Virtus's Reader
Sinh Hoạt Hệ Trò Chơi

Chương 618: CHƯƠNG 616: NGÕ CỤT CŨNG CÓ THỂ CHUI RA NGOÀI

Mãi đến hơn 10 giờ tối Giang Phong mới nhận được hồi âm của Giang Vĩnh. Phải đợi Giang Vệ Minh ngủ rồi Giang Vĩnh mới dám xem điện thoại để trả lời tin nhắn của cậu.

Trương Lệ đã đến Bắc Bình, vừa tới đã giành hết phần lớn công việc của dì Chu, khiến dì ấy cảm thấy khủng hoảng tột độ, một ngày hận không thể đun nước sôi 10 lần, lau bàn 20 lượt.

Đồng thời, cũng vì Trương Lệ đến nên Giang Vĩnh không tiện ở chung phòng với Khương Vệ Sinh để thay phiên nhau túc trực nữa, thế là anh đành thuê thêm một phòng trọ ngay cạnh Bệnh viện Nhân Y.

Theo lời Giang Vĩnh, trạng thái của Giang Vệ Minh rất tốt, lúc ăn cơm cũng rất ngon miệng. Ngược lại, Khương Vệ Sinh không biết vì sao sau bữa tối cứ chau mày ủ dột, rồi về phòng nghỉ từ sớm. Giang Vĩnh đoán có lẽ ông quá mệt, dù sao khoảng thời gian trước người bận rộn nhất chính là ông.

Giang Phong và Giang Vĩnh trò chuyện trên Wechat mãi đến gần 12 giờ đêm mới kết thúc. Bây giờ Giang Phong cũng thật sự không dám thức khuya, dù sao sáng mai cậu còn phải đến Tụ Bảo Lâu để hướng dẫn Tôn Kế Khải kỹ thuật xuống bột cho món bồ câu bát bảo hầm hạt dẻ.

Giang Phong và Ngô Mẫn Kỳ ở lại Phúc Châu tổng cộng 5 ngày.

Khoảng thời gian này nói dài không dài, nói ngắn cũng chẳng ngắn.

Ông nội ngày nào cũng đi sớm về muộn, trong mấy ngày này ông đã đến thăm vài người sư huynh đệ có quan hệ khá tốt thời còn học nghề ở Tụ Bảo Lâu. Đến tuổi của họ, lần gặp mặt này rất có thể là lần cuối cùng, cho dù ngày xưa quan hệ không hẳn là thân thiết, nhưng hiếm khi gặp lại cũng trở nên tốt đẹp hơn nhiều.

Mấy ông cụ ngày nào cũng hẹn nhau ở quán trà, quán ăn, tán gẫu trên trời dưới đất, khoe khoang con cháu, vui vẻ khôn xiết. Điều này cũng giúp ông nội, người không có bạn học và cũng chẳng thể tham gia họp lớp, được trải nghiệm cảm giác của một buổi họp mặt bạn cũ.

Một người khác vốn cũng có thể tham gia buổi họp mặt sư huynh đệ là Tôn Mậu Tài, nhưng vì một vài lý do đặc biệt mà ai cũng biết nên ông đã không hề lộ diện.

Tôn Mậu Tài đã trở về Hồng Kông vào ngày thứ ba sau tang lễ, trước khi đi ông còn đặc biệt đến Tụ Bảo Lâu để thêm Wechat của Tôn Kế Khải. Lúc ông đến tìm Tôn Kế Khải, Giang Phong tình cờ ở bên cạnh, liền mặt dày mày dạn xin kết bạn Wechat luôn.

Wechat của đại lão, không thêm vào thì đúng là đồ ngốc. Đợi đến khi nào cậu cùng đường bí lối, thật sự không làm nổi món kẹo dẻo vị quýt hạng A, thì có thể tự dưng nhắn tin cho Tôn Mậu Tài, hỏi ông cách làm ra một viên kẹo dẻo vị quýt hoàn hảo.

Đến lúc đó cứ đổ hết tội cho Tôn Kế Khải là được, cứ bảo là Tôn Kế Khải kể với cậu nên cậu mới muốn thử làm xem sao.

Nhắc đến Tôn Kế Khải, Giang Phong lại không nhịn được mà chửi thề vài câu.

Nhớ lại lần đầu gặp Tôn Kế Khải trong cuộc thi nấu ăn của Vị Ngon Tuyệt, gã ta mang một bộ mặt vênh váo lại ngứa đòn, trên mặt viết rành rành mấy chữ "lão tử thiên hạ đệ nhất, ta mới là thiên tài đích thực". Nếu tu luyện cho tốt, chắc chắn sẽ trở thành thánh ra dẻ đời đầu.

Có lẽ vì ấn tượng đầu tiên về Tôn Kế Khải quá sâu đậm, nên Giang Phong đã từng cho rằng hắn thật sự rất có thiên phú về mặt nấu nướng.

Ai ngờ không dạy thì thôi, dạy rồi mới té ngửa, thiên phú của gã này với mình đúng là kẻ tám lạng người nửa cân, gà mờ mổ nhau, khiến người ta tức chết đi được.

