Hoàng sư phó được hai anh em Đổng Sĩ và Đổng Lễ dìu ra.
Mái tóc ông đã hơi bạc, sắc mặt trắng bệch, bước đi loạng choạng, trên trán còn rịn một lớp mồ hôi lạnh.
Tuy Giang Phong không quen Hoàng sư phó, nhưng cậu lại biết Đổng Sĩ và Đổng Lễ. Thấy cảnh này, Giang Phong giật mình, vội vàng tiến lên đỡ lấy vali hành lý, lo lắng hỏi: "Hoàng sư phó sao thế này, bị say máy bay à?"
"Ta không sao." Hoàng sư phó yếu ớt xua tay, "Chỉ là lúc máy bay hạ cánh thấy hơi choáng váng buồn nôn, nghỉ một lát uống vài ngụm nước là khỏe lại thôi."
Giang Phong vội đi lấy nước cho Hoàng sư phó, vừa hay lúc nãy Quý Hạ cứ líu ríu trò chuyện với cậu về chuyện Tết nhất đến khô cả họng, nên lúc mua nước cho cô bé, Giang Phong cũng tiện thể mua cho mình một chai, vẫn chưa mở nắp.
Hoàng sư phó uống hơn nửa chai nước, sắc mặt khá hơn một chút nhưng vẫn đứng không vững, phải cần Đổng Sĩ và Đổng Lễ đỡ.
"Cháu thấy Hoàng sư phó say máy bay nghiêm trọng quá, có cần cháu đi mua ít thuốc không ạ?" Giang Phong hỏi.
"Sư phụ tôi không phải say máy bay." Đổng Sĩ lộ vẻ khó xử, "Ông ấy sợ độ cao."
Giang Phong & Ngô Mẫn Kỳ: ???
"Sợ độ cao sao các cậu còn đặt vé máy bay?" Ngô Mẫn Kỳ nhìn Đổng Sĩ với ánh mắt có chút trách móc.
Đổng Sĩ: "... Sư phụ lên máy bay rồi mới phát hiện mình sợ độ cao."
Mọi người: ...
Hoàng sư phó khe khẽ thở dài: "Ôi, người già rồi, không theo kịp thời đại phát triển, hồi trẻ ta nào có nghĩ sẽ có ngày được ngồi máy bay ra ngoài chứ."
Đổng Lễ vừa dìu Hoàng sư phó vừa không quên nói móc: "Sư phụ, con đã bảo người đừng nhìn ra ngoài cửa sổ rồi, lúc máy bay hạ cánh người lại cứ đòi ngó ra xem. Chỗ của người còn không gần cửa sổ, phải nhoài cả người qua con để nhìn."
Hoàng sư phó lúng túng ho khan hai tiếng, nếu không phải bây giờ ông không còn chút sức lực nào thì chắc chắn đã cốc cho Đổng Lễ một cái vào đầu để cậu ta im miệng: "Còn không phải do Trịnh sư thúc của các con nói sao, bảo là cảnh ngoài cửa sổ lúc máy bay cất cánh và hạ cánh là đẹp nhất. Ta thấy cũng có đẹp gì đâu, chẳng thấy được gì mà còn bị choáng đầu buồn nôn."
"Người sợ độ cao mà nhìn từ trên cao xuống như vậy thì đương nhiên là buồn nôn rồi ạ." Đổng Lễ tiếp tục phá đám.
"Con im đi."
Tuy lúc nói chuyện Hoàng sư phó vẫn rất có khí thế, nhưng trông cả người ông vẫn uể oải, không có chút sức sống nào. Giang Phong vốn định đưa Hoàng sư phó đến một nhà hàng chay rất nổi mới mở vài tháng trước để ăn chút đồ thanh đạm, nhưng xem bộ dạng này của ông thì chắc là không đi được rồi.
"Cậu chủ nhỏ, bọn tôi đưa sư phụ về nghỉ ngơi trước, có chuyện gì tối nay hoặc ngày mai chúng ta nói tiếp được không?" Đổng Sĩ hỏi.
"Đương nhiên là được, cứ để Hoàng sư phó nghỉ ngơi cho khỏe đã, lúc nào ông khỏe thì chúng ta bàn tiếp, không vội." Giang Phong vội nói, "Hai cậu chiều muộn đến cũng được, trước ba giờ là được rồi."
"Cảm ơn cậu chủ nhỏ." Đổng Sĩ cảm ơn Giang Phong, rồi cùng Đổng Lễ kéo vali, dìu Hoàng sư phó đi bắt xe về.
Giang Phong gọi điện đến nhà hàng chay đã đặt trước để hủy bàn. Cậu đặt nhà hàng chay vốn là vì nghĩ Hoàng sư phó lớn tuổi, lại vừa xuống máy bay nên sẽ không ăn được đồ dầu mỡ. Giờ Hoàng sư phó vì sợ độ cao mà về thẳng nhà nghỉ ngơi, ba kẻ ăn thịt như bọn họ cũng chẳng cần phải đến nhà hàng chay làm gì.
"Sư phụ, chúng ta còn ăn trưa không ạ?" Quý Hạ cảm thấy bữa tiệc lớn của mình sắp tan thành mây khói.
"Ăn chứ." Giang Phong đáp.
Cơm thì chắc chắn phải ăn, từ sáng đến giờ cậu đã ăn gì vào bụng đâu.
