Giang Phong ngồi xổm ở một góc sân ăn xong bánh nướng, đặt đĩa vào lại phòng bếp rồi mới bưng sủi cảo ra phòng khách. Lúc hắn đặt đĩa vào bếp thì hai chị em Giang Tuyển Thanh và Giang Tuyển Liên đã không còn ở đó, chiếc nồi sắt sạch bong kin kít trên bếp chứng tỏ tài cọ nồi của hai người.
Trong phòng khách không có ai, chỉ thoáng nghe thấy tiếng gọi điện chúc Tết vọng ra từ các phòng. Thông thường, một tiếng sau bữa sáng mùng một Tết là thời điểm cả nhà họ Giang gọi điện chúc Tết. Hoạt động chúc phúc tốt đẹp này, vốn là đặc quyền trong thế giới người lớn, hiện giờ trong đám trẻ chỉ có mỗi Giang Tái Đức tham gia, những người còn lại thường chỉ gửi một câu "Chúc mừng năm mới" qua QQ hoặc Wechat là coi như xong.
Giang Phong bưng đĩa sủi cảo còn hơi ấm ngồi ăn lặng lẽ trong phòng khách. Khi ăn đến miếng cuối cùng, hắn thấy Giang Tái Đức mặc bộ đồ ngủ, vẻ mặt đầy bướng bỉnh, vừa gọi điện thoại vừa đi từ trong phòng ra.
"Nguyệt Như à, hôm qua anh gửi cho em phương án mới rồi, em xem chưa? Xem có gì cần sửa không, chỗ nào có vấn đề thì cứ nói với anh, ra Tết đi làm lại là phải bắt đầu thi công rồi, tốt nhất là mấy ngày này chốt luôn phương án đi."
"Có gì mà vất vả đâu, gần Tết rảnh rỗi không có gì làm, dành thời gian sửa phương án cho em cũng chỉ là chuyện mấy tiếng đồng hồ, không tốn thời gian."
"Đường ống vẫn cần sửa lại một chút đúng không? Không vấn đề gì, hai ngày này anh làm cái mới cho em..."
"Ok, anh đi ăn sáng đây không nói chuyện với em nữa nhé. À đúng rồi, chúc mừng năm mới, đợi lúc về nếu rảnh thì nhớ dẫn anh đến quán vịt quay mà em nói đấy."
"Yên tâm, anh lúc nào cũng có thời gian, cứ gọi là có mặt, chuyện công việc mà." Giang Tái Đức cúp máy.
Giang Phong vừa nuốt xuống miếng sủi cảo cuối cùng: ...
Đức ca, anh còn nhớ Tết năm ngoái anh đã nguyền rủa ông bố bên A bắt anh sửa phương án không ngừng nghỉ như thế nào không?
"Em trai, trong nồi còn sủi cảo không?" Giang Tái Đức hỏi.
"Còn thừa khoảng ba bốn bát nữa." Giang Phong đáp, đưa bát cho Giang Tái Đức, "Đức ca, anh cầm bát vào bếp giúp em với, em thấy hôm nay mặc hơi ít, phải về phòng mặc thêm cái áo."
Mùa đông năm nay hình như lạnh hơn mọi năm một chút.
"Còn ai chưa dậy không?"
"Hình như anh Thừa vẫn chưa."
Nắm được tin tình báo của quân địch, Giang Tái Đức cầm chiếc bát không của Giang Phong vội vã chạy vào bếp.
Giang Phong trở về phòng, tìm áo len trong vali. Đúng lúc hắn đang phân vân giữa hai chiếc áo len tối màu thì điện thoại đột nhiên reo lên.
Nhìn xem, là một số lạ từ tỉnh Việt.
Giang Phong nhấn nút trả lời.
"Sư phụ, chúc mừng năm mới!" Giọng nói vui vẻ của Quý Hạ đủ sức làm Giang Phong điếc cả tai truyền đến từ điện thoại.
"Hạ Hạ, nói nhỏ chút." Giang Phong cười nói.
"Sư phụ, thầy đoán xem con đang dùng điện thoại của ai gọi cho thầy đấy?" Quý Hạ hạ thấp giọng.
"Của bà con à?" Giang Phong đoán.
"Là của con đó, bà vừa mới cho con, bà còn làm cho con một cái sim điện thoại nữa!"
