Virtus's Reader
Sinh Hoạt Hệ Trò Chơi

Chương 501: CHƯƠNG 499: BAR

Thật ra Giang Phong không có ấn tượng gì với nhà ăn trường cấp ba, hồi còn đi học, số lần anh ăn ở căng tin cực kỳ ít, về cơ bản đều là do giáo viên dạy lố giờ, không có thời gian ăn cơm nên mới phải chọn ăn ở đó.

Lần này được Ngô Mẫn Kỳ dẫn đi ăn ở căng tin lại là một trải nghiệm khác lạ.

Trước khi đến nhà ăn, Ngô Mẫn Kỳ đã dẫn Giang Phong đi dạo một vòng trong trường. Công bằng mà nói, với tư cách là một trường cấp ba, trường cũ của Ngô Mẫn Kỳ có diện tích cực kỳ lớn, không chỉ có sân điền kinh mà còn có cả sân tennis nhỏ, sân vận động cũng có cơ sở vật chất khá đầy đủ.

Khi hai người đến nhà ăn, bên trong đã không còn nhiều người, chỉ có vài học sinh đang lặng lẽ dùng bữa.

Vì chỉ có học sinh lớp 12 ở lại trường và cũng là ngày học cuối cùng, nên nhà ăn chỉ mở tầng một, với duy nhất một cô nhân viên đứng ở quầy lấy thức ăn. Món mặn chỉ còn lại thịt xào ớt, còn món chay và món mặn trộn thì còn năm sáu loại, chỉ có điều trông không được bắt mắt cho lắm.

Trong số vài lựa chọn ít ỏi, Giang Phong chọn món rau xanh xào trông không cay và trứng bác cà chua. Cô nhân viên nhà ăn tưởng Giang Phong là giáo viên nên múc cho anh rất nhiều đồ ăn, thấy anh không lấy món mặn còn cho thêm nửa muỗng thịt xào ớt. Ngô Mẫn Kỳ không ăn cơm mà ra quầy bán bánh mua chiếc bánh bí đỏ cuối cùng.

Giang Phong và Ngô Mẫn Kỳ tìm một chỗ có ánh đèn sáng sủa rồi ngồi xuống. Vì phía sau có một cậu học sinh lớp 12 vừa ăn cơm vừa chăm chú học từ vựng, nên suốt bữa ăn hai người đều rất im lặng, sợ nói chuyện sẽ làm phiền việc học của cậu ấy.

Mãi cho đến khi Giang Phong và Ngô Mẫn Kỳ ăn xong, cậu học sinh học từ vựng kia vẫn ngồi yên tại chỗ.

Sau khi rời khỏi nhà ăn, Giang Phong và Ngô Mẫn Kỳ không đến quán bar của anh họ Ngô ngay lập tức mà tay trong tay đi dạo trên sân điền kinh tối om không một ánh đèn. Sân điền kinh này trông đã có tuổi, thảm cỏ trông cũng chẳng còn xanh tươi.

Sân điền kinh rất trống trải, không một bóng người, hoặc cũng có thể có người nhưng Giang Phong không nhìn thấy, ở một nơi tối tăm thế này, thị lực của anh chỉ có thể giúp anh nhìn rõ sự vật trong vòng năm mét.

"Kỳ Kỳ, sân điền kinh của trường em trước giờ không lắp đèn à?" Giang Phong vừa đi dọc theo đường chạy vừa hỏi.

"Bên trong sân thì không có, nhưng ven đường bên ngoài thì có. Chắc là hôm nay không phải tự học buổi tối, trong trường chẳng có ai nên họ không bật đèn." Ngô Mẫn Kỳ nói.

Hai người chậm rãi đi hai vòng quanh sân điền kinh coi như là đi dạo tiêu cơm. Sau khi kết thúc vòng thứ hai, Ngô Mẫn Kỳ nhìn xuống lớp cao su dưới chân, cười nói: "Phong Phong, anh có biết hồi trước lúc em chạy bộ buổi tối ở Đại học A, nhìn thấy những cặp đôi khác tay trong tay đi dạo trong sân điền kinh vào đêm hôm khuya khoắt, em cảm thấy thế nào không?"

