Sau khi ông cụ cho phép đám người Giang Kiến Quốc, Giang Kiến Khang ra khỏi bếp, số người trầm tư trong phòng ăn lại càng đông hơn.
Một đám người hoặc mập hoặc gầy, hoặc nam hoặc nữ, cùng nhau ngồi chống cằm trầm tư, trông từ xa cứ như một buổi tụ họp của tà giáo.
Ngoại trừ Giang Kiến Thiết đang đánh cờ với giáo sư Lý và mấy người ở phòng khách, tất cả mọi người trong phòng ăn đều đang cố giải bài toán khó vượt ngoài chương trình này, không ai giải ra, thậm chí không ai tìm ra được hướng giải quyết.
"Cháu thấy chúng ta có thể nhìn vấn đề này từ một góc độ khác." Giang Phong đột nhiên lên tiếng phá vỡ sự im lặng, "Nếu chúng ta không nghĩ ra được phương pháp giải quyết, hay là thử đổi góc nhìn, xem xét vấn đề từ phía người ra đề."
"Người ra đề?" Chương Quang Hàng ngồi thẳng người nhìn về phía Giang Phong, "Từ góc độ của Roland Reynard?"
"Đúng vậy." Hướng suy nghĩ của Giang Phong lập tức được mở rộng, "Nếu chúng ta tạm thời không nghĩ ra biện pháp đối phó, hay là thử nghĩ xem Roland Reynard và nhà hàng của ông ta đã tốn công tốn của, lặn lội ngàn dặm đến Bắc Bình mở nhà hàng để làm gì?"
Bà nội Giang vừa mới hiểu ra vấn đề có chút mơ hồ: "Không phải nói là để dằn mặt sao?"
"Không đúng, nếu chỉ để dằn mặt thì cái giá này quá lớn, chắc chắn phải có lợi thì họ mới làm như vậy." Là một bà chủ tiệm may trước đây, bác cả ý thức được sự việc không hề đơn giản.
"Mở nhà hàng ở Bắc Bình vốn dĩ đã rất kiếm tiền rồi mà." Giang Kiến Khang, người không thích đọc sách cũng chẳng thích xem phim truyền hình đấu trí, ngơ ngác nói.
"Đúng là đầu heo, nhà hàng Michelin hai sao của họ ở Mỹ không kiếm được tiền à?" Vương Tú Liên lườm Giang Kiến Khang một cái, "Chắc chắn là ở chỗ chúng ta kiếm được nhiều hơn nên họ mới đến chứ."
"Nhưng các chi nhánh của những nhà hàng Michelin này ở chỗ chúng ta kinh doanh luôn ế ẩm, mở rồi lại dẹp, không có nền tảng. Kể cả có cử bếp trưởng đến thì lợi nhuận chắc cũng không bằng ở bản địa." Giang Phong cũng có chút không nghĩ ra.
Tất cả đều là nhà tư bản, kiếm tiền là quan trọng nhất, cớ gì phải hành động theo cảm tính, kiểu mình không xong thì người khác cũng đừng hòng xong.
"Nhưng nếu họ có thể kiếm được lợi nhuận thì sao, hơn nữa còn là lợi nhuận rất lớn." Chương Quang Hàng nói.
Tất cả mọi người đều đồng loạt nhìn về phía anh.
"Lão Chương, có phải lúc về nước cậu nghe được tin tức gì không?" Giang Phong hỏi.
"Lúc ăn cơm với bố tôi, ông ấy có thuận miệng phàn nàn rằng cả năm ngoái việc kinh doanh trong tiệm không mấy khởi sắc, lợi nhuận giảm 20%." Chương Quang Hàng nói, "Mấy năm gần đây kinh tế suy thoái, ngành ẩm thực cao cấp ở phương Tây nhìn chung đều ế ẩm. Năm ngoái khi tôi đến đây cũng từng nghe đồng nghiệp than phiền lợi nhuận không bằng những năm trước, mặc dù châu Âu và châu Mỹ khác nhau, nhưng nhà hàng nhà tôi là Michelin ba sao, đến nhà hàng nhà tôi mà lợi nhuận còn giảm nhiều như vậy, chắc hẳn các nhà hàng sao ở Mỹ cũng chẳng khá hơn là bao."
"Ý của cậu là..."
"Có lẽ họ đến không phải để dằn mặt, mà là để khai phá thị trường mới." Chương Quang Hàng suy đoán, "Những năm gần đây kinh tế trong nước phát triển nhanh chóng, phương Tây đã sớm thèm muốn miếng bánh thị trường này. Mọi người cũng biết, mấy năm trước có không ít nhà hàng Michelin đã thử mở chi nhánh ở Bắc Bình, kết quả đều là thất bại thảm hại."
"Dì Vương nói không sai, họ bao trọn tầng cao nhất của trung tâm thương mại, lại chi nhiều tiền để quảng bá, chắc chắn là vì lợi nhuận. Nếu chỉ vì việc xếp hạng Michelin mà muốn cử một đầu bếp có thực lực đến đây để dằn mặt mọi người, thì không cần phải huy động lực lượng tốn công tốn sức như vậy." Chương Quang Hàng càng phân tích càng cảm thấy trước đó mình đã nghĩ sai, "Chúng ta đều đã rơi vào một lối mòn tư duy, chúng ta đã nhầm lẫn thứ tự trước sau của chuyện này."
