Đúng như Giang Phong dự đoán, Giang Tuyển Liên và Giang Tuyển Thanh dưới tác dụng của buff thịt kho tàu, vừa về đến nhà là lao vào học ngay. Hai cô nàng còn chẳng thèm ngó tới điện thoại, lôi thẳng từ dưới đáy vali ra mấy tập đề thi Toán không sợ nhàu, vớ lấy bút và giấy nháp rồi đắm mình trong đại dương toán học. Mãi cho đến giờ cơm tối, được dì Năm nhắc nhở, hai chị em mới miễn cưỡng lên bờ chuẩn bị đi ăn.
Nếu hai chị em này ngày nào cũng giữ được nhiệt huyết học tập như thế, lo gì không đỗ trường danh tiếng.
Dì Năm hoàn toàn kinh ngạc, bà còn nghi ngờ không biết hai cô tiểu quỷ nhà mình có uống nhầm thuốc không. Trên đường đến Vĩnh Hòa Cư, bà không nhịn được mà rỉ tai Giang Phong về sự khác thường của hai chị em.
"Tiểu Phong à, nói ra cháu không tin đâu, chiều nay Tuyển Liên với Tuyển Thanh về nhà ngoan đột xuất. Vừa về là chui vào phòng. Dì cứ tưởng chúng nó vào chơi điện thoại, mãi lúc dọn phòng khách mới thấy điện thoại hai đứa vứt trên sofa, không hề mang vào phòng. Dì thấy lạ nên mới vào xem thử."
"Cháu đoán xem dì thấy gì không? Chúng nó đang học bài! Đang làm bài tập, giải đề thi, mà còn là đề Toán nữa chứ. Bình thường dì phải thúc ba giục bốn, nói hết lời rồi dọa nạt chúng nó mới chịu làm một tí đề Toán, vậy mà chiều nay làm hẳn hai tập! Dì cứ ngỡ chúng nó uống nhầm thuốc thật rồi." Dì Năm cảm thấy mình như đang sống trong mơ.
Biết rõ hai cô em họ đã ăn gì, Giang Phong chỉ mỉm cười, thâm tàng công dữ danh.
"Hai đứa bây, nếu học kỳ trước mà cũng chăm chỉ được như chiều nay thì cuối kỳ đã không xếp hạng bét thế đâu." Nói đến đây, dì Năm còn kích động quay đầu từ ghế phụ lái nhìn hai cô con gái.
Nhưng bà không biết rằng, hai cô con gái chăm chỉ học cả buổi chiều của bà thực ra cũng đang hoang mang lắm.
Giang Tuyển Liên huých tay Giang Tuyển Thanh, ra hiệu cho cô em ghé tai lại gần, dùng âm lượng mà ngay cả Giang Phong ngồi cạnh cũng không nghe thấy để hỏi: "Mày có thấy chiều nay bọn mình lạ lắm không?"
Giang Tuyển Thanh gật đầu lia lịa. Nào chỉ là lạ, lúc làm xong bài thi xuống lầu, cô còn cảm thấy mình chiều nay bị điên rồi. Điện thoại xịn không chơi lại chui vào phòng làm bài tập, thậm chí đến bây giờ cô vẫn còn canh cánh trong lòng cái bài toán chưa giải xong.
"Tao cứ thấy không làm bài tập là có cảm giác tội lỗi thế nào ấy." Giang Tuyển Thanh lí nhí.
"Tao cũng thế, giờ tao vẫn muốn về làm bài tập." Giang Tuyển Liên hùa theo.
Giang Phong thấy hai chị em ngồi ngay cạnh mình thì thầm to nhỏ, không biết đang nói xấu gì, liền cố tình nói lớn: "Tuyển Liên, Tuyển Thanh, tối nay hai đứa muốn ăn gì nào?"
Giang Tuyển Liên lập tức không còn nghĩ đến chuyện làm bài tập nữa: "Vịt quay!"
Giang Phong: ...
Đã bao lâu rồi mà cô nàng vẫn còn nhung nhớ món vịt quay.