"Kỳ Kỳ, hay là chúng ta đến quán nhà Hà Nguyệt Như ăn bánh mì nướng kẹp thịt lừa đi?" Giang Phong đề nghị, "Quán nhà cô ấy cách ga tàu điện ngầm không xa, chúng ta có thể về nhà cất hành lý rồi qua đó ăn."
"Ừm." Ngô Mẫn Kỳ không có ý kiến gì.
Trên đường về, Giang Phong kể sơ qua cho Ngô Mẫn Kỳ về tình hình gần đây của Thái Phong Lâu và những thách thức nghiêm trọng có thể sẽ phải đối mặt trong tương lai không xa. Phản ứng của Ngô Mẫn Kỳ cũng giống như lúc nghe Giang Phong kể về chuyện của Hoàng sư phó, chỉ đơn giản gật đầu "ừm" một tiếng tỏ vẻ đã biết, chứ không hề tỏ ra quá kinh ngạc hay có cảm xúc gì khác.
Ngô Mẫn Kỳ bây giờ đang lo một chuyện khác.
Nhiều đồ muối chua như vậy được đóng trong cùng một vali, trên đường vận chuyển khó tránh khỏi va đập, mà mấy cái hũ này chỉ được bọc đơn giản bằng vải hoặc giấy nhựa, Ngô Mẫn Kỳ lo chúng nó sẽ tự hủy trong vali.
Về đến nhà, việc đầu tiên Ngô Mẫn Kỳ làm là mở vali ra kiểm tra mấy hũ đồ muối chua bên trong. May mà chúng nó đều rất kiên cường, ý chí sinh tồn mạnh mẽ, hũ nào cũng nguyên vẹn không sứt mẻ.
Ngô Mẫn Kỳ lần lượt lấy từng hũ đồ muối chua từ trong vali ra đặt lên tủ, định bụng xếp xong sẽ ra ngoài ăn cơm. Quý Hạ đứng bên cạnh nhìn, tỏ ra vô cùng hứng thú với đồ trong hũ.
"Chị Ngô, mấy thứ trong hũ này ăn trực tiếp được không ạ?" Quý Hạ hỏi.
"Đương nhiên là được, Hạ Hạ muốn ăn thử không?" Ngô Mẫn Kỳ cười hỏi.
Quý Hạ gật đầu, Ngô Mẫn Kỳ tiện tay đưa hũ đồ muối chua trên tay cho cô bé: "Vậy hũ này Hạ Hạ cầm lấy đi, nếm thử xem có hợp khẩu vị không, nếu thích thì mang về ăn nhé."
Quý Hạ nhận lấy hũ đồ muối chua, vặn nắp ra, cẩn thận lựa một hồi, cuối cùng dùng hai ngón tay nhón lấy miếng nhỏ nhất lộ ra bên ngoài rồi cho vào miệng.
"Khụ khụ khụ khụ khụ!" Một giây sau, Quý Hạ thiếu chút nữa ho cả phổi ra ngoài, nước mắt nước mũi giàn giụa.
Đã sớm ngồi xổm dưới đất ăn vụng món nộm, Giang Phong giật mình ngẩng đầu lên, chỉ thấy trên tay phải của Quý Hạ đang cầm cái cuống của một quả ớt nhỏ.
Giang Phong: ...
Quả không hổ là đồ đệ của ta, ăn đồ muối chua cũng phải chọn ngay quả ớt để bắt đầu.
Di chứng mà một quả ớt ngâm nhỏ bé mang lại vô cùng đáng sợ, mãi cho đến lúc ra khỏi thang máy mà nước mắt Quý Hạ vẫn không ngừng tuôn ra, mũi cũng cứ sụt sịt, thậm chí không dám há miệng thở mạnh hay nói to. Cứ như thể chỉ cần dùng sức một chút, vị cay sẽ từ trong khoang miệng bay thẳng vào trong.
Quý Hạ cứ thế vừa sụt sịt mũi vừa lau nước mắt đi theo sau Giang Phong, trông y như một đứa trẻ vừa bị bố mẹ mắng xong.
"Hạ Hạ có muốn uống trà sữa không?" Ngô Mẫn Kỳ có chút lo lắng, cô không ngờ Quý Hạ ăn một quả ớt ngâm mà lại thành ra thế này, quả thực giống hệt Phong Phong nhà cô lúc ăn đầu thỏ, hai thầy trò này đúng là từ một khuôn đúc ra.
"Có ạ." Quý Hạ sụt sịt mũi, "Chị Ngô, em muốn uống ca cao đường đen, thêm trân châu, thêm thạch dừa, thêm pudding trứng."
Giang Phong: ???
Cay chết mi đi cho rồi.
:)
Cuối cùng, Quý Hạ vẫn uống được ly ca cao đường đen như ý muốn, chỉ có điều không thêm nhiều topping như thế mà chỉ thêm mỗi trân châu. Chủ yếu là vì Giang Phong chỉ chịu mua cho cô bé ly nhỏ, nếu thêm hết ngần ấy thứ vào thì trong cốc chỉ toàn là topping chứ làm gì còn ca cao với đường đen nữa.
Quý Hạ nhấp từng ngụm trà sữa nhỏ, ợ một cái, rồi cùng Giang Phong và Ngô Mẫn Kỳ đến quán bánh mì nướng kẹp thịt lừa của nhà Hà Nguyệt Như ăn trưa.
Nếu như cô bé còn ăn nổi...