"Ghen tị à?"

Giang Phong bày tỏ rằng đừng nói là hồi ở Đại học A, ngay cả hồi cấp ba nhìn thấy các cặp đôi dắt tay nhau anh cũng sẽ ghen tị.

"Không, em thấy họ ngốc thật, chẳng làm gì cả mà cứ nắm tay đi dạo trong sân điền kinh." Ngô Mẫn Kỳ nói.

"Vậy còn bây giờ thì sao?"

"Em thấy hai đứa mình cũng ngốc y như vậy."

Ngô Mẫn Kỳ và Giang Phong nhìn nhau bật cười, rồi nắm tay nhau rời khỏi sân điền kinh như hai kẻ ngốc.

Sau khi rời khỏi trường cấp ba của Ngô Mẫn Kỳ, hai người bắt xe đi thẳng đến quán bar của anh Gia Lương.

Theo lời Ngô Mẫn Kỳ, vị trí quán bar của anh Gia Lương không tệ, nằm ngay trên con phố bar nổi tiếng của địa phương, cả con phố nhìn đâu cũng thấy toàn quán bar, cạnh tranh vô cùng khốc liệt. Cũng chính vì điều này mà lúc anh Gia Lương mới mở quán bar, người nhà họ Ngô đã không coi trọng, dù sao một người kéo violin đột nhiên chuyển nghề đi mở quán bar, cho dù anh ấy có gương mặt trông giống người biết mở quán bar đi nữa thì cũng không hợp với hình tượng của mình.

Ngô Mẫn Kỳ chỉ mới đến quán bar của anh Gia Lương một lần nên không hề quen thuộc. Cô và Giang Phong cầm điện thoại, dựa theo hình ảnh anh Gia Lương gửi để tìm từ đầu phố đến cuối phố, giống hệt hai tay paparazzi không chuyên, phải xác nhận đi xác nhận lại mấy lần mới dám bước vào.

Quán bar của anh Gia Lương tên là: BAR.

Đơn giản, rõ ràng, nhìn là biết có tướng sắp sập tiệm.

Khoảnh khắc bước vào, Giang Phong cảm thấy vô cùng kích động.

Là một người đàn ông trưởng thành từ nhỏ đến lớn không những chưa từng vào quán bar mà đến cửa quán bar trông thế nào cũng không biết, Giang Phong cảm thấy bước chân nhỏ hôm nay chính là một bước tiến dài trong cuộc đời anh.

Giang Phong đã từng có rất nhiều tưởng tượng về quán bar, và những tưởng tượng này về cơ bản đều đến từ phim ảnh.

Thứ âm nhạc ồn ào muốn điếc tai, ánh đèn nhấp nháy đến mù mắt, một đám nam thanh nữ tú trên sàn nhảy rõ ràng chỉ đang vung tay nhưng lại quẩy cực kỳ hăng say.

Xa hoa trụy lạc, tửu trì nhục lâm, không phù hợp với trẻ vị thành niên, phạm pháp và hỗn loạn...

Sau này Giang Phong mới biết, đó gọi là hộp đêm...

Mà lại là hộp đêm trong phim ảnh của một thế giới song song.

Lúc Giang Phong và Ngô Mẫn Kỳ bước vào, quán bar của anh Gia Lương vẫn chưa bắt đầu kinh doanh, đèn đóm sáng trưng có thể nhìn rõ toàn cảnh.

Không có âm nhạc, không có tiếng ồn ào, sau quầy bar có mấy nhân viên pha chế đang rảnh rỗi, ban nhạc biểu diễn vẫn còn đang thử thiết bị trên sân khấu. Anh Gia Lương đang ngồi trên ghế dài gần cửa, chăm chú nhắn tin trên điện thoại, không để ý Giang Phong và Ngô Mẫn Kỳ đã đến.

"Chào hai vị, quán chúng tôi vẫn chưa bắt đầu kinh doanh, hai vị có thể tìm chỗ ngồi trước ạ." Một nhân viên phục vụ mỉm cười nói với Giang Phong và Ngô Mẫn Kỳ.