Cơ mà vịt quay ở Vĩnh Hòa Cư đúng là không tệ, Giang Phong cũng lâu rồi chưa ăn, thấy cũng thèm, liền lấy điện thoại ra nhắn tin cho gián điệp của mình ở Vĩnh Hòa Cư, chính là cậu nhóc hay gọi nhầm anh là sư thúc tổ, vai vế thấp nhất hội, bảo cậu ta nói với sư phụ lạng vịt một tiếng, lúc lạng vịt thì tập trung vào. Vịt quay ở Vĩnh Hòa Cư cái gì cũng tốt, chỉ có điều sư phụ lạng vịt rất hay buôn chuyện, thành ra chất lượng vịt lạng ra không đồng đều.
Cậu nhân viên đang lén lút nghịch điện thoại định tán gẫu với bạn gái, kết quả không nhận được tin nhắn của bạn gái mà lại nhận được tin của Giang Phong: ?
Sao anh Phong biết mình đang nghịch điện thoại nhỉ?
"Sư phụ Triệu, lát nữa anh Phong đến quán ăn vịt quay đấy, anh ấy dặn lúc lạng vịt đừng có buôn chuyện!" Cậu nhân viên hô lớn.
Sư phụ Triệu đang hớn hở tán gẫu với người bên cạnh: ?
"Ồ, Giang Phong à, lâu rồi không thấy nó về. Dạo này sao không đến làm nữa, đổi việc rồi à?" Sư phụ Triệu cười ha hả.
Nhân viên bếp vô danh đang nói chuyện với sư phụ Triệu: ?
"Sư phụ Triệu, Giang Phong là đầu bếp của Thái Phong Lâu mà!"
Sư phụ Triệu ngẩn người: "Xem cái trí nhớ của tôi này, lại quên mất. Mấy hôm trước sư phụ Bành còn đến Thái Phong Lâu ăn tiệc giữa hè mà. À, sư phụ Bành đâu rồi?"
"Sư phụ Bành đang ăn cơm trên lầu ấy, dạo này ông ấy toàn ăn tối với mấy ông cụ hay uống trà chiều thôi. Tối qua ông chủ Lư còn đi ăn đồ nướng đăng lên vòng bạn bè đấy, tôi còn bấm like nữa."
...
Lúc Giang Phong đến Vĩnh Hòa Cư mới chưa đến sáu giờ, hơi sớm, anh cũng chưa đói lắm. Lư Thịnh đã giữ cho anh một chỗ đẹp gần cửa sổ trên tầng hai, vừa có thể ăn cơm vừa ngắm cảnh, dù cảnh chỉ là quán thịt nướng đối diện, nhưng ít nhiều cũng gọi là cảnh.
Giang Tuyển Thanh và Giang Tuyển Liên biết rõ đồ ăn ở Vĩnh Hòa Cư ngon thế nào, la hét đòi ăn vịt quay và nấm tuyết xào, nhanh chân chạy tót lên lầu.
Dì Năm vô cùng vui mừng – nấm tuyết xào là món chay, hai cô con gái cuối cùng cũng chịu ăn rau củ rồi.
"Dì Năm, tối nay dì muốn ăn gì không ạ? Dạo này vây cá với hải sâm hầm ở Vĩnh Hòa Cư ngon lắm, khác hẳn ngày xưa. Hay là con gọi một phần hải sâm sốt hành, để sư phụ Trương làm, hôm nay ông ấy có đi làm, món hải sâm sốt hành của ông ấy phải gọi là tuyệt cú mèo." Giang Phong bắt đầu giới thiệu món ăn. Anh đã làm ở Vĩnh Hòa Cư hai tháng, rành rọt chuyện ai nghỉ phép lúc nào, món tủ của ai là gì.
"Cháu xem gọi là được rồi, đừng gọi nhiều quá." Dì Năm cười ha hả, một mình bà chăm con cả năm trời, tính tình cũng đã dịu đi nhiều.