"Chúng ta cho rằng có việc bình chọn Michelin trước, rồi Roland Reynard mới đến Bắc Bình. Nhưng, nếu như Roland Reynard vốn đã định đến Bắc Bình, chỉ là vừa hay gặp đợt bình chọn của Michelin, nên muốn nhân cơ hội này tiện thể dằn mặt mọi người thì sao?"
Giang Phong nghe Chương Quang Hàng nói vậy, kinh ngạc đến mức mí mắt cũng giật giật.
"Nếu nghĩ như vậy, mọi chuyện đều có thể giải thích được. Kinh tế phương Tây đình trệ, kéo theo ngành ẩm thực cũng suy thoái. Ngược lại, ở chỗ chúng ta, đặc biệt là Bắc Bình, ngành ẩm thực vô cùng thịnh vượng, không ngừng phát triển. Phía phương Tây muốn tìm lối ra mới, mở ra thị trường mới, vì vậy họ cử Roland Reynard đến, bởi vì chỉ có ông ta là người thích hợp nhất. Ông ta biết cách chiều lòng khẩu vị của thực khách, ông ta là người tiên phong, và sau lưng ông ta là một đội quân hùng hậu, cung cấp cho ông ta những nguồn lực và hậu thuẫn tốt nhất." Chương Quang Hàng bình tĩnh nói.
Mọi người đều cảm thấy rất có lý, đồng loạt gật đầu.
"Đúng rồi, như vậy mới thông suốt chứ, bảo sao lúc trước cứ thấy chuyện này có gì đó là lạ, hóa ra là chúng ta nghĩ sai." Giang Kiến Quốc liên tục gật đầu, điển hình của kiểu vuốt đuôi.
"Đúng, chính là như vậy." Giang Kiến Khang kích động đến vỗ đùi, "Cái gã Roland gì đó căn bản không phải nhắm vào mỗi quán chúng ta, mà là nhắm vào tất cả các nhà hàng ở Bắc Bình, chính là đến để cướp bát cơm, giành mối làm ăn của chúng ta."
Ngành ẩm thực Bắc Bình là một miếng bánh ngọt khổng lồ, ai nhìn vào cũng muốn cắn một miếng.
"Nhưng nếu là như vậy, chẳng phải chuyện này càng khó giải quyết hơn sao?" Giang Phong không nhịn được dội một gáo nước lạnh vào mọi người, "Nếu chỉ đến để dằn mặt chúng ta, chịu chút chèn ép rồi cũng sẽ về. Nhưng nếu họ đã quyết tâm và có mục tiêu rõ ràng là đến để giành miếng ăn với chúng ta, muốn để họ từ bỏ... e là không dễ dàng đâu."
Một con hổ đã no bụng khi nghe thấy tiếng cảnh cáo của kẻ địch, có lẽ sẽ vẫy đuôi bỏ đi. Nhưng một con sói đang đói meo, nếu không cố hết sức xé xuống một hai miếng thịt thì không thể nào từ bỏ được.
Phòng ăn lại một lần nữa chìm vào im lặng.
Sau khi đổi góc độ suy nghĩ, chẳng những không nghĩ ra được phương pháp giải quyết, ngược lại còn phát hiện ra kẻ địch càng mạnh hơn, khó chơi hơn, và khó đối phó hơn.
Ngay lúc cả nhóm đang cùng nhau cosplay Người Suy Tư, Trần Tố Hoa bưng một đĩa trái cây đi lạc vào phòng ăn.
"Bảo sao tìm khắp nơi không thấy ai. Sao mọi người lại ngồi ở đây thế? Muốn nói chuyện thì ra phòng khách đi, ngồi ghế này cứng lắm, tôi gọt trái cây rồi, ra phòng khách ăn đi." Trần Tố Hoa nói.
"Được rồi, đừng nghĩ lung tung nữa, chỉ dựa vào nghĩ ngợi thì không giải quyết được vấn đề đâu. Câu kia nói thế nào nhỉ? Binh tới tướng đỡ, nước tới đất ngăn. Năm đó thành phố muốn xây đập lớn, không có máy móc không có xe, toàn bộ nhờ sức người vác bao mà cái đập đó vẫn xây xong như thường, chất lượng tốt đến mức bây giờ vẫn không có vấn đề gì. Chúng ta đông người như vậy còn sợ một gã họ La kia à? Tất cả ra phòng khách ăn đi, Tết nhất đừng nghĩ đến những chuyện phiền lòng này." Bà nội Giang đứng dậy, rót cho mọi người một bát canh gà tâm hồn rồi bắt đầu đuổi người.
"Sao vậy ạ? Xảy ra chuyện gì thế?" Trần Tố Hoa ngơ ngác.
Bà nội Giang xua tay, thực ra bà cũng không hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, lúc Chương Quang Hàng phân tích bà gần như chẳng hiểu gì cả: "Không có chuyện gì to tát đâu, tự mình dọa mình thôi."
Ngay khi mọi người chuẩn bị rời phòng ăn ra phòng khách ăn trái cây, Giang Vệ Minh bưng một bát gì đó từ trong bếp đi ra, vừa hay gặp mọi người.
"Sao mọi người đều ở đây vậy?" Giang Vệ Minh cười hỏi, "Tiểu Chương cũng đến rồi à. Vừa hay, chú làm nhiều lắm, cùng nhau nếm thử đi."
Giang Phong nhìn vào cái bát trong tay Giang Vệ Minh, thứ bên trong trông có vẻ như...
Giống như một bát tào phớ, chỉ là có nhiều nước hơn một chút...