Lần đầu tiên trong đời, Giang Phong thấu hiểu được cảm nhận của ông nội khi mắng mình ngày xưa.

Tổng kết lại đại khái là: "Cái thằng này, nếu không phải cháu mình thì mình đã đánh chết nó từ lâu rồi."

Giang Phong ít nhất còn là cháu của Giang Vệ Quốc, nhưng Tôn Kế Khải lại chẳng phải cháu của Giang Phong, nên cậu cũng chỉ đành coi hắn như cháu mình mà bảo ban.

Cụ thể kết quả dạy học ra sao, chính Giang Phong cũng biết tỏng, tóm lại là Tôn Kế Khải vẫn chưa học được. Nhưng Tôn Kế Khải lại nói hắn đã tìm thấy chút cảm giác, còn việc hắn thật sự tìm thấy cảm giác hay chỉ là tìm thấy cảm giác một cách khách sáo thì Giang Phong cũng không biết.

Ngày ba người Giang Phong trở về, Tôn Kế Khải còn đặc biệt ra sân bay tiễn.

"Một thời gian nữa nếu rảnh, tôi sẽ đến Bắc Bình thăm mọi người." Tôn Kế Khải đứng ở cổng kiểm tra an ninh.

"Không cần phải thế đâu, có việc gì cứ nhắn Wechat là được, không cần phải đặc biệt đến làm gì." Giang Phong khách sáo nói.

"Tiện đường thôi, một thời gian nữa tôi phải đến Bắc Bình để bàn chuyện hợp tác với Bát Bảo Trai, khi nào chốt được thời gian tôi sẽ báo cho mọi người." Tôn Kế Khải cười nói.

"Bàn chuyện hợp tác? Với Bát Bảo Trai? Các người với Bát Bảo Trai thì có gì để hợp tác chứ? Có chuyện gì đáng nói với Bát Bảo Trai sao?" Giang Phong mặt đầy dấu hỏi, tông giọng cao lên hẳn hai quãng.

Ngô Mẫn Kỳ: ...

Đôi khi cô thật sự không hiểu, rốt cuộc Lăng Quảng Chiêu đã đắc tội gì với Phong Phong nhà cô.

"Hợp tác về mảng điểm tâm, cậu không biết sao?" Tôn Kế Khải cũng không ngại tiết lộ bí mật kinh doanh này cho Giang Phong, dù sao chuyện điểm tâm cũng chẳng liên quan gì đến Thái Phong Lâu, bởi Thái Phong Lâu nổi tiếng là có bếp bánh không ra gì.

"Bát Bảo Trai cách đây một thời gian đã đạt được thỏa thuận hợp tác với một nhà sản xuất điểm tâm ở Tô Châu, họ muốn sản xuất hàng loạt các món điểm tâm đặc trưng của nhà hàng để bán tại tửu lầu và trên mạng. Trước đó Lăng Quảng Chiêu có liên lạc với chúng tôi, hình như ông ta muốn tung ra dòng sản phẩm điểm tâm liên danh với các tửu lầu nổi tiếng ở nhiều nơi, chỉ là lúc đó ông nội tôi bệnh nặng nằm viện nên không có thời gian lo chuyện này."

"Ông ta không liên lạc với tửu lầu nhà họ Ngô các cô sao?" Tôn Kế Khải hỏi Ngô Mẫn Kỳ.

"Bếp bánh nhà chúng tôi cũng không giỏi." Ngô Mẫn Kỳ nói.

Tôn Kế Khải gật đầu: "Tôi nghe nói Lăng Quảng Chiêu đã dồn không ít vốn vào việc này, chắc là muốn làm một vố lớn, đây vốn là lĩnh vực sở trường của ông ta mà."

Giang Phong không muốn nói chuyện nữa, cứ nghe ai đó khen Lăng Quảng Chiêu trước mặt là cậu lại thấy đau đầu theo phản xạ.

"Sắp đến giờ rồi, đi thôi." Ông nội nãy giờ vẫn im lặng đứng bên cạnh lên tiếng.

"Thượng lộ bình an." Tôn Kế Khải nói.

"Lần sau gặp." Giang Phong vẫy tay với Tôn Kế Khải, quay người kéo hành lý chuẩn bị qua cửa an ninh.

"À phải rồi." Tôn Kế Khải gọi Giang Phong lại, "Hai hôm nay tôi thấy cậu mày mò làm kẹo quýt trong bếp, tối qua tôi mất ngủ nên cũng tiện tay làm một ít, coi như là quà cảm ơn cậu đã chỉ dạy tôi mấy ngày nay. Đợi khi nào đến Bắc Bình tôi sẽ mời mọi người một bữa."

Giang Phong nhận lấy túi giấy nhỏ từ Tôn Kế Khải, nói: "Cảm ơn, không cần mời cơm đâu, cậu đến Bắc Bình đương nhiên là tôi và Kỳ Kỳ phải mời cậu rồi."