Giang Phong lên tầng hai, phát hiện Bành Trường Bình thế mà cũng ở đây, ngồi ngay bàn bên cạnh, trông như một thực khách lớn tuổi bình thường đang uống trà.
Bàn của ông là bàn nhỏ, chỉ có bốn người, ba ông cụ và một chàng trai trẻ. Chàng trai trẻ kia ăn mặc rất kín đáo, mùa hè nóng nực mà vẫn mặc áo dài tay, chẳng sợ nóng, quay lưng về phía Giang Phong nên anh không thấy được mặt.
Giang Phong đang định tiến lại chào hỏi Bành Trường Bình thì bị ông dùng ánh mắt ngăn lại.
Giang Phong: ?
Tuy thấy lạ nhưng anh cũng không nói gì thêm, chỉ gật đầu với Bành Trường Bình rồi đi thẳng về bàn của mình.
"Anh ơi, anh xem còn muốn gọi món gì nữa không!" Giang Tuyển Liên phấn khích nói.
Giang Phong lướt qua những món hai chị em đã gọi: vịt quay, sườn cừu non thơm giòn, nấm tuyết xào, miến da heo dưa chua, trứng xào thịt bò và nem sư tử đầu viên chiên. Đúng là có tiến bộ, đã biết gọi cả món chay.
Thực đơn không có vấn đề gì, Giang Phong gọi thêm một phần bánh hạnh nhân giòn và hải sâm sốt hành rồi bảo phục vụ lên đơn.
Giang Tuyển Thanh và Giang Tuyển Liên bắt đầu bàn tán về bộ phim thần tượng đang nổi gần đây. Giang Phong giờ không có hứng thú với phim truyền hình nên không nghe, lấy điện thoại ra lướt tin tức, vô tình nghe được cuộc trò chuyện của bàn bên cạnh.
Thật không phải anh cố tình nghe lén, chỉ trách chàng trai trẻ bàn bên nói chuyện quá kích động, vô tình cao giọng, mà anh lại ngồi ngay cạnh nên chắc chắn nghe thấy.
Chàng trai trẻ đó đang nói về Bành Trường Bình.
Giang Phong: ?
Cái kiểu gì thế này.
Giang Phong không nhịn được liếc nhìn Bành Trường Bình. Do góc ngồi, anh vẫn không thấy được mặt chàng trai trẻ, cậu ta ngồi quay lưng lại với anh, nhưng không hiểu sao giọng nói nghe rất quen tai, hình như đã từng nghe ở đâu rồi.
"Cháu nói cho các bác nghe, sư phụ Bành Trường Bình này lợi hại lắm. Ông ấy từng là đầu bếp ở Vĩnh Hòa Cư này, hồi còn ở trong nước đã là đại sư ẩm thực Đàm gia lừng lẫy rồi. Ông ấy là truyền nhân chính thống, không chỉ kế thừa tinh hoa mà còn sáng tạo, đổi mới. Năm đó lúc ông ấy còn ở Vĩnh Hòa Cư, món súp vi cá yến sào có thể nói là vang danh khắp thành Bắc Bình!"
"Đúng đúng, tôi có nghe qua món súp vi cá yến sào này, năm đó nổi tiếng lắm, ai mà được ăn một bữa là thế này này, có thể đem ra khoe cả buổi trời đấy!" Một ông cụ phụ họa, giơ ngón tay cái lên.
Bành Trường Bình mỉm cười lắng nghe, thong thả lên tiếng: "Nhưng mà theo cậu nói thì vị sư phụ Bành này đã rời Bắc Bình ra nước ngoài từ 50 năm trước rồi, lúc đó cậu còn chưa ra đời cơ mà. Nghe giọng cậu cũng không phải người Bắc Bình bản địa, sao cậu lại biết rõ thế?"
Giang Phong: ?
Cụ có sở thích gì kỳ vậy?
"Cháu nghe một vị sư phụ trong quán cũ của cháu kể lại ạ."
"Cậu là đầu bếp à?" Bành Trường Bình hỏi.