"Chúng tôi đến tìm người." Ngô Mẫn Kỳ cười với người phục vụ, rồi vẫy tay thật tươi với anh họ mình: "Anh Gia Lương."

Anh Gia Lương nghe thấy tiếng gọi thì ngẩng đầu lên, thấy Ngô Mẫn Kỳ và Giang Phong đã đến liền vội vàng đặt điện thoại xuống rồi đi về phía họ.

"Ồ, Kỳ Kỳ và em rể tương lai đến sớm thế, hai đứa ra quầy bar ngồi trước đi, để anh trổ tài cho mà xem." Anh Gia Lương xắn tay áo lên, xem bộ dạng này là muốn đích thân pha chế.

Giang Phong và Ngô Mẫn Kỳ ra quầy bar ngồi xuống, anh Gia Lương đi vào sau quầy, lấy dụng cụ ra bắt đầu pha chế. Giang Phong không rành các bước pha chế rượu cụ thể, chỉ cảm thấy bộ dạng anh Gia Lương lắc các loại ly trên tay trông rất điệu nghệ, thật sự rất ngầu. Anh đang tự hỏi có nên đi đăng ký một lớp pha chế để học cách pha rượu vừa ngầu vừa có phong cách trước mặt bạn gái không thì ánh đèn đột nhiên tối sầm lại.

Đã đến giờ kinh doanh.

Trên sân khấu, nhạc công bắt đầu gảy những giai điệu guitar chậm rãi, ca sĩ hát chính vẫn chưa vào vị trí, trong quán ngoài Giang Phong và Ngô Mẫn Kỳ ra cũng không có vị khách nào khác. Mọi thứ đều chậm lại theo điệu nhạc, ngay cả thời gian cũng vậy.

"Kỳ Kỳ, quán này của anh họ em thật không giống quán bar." Giang Phong cảm thán.

"Anh Gia Lương nói quán bar cũng có loại nhanh, loại chậm, anh ấy thích mở kiểu quán bar nhẹ nhàng, chậm rãi một chút." Ngô Mẫn Kỳ giải thích, "Trước đây bác cả và bác gái còn khuyên anh ấy đổi quán này thành nhà hàng âm nhạc, nhưng anh ấy nhất quyết muốn mở quán bar."

"Tại sao vậy?" Giang Phong cảm thấy nếu anh Gia Lương muốn đổi quán bar thành nhà hàng âm nhạc thì chỉ cần thay bàn, chỉnh đèn sáng lên một chút là được, còn lại chẳng cần thay đổi gì cả.

"Em không biết." Ngô Mẫn Kỳ lắc đầu.

"Chị biết." Chị dâu không biết từ đâu xuất hiện, đã thay một bộ trang phục khác.

Áo khoác vẫn là chiếc áo khoác đó, nhưng quần áo bên trong đã đổi thành bộ vest của luật sư, trông hơi kỳ cục.

Chị dâu đi đến bên cạnh Ngô Mẫn Kỳ, cởi áo khoác vắt lên đùi, trông như một nữ luật sư vừa tan làm đến quán bar thư giãn.

"Vợ ơi, uống gì nào?" Anh Gia Lương đặt hai ly cocktail giống hệt nhau vừa pha xong xuống trước mặt Giang Phong và Ngô Mẫn Kỳ.

Dưới ánh đèn, ly cocktail màu xanh lam đẹp lộng lẫy như biển sâu, khiến người ta không thể rời mắt.

"Mới học à?" Chị dâu cười nhìn anh Gia Lương.

"Làm một ly nhé?"

Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, anh Gia Lương tiếp tục vào vai bartender vàng, chuyên tâm pha chế.

"Chị dâu, tại sao anh Gia Lương lại muốn mở quán bar vậy ạ, có phải vì anh ấy muốn pha chế rượu không?" Ngô Mẫn Kỳ hỏi.

Trong mắt các bậc trưởng bối lớn tuổi, mở quán bar quả thật không phải là một công việc gì vẻ vang.

