Tôn Mậu Tài nói không sai, Giang Phong đúng là cần điều chỉnh lại tâm lý.
Mấy đạo lý này Giang Phong đều hiểu, nhưng hắn cảm thấy mình khó mà thích ứng ngay được việc bản thân là người cuối cùng cũng bật hack thành công và nhận được kịch bản vốn có của nam chính. Dù sao thì, dù hắn bật hack thường xuyên nhưng cũng lật xe liên tục. Hắn đã quen với việc giống như một đầu bếp bình thường cày cuốc 996, ngày nào cũng đầu tắt mặt tối trong bếp sau, việc gì cũng mó tay vào một chút, mang danh ông chủ nhỏ mà chưa bao giờ được hưởng đãi ngộ của ông chủ. Bỗng một ngày mọi người bảo cậu: “Đừng làm nữa, cậu được thăng chức rồi, từ nhân viên 996 lên thẳng đại cổ đông, mỗi ngày chỉ cần đến quẹt thẻ là có thể nghỉ ngơi, còn lại cứ giao cho nhân viên, các cổ đông khác cũng sẽ lo liệu.”
Sự thay đổi lớn đến thế...
Nghĩ lại thấy cũng sướng phết.
Việc đầu tiên Giang Phong cần làm là điều chỉnh lại thực đơn.
Các món ăn của hắn quá tạp nham.
Từ những món có độ khó cao như đậu hũ gà, bồ câu bát bảo hạt dẻ thơm, cho đến những món ăn thường ngày có thể tìm thấy ở bất kỳ quán ăn bình dân nào như tam tiên, giá đỗ xào chay, thịt xào ớt xanh, cà chua xào trứng. Từ món Lỗ đến món Quảng Đông, món Tương, món Tứ Xuyên, món Hàng Châu, món Thượng Hải, gần như món nào cũng có, vừa tạp lại vừa loạn. Rất nhiều món khách chẳng mấy khi gọi, chỉ treo cho có tên. Mấy món này tuy đơn giản, tiện lợi, bán cũng không rẻ, khách gọi thì xào vài phút là xong, không lỗ.
Đó là chuyện của trước kia.
Bây giờ đã khác, giá trị của Giang Phong tạm thời không bàn tới, ngay cả món hoành thánh mì thuần thịt, một món ăn đoạt mệnh khiến người ta nghe thôi đã sợ mất mật, ngoại trừ sinh viên trường mỹ thuật ra, cũng được các thực khách mới tìm đến săn đón. Hôm qua lúc xem bình luận, Giang Phong còn thấy có lính mới khen món hoành thánh mì thuần thịt quả nhiên danh bất hư truyền, siêu cấp khó ăn, ăn mà muốn khóc luôn, vậy mà vẫn cho năm sao khen ngợi, đúng là một hành vi khó hiểu của loài người.
Tất cả các món ăn có buff giới hạn số lượng trong hai ngày nay đều bị cướp sạch ngay khi vừa mở cửa buổi trưa. Có buff được người ta ăn ra hay không thì chưa biết, ví dụ như món ăn duyên phận vốn có lượng tiêu thụ làng nhàng, cho dù có thêm món đại sát khí như củ sen nhồi nếp cẩm (thực chất là một loại chè thập cẩm) thì có thành công hay không vẫn phải xem mệnh. Dù sao trên đời này cũng không thiếu những vị thần tiên như Trịnh Tư Nguyên, buff chất đầy đầu cũng vô dụng, người đáng phải quay về làm điểm tâm vẫn cứ phải quay về làm điểm tâm thôi.
Theo đề nghị của Tôn Mậu Tài, thực đơn của Giang Phong đã được cắt giảm quy mô lớn. Tôn Mậu Tài cho rằng những món ăn giới hạn hằng ngày của Giang Phong rất tốt, mang đặc sắc riêng, cho dù trước đây không được ưa chuộng lắm thì vẫn có thể giữ lại trên thực đơn. Còn những món khác, như món cà tím xào thịt băm vốn được bán từ thời quán cơm Kiện Khang, Tôn Mậu Tài đề nghị nếu muốn làm cũng được, nhưng không thể ngày nào cũng làm.
Bán giới hạn theo ngày.
Ví dụ như ngày 1 và 16 hàng tháng bán địa tam tiên, ngày 2 và 19 bán thịt xào ớt xanh, ngày 3 và 11 bán cà tím xào thịt băm. Nếu Giang Phong cảm thấy như vậy vẫn chưa đủ nghiện thì có thể chọn ra một hai ngày trong tháng bán đủ thứ như bình thường, chỉ có điều hai ngày đó tám phần là sẽ bận như chó.
Giang Phong tỏ vẻ không cần thiết, bây giờ hắn còn chẳng ăn thịt kho tàu nữa là. Hơn nữa, độ thành thục của những món ăn thường ngày này còn kém xa những món khó như bồ câu bát bảo hạt dẻ thơm hay thịt Vạn Phúc, hiệu quả không cao, không làm thì thôi.
Mất khoảng hơn hai tiếng đồng hồ, Tôn Mậu Tài đã giúp Giang Phong cắt giảm ra một bản thực đơn trông cuối cùng cũng có chút giống với thực đơn của một đầu bếp thực thụ. Tôn Mậu Tài còn nói, thực đơn này có thể tùy thời cắt giảm và sửa đổi dựa theo từng thời kỳ và tâm trạng, việc thay đổi thực đơn một cách hợp lý cũng là một trong những cách để một nhà hàng duy trì việc kinh doanh tốt.
Sau khi sửa đổi thực đơn, buổi tối Giang Phong rõ ràng nhàn rỗi hơn nhiều, cuối cùng cũng quay lại với khối lượng công việc bình thường.