Chàng trai trẻ gật đầu: "Làm nhiều năm rồi ạ. Quán đầu tiên của nhà cháu mở ở Bắc Bình, tay nghề đều học từ một sư phụ lớn tuổi trong quán đó. Bố của ông ấy ngày xưa cũng là đầu bếp ở Vĩnh Hòa Cư, tiếc là thiên phú không đủ nên không được sư phụ Bành nhận làm đệ tử, chỉ là một đầu bếp bình thường, học được chút ít bề ngoài thôi. Tay nghề của ông ấy đều là học từ bố mình, trước đây cháu cũng không biết sư phụ Bành, đều là do vị sư phụ kia kể cho cháu nghe."
"Sư phụ Bành lợi hại biết bao, đứng đầu trong danh sách đầu bếp danh tiếng, mà còn là vị trí số một được mọi người tâm phục khẩu phục. Sang Mỹ chỉ trong vài năm đã đưa nhà hàng của mình trở thành nhà hàng Trung Hoa tốt nhất toàn nước Mỹ, luôn giữ vững ba sao Michelin, lại còn dạy dỗ được bao nhiêu đệ tử, con người lại hiền lành..."
"Cậu có gặp ông ấy bao giờ đâu mà biết người ta hiền lành?" Bành Trường Bình hỏi xoáy.
Chàng trai trẻ: ...
"Chắc chắn là hiền lành rồi ạ, cháu nghe người khác nói sư phụ Bành hiền lắm." Chàng trai trẻ hơi cuống.
"Những người nói với cậu có khi cũng chưa gặp ông ấy bao giờ đâu." Bành Trường Bình tiếp tục vặn vẹo.
Giang Phong: ...
Không phải chứ, cụ có sở thích gì lạ đời vậy.
Chàng trai trẻ dứt khoát không nói về chuyện này nữa, chuyển chủ đề: "Sư phụ Bành đợt trước đã về nước, gần đây đều ở Vĩnh Hòa Cư. Cháu nghĩ cứ mỗi ngày đến ăn hai bữa, biết đâu có cơ hội gặp được. Trước đây cháu vẫn luôn hy vọng có thể gặp ông ấy một lần, cháu chỉ muốn xem sư phụ Bành có giống như trong truyền thuyết không."
"Bảo sao cậu cứ mỗi buổi chiều lại ngồi uống trà với đám già này, hóa ra là ý không ở lời à." Một ông cụ cười nói, "Cái này của cậu gọi là gì nhỉ, à, đúng rồi, đu idol! Cháu gái tôi cũng đu idol, năm ngoái còn chạy ra sân bay đón thần tượng, cầm bảng hiệu la hét ầm ĩ, về nhà kể với tôi là thực ra nó chẳng thấy gì cả."
"Cậu có biết vị sư phụ Bành mà cậu nói trông như thế nào không?" Bành Trường Bình kiên nhẫn hỏi tiếp.
"Không biết ạ."
Ông cụ nói về cháu gái đu idol lúc nãy cười: "Cậu thế này còn không bằng cháu gái tôi, ít nhất nó còn biết thần tượng của nó trông ra sao."
"Sư phụ Bành đã nhiều năm không nhận phỏng vấn rồi, mấy tấm ảnh từ ngày xưa mờ đến mức nhìn mặt người ra heo sữa quay. Ông ấy sống rất kín tiếng, mấy năm nay chỉ nhận phỏng vấn của Biết Vị thôi. Cháu vốn dĩ không định đến đâu, cháu đã rời Bắc Bình về quê rồi, nhưng sau đó thực sự không muốn bỏ lỡ cơ hội này nên hai ngày trước mới đặc biệt đến Bắc Bình, những cái ban đầu của cháu..."
Nghe đến đây, Giang Phong đã cảm thấy có gì đó rất không ổn, người này sao càng nghe càng giống Chu Thời.
Thiết lập nhân vật và bối cảnh giống y hệt, nhưng với cái tính cách ít nói và cực kỳ có chủ kiến của Chu Thời thì không giống người sẽ làm ra chuyện này.
