Ăn lẩu, đương nhiên phải uống kèm Coca Cola lạnh.
Ly Coca Cola màu nâu đậm ướp lạnh sủi bọt li ti, còn nồi lẩu màu nâu đỏ nóng hổi thì sôi ùng ục, cuộn trào những bọt nước lớn. Một nhỏ một to, một lạnh một nóng, kết hợp với nhau càng làm tăng thêm sức hấp dẫn, nhân đôi kích thích, nhân đôi niềm vui.
Giang Phong cứ một miếng thịt dê cuộn lại hớp một ngụm Coca Cola, một miếng sách bò lại một ngụm Coca Cola, một viên mực lại một ngụm Coca Cola, sung sướng như tiên.
"Phong Phong, trên áo cậu có dính gì kìa." Ngô Mẫn Kỳ vốn định bảo Giang Phong đưa cho cô hộp sữa đậu nành, nhưng ánh mắt vừa hay lướt qua cổ áo của anh, liền đưa tay chỉ vào vết bẩn.
Giang Phong cúi đầu nhìn thoáng qua, phát hiện đó không phải nước lẩu mà là nước đường dính vào lúc làm kẹo dẻo quýt. Màu của nước đường rất giống màu áo anh, nếu không phải Ngô Mẫn Kỳ mắt sắc thì có lẽ cho đến lúc vứt áo vào máy giặt anh cũng chẳng phát hiện ra.
Ngô Mẫn Kỳ gắp một miếng đậu phụ đông từ trong nồi lẩu lên, nhìn nồi lẩu đang sôi sùng sục như nhớ ra điều gì đó, cô ngẩn người ra một lúc, đôi đũa không kẹp chặt khiến miếng đậu phụ đông lại tuột vào nồi. Giang Phong đang vớt trứng cút ở bên nồi nước dùng trong veo, nhanh tay lẹ mắt dùng muỗng vớt miếng đậu phụ đông lên, bỏ vào bát của Ngô Mẫn Kỳ.
Giang Phong ra hiệu bằng mắt, hỏi cô có chuyện gì.
Ngô Mẫn Kỳ kẹp miếng đậu phụ đông lên cắn một miếng nhỏ, suy tư một hồi rồi nuốt miếng đậu hũ trong miệng xuống, mở lời hỏi: "Tôn Kế Khải, di chúc của ông Tôn đến giờ vẫn chưa công bố à?"
Tôn Kế Khải gật đầu: "Di chúc vẫn còn ở chỗ luật sư, cha tôi và chú hai có ý là đợi sau khi mọi việc liên quan đến tang lễ của ông nội kết thúc hoàn toàn rồi mới công bố, chậm nhất là tuần sau sẽ công bố."
Ngô Mẫn Kỳ không nói gì.
Tôn Kế Khải hỏi: "Sao vậy?"
"Chiều nay lúc nói chuyện điện thoại với mẹ, mẹ có nhắc với em một chuyện, thật ra cũng không phải chuyện gì to tát, có lẽ là em nghĩ nhiều rồi." Ngô Mẫn Kỳ ấp úng nói.
Vẻ mặt khác thường này của cô khiến cả Giang Phong và Tôn Kế Khải đều bất giác buông đũa xuống nhìn cô.
"Cậu có biết... chú hai cậu mua một tòa nhà không?" Ngô Mẫn Kỳ hỏi.
Giang Phong: ?
Nhà họ Tôn các người giàu đến mức này rồi sao?
"Biết chứ, chắc là mua vào khoảng tháng 12 năm ngoái, sao thế?" Tôn Kế Khải vẫn thản nhiên.
"Mẹ em cũng nghe người khác nói, hình như chú hai cậu muốn mở khách sạn." Ngô Mẫn Kỳ nói, "Có lẽ là em nghĩ nhiều thôi, nhưng mà, cậu có biết nội dung di chúc của ông nội cậu không?"
Tôn Kế Khải không nói rõ: "Chú hai tôi muốn mở khách sạn là chuyện rất bình thường, mấy năm trước chú ấy vẫn luôn đề nghị ông nội tôi đổi Tụ Bảo Lâu thành khách sạn, lấy ẩm thực làm phụ, kinh doanh khách sạn làm chính, chỉ có điều phương án này đã bị ông nội mắng cho một trận."
