Khi Giang Phong đưa Lưu Thiến đến bệnh viện, cô nàng đau đến gần như ngất đi.
Cả người cô co quắp lại, toàn thân đẫm mồ hôi lạnh, nói năng cũng không rõ ràng.
"Sao thế này?" Bác sĩ khoa cấp cứu trông còn khá trẻ, chỉ có điều tóc hơi ít.
"Ăn nhiều." Giang Phong nói ngắn gọn nhưng đầy đủ ý.
"Ăn nhiều cũng đâu đến mức thế này, cô bé đâu phải trẻ con, chắc là ngộ độc thực phẩm. Anh đi đăng ký trước đi, Tiểu Vương, nhanh, chuẩn bị rửa ruột." Bác sĩ khoa cấp cứu phân phó.
Giang Phong ngoan ngoãn đi đăng ký, lau mồ hôi trên trán.
Lưu Thiến trông rất gầy nhưng lại không hề nhẹ cân, Giang Phong cõng cô nàng đến đây mệt không ít.
Bệnh viện tư nhân này có quy mô không nhỏ, người xếp hàng đăng ký còn rất đông. Khi Giang Phong đăng ký xong số khám, Lưu Thiến cũng đã rửa dạ dày xong, nằm trên giường nghỉ ngơi, một nữ y tá trung niên đang giáo huấn cô nàng.
"Đều là sinh viên đại học, người lớn cả rồi, sao lúc ăn cơm lại không biết chừng mực thế? Sáu cân bánh bột nhiều như vậy, ăn nhiều thế là chết người đấy!" Y tá giáo huấn Lưu Thiến y như giáo huấn con gái mình.
Lưu Thiến ngoan ngoãn nghe giáo huấn, một câu cũng không dám nói.
"Hội trưởng!" Nhìn thấy Giang Phong, Lưu Thiến cứ như nhìn thấy cứu tinh vậy.
"Cậu là bạn học của cô bé à? Đây là phiếu thanh toán viện phí, đi thanh toán đi. Nghỉ ngơi vài phút, nếu không sao thì có thể về." Y tá đưa phiếu thanh toán cho Giang Phong. Khoa cấp cứu rất bận, cô dành thời gian giáo huấn xong Lưu Thiến là phải đi đến chỗ bệnh nhân kế tiếp. "Các cậu đều là bạn học, cô bé ăn nhiều thế sao không khuyên bảo gì? Sáu cân lận, lỡ có nguy hiểm thì sao?"
Giang Phong: ???
Sáu cân???
Hắn nhìn về phía Lưu Thiến: "Cậu không phải nói cậu không ăn sáng sao?"
Lưu Thiến cúi đầu không dám nhìn hắn, nhỏ giọng nói: "Tôi không ăn sáng, tôi chỉ ăn một ít đồ ăn vặt thôi, cũng chỉ có một túi bánh quy, một ít thịt heo khô, hai cái bánh Orion, một bình sữa, một cái bánh rau câu. Tôi không ngờ cái bánh kia trông nhỏ vậy mà lại no bụng đến thế."
Giang Phong: ...
Hắn đúng là không nên tin chuyện vớ vẩn Lưu Thiến không ăn sáng.
Giao xong tiền, Lưu Thiến muốn chuyển tiền cho Giang Phong thì mới phát hiện điện thoại rơi trong cửa hàng.
"Chết rồi!" Lưu Thiến đột nhiên kịp phản ứng. "Livestream của tôi vẫn đang bật!"
Giang Phong cũng kịp phản ứng. Toàn bộ quá trình ăn cơm của Lưu Thiến, bao gồm cả việc sau đó cô đau bụng, toát mồ hôi, sắc mặt tái mét và bị hắn cõng đi, đoán chừng tất cả đều bị ống kính livestream ghi lại rõ mồn một.
Giang Phong vội vàng mở điện thoại, truy cập vào kênh livestream của Lưu Thiến.