Giang Phong không chắc chắn, gọi thử một tiếng: "Chu Thời?"
Chu Thời quay đầu lại.
Đúng là cậu ta rồi.
Kẻ biến thái đu idol từ quê lên tận Bắc Bình, còn ngồi lì trong nhà hàng người ta để ôm cây đợi thỏ.
"Giang Phong!" Chu Thời kinh hãi, không ngờ lại gặp Giang Phong ở đây, trong tình huống này. Nghĩ đến những lời mình vừa nói có thể đã bị Giang Phong nghe thấy hết, cậu chỉ muốn nhảy từ lầu hai xuống cho xong.
Giang Phong: Nếu cậu biết ông cụ ngồi đối diện cậu là ai, có khi cậu không chỉ muốn nhảy từ lầu hai đâu.
"Sao cậu đến Bắc Bình mà không nói với tôi một tiếng? Nếu cậu muốn gặp Bành..." Giang Phong vô thức liếc nhìn Bành Trường Bình, ông cụ nở một nụ cười kín đáo, Giang Phong liền hiểu ý, "...sư phụ, tôi có thể giúp cậu giới thiệu mà."
"Cậu nghe thấy chưa, bạn cậu có thể giúp cậu đấy, cần gì phải phức tạp như vậy, ngày nào cũng ngồi chung với đám già này." Bành Trường Bình cười nói, "Cậu là bạn cậu ấy à? Hay là đồng nghiệp?"
Giang Phong: ...
Cụ đúng là nghiện diễn thật rồi.
Giang Phong chỉ có thể phối hợp với Bành Trường Bình diễn tiếp, phát huy kỹ năng diễn xuất của nhà họ Giang và tài nói dối cấp đại sư: "Cháu là đồng nghiệp cũ của cậu ấy."
"Ồ, ra cậu cũng là đầu bếp à." Bành Trường Bình nói.
"Bạn cậu có thể giúp cậu thì tốt quá rồi, không chừng hôm nay cậu có thể gặp được vị sư phụ Bành mà cậu ngày đêm mong nhớ đấy." Ông cụ bên cạnh Bành Trường Bình nói.
"Cháu không phải, cháu chỉ là..." Chu Thời có chút xấu hổ.
"Chỉ là cái gì?" Bành Trường Bình truy hỏi.
"Cháu chỉ nghĩ, có thể gặp sư phụ Bành một lần trong lúc cả hai bên đều không có sự chuẩn bị, kiểu như tình cờ gặp gỡ... Các bác biết tình cờ gặp gỡ mà, đúng lúc gặp được, cháu nhận ra ông ấy, rồi chào hỏi ông ấy, không phải kiểu do bạn bè giới thiệu." Chu Thời nói đến đây chính cậu cũng thấy logic của mình hơi khó đỡ, "Đúng vậy, cháu chỉ muốn đơn thuần gặp một lần, có thể chào một tiếng, giống như mấy hôm trước gặp được mấy vị ở đây vậy, tốt nhất là có thể nói vài câu, thế là đủ rồi."
"Không cần nói chuyện sâu hơn à?"
"Không cần ạ."
Giang Phong không ngờ một Chu Thời ngày thường có chủ kiến như vậy mà khi đu idol lại trở nên hèn mọn thế này, nhất thời không biết nên nói gì, đành nhìn Bành Trường Bình. Bành Trường Bình cũng chỉ cười với anh, anh lại không hiểu nụ cười đó của ông có ý gì, chỉ có thể nhắm mắt nói bừa: "Vậy có lẽ hơi không may rồi, sư phụ Bành mấy hôm nay không ở Bắc Bình, ông ấy đi tỉnh khác thăm bạn, chắc phải một thời gian nữa mới về."
Một bữa ăn ở Vĩnh Hòa Cư không hề rẻ, Giang Phong sợ Chu Thời ăn thêm một tuần nữa là bay luôn tiền nhà một tháng.
Chu Thời có chút thất vọng.
"Vậy tuần sau cháu lại đến."
Giang Phong: ?
