phong phú đến mức khiến người ta nghi ngờ liệu đó có còn là canh nấm hương nữa không.
Đành chịu thôi, vị nấm hương vốn dĩ nồng đậm như vậy.
Giang Phong nghe lời Giang Vệ Quốc, ngoài nấm hương ra không thêm bất kỳ nguyên liệu nào khác, ngay cả gia vị cũng chỉ cho muối.
Cũng như vô số lần nấu canh trước đây, Giang Phong canh chừng bên cạnh nồi, nhìn nước sôi sùng sục, nguyên liệu lăn lộn, bọt nổi lên, rồi từ từ khuấy đều.
Giang Vệ Quốc đứng bên cạnh nhìn, không khỏi nở một nụ cười.
Giang Kiến Khang thấy ông nội cười, liền sững sờ.
Không phải Giang Vệ Quốc không thích cười, mà là Giang Kiến Khang rất ít khi thấy ông cười lúc người khác nấu ăn. Với yêu cầu của Giang Vệ Quốc, việc tiểu bối nấu ăn trước mặt ông mà không bị mắng đã là lời khen ngợi cực kỳ cao rồi. Lần trước Giang Kiến Khang thấy ông nội cười trong bếp, là khi chính hắn cải tiến cách làm món gà Cung Bảo.
Đó cũng là món ăn duy nhất do chính hắn cải tiến.
Canh nhanh chóng nấu xong.
Giang Phong có một cảm giác, đây là nồi canh cậu nấu thành công nhất từ trước đến nay.
Vị nấm hương vẫn nồng đậm, nhưng không hề gắt.
Nồi canh trên bếp rõ ràng đang nói với Giang Phong.
Ta chính là canh nấm hương, đây chính là hương vị của ta.
[Một nồi canh nấm hương cơ bản không thể chê vào đâu được]
Giang Phong nếm thử một muỗng.
Đúng là không thể chê vào đâu được.
Đúng là canh nấm hương.
Đúng là canh nấm hương bình thường.
Bình thường, nhưng ngon tuyệt.
Ngon hơn tất cả các món nấm cậu từng nấu trước đây.
Giang Vệ Quốc không nếm, chỉ nhìn nồi canh, nhìn biểu cảm của Giang Phong, rồi hài lòng gật đầu, quay sang hỏi Giang Kiến Khang: "Con còn mấy món chưa xào?"
Giang Kiến Khang đang xóc chảo suýt nữa làm rơi món gà Cung Bảo: "Món này, với một phần cà tím thịt băm nữa."
"Ta xào cho, con đi lấy thịt heo ta gửi đến ra rã đông, hai cân thịt ba chỉ, bốn cân sườn, rồi cắt thêm chút thịt nạc." Giang Vệ Quốc nhận lấy chảo, tiếp tục xào gà Cung Bảo. Giang Kiến Khang vội vã đi kho lạnh lấy thịt theo yêu cầu của ông nội.
Giang Phong đang làm món canh suông liễu diệp yến.
Mỗi ngày làm một món, mọi công đoạn đã nằm lòng.
Cuối cùng, phần cà tím đó là do Lưu Thiến gọi thêm.
Chiều nay cô nàng chạy 800m trong tiết thể dục, như thường lệ gọi hai phần đồ ăn, sau đó cảm thấy chưa đủ no, liền gọi thêm một phần cà tím thịt băm. Vừa hay dùng chút canh trứng cà chua cuối cùng trong khay để trộn cơm, giờ đang rảnh miệng trò chuyện với khán giả trong phòng livestream.
Phòng livestream của cô nàng hiện tại mỗi ngày ổn định hơn một ngàn lượt theo dõi, lượng người hoạt động cũng rất đông. Mọi người đều đã quen thuộc với góc quay livestream khiến người ta nghẹt thở của cô, dần dần lại trở thành một nét đặc trưng của cô nàng. Sau khi ký hợp đồng livestream, mỗi tháng cô cũng kiếm được vài trăm ngàn đồng, dù không đủ chi trả tiền cơm, cô vẫn rất thích thú.
"Nữ streamer đáng ghét hôm nay ăn nhiều ghê!" Dòng bình luận vàng chói của "Nhan gia Tiểu Ngọc" vừa lướt qua màn hình điện thoại.
