Giang Phong đã lâu lắm rồi không đến quán đồ nướng gần khu dân cư nhà mình. Nếu phải tính kỹ thì kể từ khi Tôn Kế Khải về Tụ Bảo Lâu, Quý Nguyệt mất đi bạn nhậu của mình, hắn cũng không ghé qua quán này nữa.
Món đồ nướng này chỉ có Quý Nguyệt là tương đối thích ăn. Giang Phong nhớ mang máng hồi Quý Nguyệt còn là chủ tịch câu lạc bộ Cờ Tướng, cô thường mặc áo khoác Burberry, xịt nước hoa Armani, tô son Chanel, đi đôi giày cao gót Jimmy Choo mới mua vì xem phim [Yêu nữ thích hàng hiệu], rồi bùng hoạt động của câu lạc bộ để kéo mọi người ra cổng sau trường ăn đồ nướng — mà vẫn là chia tiền theo đầu người (AA) vì kinh phí của câu lạc bộ Cờ Tướng không đủ để bao cả đám một bữa.
Lúc đó, Quý “bồ câu” ăn đồ nướng còn gọi tới 20 xiên thận nướng.
Nói đi cũng phải nói lại, Tôn Kế Khải hình như đã mất tích hơn ba tháng rồi. Lúc chia tay ở sân bay, cậu ta còn nói qua một thời gian nữa sẽ đến Bắc Bình, sau đó thì biệt tăm biệt tích, tài khoản Weibo, Wechat và QQ đều im lìm như chết, không ai liên lạc được.
Nếu không phải đột nhiên nhớ đến chuyện ăn đồ nướng, Giang Phong suýt nữa đã quên mất sự tồn tại của Tôn Kế Khải.
Người không biết còn tưởng cậu ta thiếu nợ vay nặng lãi nên bốc hơi khỏi thế gian để trốn nợ nữa chứ.
Giang Phong đi đến quầy đồ nướng nơi Tôn Kế Khải từng say khướt sau hai ly bia rồi chửi mình và cả nhà không phải thứ tốt đẹp gì. Vì trời vẫn còn sớm, nắng vẫn còn dịu và chưa tối hẳn, chủ quán cũng chưa dọn hàng ra, chỉ mới bày bàn ghế chứ vỉ nướng còn chưa xong. Lúc Giang Phong đến, chủ quán và vợ ông vẫn đang xiên thịt.
Thấy có khách đến, chủ quán vội nói: "Ăn đồ nướng hả cậu? Chỗ tôi chưa dọn hàng xong, chắc phải đợi nửa tiếng nữa, hay cậu ngồi tạm một lát nhé?"
Giang Phong gật đầu: "Không sao ạ, bạn cháu cũng chưa tới."
"Cậu trai trẻ ngồi trước đi, tôi đi lấy quạt điện cho. Hay thế này, cậu xem trước muốn ăn gì đi, tôi tặng cậu một chai nước." Chủ quán cũng rất nhiệt tình, đưa thẳng cho Giang Phong một lon Coca Cola ướp lạnh.
Giang Phong bèn ngồi ở bàn nhỏ lướt tin tức trong nhóm Wechat, xem thử Lăng Quảng Chiêu có phát lì xì không — Lăng Quảng Chiêu vì chuyện kinh doanh trì trệ nên đã lâu không phát lì xì trong nhóm, cũng có thể là do Giang Phong không hay xem nhóm chat nên không để ý.
Vương Hạo là dân văn phòng chuẩn "sáng chín tối sáu", sáu giờ tan làm, vội vã chạy ra ga tàu điện ngầm, đi tàu điện ngầm rồi chuyển xe buýt, đến được quầy đồ nướng thì đã hơn bảy giờ, lúc này ông chủ cũng đã bắt đầu buôn bán.
Mùa hè ở Bắc Bình trời tối muộn, hơn bảy giờ mà trông vẫn như ban ngày, quán đồ nướng vẫn chỉ có một mình Giang Phong là khách.
"Anh Phong, anh vẫn chưa gọi món à!" Vương Hạo vì chạy vội đến nên mồ hôi nhễ nhại.
