Sau khi rời khỏi ký ức, trong lòng Giang Phong tràn đầy hoang mang.
Món gà vò Hoa Điêu mà Quý Tuyết ăn khi đó có thật sự mang vị gà không?
Rốt cuộc Quý Tuyết đã nhìn thấy cái gì?
Là gà vò Hoa Điêu vị sô-cô-la ngon hơn, hay sô-cô-la vị gà vò Hoa Điêu ngon hơn?
Ấy khoan... ngại quá, lạc đề mất rồi.
Mang theo một bụng đầy nghi vấn, Giang Phong mở giao diện thuộc tính ra xem công thức vừa nhận được.
Quả nhiên, lần này điểm sáng nằm ở cái tên Đàm Duy Chu.
Đàm Duy Chu (1/2)
[Gà vò Hoa Điêu - Cấp A+]
Người chế tác: Đàm Duy Chu
Chi tiết món ăn: Là một món ăn Quảng Đông trứ danh vang dội giới đầu bếp, gà vò Hoa Điêu không nghi ngờ gì chính là một viên minh châu vô cùng chói lọi, là món gà ngon số một trong lòng vô số thực khách. Cả đời Đàm Duy Chu dù đã phạm không ít sai lầm, nhưng trên con đường ẩm thực thì chưa bao giờ. Dù cho thực khách có lý do cá nhân khiến món ăn khi nếm thử không được như ý, nó vẫn là cánh cửa mở ra thế giới ẩm thực đỉnh cao cho Quý Tuyết, khiến cô nhớ mãi không quên. Nó đã trở thành món ngon ngày Tết Nguyên Tiêu khắc sâu nhất trong ký ức và cũng là sơ tâm của cô trên con đường ẩm thực. Trong vòng 24 giờ sau khi dùng, có tỷ lệ kích hoạt khả năng để thực khách tìm lại sơ tâm trong sự nghiệp mà mình theo đuổi.
Số lần chế biến mỗi ngày: (0/12)
Nhắc nhở thân thiện: Độ khó của món ăn này vượt xa trình độ nấu nướng hiện tại của người chơi, tỷ lệ thất bại khá cao. (Người chơi có thể thỉnh giáo Quý Tuyết để nâng cao tỷ lệ thành công.)
Sơ tâm?
Giang Phong lập tức cảm thấy công thức này khá thú vị.
Cái gọi là sơ tâm, có người mở miệng là nói ra được, có người tưởng mình nói được nhưng đến lúc mở miệng lại ngập ngừng, còn có người hoàn toàn không thể nói ra.
Ví dụ như Giang Phong, hắn cứ ngỡ mình có thể nói ngay ra sơ tâm làm đầu bếp của bản thân, nhưng đến lúc định nói lại chẳng thốt nên lời. Hắn thật tâm cho rằng lý do mình làm đầu bếp bây giờ hoàn toàn là vì năm ngoái nhận được trò chơi này, nhưng rồi lại mơ hồ cảm thấy hình như không phải vậy.
Nếu hỏi sơ tâm của việc cố gắng học hành trước đây là gì, Giang Phong lại có thể trả lời ngay: chính là để không phải học nấu ăn. Đứa trẻ nào nhà họ Giang cũng vậy, Giang Phong tin rằng Giang Tuyển Liên và Giang Tuyển Thanh trong ba năm tới cũng sẽ như thế.
Nhìn Giang Tuyển Liên bây giờ xem, viết văn hay biết bao, không viết gì khác mà chuyên viết về ẩm thực, kết hợp hoàn hảo giữa sở thích, sở trường và việc học.
Ngô Mẫn Kỳ thì thuộc loại hoàn toàn không nói ra được. Nói cô không yêu thích nấu nướng thì là giả. Nhà họ Ngô cũng đông con cháu như nhà họ Giang, anh chị em họ của Ngô Mẫn Kỳ còn nhiều hơn Giang Phong, trong đó không ít người theo nghề bếp, có mấy người đã làm việc trong nhà hàng của nhà họ Ngô được vài năm. Hoàn toàn không có chuyện kiểu “nhà họ Ngô không thể thiếu con, con là giọt máu cuối cùng của chúng ta, sản nghiệp nấu nướng của nhà ta giao cả cho con, con không học cũng phải học” – một chuyện mà ngay cả ở nhà họ Giang cũng không thể xảy ra.
Trong hoàn cảnh đó, Ngô Mẫn Kỳ từ nhỏ đến lớn chăm chỉ khổ luyện, chịu bao nhiêu cực khổ mà người thường không chịu nổi, tay nghề cũng được xem là đỉnh cao trong lứa cùng tuổi, vậy mà lại không nói ra được sơ tâm của mình.
Là kiểu hoàn toàn không nói ra được.
Giang Phong cũng quen biết người có thể nói rõ sơ tâm của mình, đại diện tiêu biểu chính là Khương Vệ Sinh. Mấy chục năm qua Khương Vệ Sinh vẫn luôn không quên sơ tâm, gian khổ phấn đấu, ghi nhớ tám điều vinh, tám điều nhục cùng những giá trị cốt lõi của xã hội, có thể xem là tấm gương trong giới đầu bếp trung cấp, chỉ tiếc là trình độ chuyên môn lại không được tốt cho lắm.
So sánh như vậy, dường như sơ tâm cũng không còn quan trọng đến thế.
Giang Phong liếc nhìn điện thoại, mới hơn mười một giờ, vẫn chưa muộn. Là một người trẻ tuổi ngoài 20, từng từ bỏ việc bếp núc, năm hai đại học đã nhảy khỏi hố, nuôi vài con chuột hamster, thoát khỏi vòng xoáy cạnh tranh nội bộ không hồi kết và con game Siêu Quỷ Vương, kịp thời bảo vệ mái tóc và lá gan của mình, việc đi ngủ sau 12 giờ đêm chính là sự quật cường cuối cùng của hắn.