Hôm nay cô nàng ăn ba bát cơm và hai đĩa lớn đồ ăn, đối với một Mukbang chuyên nghiệp thì chẳng thấm vào đâu, nhưng so với khẩu phần ăn ngày thường của cô thì quả thực nhiều hơn không ít.
"Đúng vậy, chiều nay có tiết thể dục mà, tiêu hao nhiều thì ăn nhiều thôi!"
"Nữ streamer đáng ghét ơi, dạo này sao không thấy hội trưởng của cô đâu?" Vẫn có người nhớ Giang Phong.
"Hội trưởng cậu ấy dạo này ngày nào cũng ở sau bếp nấu canh, khó uống chịu không nổi luôn. Mấy món canh dạo này đều do cậu ấy nấu, tôi thấy tôi đi nấu còn ngon hơn cậu ấy nấu nữa. Canh nấm rau xanh đậu hũ hôm qua là khó uống nhất luôn!" Lưu Thiến bực bội nói. "Rõ ràng hội trưởng nấu cháo rất ngon, không ngờ nấu canh lại khó uống đến thế."
"Mà này, tôi hình như cũng lâu rồi không thấy hội trưởng thật. Dạo gần đây cậu ấy không tham gia hoạt động câu lạc bộ nào cả."
Trên màn hình tràn ngập những bình luận "hahaha".
Một lát sau, Quý Nguyệt mang món cà tím tới.
Lưu Thiến hít hà một hơi, cảm thán: "Thơm thật đấy."
Nhan gia Tiểu Ngọc tranh thủ gửi một dòng bình luận: "Nữ streamer đáng ghét này nghe cái gì cũng khen thơm."
"Không phải đâu, hôm nay món cà tím này mùi vị khác hẳn, thơm đặc biệt!" Lưu Thiến nghiêm túc nói.
Quý Nguyệt đặt món cà tím trước mặt Lưu Thiến: "Tớ vừa thấy món cà tím này là do ông nội Giang Phong xào đấy, ngửi thơm đặc biệt."
"Tớ còn nghe ông nội cậu ấy nói bữa tối nay ông ấy sẽ đích thân nấu."
Lưu Thiến lập tức ngầm hiểu, ngỏ ý muốn ở lại giúp đỡ tiện thể ăn ké.
Món cà tím thịt băm vừa ra lò còn bốc khói nghi ngút, trông béo ngậy và cực kỳ hấp dẫn.
"Sao tôi cứ thấy món cà tím hôm nay trông ngon tuyệt cú mèo thế nhỉ..."
"Món cà tím này trông đỉnh thật!"
"Dầu mỡ quá, nhìn là thấy không ngon rồi."
"Nữ streamer đáng ghét mắt tròn mắt dẹt."
Lưu Thiến liếc nhìn điện thoại, gắp một đũa cà tím đưa vào miệng, cảm thán: "Trời ơi, ngon bá cháy bọ chét!"
Bên kia, món canh suông liễu diệp yến của Giang Phong cũng đã hoàn thành.
"Đinh! Chúc mừng người chơi hoàn thành cải tiến món canh suông liễu diệp yến (ngụy)."
Không màng Giang Vệ Quốc và Giang Kiến Khang vẫn đang bận rộn xử lý thịt heo bên cạnh, Giang Phong mở giao diện thuộc tính.
[Canh suông liễu diệp yến (ngụy) cấp D] [Đã cải tiến]:
Người chế tác: Giang Tuệ Cầm
Người cải tiến: Giang Phong
Đánh giá cải tiến: Phản phác quy chân, đại đạo chí giản. Dùng nguyên liệu đơn giản nhất, làm ra hương vị nguyên bản nhất.
Chi tiết món ăn: Dù là nguyên liệu kết hợp hay gia vị đều rất tầm thường, nhưng nhờ tài nấu nướng xuất sắc của Giang Tuệ Cầm và hoàn cảnh đặc biệt, món ăn trở nên vô cùng quý giá, trở thành tia sáng trong khoảnh khắc tăm tối nhất cuộc đời Lý Minh Nhất, giúp hắn sống sót. Không có bất kỳ hiệu ứng đặc biệt nào.
Số lần chế tác mỗi ngày: 1 lần. (1/1)
Cải tiến thành công ư?
Vẫn là cấp D ư?
Giang Phong có chút không dám tin, thậm chí không dám nếm thử.
Đơn giản thế ư?
Làm sao có thể!..