Bánh mì thịt lừa nướng là một món ăn vặt truyền thống nổi tiếng, khá phổ biến ở khu vực Hoa Bắc. Theo sách sử ghi lại, món này bắt nguồn từ phủ Bảo Định thời xưa. Phủ Bảo Định nằm ngay cạnh Bắc Bình, nhưng đây là lần đầu tiên Giang Phong nhìn thấy món bánh mì thịt lừa nướng ở Bắc Bình.
Có câu nói rằng: “Trên trời có thịt rồng, dưới đất có thịt lừa.” Thịt lừa không chỉ thơm ngon mà còn có tác dụng bổ huyết, bổ khí, bồi bổ cơ thể suy nhược. Nếu phải xếp hạng các loại thịt, thịt lừa chắc chắn đứng hàng đầu. Chỉ không biết là do nguyên nhân vùng miền hay thói quen ăn uống mà Giang Phong ở thành phố Z và thành phố A bao nhiêu năm vẫn chưa từng nếm qua món ăn nào làm từ thịt lừa, đừng nói là ăn, ngay cả con lừa cũng chưa từng thấy.
Hôm nay coi như được Quý Hạ dẫn đi mở mang tầm mắt.
Theo chỉ dẫn, ba người Giang Phong ra khỏi ga tàu điện ngầm rồi đi vòng vèo qua không biết bao nhiêu ngõ ngách, còn xuyên qua một con hẻm nhỏ, cuối cùng cũng tìm được quán bánh mì thịt lừa nướng mà Vương sư phụ giới thiệu.
Quán không có tên, ngay cả biển hiệu cũng không có, cửa thì mở toang. Đứng ở ngoài cửa đã ngửi thấy mùi thơm của thịt lừa đang được hầm liu riu bên trong.
Cửa vào rất hẹp, quán cũng rất hẹp, nhưng khi Giang Phong bước vào mới phát hiện tiệm này tuy hẹp nhưng bên trong lại có chiều sâu. Quán hẹp và dài, diện tích trông không lớn nhưng lại kê được không ít bàn, Giang Phong đếm sơ qua cũng được chín cái. Bàn nào cũng là bàn gỗ, đi kèm là những băng ghế dài, trông rất giống bàn ghế trong các quán trọ của phim võ hiệp.
Khách không đông lắm, khoảng hơn mười người, nhưng đối với một ngày làm việc, 9 giờ sáng mà có lượng khách thế này đã là rất khả quan.
Quầy bán bánh mì thịt lừa nướng được đặt ngay cửa ra vào. Bên trong quầy chỉ có một người phụ nữ trung niên trạc bốn năm mươi tuổi, mặc tạp dề, đeo ống tay áo, đang tay thoăn thoắt băm thịt lừa nhét vào bánh nướng, trông có vẻ là bà chủ quán.
Phía sau quầy hình như còn có một gian bếp nhỏ, với một ô cửa sổ nhỏ và một cánh cửa nhỏ. Ô cửa sổ đó chính là nơi chuyền đồ ăn, trên bệ cửa còn đặt một đĩa bánh nướng vừa ra lò.
Bà chủ thấy ba người Giang Phong bước vào, ngước mắt nhìn họ rồi hỏi: “Mấy cái?”
Giang Phong nhìn quanh một vòng không thấy bảng giá, hơi do dự: “Ba cái ạ.”
Thấy Giang Phong không nói gì thêm, bà chủ hỏi: “Lần đầu tới à, có ăn ớt xanh với lòng lừa không?”
Chắc là do trong quán lúc này chưa đông khách lắm nên bà chủ vẫn có thời gian hỏi han khẩu vị của ba người Giang Phong.
Giang Phong nhìn Ngô Mẫn Kỳ và Quý Hạ, cả hai đều không có vấn đề gì, bèn đáp: “Có ăn ạ.”
“24 đồng, mã QR ở bên kia, tự quét nhé, bên trong chắc vẫn còn chỗ.” Bà chủ chỉ tay vào trong, “Đợi một lát, xong tôi gọi.”
Giang Phong đi quét mã trả tiền, Ngô Mẫn Kỳ và Quý Hạ tìm một chiếc bàn tương đối sâu bên trong rồi ngồi xuống. Vừa ngồi xuống, Quý Hạ đã háo hức nói với Ngô Mẫn Kỳ: “Chị Ngô, chị đã ăn bánh mì thịt lừa nướng bao giờ chưa? Em vừa đứng ở đó ngửi mùi thơm dã man!”
Ngô Mẫn Kỳ mỉm cười: “Thịt lừa kia vừa nhìn là biết mới vớt từ trong nồi hầm ra, đương nhiên là thơm rồi.”
