Vài miếng thịt lừa cùng hai bát canh nóng vào bụng, câu chuyện cứ thế rôm rả hẳn lên. Giang Tái Đức cởi mũ, khăn quàng cổ, găng tay và đồ bịt tai, húp soàn soạt một bát canh thịt lừa.
Quý Hạ vui vẻ ăn thịt lừa lia lịa, Giang Phong thì gắp vài miếng cho có lệ, ngay cả Ngô Mẫn Kỳ cũng không nhịn được mà gắp một miếng thịt lừa nhỏ bỏ vào miệng nhai kỹ.
"Tiểu đệ, sao các cậu biết chỗ này?" Giang Tái Đức hỏi.
"Là đầu bếp Vương nói cho Hạ Hạ, con bé vốn định đến con ngõ này mua Lư Đả Cổn. Trước đó tớ chẳng phải đã nói với cậu rồi sao, hôm nay tớ và Kỳ Kỳ phải đi dạo phố cùng Hạ Hạ để mua đồ cho bà ngoại con bé." Giang Phong giải thích.
"Mà này anh Đức, hôm nay anh vẫn phải đi làm à? Giờ hành chính sao anh lại đến đây ăn bánh nướng thịt lừa thế?" Giang Phong hỏi.
"Đại sư bá, sao lúc nãy chú lại ăn mặc như vậy? Lúc chú bước vào cháu suýt nữa không nhận ra." Quý Hạ hỏi nối theo.
"Hệ thống sưởi của công ty chú hỏng rồi, không mặc thế này thì không sống nổi." Giang Tái Đức thở dài thườn thượt, rồi bắt đầu trả lời câu hỏi của Giang Phong: "Anh đến đây đương nhiên là vì công việc, tiện thể ăn bánh nướng thịt lừa thôi. Quán này dự định sang năm sửa sang lại, anh phụ trách thiết kế."
"Vốn dĩ dự án nhỏ thế này anh không muốn nhận, sau này nghe nói bánh nướng thịt lừa của quán họ ngon bá cháy nên mới nhận lời. Dù sao trong tay cũng chẳng có dự án nào, sắp hết năm rồi rảnh cũng là rảnh, ra ngoài bàn phương án cụ thể còn có thể tiện thể ăn một bữa." Giang Tái Đức lại gắp một miếng thịt lừa. "Vừa hay, lát nữa anh đi dạo cùng các cậu. Anh biết có một tiệm mứt hoa quả làm ngon cực, ở Bắc Bình này cũng được coi là thương hiệu trăm năm có tiếng."
"Không phải anh còn phải bàn phương án thiết kế sao?" Giang Phong hỏi.
"Không vội, phải sang năm mới khởi công cơ mà, giờ anh còn chưa có ý tưởng gì cả, chỉ là kiếm cớ chuồn khỏi công ty đi ăn thôi." Giang Tái Đức nói chuyện trốn việc một cách đường đường chính chính, khiến Giang Phong phải thầm nể phục.
Nếu anh không phải là ông chủ, anh cũng muốn làm như vậy.
"Ấy, Kỳ Kỳ, sao em không động đũa thế? Thịt lừa nhà họ làm chuẩn vị lắm, dùng lừa Thái Hành mà còn là lừa già, nên canh hầm ra thơm đặc biệt, thịt tuy không mềm nhưng lại dai ngon. Mỗi ngày chỉ bán một con thôi, lần trước anh đến vào buổi chiều đã gần bán hết rồi." Giang Tái Đức tuy tay nghề nấu nướng không giỏi, nhưng lý thuyết lại cực kỳ uyên thâm, lúc ngồi trên bàn nhậu chém gió với người khác tuyệt đối có thể hù cho đối phương phải sững sờ.
"Thịt lừa nhà họ được hầm trong nồi lớn với nước dùng gia truyền và gia vị bí chế, không cho thêm muối mỏ, nếu thêm vào sẽ không còn vị này nữa. Hỏa thiêu của họ là hỏa thiêu Bảo Phủ, là loại bánh được phết mỡ lên bề mặt, nặn thành viên tròn như bánh bao, sau đó dùng cây gỗ tròn cán mỏng rồi mới đem đi nướng."