"Mấy năm nay việc kinh doanh của Tụ Bảo Lâu mỗi năm một sa sút, thêm vào đó ngành ẩm thực cũng không mấy khởi sắc, mà chú hai tôi lại khá am hiểu về mảng quản lý kinh doanh, nên vẫn luôn có ý định kinh doanh khách sạn." Tôn Kế Khải nói, "Bây giờ tài chính của chú ấy khá dư dả, mở khách sạn không phải là chuyện khó."
"Vậy thì tốt rồi." Ngô Mẫn Kỳ mỉm cười.
"Nhắc đến chuyện này, Thái Phong Lâu gần đây thế nào?" Tôn Kế Khải hỏi.
"Hả?" Giang Phong không ngờ chủ đề lại chuyển đột ngột như vậy, "Vẫn tốt mà, sao vậy?"
"Không phải trung tâm thương mại bên cạnh các cậu mới mở một nhà hàng kiểu Pháp sao? Tôi nghe nói bếp trưởng còn là bếp trưởng của một nhà hàng hai sao Michelin, tôi còn tưởng việc kinh doanh của Thái Phong Lâu ít nhiều cũng sẽ bị ảnh hưởng." Tôn Kế Khải đưa đũa định gắp miếng thịt dê cuộn đang nổi trên mặt nồi cay, kết quả lại bị Giang Phong vô tình gắp mất.
"Đúng là có ảnh hưởng, ảnh hưởng còn lớn lắm." Giang Phong hoàn toàn không có sự tự giác và cảm giác nguy cơ của một ông chủ Thái Phong Lâu, "Hình như khách ít đi không ít, đúng không Kỳ Kỳ?"
Ngô Mẫn Kỳ gật đầu: "Hai ngày trước khi chúng ta đến đây, bếp sau đúng là nhàn rỗi hơn trước khá nhiều."
"Nhưng tôi thấy không liên quan nhiều đến việc nhà hàng Đỉnh Tằng khai trương." Giang Phong nói, "Ông ba đột nhiên đổ bệnh nhập viện, ông nội tôi lại không yên tâm, lòng người vốn đã không yên. Mọi người làm việc không còn chuyên tâm như trước, ngay cả tôi cũng toàn ngẩn người thất thần, số lượt đánh giá kém trên hệ thống gọi món cũng nhiều hơn trước đây."
Tôn Kế Khải: ?
Nhà hàng của cậu thành ra thế này, sao tôi thấy cậu chẳng lo lắng chút nào vậy.
"Nhưng may mà có giám đốc Phòng, nếu không có cô ấy quản lý bên sảnh, xử lý các đánh giá kém của khách hàng, kịp thời cứu vãn bằng cách tặng quà nhỏ, e là doanh thu còn giảm nữa."
"Quản lý đúng là phải thuê người chuyên nghiệp, người chuyên nghiệp đúng là khác hẳn với kiểu của mẹ tôi." Giang Phong cảm thán.
Người nói vô tình, người nghe hữu ý, trong lòng Tôn Kế Khải vang lên một tiếng chuông cảnh báo nhỏ.
...
Bữa lẩu vui vẻ kết thúc, mọi người tự nhiên giải tán ai về nhà nấy. Tụ Bảo Lâu vẫn còn chút việc nên Tôn Kế Khải bắt xe về trước để xử lý. Giang Phong đã lâu không ăn lẩu, lần này anh ăn vừa nhanh vừa nhiều, khí thế như hổ đói nuốt cả núi sông, hiếm thấy thể hiện được khí chất của nhà họ Giang trên bàn ăn. Lúc ăn thì không thấy gì, ăn xong mới phát hiện no căng bụng. Tiệm lẩu này cách khách sạn cũng không quá xa, thế là Giang Phong và Ngô Mẫn Kỳ quyết định đi bộ về coi như tản bộ tiêu cơm.
Cặp đôi trẻ tay trong tay đi dạo về khách sạn, tự nhiên là phải trò chuyện những chủ đề nên nói lúc tản bộ.
"Kỳ Kỳ, lúc nãy ăn cơm em nói em nghĩ nhiều, rốt cuộc là em nghĩ nhiều về cái gì?" Giang Phong tò mò hỏi, vấn đề này anh đã nhịn rất lâu rồi, đợi Tôn Kế Khải đi rồi mới dám hỏi.
Ngô Mẫn Kỳ có chút bất đắc dĩ nhìn Giang Phong, cảm thấy bạn trai mình thật sự không hợp làm người thừa kế nhà hàng, chẳng có chút nhạy bén nào cả.