“Chị Ngô, nếu thịt lừa thơm như vậy sao trước đây em không thấy trong bếp mình có ạ?” Quý Hạ hỏi.
“Có chứ, Vương sư phụ mới đến hồi Tết Nguyên đán, còn có Chu sư phụ Chu Thời nữa, trong các món họ làm có thêm thịt lừa đấy. Chỉ là thịt lừa đó không được hầm nên không thơm như em vừa ngửi, thế nên Hạ Hạ không để ý thôi.” Ngô Mẫn Kỳ cười nói, “Đợi đến khi Hạ Hạ thái rau củ xong có thể bắt đầu thái thịt, lúc đó em sẽ được chạm vào thịt lừa.”
Hai người đang nói chuyện thì Giang Phong bưng hai bát canh tạp vị lừa tới.
“Lúc nãy anh hỏi bà chủ trong quán có món gì đặc sắc, bà chủ nói canh tạp vị lừa cũng không tệ, 5 đồng một bát cũng không đắt nên anh mua cho mỗi người một bát.” Giang Phong nói xong liền đặt hai bát canh còn bốc khói nghi ngút lên bàn, đẩy một bát về phía Quý Hạ, “Hạ Hạ chưa ăn sáng đúng không, mau uống bát canh cho ấm người đi.”
“Cảm ơn sư phụ.” Quý Hạ bưng bát canh lên uống một ngụm lớn, khen ngợi, “Ngon quá.”
Giang Phong gật đầu, không ngồi xuống: “Anh đi lấy bát của anh, Kỳ Kỳ và Hạ Hạ cứ uống trước đi.”
Canh thịt lừa đã được bà chủ múc sẵn đặt trên quầy, bảo Giang Phong tự đến lấy. Bà chủ một mình vừa phải cắt thịt lừa, vừa phải lo những việc khác nên không xuể tay. Lúc Giang Phong qua lấy canh, bà chủ đang lớn tiếng gọi vào ô cửa sổ.
“Lão Hà, mau gọi điện kêu con Nguyệt đến đây, bây giờ đã 9 giờ rồi, lát nữa Tiểu Giang tới, con Nguyệt không đến thì ai nói chuyện với nó!”
“Biết rồi, đừng có vội, tôi gọi điện cho con Nguyệt ngay đây, cẩn thận lại hỏng cả giọng.” Một giọng nam trung niên trầm thấp từ trong bếp vọng ra.
“Ba cái bánh nướng của cậu xong rồi đấy, tôi để ở góc quầy, cậu mang đi cùng luôn đi.” Bà chủ nói với giọng bình thường trở lại.
Giang Phong tay trái cầm bánh nướng, tay phải bưng canh tạp vị lừa quay về chỗ ngồi, đặt đĩa bánh vào giữa bàn rồi ngồi xuống uống canh trước.
Canh tạp vị lừa không có nhiều topping, chỉ lún phún một lớp dưới đáy, nhưng tim, gan, lòng, phổi thì không thiếu thứ gì, được cái nước dùng rất ngon. Giang Phong vừa phải đội gió lạnh đi bộ gần nửa tiếng, mặt bị gió thổi đến tê cóng, vào quán dù cửa mở toang nhưng vẫn cảm thấy ấm hơn một chút.
Uống hết nửa bát canh tạp vị lừa, Giang Phong mới ấm người lại.
Lúc Giang Phong bắt đầu ăn bánh mì thịt lừa nướng thì Quý Hạ đã gặm xong gần một nửa, phần thịt lừa kẹp bên trong đã vào bụng cô bé hết, giờ đang tỉ mẩn gặm vỏ bánh.
Chỉ cần nhìn cách Quý Hạ gặm bánh là Giang Phong có thể đoán ra, bà chủ chắc hẳn đã rưới nước hầm thịt lừa vào trong.
Giang Phong cầm lấy bánh mì thịt lừa nướng cắn một miếng, vỏ bánh bên ngoài giòn rụm, bên trong có rất nhiều lớp, từng lớp mỏng mềm mại thấm đẫm nước dùng thịt lừa, dùng từ tươi, thơm, giòn, mềm để hình dung cũng chưa đủ. Thịt lừa có độ mặn vừa phải, được băm rất nhỏ, còn lẫn cả ớt xanh và lòng lừa, ăn vào rất đã miệng nhưng cũng không đến mức dai không nhai nổi.
Dù là lần đầu tiên ăn bánh mì thịt lừa nướng, Giang Phong cũng có thể nhận ra tay nghề của người làm bánh và người hầm thịt lừa không hề tầm thường, kinh nghiệm đầy mình. Thậm chí ăn xong, anh còn nảy ra ý định đào người này về Thái Phong Lâu cho Lăng Quảng Chiêu, nhưng ý nghĩ này đã bị dập tắt ngay khi anh ăn hết cả cái bánh.