"Thì đang đợi cậu đây, muốn ăn gì cứ gọi thoải mái." Giang Phong cực kỳ hào phóng, dạo này lương của hắn vẫn được phát đều đặn mà lại không có chỗ nào tiêu tiền, thậm chí còn chưa cần dùng đến quỹ đen nên rủng rỉnh vô cùng.
Vương Hạo giật mình, thầm nghĩ anh Phong quả không hổ là người đã lên làm ông chủ nhỏ, ở quán đồ nướng mà cũng dám nói ra câu "cứ gọi thoải mái" đầy hào phóng như vậy.
Sau đó, Vương Hạo liền gọi tám mươi xiên thịt ba chỉ và hai mươi xiên thận nướng.
Giang Phong: ?
Cậu... dạo này không ổn à?
Đương nhiên, Giang Phong không hỏi ra miệng, chỉ gọi thêm vài món mặn khác như cá nướng và cổ vịt, lại gọi thêm mười mấy xiên rau củ để ăn cho đỡ ngán, rồi trả lại thực đơn cho ông chủ, đồng thời dặn ông nướng rau củ sau cùng.
"Anh Phong, dạo này anh theo sư phụ Bành học thế nào rồi, em mấy tháng rồi chưa gặp anh. Tháng trước lúc mới lĩnh lương em định mời anh ăn cơm, nhưng Quý Nguyệt lại bảo em dạo này đừng làm phiền anh vô cớ nên em không mời nữa." Vương Hạo bịa chuyện không chớp mắt.
"Ồ, thế tháng trước cậu định mời tôi ăn gì?"
Vương Hạo: "... Cơm bò xào cà ri ở cửa hàng tiện lợi dưới công ty em ngon lắm, định mời anh thử."
Giang Phong: ...
Tự nhiên không muốn mời bữa đồ nướng này nữa.
Nhưng Vương Hạo là ai chứ, cậu ta chính là người có thể viết Giang Phong thành nam chính ngốc nghếch trong tiểu thuyết mà mặt không đổi sắc, tim không đập loạn.
Vương Hạo, người đã trải qua sóng to gió lớn và bị Giang Phong dùng cây cán bột dần cho vô số trận, tiếp tục lảng chuyện, bắt đầu tán gẫu với Giang Phong về vấn đề việc làm của các bạn học sau khi tốt nghiệp, hay nói cách khác là hóng chuyện.
Giang Phong từ khi đến Bắc Bình trở thành ông chủ đứng sau Thái Phong Lâu thì gần như đã tách biệt với quần chúng nhân dân, cũng không quan tâm lắm đến chuyện của bạn bè đại học, lúc bảo vệ luận văn cũng chỉ ở lại hai ngày rồi đi, chẳng gặp được mấy người, nên tự nhiên không rõ tình hình của họ. Sau đó, Vương Hạo kể cho hắn nghe, trong số các bạn cùng lớp, ngoài một số ít được giữ lại học thẳng lên thạc sĩ, một bộ phận thi đậu cao học, một bộ phận phải chuyển nguyện vọng, có vài người chọn thi lại lần hai, còn lại mấy người thì ra ngoài tìm việc.
Những bạn đi tìm việc thì muôn màu muôn vẻ, có người làm vận hành như Vương Hạo, có người thi đậu vào doanh nghiệp nhà nước, đơn vị sự nghiệp, có người làm giáo viên, có người làm sale, thậm chí có người làm biên tập sửa lỗi chính tả, nhưng tuyệt nhiên không có ai làm công việc liên quan đến chuyên ngành.
Giang Phong: ???
"Chuyên ngành quang điện tử đường đường mấy chục người chúng ta mà lại không tìm được một người làm công việc đúng chuyên ngành." Giang Phong kinh ngạc.
"Anh Phong, anh còn đi làm đầu bếp rồi mà còn yêu cầu người khác tìm việc đúng chuyên ngành sao?" Vương Hạo vừa nhồm nhoàm nhai thịt ba chỉ vừa nói.
Giang Phong: ...
Xin lỗi, làm phiền rồi.
"Đúng rồi anh Phong, anh vẫn chưa nói về mình, dạo này anh thế nào, em thấy anh trông có vẻ tâm sự nặng nề." Vương Hạo vừa ăn thịt vừa nói.