"Em lo lắng quyền quản lý và quyết định của Tụ Bảo Lâu không nằm trong tay nhà Tôn Kế Khải." Ngô Mẫn Kỳ nói.
"Tại sao?"
"Mô hình kinh doanh của nhà Tôn Kế Khải không giống với hai nhà chúng ta, chúng ta chỉ kinh doanh nhà hàng đơn thuần, còn bên họ là công ty, ngoài Tụ Bảo Lâu ra còn có rất nhiều ngành kinh doanh phái sinh khác." Ngô Mẫn Kỳ giải thích, "Chiều nay lúc mẹ gọi điện nói chuyện này với em, phản ứng đầu tiên của em là chú hai của Tôn Kế Khải muốn đổi Tụ Bảo Lâu sang mô hình kinh doanh khách sạn."
"Nếu tách khỏi thương hiệu Tụ Bảo Lâu mà kinh doanh khách sạn độc lập thì sẽ vô cùng khó khăn. Không có bất kỳ mối quan hệ hay nền tảng nào, cũng không có danh tiếng, càng không có kinh nghiệm liên quan đến việc kinh doanh khách sạn, trong tình huống này mà vung tiền mua tòa nhà để kinh doanh khách sạn là một sự đầu tư rất rủi ro."
"Nhưng nếu đổi mô hình kinh doanh của Tụ Bảo Lâu thành mô hình kinh doanh khách sạn thì sẽ thuận lợi hơn rất nhiều, rủi ro cũng sẽ nhỏ hơn nhiều." Ngô Mẫn Kỳ nói, "Có lẽ thật sự là em nghĩ nhiều rồi, cũng có thể là do em chủ quan cảm thấy quan hệ giữa nhà Tôn Kế Khải và nhà chú hai cậu ấy không tốt..."
"Cũng có thể là do dạo này em xem nhiều phim truyền hình quá."
Câu cuối cùng, giọng Ngô Mẫn Kỳ đột nhiên nhỏ đi.
"Dạo này em đang xem phim gì thế?"
"Quý Nguyệt giới thiệu cho em, một bộ phim cũ, kịch bản rất cẩu huyết nhưng không ngờ lại hay, tai nạn xe cộ, mất trí nhớ, sảy thai, ung thư, tranh chấp gia tộc, đại chiến thừa kế."
Giang Phong: ...
Quý Nguyệt mấy năm nay rốt cuộc đã xem những thứ linh tinh vớ vẩn gì vậy.
"Nhưng ông Tôn đã để lại Tụ Bảo Lâu cho Tôn Kế Khải rồi, chắc chắn là em nghĩ nhiều thôi."
"Sao em biết?" Giang Phong ngơ ngác.
"Tôn Kế Khải nói mà."
"Cậu ấy nói à?"
"Nói rồi mà."
Giang Phong: ? ? ?
"Ông nội Giang hôm nay hồi phục thế nào rồi?" Ngô Mẫn Kỳ không giải thích thêm mà trực tiếp chuyển chủ đề.
"À." Giang Phong dừng bước, vội vàng lấy điện thoại ra, "Anh quên hỏi mất, sáng nay lúc ra ngoài vội quá nên anh quên béng mất việc này."
Thôi chết, mình quên mất việc này rồi!
"Bác Khương không nhắn tin cho cậu à?" Ngô Mẫn Kỳ cũng dừng lại, nhìn Giang Phong mở Wechat nhắn tin cho Khương Vệ Sinh.
"Bây giờ ba bữa một ngày của ông ba đều do bác ấy phụ trách, chắc chắn là bận tối mắt tối mũi rồi, không nhắn tin cho anh là bình thường." Giang Phong soạn xong tin nhắn rồi nhấn gửi, rồi sao chép đoạn tin nhắn đó, sửa lại vài chữ rồi gửi cho Giang Vĩnh.
"Đi thôi Kỳ Kỳ, đợi họ trả lời rồi anh sẽ hỏi xem có gọi video được không, gọi cho ông ba xem tinh thần ông thế nào." Giang Phong cất điện thoại lại vào túi, "Cũng không biết ông ba ngủ chưa nữa."
"Bây giờ còn chưa tới 8 giờ, chắc chắn là chưa ngủ đâu, đi nhanh lên nào, nếu đợi đến hơn chín giờ chúng ta mới về tới khách sạn thì không chừng ông nội đã ngủ thật rồi." Ngô Mẫn Kỳ cười nói, nắm tay Giang Phong rảo bước nhanh hơn.