Giang Phong mở video hướng dẫn lên. Gà vò Hoa Điêu vị sô-cô-la rốt cuộc có ngon không hắn không biết cũng chẳng muốn biết, nhưng hai câu hỏi đáp kỳ quái giữa Đàm Duy Chu và Quý Tuyết trong ký ức thì hắn nhất định phải tìm cho ra lẽ.
Không biết rõ Quý Tuyết rốt cuộc đã thấy gì, hắn không thể nào học được món gà vò Hoa Điêu.
Giang Phong nhấn nút phát, tập trung tinh thần nhìn chằm chằm vào video hướng dẫn.
Cũng như những lần trước, mở đầu là cảnh quay đặc tả đôi tay.
Cảm giác xem trực tiếp trong ký ức và xem video hướng dẫn hoàn toàn khác nhau, mỗi cái lại có một vẻ riêng. Xem trực tiếp giống như kiểu sư phụ truyền nghề truyền thống, mang lại cảm giác nhập tâm hơn; còn video hướng dẫn vì toàn quay cận cảnh nên các động tác được chia nhỏ vô cùng tỉ mỉ, gần như không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào.
Dù là video hướng dẫn, nhưng lúc xem lại không thể tạm dừng cũng không thể tua nhanh, còn không bằng lúc hồi tưởng. Ít nhất khi dùng chức năng hồi tưởng, Giang Phong còn có thể nhìn chằm chằm vào màn hình chẳng khác gì viên gạch men, kéo thanh tiến trình để tìm đoạn ký ức mình cần.
Rất nhanh, video đã chiếu đến lúc Đàm Duy Chu hỏi lần đầu tiên: “Thấy chưa?”.
Trong video, Đàm Duy Chu nhấc nắp nồi đất lên, máy quay đặc tả chiếc nồi.
Giang Phong nhìn chằm chằm vào món gà vò Hoa Điêu trong nồi, cố gắng nhìn ra chút manh mối.
“Thấy chưa?” Đàm Duy Chu hỏi.
Quý Tuyết: “Thấy rồi.”
Giang Phong đang xem video: ...
Mẹ kiếp, rốt cuộc hai người thấy cái gì vậy?
Lẽ nào mình bị mù thật sao?
Giang Phong khẳng định hắn đã thấy con gà trong nồi đất, một con gà rất bình thường, da được phết một lớp mật đường dày và còn chưa chín hẳn.
Rốt cuộc hai người thấy cái gì?
Lúc đổ rượu Hoa Điêu và nước sốt vào nồi, lẽ nào đã xảy ra phản ứng hóa học nào đó chỉ có thể cảm nhận chứ không thể diễn tả bằng lời ư?
Giang Phong ngơ ngác xem tiếp, mọi thứ đều bình thường. Ngoại trừ việc hắn không thấy được thứ mà Đàm Duy Chu muốn Quý Tuyết thấy, thứ mà Quý Tuyết đã thấy còn hắn thì không, thì thứ gì hắn cũng đều thấy cả.
Hắn còn thấy cả ngón út của Đàm Duy Chu hình như bị thứ gì đó cứa vào, trên da có một vết xước mờ nhưng không chảy máu.
Giang Phong vực lại tinh thần, chuẩn bị bắt đầu lần tìm tòi và khám phá thứ hai.
“Quý nha đầu, lại gần chút nữa.”
Đầu Giang Phong nhoài về phía trước, hình ảnh trong video hướng dẫn cũng tiến lại gần theo.
“Gần thêm chút nữa.”
Giang Phong mắt không chớp nhìn chằm chằm vào nồi đất trong video, đến chớp mắt cũng không dám.
“Thấy chưa?”
“Thấy rồi.”
Giang Phong: ???
Đệt, rốt cuộc hai người thấy cái gì?
Ở đây chỉ có một cái nồi, hai người các người rốt cuộc đang đánh đố gì vậy?
Lần này còn tệ hơn lần trước, lần trước ít ra nắp nồi còn mở, trong nồi còn có con gà, có gia vị, có nước dùng, các yếu tố gây nhiễu tương đối nhiều, nói không thấy còn có thể giải thích được.
Lần này chỉ có một cái nồi đất, đến nắp cũng chẳng có, toàn bộ khung hình đều là cảnh đặc tả miệng nồi này, vậy rốt cuộc có cái gì mà hắn không thấy nhưng Quý Tuyết và Đàm Duy Chu đều thấy?
Lẽ nào là oan hồn của con gà trong nồi sao?
Tâm lý Giang Phong nổ tung ngay tức khắc, dứt khoát nhấn dấu × trên video, thoát ra rồi mở lại xem lần nữa.
Hai mươi phút sau, lại nhấn dấu × thoát ra, mở lại xem lần nữa.
Thêm hai mươi phút nữa, vẫn là nhấn dấu ×...
Ba giờ sáng.
Giang Phong giống hệt một thanh niên nghiện net, tối đến bảo rằng chỉ cần thắng ván đầu là đi ngủ, ai ngờ một ván ấy kéo dài đến tận hôm sau. Hắn cố nén cơn buồn ngủ, chỉ dựa vào một luồng khí hăng trong lòng mà kiên trì chiến đấu trên tuyến đầu, nhất quyết không chịu ngủ.
“Thấy chưa?”
“Thấy rồi.”
Giang Phong: ...
Thôi bỏ đi, mai ra bệnh viện mắt bốc số khám vậy.
Giang Phong chịu thua, thoát ra đi ngủ.
Nếu không được nữa thì mai hỏi thẳng Quý Tuyết luôn, dù gì thì mình cũng không cần mặt mũi...