Lưu Thiến hiện tại cũng được xem là một hoạt náo viên có chút tiếng tăm ở A Thị, bởi vì phương thức livestream độc đáo nên rất được lòng khán giả. Lúc này, kênh livestream của Lưu Thiến đang tụ tập khoảng 4 vạn khán giả, phần lớn trong số đó là những người hiếu kỳ kéo đến xem sau khi Lưu Thiến bị Giang Phong cõng đi, một đám người ồn ào không ngớt trước màn hình trống không.
"Streamer có sao không vậy? Có phải bị bệnh gì tái phát à?"
"Streamer đáng ghét chắc không phải ngộ độc thực phẩm chứ, hay là quán ăn không sạch sẽ?"
"Mấy cái quán ăn gần trường đại học kiểu này chắc chắn không sạch sẽ, Cục vệ sinh cũng chẳng thèm kiểm tra, cậu xem, ăn đến chết người rồi kìa!"
"Đúng vậy, quán ăn gần trường chúng tôi cũng rất không sạch sẽ, tôi thường xuyên bị đau bụng."
"Chắc chắn là quán ăn không sạch sẽ, tố cáo đi, tố cáo đi."
"Cục vệ sinh làm ăn kiểu gì mà không biết mấy cái quán ăn giết người cướp của thế này, vậy mà còn cho nó mở cửa."
"Chắc không phải đâu, quán ăn này tôi từng ăn rồi, sạch sẽ lắm."
Đại đa số mọi người đều đang lên án quán ăn Kiện Khang, còn có không ít người nói muốn đi Cục vệ sinh tố cáo, thậm chí còn có người nói đã gọi điện thoại tố cáo. Một số ít khán giả trung thành của Lưu Thiến nghi ngờ cô nàng có phải ăn quá nhiều không, còn có người đoán cô nàng có phải bị viêm ruột thừa cấp tính không, thậm chí còn có người đoán là đau bụng kinh.
Cư dân mạng thì lúc nào cũng thích hóng chuyện, không chê chuyện lớn. Giang Phong chú ý tới kênh livestream của Lưu Thiến thậm chí còn lên hot search, dù sao streamer đang livestream giữa chừng đột nhiên như phát bệnh mà bị người đưa đi bệnh viện, chuyện này thực sự quá hiếm gặp.
"Thế nào rồi?" Lưu Thiến vội vàng hỏi.
"Họ nói đồ ăn anh làm cho cậu không sạch sẽ, hại chết cậu rồi." Giang Phong tóm tắt lại.
Lưu Thiến livestream lâu như vậy, thậm chí có một số cư dân mạng còn trắng trợn bóp méo sự thật. Chỉ cần có một người khơi mào, những người còn lại sẽ nhao nhao hưởng ứng, huống chi streamer còn không có mặt. Nếu như cô nàng hiện tại không quay về làm sáng tỏ, đoán chừng ngày mai tin tức kiểu như 'streamer đột tử khi đang livestream' đều có thể lên hot search Weibo.
"Hội trưởng, em thấy em không sao rồi, chúng ta mau về thôi!" Lưu Thiến vèo một cái đã nhảy xuống giường bệnh, trông sinh long hoạt hổ, hoàn toàn không còn vẻ yếu ớt như trước đó.
Bệnh đến nhanh mà đi cũng nhanh.
Giang Phong cũng không muốn hai vợ chồng Giang Kiến Khang đi chơi phố cả ngày, quán ăn Kiện Khang lại bị gán cho cái danh 'quán ăn không sạch sẽ, ăn chết người', nên cùng Lưu Thiến vội vàng quay về cửa hàng.
Điện thoại vẫn đặt trên bàn như cũ.
Lưu Thiến chỉnh lại tóc, xác định mình trông rất khỏe mạnh, hồng hào và tràn đầy sức sống, không hề yếu ớt hay chật vật, rồi ngồi trở lại trước ống kính.
"Streamer đáng ghét về rồi kìa!"
"Streamer đáng ghét, cậu vẫn ổn chứ?"
"Sao về nhanh vậy? Bệnh viện ở ngay gần đây à?"