Các thực khách cũng không có phản ứng gì lớn, không hề tỏ ra bất mãn vì Giang Phong không bán địa tam tiên hay cà chua xào trứng. Giang Phong không bán chứ không phải Thái Phong Lâu không bán, nếu thật sự muốn ăn thì gọi món của Giang Kiến Khang cũng được, lại còn rẻ hơn của Giang Phong không ít.
Đa số thực khách đến theo trào lưu chỉ muốn ăn món ăn của Giang Phong đang nổi trên hot search, trọng điểm là Giang Phong chứ không phải một món ăn cụ thể nào. Đương nhiên cũng có không ít người muốn thử món đậu hũ gà, dù sao thì món này cũng lên hot search cùng với Giang Phong. Nhưng đa số khách hàng bình thường sau khi nhìn thấy giá cả thì đều chùn bước, số ít không bị giá cả dọa lùi cũng đành phải rút lui vì món ăn cần đặt trước mà lịch hẹn trong vòng một tuần đã kín chỗ.
Việc sửa đổi thực đơn có thể hoàn thành trong vài giờ ngắn ngủi, nhưng sự thay đổi trong tâm lý thì không phải vài giờ là xong.
Mấy ngày tiếp theo, Giang Phong vẫn như cũ, mỗi ngày hơn tám giờ cùng Ngô Mẫn Kỳ đến bếp sau, chuẩn bị nguyên liệu, ninh nước dùng và nước lèo. Nếu đủ thời gian, hắn vẫn tự mình cắt thái, hoàn toàn không thể làm được như ông nội và những người khác, bình tĩnh chỉ huy người này làm cái này, người kia làm cái kia, tiện thể chỉ điểm đôi câu, chỉ tự mình ra tay ở công đoạn cuối cùng.
Chuyện này cần một quá trình.
Giang Phong cảm thấy trong thời gian ngắn có lẽ mình rất khó thích ứng với quá trình này.
Điều Giang Phong không biết là, vì bài đăng Weibo dài của Hứa Thành, món đậu hũ gà của hắn đã được phong thần trong giới sành ăn.
Đã rất nhiều năm Hứa Thành không tốn nhiều giấy mực như vậy để miêu tả một món ăn, lại còn đánh giá cao đến thế, hơn nữa bài viết còn được Hứa Thành tăng ca để hoàn thành, hiệu quả không cần phải bàn cãi. Một số thực khách lớn tuổi đã về hưu, có tiền có thời gian, dù không lướt mạng, không xem Weibo cũng nghe nói đến món này, nhất là sau khi nghe những người bạn hay khoe khoang của mình tâng bốc nó lên tận mây xanh thì lại càng đặc biệt muốn thử.
Trong số đó, không ít người không phải dân Bắc Bình mà sống ở nơi khác, liền nhờ con cháu trong nhà đặt chỗ giúp, đợi đến ngày hẹn sẽ bay chuyên một chuyến đến Bắc Bình để ăn. Theo họ, bỏ ra một ngày để đặc biệt đến Bắc Bình thưởng thức một món ăn được Hứa Thành hết lời ca ngợi là rất đáng giá.
Thế là những người con cháu kế thừa sản nghiệp gia đình, ngày đêm trăm công nghìn việc của họ liền cử trợ lý đi đặt chỗ.
Thật đáng tiếc, không phải vị tổng tài bá đạo nào cũng may mắn sở hữu một người trợ lý khiến cả Hứa Thành cũng phải không ngừng ngưỡng mộ.
Đa số trợ lý đều không đặt được.
Các vị ông chủ: ???
Đến một món ăn cũng không đặt được ư???
Những người vất vả lắm mới đặt được chỗ, khi đến Thái Phong Lâu mới phát hiện ra đa số các món ăn được yêu thích lại không thể đặt trước mà phải tranh cướp. Khó hơn cả việc đặt chỗ chính là cướp món ăn vào buổi trưa, chỉ cần lơ là một chút, tay chậm một giây là hết sạch, còn khó cướp hơn cả hàng giảm giá ngày 11 tháng 11.
Chuyện như vậy xảy ra nhiều, Thái Phong Lâu dần có một danh tiếng rất kỳ diệu trong giới sành ăn ở các nơi khác.
Nổi tiếng vì khó đặt chỗ và khó cướp món ăn.
Quán ăn thần tiên.
Đương nhiên, đó là chuyện về sau.
Ngay lúc việc kinh doanh của Thái Phong Lâu ngày nào cũng đông nghịt, Giang Phong đang cố gắng thích ứng với việc làm một đại lão thực thụ, để mỗi cái phất tay của mình đều có thể toát ra khí chất "thật ra tôi là một đại lão", thì hai chị em Giang Tuyển Thanh và Giang Tuyển Liên cuối cùng cũng kết thúc chuỗi ngày học hè bổ túc dài đằng đẵng và đau khổ, giống như mấy chú heo con được thả khỏi chuồng, vui vẻ phóng về Bắc Bình.
Trưa ngày 11 tháng 8, hai chị em Giang Tuyển Thanh, Giang Tuyển Liên và dì Năm đã đến Bắc Bình.
Vẫn là Giang Phong đi đón người.
Không phải vì dì Năm và cặp song sinh này có thể diện gì, mà chỉ đơn giản là hôm nay Giang Phong được nghỉ, rảnh rỗi không có việc gì làm nên đi đón người. Hai chị em này quả thực mang theo tới năm vali hành lý, cộng thêm của dì Năm nữa là sáu cái, nếu không có người ra xách phụ một tay thì đúng là khó mà khuân về nổi.