"Hay là để tôi nói với sư phụ Bành một tiếng giúp cậu nhé." Giang Phong nói.
"Không cần đâu, tôi chỉ muốn gặp mặt nói một câu thôi, không cần phiền sư phụ Bành đặc biệt. Nếu ai muốn gặp ông ấy cũng nhờ người nói giúp, phiền ông ấy biết bao, còn làm lỡ việc của ông ấy nữa, không thể làm vậy được." Chu Thời từ chối.
Giang Phong hơi cạn lời, vừa hay lúc này đồ ăn được dọn lên, anh có thể quay về bàn ăn để rút khỏi "đoàn làm phim", tiện thể nói: "Vậy cứ thế đã nhé, nếu cậu rảnh thì về quán chơi, mọi người chắc chắn cũng muốn gặp cậu. Đến Bắc Bình rồi mà không báo cho bọn tôi một tiếng, cậu đúng là chẳng coi ai ra gì."
"Không phải là tôi ngại sao, tôi đến Bắc Bình cũng chẳng phải vì chuyện gì chính đáng, chỉ vì chuyện này mà đặc biệt chạy đến Bắc Bình, tôi..." Chu Thời thật sự rất ngại.
Giang Phong tỏ vẻ đã hiểu, quay về bàn ăn, định bụng ăn xong sẽ tìm cơ hội hỏi Bành Trường Bình xem rốt cuộc ông nghĩ thế nào, diễn với fan nhí của mình như vậy không sợ fan thoát fan à.
Vì chuyện này mà bữa tối Giang Phong ăn cũng không yên lòng, thỉnh thoảng lại quay đầu liếc sang bàn bên cạnh, muốn xem Bành Trường Bình có phản ứng gì.
Bành Trường Bình thì vẫn bình thường, nên cười thì cười, nên uống thì uống, tán gẫu cũng không hề chậm trễ, như thể chủ đề cuộc trò chuyện không phải là Bành Trường Bình mà ông chỉ là một ông cụ bình thường đến Vĩnh Hòa Cư uống trà ăn cơm.
Ăn xong, Giang Phong viện cớ còn có việc muốn nói với Lư Thịnh, bảo Giang Tuyển Liên và các em về trước, còn mình thì ở lại Vĩnh Hòa Cư. Đợi Chu Thời đi rồi, Bành Trường Bình cùng mấy ông cụ tán gẫu xong chuẩn bị ra ngoài đi dạo, anh mới đuổi theo.
"Sư phụ Bành, hôm nay ngài giả vờ làm gì vậy? Chu Thời là đầu bếp lứa đầu tiên của Thái Phong Lâu chúng con, cậu ấy vẫn luôn rất ngưỡng mộ ngài. Trước đây lúc còn ở Thái Phong Lâu cậu ấy đã nói với con rồi, ngài làm vậy con cũng không biết lúc đó phải giải thích với cậu ấy thế nào." Giang Phong đi dạo cùng Bành Trường Bình.
"Tay nghề của cậu ta thế nào?" Bành Trường Bình hỏi.
Giang Phong không biết tại sao Bành Trường Bình lại hỏi vậy, liền nói thật: "Cũng khá ạ, không tồi. Tay nghề của cậu ấy về cơ bản đều là học lỏm lúc làm tạp vụ hoặc đầu bếp ở các quán khác, học tạp, là tay ngang, nhưng thật sự rất tốt. Bây giờ cậu ấy về quê mở một quán ăn gia đình, kinh doanh cũng không tệ."
Đầu bếp học lỏm là chuyện thường, nhất là với những đầu bếp tay ngang không có sư phụ đàng hoàng, không học được mới mất mặt, học được không có gì đáng xấu hổ.
"Vậy thiên phú của cậu ta cũng không tệ."
Giang Phong đồng tình gật đầu, với điều kiện và tuổi tác của Chu Thời, có được tay nghề như hiện tại đã được coi là thiên phú không tồi.
"Ngài hỏi cái này làm gì ạ?" Giang Phong hỏi.