"Sư phụ con nói cho thầy biết, con mang mấy thứ đó về nhà bà vui lắm, bà nói bánh ngọt ở Bắc Bình ăn ngon cực kỳ. Tối qua lúc xem Gala mừng xuân, bà ăn quá trời bánh saqima luôn, Tết năm sau về con phải mua nhiều đồ hơn cho bà! Chị Tuệ Tuệ nói với con là bây giờ vịt quay có cái loại đóng gói hút chân không gì đó, sư phụ có biết vịt quay hút chân không mua ở đâu không ạ? Tết năm sau về, con muốn mua vịt quay hút chân không cho bà."
"A, đúng rồi, còn nữa, tối qua con làm mì xương ống cho bà. Chị họ con nấu canh sườn, bà nói ăn ngon lắm, đợi lúc về con cũng làm cho sư phụ ăn."
"Còn nữa còn nữa..."
Quý Hạ líu ríu nói một tràng dài, như chú chim nhỏ hót không ngừng trên cành cây buổi sớm, giọng nói tràn ngập niềm vui, rõ ràng là đang rất phấn khởi.
"Hạ Hạ ăn sáng chưa?" Giang Phong đợi Quý Hạ nói xong hết những gì cô bé muốn nói mới lên tiếng.
"Ăn rồi ạ, vừa ăn xong, ăn bánh Phủ Viên, bà làm đó ạ."
"Bánh Phủ Viên?" Đây là lần đầu tiên Giang Phong nghe nói đến món này.
"Chính là cái món dùng bột gạo với sợi củ cải chiên lên giống như cái bánh ấy ạ, nhà con năm nào sáng mùng một cũng ăn món này." Quý Hạ giải thích, "Sư phụ, buổi sáng thầy ăn gì thế ạ?"
"Thầy vừa ăn sủi cảo thịt cừu với bánh nướng."
"Oa, con cũng muốn ăn sủi cảo thịt cừu, con còn chưa được ăn sủi cảo thịt cừu bao giờ." Quý Hạ thốt lên đầy ghen tị, "Thôi sư phụ con không nói chuyện với thầy nữa, con còn phải gọi điện chúc Tết chị Ngô nữa! Tạm biệt thầy."
"Tạm biệt." Giang Phong cúp điện thoại, cảm thấy chiếc áo len màu đen cũng không tệ, quyết định mặc nó.
Vừa mặc quần áo xong, điện thoại của Giang Phong lại reo, lần này là Ngô Mẫn Kỳ gọi tới.
Giang Phong dứt khoát nhấn nút nghe, nói trước: "Alo, Kỳ Kỳ, anh đang định gọi cho em đây, chúc mừng năm mới."
"Chúc mừng năm mới." Ngô Mẫn Kỳ nói, "Vừa rồi Hạ Hạ có gọi điện chúc Tết anh không?"
"Mới gọi mấy phút trước, nếu không phải Hạ Hạ gọi chúc Tết anh thì anh cũng không nghĩ đến việc phải gọi cho người khác." Giang Phong nói, "Kỳ Kỳ, hai ngày nay thế nào rồi, có bận không?"
"Cũng ổn, cuối năm nào cũng quen như vậy rồi, em đang chải đầu chuẩn bị lát nữa ra tiệm đây." Ngô Mẫn Kỳ nói.
"Tửu lầu Ngô gia của các em nghỉ Tết mà không đóng cửa à?" Giang Phong hỏi.
"Không đóng cửa, nhưng sẽ làm luân phiên, từ mùng một trở đi người làm ở bếp sau sẽ ít đi nhiều. Thật ra cũng chỉ có đêm ba mươi là lượng khách đông hơn một chút, những ngày khác cũng ổn." Ngô Mẫn Kỳ giải thích, "Không nói nữa, em cũng phải chuẩn bị ra ngoài rồi, Phong Phong nếu em nhớ không lầm thì hôm nay anh phải đi chúc Tết đúng không?"
"Hôm nay và ngày mai sẽ đi một vòng quanh làng nói vài câu chúc may mắn, chỗ bọn anh là từ mùng 9 mới bắt đầu đi thăm họ hàng chúc Tết." Giang Phong nói, "Trên đường cẩn thận nhé."
Cuộc trò chuyện kết thúc.
Cuộc điện thoại của Quý Hạ dường như chỉ là khởi đầu, sau khi nói chuyện với Ngô Mẫn Kỳ xong, Giang Phong lại lần lượt nhận được mấy cuộc gọi chúc Tết nữa, đều là nhân viên bếp sau gọi tới. Về sau, ngay cả Quý Nguyệt, người rõ ràng đã gửi lời chúc mừng năm mới trên Wechat từ sáng sớm, cũng đặc biệt gọi một cuộc điện thoại tới, hiển nhiên là bị Quý Hạ ảnh hưởng.