"Anh ấy muốn chứng minh bản thân." Chị dâu cười nói, liếc nhìn anh Gia Lương đang chuyên tâm pha chế rồi quay người lại, hạ giọng giả vờ như đang nhìn sân khấu.

"Mấy năm nay chị nhận không ít vụ án thương mại, danh tiếng ngày càng lớn, tiền kiếm được cũng nhiều hơn mỗi năm. Còn lớp học nhạc của anh ấy thì cứ dậm chân tại chỗ, học sinh lúc nào cũng chỉ có bấy nhiêu, dù có làm việc đến kiệt sức cũng không kiếm được một phần tư thu nhập của chị." Chị dâu thở dài một hơi, "Chị ngày nào cũng bận rộn công việc, đi sớm về khuya, chuyện nhà cửa về cơ bản đều do anh ấy lo liệu. Nhà chúng ta lại đông họ hàng, những người nhiều chuyện đó em cũng biết rồi đấy, sau lưng nói ra nói vào, câu nào câu nấy khó nghe vô cùng. Anh Gia Lương từ nhỏ là người thế nào em cũng biết mà, vừa đẹp trai lại biết kéo violin, hồi cấp ba mấy cô bé thích anh ấy có thể xếp thành cả một đội bóng đá, bị người ta nói sau lưng là kẻ ăn bám, trong lòng sao mà dễ chịu cho được."

"Anh Gia Lương không phải người như vậy." Ngô Mẫn Kỳ nói nhỏ.

"Anh ấy dĩ nhiên không phải người như vậy, nhưng không có nghĩa là anh ấy chấp nhận bị người khác nói thế." Chị dâu liếc nhìn Ngô Mẫn Kỳ, cười cười, "Em còn nhỏ, chưa kết hôn nên sẽ không hiểu đâu. Sau khi kết hôn rồi thì không còn là chuyện của hai người nữa, kết hôn và yêu đương cũng không giống nhau. Hồi trước lúc chị và anh họ em yêu nhau, ba mẹ chị chẳng phản đối gì cả, đến lúc sắp cưới thì lại như mèo xù lông, đủ kiểu cào cấu không đồng ý, chỉ thiếu nước lấy cái chết ra ép hỏi chị rằng họ và anh Gia Lương cùng rơi xuống nước thì chị cứu ai trước."

"Tại sao ạ?" Ngô Mẫn Kỳ ngơ ngác.

"Em không thấy anh trai em trông có giống một gã tra nam đẹp mã không?" Chị dâu hỏi một câu chí mạng, "Phụ huynh đôi khi là vậy đấy, họ cho rằng yêu là yêu, cưới là cưới. Con có thể yêu một người trông giống tra nam, nhưng tuyệt đối không thể cưới một người trông giống tra nam."

Ngô Mẫn Kỳ: ...

"Cho nên vẫn là mắt nhìn của Kỳ Kỳ tốt, Tiểu Giang nhìn là biết rất được lòng cô chú. Cô chắc chắn rất quý Tiểu Giang nhỉ, hôm nay chị thấy ánh mắt cô nhìn cậu ấy, nụ cười trong mắt sắp tràn cả ra ngoài rồi."

"Cũng... cũng được ạ." Mặt Ngô Mẫn Kỳ hơi đỏ lên.

"Keng keng." Anh Gia Lương gõ vào ly rượu rỗng, cắt ngang cuộc trò chuyện của họ.

"Bà xã đại nhân thân yêu, ly Margarita đặc biệt của em pha xong rồi đây." Anh Gia Lương cười nói, đẩy ly rượu về phía chị dâu.

Đó là một ly rượu mà chỉ cần nhìn qua cũng biết nó lấp lánh và được pha chế dụng tâm hơn nhiều so với hai ly trước đó của Giang Phong và Ngô Mẫn Kỳ.

Giờ khắc này, trong lòng Giang Phong và Ngô Mẫn Kỳ không hẹn mà cùng hiện lên ba chữ.

Ha, đàn ông...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!