"Ta đã nhiều năm không nhận đệ tử rồi." Bành Trường Bình nói, "Đệ tử út của ta cũng là nhận từ 40 năm trước, giờ đang giúp ta quản lý nhà hàng bên Mỹ. Vốn dĩ ta chưa từng nghĩ sẽ nhận một đệ tử quan môn ở tuổi này, nhưng mấy hôm trước ăn tiệc giữa hè của cháu, bị Hứa Thành nói mấy câu nên cũng xuôi lòng. Cháu thì ta không có tư cách làm sư phụ, nên mới nghĩ hay là nhân khoảng thời gian này ở trong nước tìm xem có mầm non nào phù hợp không."
Giang Phong sững sờ, ngây người, đứng bất động tại chỗ.
"Ta từng này tuổi rồi, dạy từ đầu cũng không thực tế, nên muốn nhận một người trẻ tuổi tay ngang, có nền tảng không tồi lại sẵn lòng bái ta làm thầy. Người bạn kia của cháu đến đây ba ngày trước, ngày đầu tiên ta đã chú ý đến cậu ta, cháu biết tại sao không?" Bành Trường Bình hỏi.
"Đôi tay của cậu ta trông rất đẹp, thon dài, cổ tay có lực, trên cánh tay còn có sẹo do dầu bắn, vết chai trên tay cũng rất đẹp, là một đôi tay đẹp của người đầu bếp."
"Chỉ vì thế thôi ạ?" Giang Phong không tài nào hiểu nổi.
"Thu nhận đệ tử là xem duyên phận, ta thích đôi tay của cậu ta, tức là ta và cậu ta có duyên. Trước đó ta chưa có ý định này, buổi chiều nghe cậu ta nhắc đến ta thì chỉ thấy bất ngờ, buổi tối vốn dĩ cũng chỉ định trêu chọc một chút nên mới không cho cháu nói ra."
"Vị sư phụ có người cha mà cậu ta nhắc đến, ta thật sự không có ấn tượng gì. Năm đó ở Vĩnh Hòa Cư có đầu bếp thuộc dòng của chúng ta, cũng có đầu bếp khác, ở cùng nhau lâu ngày thì nhiều thứ tự nhiên cũng học được. Nếu cậu ta nói không sai, nền tảng của cậu ta chính là nền tảng ẩm thực Đàm gia, có kém cũng sẽ không kém bao nhiêu, vậy thì ta và cậu ta đúng là có chút duyên phận. Nhất là vừa rồi nghe cháu nói vậy, ta ngược lại thật sự có chút suy nghĩ." Bành Trường Bình nói.
Giang Phong hoàn toàn không bước nổi, anh cảm thấy chân mình hơi nhũn ra, phải một lúc lâu sau mới tỉnh táo lại từ cú sốc Chu Thời có khả năng sắp gặp đại vận.
"Vậy bây giờ ý của ngài là..."
Bành Trường Bình xua tay: "Không qua loa như vậy được, dù thu nhận đệ tử có xem duyên phận cũng không thể qua loa thế, quy trình cần có vẫn phải có."
"Ý của ngài là?"
"Không phải cháu mời cậu ta mấy hôm nữa đến Thái Phong Lâu sao? Tìm một cơ hội để cậu ta làm một món tủ, đến lúc đó gọi ta tới. Cũng không biết đến lúc đó ta muốn nhận, cậu ta có bằng lòng bái lão già này làm sư phụ không, ta từng này tuổi rồi thật sự không dạy được gì nhiều." Bành Trường Bình cười nói, "Đi dạo cùng ta thêm một lát nữa nhé?"
"Dạ."
"À không phải, cậu ấy chắc chắn bằng lòng, chắc chắn bằng lòng." Giang Phong nói trong cơn choáng váng, tiếp tục đi dạo cùng Bành Trường Bình.
Đi dạo đến cuối cùng, Giang Phong chỉ có một suy nghĩ.
Chu Thời đây là ăn phải cà rốt hầm thịt bò rồi sao, vận may tốt đến thế.
Đúng là đứa con của trời mà...