"Haiz." Giang Phong thở dài một hơi, hắn vốn định xem Vương Hạo là thùng rác để trút bầu tâm sự, nhưng khi gặp người thật rồi lại không nói ra lời được.
"Thôi không nói chuyện của tôi nữa, ông chủ, chỗ các ông có bia không, cho tôi hai chai." Giang Phong quyết định mượn rượu giải sầu.
Vương Hạo: ?
Chỉ là Giang Phong đã quên, mượn rượu giải sầu thì cũng phải có tửu lượng đã.
Tửu lượng của Giang Phong không tốt, nên bình thường hắn không uống rượu, cộng thêm việc hắn cũng không có sở thích này nên chưa bao giờ chủ động uống, những lần say hầu như đều là bị người khác chuốc. Nết rượu của hắn tốt, say là gục, gục là ngủ, chưa bao giờ gây phiền phức cho ai, chỉ cần có người lôi hắn về là được.
Để phòng trường hợp mình gục luôn tại chỗ mà Vương Hạo không có tiền trả, Giang Phong còn đặc biệt thanh toán hóa đơn trước khi cảm thấy mình sắp say.
Nhưng hôm nay lại khác.
Giang Phong vẫn chưa đi mua những thứ Ngô Mẫn Kỳ dặn.
Vì trong lòng còn vướng bận, nên hắn say không tới bến, không những không ngủ mà đầu óc còn có chút tỉnh táo, thuộc trạng thái say lảo đảo chứ không say hẳn, đi đường không thẳng nổi mà vẫn la hét đòi đi siêu thị mua cây lau nhà.
"Chuột, cậu nói xem sao tôi lại gà mờ thế chứ, đã hai tháng rồi mà độ thành thạo vẫn cày chưa đầy, hai tháng đó, ngày nào tôi cũng nấu ăn mười tiếng, tôi còn chẳng luyện kỹ năng dùng dao, tại sao độ thành thạo gia vị của tôi vẫn chưa đầy chứ!" Giang Phong bắt đầu lôi Vương Hạo ra nói thật lòng.
Vương Hạo: ...
Không ngờ sau lưng anh Phong còn thích đọc tiểu thuyết, mà lại còn đọc truyện hệ thống nữa chứ, không những thích đọc mà còn nhập tâm, say rượu rồi mà cứ nghĩ mình có hệ thống.
Vương Hạo là lính mới ở công sở, cũng từng đi uống rượu với đồng nghiệp, say rồi thì cái gì cũng nói. Nào là chém gió nhà ở Bắc Bình có mười căn, mọc cánh là bay được, loại như Giang Phong tự cho mình có hệ thống chỉ có thể coi là mới lạ chứ chưa đủ gây sốc.
"Anh Phong, muộn lắm rồi, để em đưa anh về." Vương Hạo nói rồi định kéo Giang Phong đi.
"Tôi không về, Kỳ Kỳ dặn tôi mua cây lau nhà, còn phải mua giẻ rửa bát, giá phơi đồ, cả giấy ăn nữa, chúng ta đi siêu thị mua đồ, mua đồ xong đã." Nói xong Giang Phong liền lảo đảo muốn đi siêu thị.
Bước đi toàn hình chữ S.
Vương Hạo đè Giang Phong lại, trong lòng thầm nghĩ anh Phong này bình thường không say xỉn, thỉnh thoảng lên cơn một lần cũng thật đặc biệt. Người khác thì toàn "tôi chưa say, tôi còn uống được", còn hắn thì "tôi chưa say, tôi muốn đi siêu thị mua đồ".
Quả không hổ là người say rượu sẽ nghĩ mình có hệ thống.
Cái mạch não đúng là khác người thường.
"Anh Phong, anh mua rồi mà, anh quên à? Lúc em mới đến anh còn bảo em là anh đã đi siêu thị mua cây lau nhà với giấy ăn rồi, anh còn mang hết về nhà rồi mới quay lại đây mà." Vương Hạo bắt đầu bịa chuyện.
Giang Phong cũng đang choáng váng nên tin là thật: "Tôi mua rồi à?"
"Đúng vậy, anh mua rồi."