"Bởi vì bánh nướng thịt lừa nhà họ thuộc dòng bánh nướng Bảo Phủ, nên thịt lừa được luộc chín, lúc kẹp vào hỏa thiêu vẫn còn nóng hổi và có cả nước dùng..." Giang Tái Đức còn chưa nói hết lời thì đã bị một cô gái mặt tròn bưng hỏa thiêu tới cắt ngang.
"Anh Giang lợi hại thật đấy, chuyện này mà cũng biết rõ, thảo nào anh bảo trước đây anh cũng học nấu ăn, tay nghề của anh chắc chắn cũng rất đỉnh." Cô gái mặt tròn khen ngợi.
Cô gái này không chỉ có khuôn mặt tròn mà dáng người cũng rất đầy đặn, không phải kiểu bị áo lông làm cho phồng lên, mà là mập mạp tròn trịa thực sự.
"Cũng thường thôi, chỉ cỡ đầu bếp quán ăn bình thường thôi." Giang Tái Đức bắt đầu thản nhiên chém gió.
Giang Phong và Ngô Mẫn Kỳ nhìn nhau cười, không vạch trần lời nói dối của anh.
Tất cả đều là người trưởng thành rồi, bôn ba ngoài xã hội, đối với những người không biết rõ gốc gác của mình, ai mà chẳng từng chém gió vài ba câu.
Chuyện rất bình thường, không vạch trần là được.
"À phải rồi, đây là em họ anh tên Giang Phong, đây là bạn gái em họ anh tên Ngô Mẫn Kỳ, còn đây là đồ đệ của em họ anh tên Quý Hạ. Em trai anh làm nghề đầu bếp, vừa vào quán thì tình cờ gặp họ cũng đang ăn ở đây." Giang Tái Đức bắt đầu làm người trung gian giới thiệu hai bên. "Vị này là Hà Nguyệt Như, con gái của chủ quán."
Hà Nguyệt Như cười với ba người Giang Phong, để lộ một chiếc răng khểnh: "Mọi người cứ ăn trước đi, anh Giang đợi anh ăn xong chúng ta lại bàn chuyện phương án thiết kế."
Nói xong, Hà Nguyệt Như liền chạy về phía cửa quán nói với mẹ mình: "Mẹ, làm cho con ba cái hỏa thiêu nhé!"
"Mẹ mày ăn một cái đã no rồi, mày còn đòi ăn ba cái, không sợ ăn đến vỡ bụng à! Ăn ít thôi, chỉ cho ăn hai cái, muốn ăn thì tự đi mà làm, con gái con đứa lớn tướng rồi, mập như vậy cũng không lo không gả được, chẳng biết lo xa giảm cân đi một chút. Đặt cho cái tên thanh lịch như thế mà chẳng thấy mày thanh lịch lên được tí nào. Con nhà ai như mày, học đại học chỉ biết ăn chơi nhảy múa, một mảnh tình vắt vai cũng không có, tốt nghiệp rồi lại càng không, ngày nào cũng ru rú trong nhà trong quán không ra khỏi cửa, chờ nhà nước phân phát chồng cho chắc? Bạn trai có thể từ trên trời rơi xuống, hay là tự tìm đến gõ cửa nhà mày hả?" Bà chủ quán hễ gặp con gái là y như rằng nói nhiều vô cùng, giọng lại còn rất vang, đến nỗi Giang Phong ngồi bên trong cũng có thể nghe rõ mồn một.
"Mẹ, mẹ nói nhỏ thôi, trong quán còn có khách kia kìa, mẹ muốn cả thiên hạ này đều biết con gái mẹ hơn hai mươi năm trời chưa từng có bạn trai à!" Hà Nguyệt Như lập tức cuống lên.
"Được được được, về nhà nói tiếp, mau ra phụ cắt thịt lừa đi, tay mẹ mày cắt mỏi nhừ rồi đây này."
Lúc Giang Tái Đức ăn xong hỏa thiêu đã gần 10 giờ, Giang Phong vốn nghĩ anh và Ngô Mẫn Kỳ đưa Quý Hạ đi mua đồ là đủ rồi. Dù sao Hà Nguyệt Như cũng đã đến, nếu Giang Tái Đức lại cho cô ấy leo cây để đi dạo phố cùng họ thì không hay lắm. Ai ngờ Hà Nguyệt Như vừa nghe Quý Hạ muốn mua chút đặc sản Bắc Bình về Việt tỉnh cho bà ngoại, liền chủ động xung phong nói mình có thể đi cùng họ.