Cứ một cuộc gọi lại nối tiếp một cuộc gọi, giữa chừng Giang Phong cũng không quên gọi điện chúc Tết cho giáo sư Lý. Giang Phong cứ thế ngồi trên giường nhận điện thoại, đến mức quên cả thời gian.
Cuộc điện thoại cuối cùng là của Chu Thời, từ sau buổi tiệc cuối năm Giang Phong không còn liên lạc với anh. Chu Thời ngày thường cũng ít khi đăng bài trên vòng bạn bè, khiến Giang Phong ngay cả cơ hội bấm like cho bạn cũng không có.
"Sếp nhỏ, chúc mừng năm mới." Chu Thời nói.
"Nghỉ việc rồi mà còn gọi sếp nhỏ, tôi đảm đương không nổi đâu, chúc mừng năm mới." Giang Phong cười nói.
"Chẳng phải là gọi sếp nhỏ quen rồi sao, nếu gọi kiểu khác lại thấy hơi khó chịu." Chu Thời cười, giọng nghe có vẻ nhẹ nhõm hơn trước rất nhiều, rõ ràng là tâm trạng gần đây không tệ nên ngữ điệu nói chuyện cũng trở nên thoải mái.
"Nghe có vẻ gần đây anh sống tốt nhỉ, mọi việc thuận lợi chứ? Nhà hàng tư nhân chuẩn bị đến đâu rồi?" Giang Phong hỏi.
"Nhờ phúc của cậu mọi việc đều thuận lợi, trang trí cũng sắp xong rồi, chắc là ra Tết có thể khai trương thuận lợi. Dạo này mẹ tôi cứ nhờ người xem ngày, nhất định phải tính được một ngày hoàng đạo." Chu Thời nói.
"Chỉ xem ngày thôi à? Không sắp xếp cho anh đi xem mắt sao?" Giang Phong hỏi.
"Có chứ, nhưng người ta không chấm nổi tôi." Chu Thời có chút bất đắc dĩ, "Mẹ tôi sĩ diện, lần đầu xem mắt nhà gái không ưng làm bà tức không chịu được, nói là bây giờ quán ăn chưa mở, không có vị thế nên không thể đi xem mắt, đợi làm ăn phát đạt rồi lại sắp xếp cho tôi."
"Thế cũng tốt, nếu thực sự xem mắt không thuận lợi thì cứ đến Bắc Bình, tôi mời anh uống trà, đảm bảo anh xem mắt thuận lợi ngay." Giang Phong nói.
Chu Thời: ?
Chu Thời cười hai tiếng, coi như Giang Phong đang nói đùa: "Được, nếu tôi xem mắt vẫn không thuận lợi thì trông cậy cả vào trà của cậu đấy."
Giang Phong đang định nói thêm gì đó thì nghe thấy Giang Tuyển Liên gọi ở bên ngoài: "Anh hai, anh nhanh lên chút đi, bà nội chờ sốt ruột rồi kìa."
"Thôi không nói nữa, bên này tôi có việc, mọi người đang giục rồi, cúp máy trước nhé." Giang Phong cúp điện thoại, đi ra khỏi phòng.
Bà nội Giang thấy Giang Phong cuối cùng cũng ra ngoài, vội vàng xách sủi cảo định đi, miệng vẫn không quên cằn nhằn: "Cái thằng bé này, ở trong phòng lẩm bẩm lầm bầm cái gì thế? Tao đã hẹn với Lý Thúy Hoa sáng nay 9 giờ đến nhà bà ấy, giờ sắp 9 giờ 10 phút rồi, lát nữa bà ấy chắc chắn sẽ cười tao già rồi nên quên cả giờ giấc."
"Bà nội đừng vội, trên tay bà không phải vẫn còn sủi cảo sao? Bà Lý chắc chắn sẽ không cười bà đâu, lát nữa về con làm gạo nếp ngó sen cho bà, con vừa xem công thức trên mạng xong, làm xong cái đầu tiên sẽ cho bà ăn ngay!" Giang Phong an ủi.
"Gạo nếp ngó sen?" Sắc mặt bà nội Giang lập tức dịu lại, "Cho nhiều đường vào, món này tao biết, phải cho nhiều đường đỏ mới ngon. Nhớ lúc nấu xong nước đừng đổ đi, đổ đi lãng phí."
"Còn nữa, lúc nấu cho ít củi thôi, cái món gạo nếp ngó sen ấy phải nấu lâu lắm, tốn nhiều củi đấy."