"Diễn kịch à, giả quá, streamer rác rưởi, tố cáo!"
"Tôi không có ngộ độc thực phẩm! Đồ ăn ở cửa hàng của Hội trưởng chúng tôi cũng không có vấn đề gì. Sáng nay tôi ăn đồ ăn vặt mà chưa nói với Hội trưởng, sau đó anh ấy làm cho tôi nhiều quá, tôi ăn nhiều thôi." Lưu Thiến vội vàng giải thích. "May mà đi bệnh viện rửa dạ dày là ổn rồi, mặc dù lúc rửa dạ dày có hơi khó chịu, nhưng bây giờ thì không sao nữa rồi."
"Hahaha, streamer đáng ghét đúng là streamer đáng ghét, vậy mà còn có thể ăn nhiều đến thế."
"Cậu chắc chắn chỉ ăn một ít đồ ăn vặt thôi à, streamer đáng ghét, cậu có phải muốn chọc tức chết Hội trưởng của cậu không."
"Streamer rác rưởi, lừa đảo, diễn kịch, tố cáo!!!"
"Streamer rác rưởi diễn kịch còn diễn không ra hồn, đồ vớ vẩn."
"Anti-fan đừng có nói bậy nói bạ, cậu cũng không nhìn xem streamer đáng ghét một tháng kiếm được bao nhiêu tiền, đến tiền ăn còn không đủ, cô ta có tiền mời diễn viên à?"
"Tôi thấy không giống đâu, sao lại ăn quá no đến mức thế này được? Chắc chắn là ngộ độc thực phẩm, streamer đang bao che cho cửa hàng của Hội trưởng nhà họ."
"Đúng, quán đen!"
Thấy luồng bình luận lại bị một đám người lái đi chệch hướng, Lưu Thiến vội vàng giải thích: "Không phải, tôi thật sự ăn nhiều. Y tá nói với tôi, cô ấy đã rửa ra từ dạ dày tôi hơn sáu cân đồ ăn. Sáng nay tôi cũng chỉ ăn một túi bánh quy, một ít thịt heo khô, hai cái bánh Orion, một bình sữa, một cái bánh rau câu. Tôi không ngờ cái bánh bao nhân mà Hội trưởng làm cho tôi lại no bụng đến thế. Ban đầu tôi cũng không định ăn hết, chẳng qua tôi thấy cắn rất đã, ngọt lịm, sau đó mặc dù dưa muối bên trong hơi ít một chút, nhưng vẫn rất ngon, tôi không nhịn được nên ăn hết sạch."
"Đây là lần đầu tiên tôi ăn quá no, trước giờ cũng đâu có kinh nghiệm đâu!"
Khán giả: ...
"Thương Hội trưởng quá, Hội trưởng của streamer đáng ghét đúng là khổ sở vì cậu."
"Không biết Hội trưởng có bị ám ảnh tâm lý sau vụ này không nhỉ?"
"Sáu cân, streamer này trong bụng giấu cả đứa bé à!"
"Đến phút cuối vẫn không quên trách móc năm cái bánh bao nhân vô tội kia."
"Chỉ có tôi để ý thấy bát thịt kho tàu kia mặc dù đã nguội, nhưng trông vẫn ngon lành sao?"
Theo Lưu Thiến giải thích, quản lý kênh cũng bắt đầu lần lượt cấm ngôn những anti-fan cố tình gây rối, luồng bình luận trên kênh livestream dần khôi phục bình thường.
Lưu Thiến cũng dùng hành động thực tế chứng minh với họ rằng, streamer đáng ghét không gì là không thể làm.
Điều Giang Phong không ngờ tới là, Lưu Thiến cuối cùng vẫn lên hot search.
Bất quá lần này không phải loại tin tức giả mạo như 'streamer đột tử khi đang livestream'.
Mà là #LầnĐầuĂnQuáNoKhôngCóKinhNghiệm#.
Sau hai giờ, nó một mạch vọt lên top 10 hot search, vượt mặt tin tức về một nam tài tử hạng ba vượt quá giới hạn...