Hà Nguyệt Như là người Bắc Bình chính gốc, từ nhỏ đến lớn kể cả đại học đều học ở đây, tiệm nào bán món gì ngon, tiệm nào chuẩn vị, tiệm nào hàng tốt giá rẻ, cô đều biết rõ.
Quý Hạ vừa nói muốn đến tiệm bên cạnh mua Lư Đả Cổn, Hà Nguyệt Như liền bảo cô rằng Lư Đả Cổn của tiệm đó thực ra không chuẩn vị, có một tiệm lâu năm khác không nổi tiếng bằng nhưng làm mới đúng chất.
Thế là cả nhóm Giang Phong thay đổi lộ trình, chuẩn bị đi tàu điện ngầm đến tiệm lâu năm không mấy nổi tiếng trong lời kể của Hà Nguyệt Như.
Hà Nguyệt Như dẫn họ đi một con đường lớn chừng 10 phút là đến ga tàu điện ngầm. So với con đường Hà Nguyệt Như dẫn, đường mà bản đồ chỉ cho Giang Phong quả thực là đi một vòng siêu lớn, tức đến nỗi Giang Phong tại chỗ xóa luôn ứng dụng bản đồ đó, quyết định tối về sẽ cài lại.
"Chị Nguyệt nhỏ, chị có biết bánh rán ngọt tiệm nào bán ngon nhất không ạ? Em đến Bắc Bình rồi mà vẫn chưa được ăn bánh rán ngọt, hôm qua em hỏi đầu bếp Vương trong quán, chú ấy bảo mấy tiệm bánh rán ngọt ngon bây giờ đều đóng cửa hết rồi." Quý Hạ hỏi trên tàu điện ngầm.
"Bánh rán ngọt à? Nếu là hơn chục năm trước thì chắc chắn là bánh rán ngọt của Bát Bảo Trai ngon nhất, nhưng bây giờ họ không bán nữa rồi. Mấy tiệm cũ ngày xưa về cơ bản cũng đóng cửa gần hết, vài tiệm còn mở thì giờ này chắc cũng đóng cửa rồi. Chị biết có một tiệm làm bánh rán ngọt cũng tạm được, nếu em muốn thử cho biết thì có thể đến đó xem sao, ít nhất cũng ngon hơn nhiều so với mấy chỗ bán ở khu du lịch." Hà Nguyệt Như nói.
"Bát Bảo Trai?" Giang Phong vô cùng kinh ngạc.
"Đúng vậy, không ngờ phải không, ngày xưa Bát Bảo Trai nổi tiếng nhất chính là mấy món ăn vặt này đấy, hồi chị còn nhỏ Bát Bảo Trai còn có một cửa sổ nhỏ chuyên bán mấy món này. Nào là bánh rán ngọt, cóc nôn dày, bát đậu vàng, đậu tây cuốn, bánh nướng thịt vụn, thời đó Bát Bảo Trai tầng một bán mấy món ăn vặt này, tầng hai mới là nơi gọi món." Hà Nguyệt Như nói, "Chỉ có điều Bát Bảo Trai bây giờ cũng nhiều năm không bán mấy thứ này rồi, dạo trước nghe nói họ lại bắt đầu bán bánh ngọt, nhưng mà đắt quá, chị vẫn chưa nỡ lòng nào đi."
"Hay là trưa nay chúng ta đến đó đi? Coi như em cảm ơn chị đã dẫn bọn em đi mấy tiệm cũ này mua đồ, anh Đức mời khách." Giang Phong cười nói.
Giang Tái Đức: ???
"Hôm qua Lăng Quảng Chiêu có nói trong nhóm đầu bếp là nhà hàng của họ lại mới ra hai loại bánh ngọt, chỉ có thể ăn tại quán chứ không bán mang về." Giang Phong ghé sát tai Giang Tái Đức nói nhỏ, "Hình như còn là phiên bản giới hạn Tết, qua năm là không có nữa đâu."
"Đi đi đi, tôi mời." Giang Tái Đức vô cùng quả quyết.