Bánh mì thịt lừa nướng là món ăn vặt, mà món ăn vặt có đất sống riêng của nó, một khách sạn tầm cỡ như Thái Phong Lâu không phải là nơi thích hợp để món này phát triển.
Ăn xong bánh, Giang Phong lại uống nốt nửa bát canh tạp vị lừa còn lại, không bỏ sót một miếng tạp vị nào dưới đáy bát. Uống xong, chiếc bát sạch bong như vừa mới rửa.
Không chỉ Giang Phong, Ngô Mẫn Kỳ và Quý Hạ cũng vậy. Ba chiếc bát và một chiếc đĩa trống không được đặt ngay ngắn trên bàn, đó là lời khen ngợi thầm lặng cao nhất dành cho tay nghề của đầu bếp quán này.
“Sư phụ, con muốn uống thêm một bát canh nữa.” Quý Hạ mắt long lanh nhìn Giang Phong.
Giang Phong cũng đang có ý đó: “Được, Hạ Hạ chờ nhé, để sư phụ đi xem quán này ngoài canh tạp vị lừa ra còn có loại canh nào khác không. Kỳ Kỳ, em có muốn thêm một bát nữa không?”
Ngô Mẫn Kỳ dè dặt lắc đầu.
Trong lúc ba người Giang Phong ăn bánh, trong quán lại có thêm ba bàn khách nữa, lấp đầy ba chiếc bàn lớn còn lại. Giang Phong đứng dậy đi ra quầy hỏi bà chủ xem còn loại canh nào khác không, nhưng chưa kịp mở miệng thì một người thanh niên ăn mặc còn kín mít hơn cả Ngô Mẫn Kỳ, trông còn mập hơn cả người nặng cân nhất nhà họ Giang là Giang Tái Đức, vội vã bước vào.
“Bà chủ, cho cháu sáu cái bánh nướng, một bát canh thịt lừa, nửa cân thịt lừa và nửa cân tạp vị lừa thập cẩm.” Vừa mở miệng đã biết là dân sành ăn.
Chỉ có điều giọng nói của vị này nghe quen quá.
Giang Phong nhìn về phía anh chàng, người này mặc một chiếc áo lông quân đội màu xanh dày cộp trông như áo bành tô, đội mũ, đeo khẩu trang, bịt tai, quàng khăn, đeo găng tay, bọc mình kín mít, cả khuôn mặt chỉ lộ ra đôi mắt. Nếu quay ngược lại vài chục năm, người như thế này xuất hiện ở nội thành Bắc Bình chắc chắn sẽ bị quần chúng nhiệt tình báo cáo.
“Anh Đức?” Giang Phong không chắc chắn gọi một tiếng.
Giang Tái Đức có thể quấn mình thành một cục thịt tròn vo thế này, xem ra là đã lôi hết tất cả quần áo mùa đông trong tủ ra mặc lên người rồi.
“Em trai!” Giang Tái Đức vô cùng ngạc nhiên, tháo khẩu trang, kéo khăn quàng cổ xuống để lộ khuôn mặt béo quen thuộc, “Em cũng đến quán này ăn bánh mì thịt lừa nướng à!”
“Tiểu Giang?” Bà chủ cũng kinh ngạc thốt lên, “Hôm nay cậu ăn mặc kiểu gì thế này, suýt nữa tôi không nhận ra. Cậu ra kia ngồi trước đi, đợi xong tôi gọi. Con Nguyệt chưa tới, đợi nó tới tôi sẽ gọi nó ra nói chuyện với cậu.”
“Vâng ạ.” Giang Tái Đức thành thạo đi quét mã trả tiền mà không cần bà chủ báo giá.
“Bà chủ, cho cháu thêm hai bát canh thịt lừa.” Giang Phong nói xong liền quay sang bảo Giang Tái Đức, “Anh Đức, Hạ Hạ và Kỳ Kỳ đang ngồi ở trong kia, vừa hay còn một chỗ, chúng ta có thể ngồi chung một bàn.”
Vài phút sau, Giang Phong và Giang Tái Đức bưng canh thịt lừa cùng đĩa thịt lừa và tạp vị lừa thập cẩm quay về chỗ ngồi. Hai đĩa thịt lớn được đặt vào giữa bàn, thay thế vị trí của chiếc đĩa trống lúc trước.
Bánh nướng vẫn còn trong lò chưa ra nên phải đợi thêm một lúc nữa.
“Nào Hạ Hạ, thịt lừa và tạp vị lừa hầm của quán này ngon lắm đấy, ăn nhiều vào.” Giang Tái Đức nhiệt tình mời.
“Cháu cảm ơn đại sư bá!” Quý Hạ vui vẻ cầm đũa lên...