Nói xong, Giang Phong vẫy tay chào Tôn Kế Khải rồi đi xếp hàng qua cửa an ninh.

Qua cửa an ninh vẫn phải chờ, Giang Phong ngồi lướt một lúc vòng bạn bè thấy chán, lúc chờ máy bay hay tàu hỏa thì làm gì cũng thấy vô vị, thế là cậu bèn mở túi giấy Tôn Kế Khải vừa đưa để ăn một viên kẹo.

Mở ra, Giang Phong phát hiện Tôn Kế Khải thế mà lại cắt kẹo thành từng viên nhỏ rồi dùng giấy gói lại, trông cứ như hàng mua ở ngoài.

Giang Phong chỉ có thể nói, người có học đúng là khác bọt.

Nhìn cái bao bì này xem, Tôn Kế Khải ngày xưa chắc cũng tốn không ít công sức để chiều lòng bạn gái đây.

"Kỳ Kỳ, ăn một viên không?" Giang Phong đưa túi giấy cho Ngô Mẫn Kỳ.

"Đây thật sự là do Tôn Kế Khải tự làm à?" Ngô Mẫn Kỳ hơi nghi ngờ chỉ vào viên kẹo trong túi, "Trông tinh xảo phết."

"Hình như lúc du học hắn có học chuyên về cái này, không chừng tiện thể học luôn cả cách đóng gói." Giang Phong vừa nói vừa bóc giấy gói kẹo rồi cho viên kẹo vào miệng.

Vị ngọt rất đậm, chỉ là vị quýt hơi nhạt, kẹo cũng hơi cứng, rõ ràng là lúc pha chế đã không chuẩn.

"Ngon ghê, cảm giác y như kẹo bán ở ngoài vậy." Ngô Mẫn Kỳ ngậm kẹo nói.

Giang Phong gật đầu, tuy vị quýt hơi nhạt nhưng cảm giác trong miệng rất tốt, rất mượt, không có cảm giác lợn cợn của hạt đường hay thô ráp.

Khoan đã, rất mượt.

Giang Phong giật mình nuốt chửng luôn viên kẹo, nếu không phải cậu cầm viên khá nhỏ thì chắc giờ này Ngô Mẫn Kỳ đã phải gọi 120 cho cậu rồi.

Nhưng ngay cả trong khoảnh khắc nuốt xuống đó, trong đầu Giang Phong vẫn nghĩ: "Oa, viên kẹo này mượt thật."

Nuốt xuống mà không hề có cảm giác lợn cợn.

Thực sự đạt đến cảnh giới của câu slogan trong quảng cáo sô cô la nào đó: chỉ tan trong miệng, không tan trên tay.

Ngay sau đó, điện thoại của Giang Phong rung lên. Cậu mở ra xem thì thấy một tin nhắn dài từ Tôn Kế Khải.

Tôn Kế Khải đã ghi lại toàn bộ quá trình làm kẹo tối qua của mình một cách cực kỳ chi tiết và gửi cho Giang Phong.

Tôn Kế Khải: Mặc dù kẹo tôi làm không ngon bằng kẹo cậu làm mấy hôm nay, nhưng nếu cậu thật sự có hứng thú muốn làm cho viên kẹo có cảm giác mượt hơn, thì có thể thử cách của tôi xem sao.

Giang Phong đặt điện thoại xuống, thở ra một hơi đầy cảm khái.

"Sao vậy?" Ngô Mẫn Kỳ hỏi.

"Anh hình như nợ Tôn Kế Khải một ân tình rất lớn rồi." Giang Phong cười nói.

"Vậy thì anh dạy cho cậu ta cách xuống bột đi, về Bắc Bình rồi dạy qua video cũng được mà." Ngô Mẫn Kỳ lại lấy thêm một viên kẹo.

"Đúng rồi, em vẫn chưa hỏi anh, mấy hôm nay anh dạy thế nào rồi?"

"Không biết nữa, cậu ta nói đã tìm thấy chút cảm giác, cũng không biết là cảm giác thật hay ảo giác." Giang Phong nói, "Thứ này khó nói lắm, một khi đã đâm đầu vào ngõ cụt thì đúng là khó mà thoát ra được."

"Sẽ ra được thôi." Giọng ông nội đột nhiên vang lên sau lưng Giang Phong, làm cậu giật cả mình. Quay đầu lại mới thấy ông nội đã ngồi xuống sau lưng cậu từ lúc nào.

"Dạ?"

"Nó với ông nội nó tính y như nhau, cho dù có đâm đầu vào ngõ cụt không quay lại được, thì phá tường cũng phải chui ra ngoài." Ông nội nói, "Cho ta một viên."

"Dạ?" Giang Phong ngơ ngác.

Ông nội không nói gì, chỉ liếc mắt ra hiệu thứ ông muốn chính là viên kẹo trên tay Giang Phong.

Giang Phong vội vàng lấy một viên kẹo từ trong túi giấy đưa cho ông nội.

*[Ting, nhận được một đoạn ký ức của Giang Vệ Quốc.]*

Hả???

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!