Giang Phong mặt mày đau khổ: "Xem ra không chỉ tay nghề nấu ăn của tôi không được, mà trí nhớ của tôi cũng tệ nữa, thảo nào độ thành thạo của tôi cày mãi không lên. Rốt cuộc đến bao giờ tôi mới làm được món đậu hũ non gà xé cấp S đây, không làm được món đó thì ông Ba không có cách nào..."
Giang Phong nấc một cái.
"Không có cách nào gì?"
"Ăn ngon được! Ba mẹ tôi và ông nội còn đang mong tôi học nhanh lên, vậy mà tôi đến cấp S cũng làm không được, tôi đúng là đồ ăn hại mà!" Giang Phong gục xuống.
Vương Hạo: ...
Anh bịa chuyện cũng phải bịa cho trót chứ, nói nửa chừng rồi thôi là sao.
Nhưng Giang Phong gục xuống thì Vương Hạo cũng nhẹ nhõm, có thể trực tiếp dìu đi mà không cần lo giữa đường hắn lại giãy giụa đòi đi siêu thị mua cây lau nhà.
Vương Hạo dìu Giang Phong về nhà, thấy cũng không còn sớm, gần mười giờ rồi nên dứt khoát ngồi đợi ở phòng khách, chờ Ngô Mẫn Kỳ về bàn giao công việc xong rồi mới đi.
Vương Hạo đợi chưa đến nửa tiếng thì Ngô Mẫn Kỳ đã về.
Ngô Mẫn Kỳ vừa về đến nhà, thấy trên ghế sofa có một gã say rượu, bên cạnh còn có một người trông chừng, cô đặt túi xuống hỏi: "Đây là sao vậy?"
"Tối nay em với anh Phong đi ăn đồ nướng, chắc là dạo này anh ấy áp lực quá nên uống hơi nhiều một chút rồi thành ra thế này." Vương Hạo giải thích, "Lúc nãy anh Phong cứ la hét đòi đi siêu thị mua cây lau nhà, em sợ lỡ anh ấy tỉnh lại đòi đi thật nên cứ ngồi trông chờ chị dâu về."
Ngô Mẫn Kỳ lập tức hiểu ra chuyện gì, vừa thấy buồn cười lại vừa vui: "Vất vả cho cậu rồi, giờ cũng muộn rồi, Vương Hạo cậu về trước đi, mai còn phải dậy sớm đi làm nữa."
"Vậy em về trước nhé chị dâu. Anh Phong say rồi thì cứ thế này thôi, ngủ một giấc là được, chị không cần lo đâu, mai tỉnh lại là ổn thôi." Vương Hạo dặn dò một phen rồi ra về.
"Ừm." Ngô Mẫn Kỳ gật đầu với Vương Hạo, cô đã từng thấy bộ dạng say rượu của Giang Phong rồi.
Chờ Vương Hạo đi rồi, Ngô Mẫn Kỳ đến bên ghế sofa lay Giang Phong dậy: "Phong Phong, Phong Phong, dậy đi, vào phòng ngủ nào."
Lần trước Giang Phong say là do Giang Kiến Khang cõng về, Ngô Mẫn Kỳ không có kinh nghiệm cõng người say.
"Hả?" Giang Phong mơ màng mở mắt, thấy Ngô Mẫn Kỳ liền nói: "Kỳ Kỳ, hình như anh chưa mua cây lau nhà, giẻ rửa bát, giá phơi đồ với giấy ăn, anh đi mua ngay đây."
Nói xong liền giãy giụa muốn đứng dậy đi siêu thị.
"Bây giờ siêu thị đóng cửa hết rồi, với lại em mua rồi, anh yên tâm đi, vào phòng ngủ đi, em dìu anh vào." Ngô Mẫn Kỳ nhẹ nhàng nói, dìu Giang Phong vào phòng, lúc đi ra còn không quên đóng cửa phòng lại.
Ngô Mẫn Kỳ đứng ở cửa, nhìn cánh cửa phòng, nhất thời không nhịn được mà bật cười.
Phong Phong nhà cô đúng là đáng yêu quá đi mất.
Đến cả lúc say rượu cũng đáng yêu như vậy...