Về đến nhà, Giang Phong thấy Ngô Mẫn Kỳ đang mặc đồ ngủ nằm trên sofa đắp mặt nạ, vừa đắp mặt nạ vừa nghe nhạc, còn TV thì đang chiếu lại tập tuần trước của cuộc thi Vua đầu bếp Trung - Mỹ phiên bản Mỹ. Vừa dưỡng da mà vẫn không quên tìm hiểu tình hình địch, tinh thần này quả thực khiến người ta cảm động.
Giang Phong liếc nhìn TV, màn hình đang chiếu cận cảnh một anh chàng trông khá điển trai đang bắt kem lên bánh nướng xốp, chỉ tiếc là chiều nay anh không thấy người này ở buổi tổng duyệt, rõ ràng là đã bị loại.
"Phong Phong, sao anh về rồi? Anh ăn cơm chưa?" Ngô Mẫn Kỳ cố gắng không cử động cơ mặt để hỏi, tay với lấy chiếc điện thoại đang phát nhạc trên bàn trà để xem giờ.
Cô hét lên một tiếng, bật phắt dậy rồi vội vàng xé toạc miếng mặt nạ.
"Em quên đặt báo thức, đắp lố mất hai phút rồi."
Giang Phong: ?
Dù không hiểu đắp mặt nạ lố hai phút thì có thể xảy ra chuyện gì, nhưng anh biết rõ bây giờ không phải là lúc thích hợp để cùng Ngô Mẫn Kỳ thảo luận về tính khả thi của việc áp dụng phương pháp làm sệt món "Bồ câu bát bảo hạt dẻ" cho món "Canh sâm Giang thị" – một chủ đề mà họ đã bàn luận mấy ngày nay.
Đợi Ngô Mẫn Kỳ rửa mặt xong, hoàn thành một quy trình dưỡng da mà Giang Phong cũng không hiểu rõ lắm rồi từ nhà vệ sinh đi ra, cô lại lặp lại câu hỏi ban nãy.
"Chưa, sức khỏe của sư phụ Tần vẫn chưa hồi phục hoàn toàn nên phải ăn theo lời dặn của bác sĩ, thế nên anh không ăn ở Vĩnh Hòa Cư. Vốn định về mua bánh kếp ở cổng khu chung cư, ai ngờ hôm nay đôi vợ chồng đó không dọn hàng." Giang Phong vừa nói vừa ngồi xuống ghế sofa, chẳng buồn động đậy, "Chúng ta tự nấu bát mì ăn là được rồi."
Ngô Mẫn Kỳ gật đầu, ngáp một cái: "Hôm nay về nhà không biết sao em cứ thấy buồn ngủ, cảm giác lúc tổng duyệt cũng chẳng có gì, chỉ là đi qua đi lại trên sân khấu mấy lần thôi, haizz, mệt quá, lát nữa em phải đi ngủ đây."
"Đúng rồi, nồi canh sâm chiều nay anh chưa hầm xong, bác Khương đã giúp anh cất vào tủ lạnh rồi. Với lại ngày mai chắc Tôn Kế Khải không đến quán được đâu, bố cậu ấy đến rồi."
"Bác Tôn đến ạ?" Nếu không phải Ngô Mẫn Kỳ nhắc, Giang Phong gần như đã quên mất sự tồn tại của Tôn Thường Bình.
"Tối mới đến, Tôn Kế Khải thuê cho ông ấy một căn ở tầng một. Tầng một còn có một cái sân nhỏ, cậu ấy bảo nếu bố cậu ấy thực sự không tìm được việc gì làm thì có thể ở nhà trồng hoa trồng rau." Ngô Mẫn Kỳ nói.
Giang Phong nhớ lại cái sân nhỏ chỉ vài mét vuông ở tầng một, cảm thấy nếu Tôn Thường Bình thật sự muốn trồng rau ở nhà thì chắc cũng chỉ trồng được hai cây cải trắng.
"Bác Tôn có dự định gì không anh?" Giang Phong hỏi.
"Không biết, em cũng không hỏi." Ngô Mẫn Kỳ lại ngáp một cái, mắt híp lại rõ ràng là đã buồn ngủ lắm rồi, "Thôi, em chịu hết nổi rồi, em đi ngủ trước đây, Phong Phong lát nữa anh nhớ nấu mì nhé."
Nói rồi cô vừa dụi mắt, vừa lảo đảo bước về phòng với dáng vẻ lơ mơ buồn ngủ.
Mất đi cơ hội trò chuyện với bạn gái, Giang Phong co ro trên ghế sofa, xem TV một lúc thấy thật vô vị. Một chương trình ẩm thực quy tụ toàn đầu bếp từ các nhà hàng sao Michelin mà các thí sinh lại chẳng hề chửi bậy, thế thì còn gì thú vị nữa?
Cũng khó trách khán giả Mỹ chê bai phiên bản này như tát nước, những khán giả đã quen với đầu bếp Arnold làm sao có thể chịu đựng nổi một đám đầu bếp vừa nấu ăn dở tệ, lại còn chửi người cũng chẳng ra đâu vào đâu cơ chứ?
Giang Phong nằm ườn trên sofa, lôi điện thoại ra lướt một lúc lâu mà cũng thấy chán. Vương Hạo đã ba ngày không đăng gì lên vòng bạn bè, xem ra cuộc sống đã mài mòn đi những góc cạnh ngốc nghếch của cậu ta, thỉnh thoảng đăng bài cũng toàn là những thứ công ty yêu cầu, chẳng có chút hồn cốt nào. Sự nghiệp của cậu ta giờ đây thuận buồm xuôi gió, cuối tuần cũng không cần đến Thái Phong Lâu làm phục vụ để tìm cảm hứng nữa, không chỉ trả hết nợ cho bố mà tóc cũng ngày một thưa, bụng bia ngày một lớn, càng lúc càng ra dáng một người thành đạt.
Giang Phong nhắn tin cho Vương Hạo nhưng cậu ta cũng không trả lời ngay, điều này khiến Giang Phong không khỏi cảm thán, xem ra mình đã thật sự mất đi đứa con ngỗ nghịch này rồi.
Giang Phong nằm trên ghế sofa.
Giang Phong lật người.
Giang Phong lại lật người lần nữa.
Chán quá đi mất.
TV không hay, điện thoại không vui, không có ai để tán gẫu, nguyên liệu trong bếp không đủ nên cũng chẳng nấu nướng được gì, video dạy nấu ăn trên các trang web thì đã xem đi xem lại không biết bao nhiêu lần, mà thời gian hồi chiêu của chức năng hồi tưởng ký ức cũng chưa tới.
Chán chết đi được!
Cuối cùng, Giang Phong mở giao diện thuộc tính, lướt đến cột đạo cụ và bắt đầu săm soi hai đoạn ký ức duy nhất còn lại mà anh chưa xem.
[Một đoạn ký ức của Âu Dương Dương]
[Một đoạn ký ức của Hàn Quý Sơn]
Đối với hai đoạn ký ức này, Giang Phong đã sớm có quyết định trong lòng, anh đưa tay nhấn vào [Một đoạn ký ức của Hàn Quý Sơn], rồi chọn "Có".
Một màn sương mù bao phủ.
Ký ức của Hàn Quý Sơn, không hiểu vì sao luôn mang một cảm giác đậm chất hoài niệm. Lần trước khi bước vào ký ức của Hàn Quý Sơn, Giang Phong đã thấy nhà ga ở tỉnh Thục năm 1987, thấy Giang Vệ Minh của năm 1987 và Vương Tĩnh của năm 1987.
Lần này, anh thấy Hàn Quý Sơn của năm 1990 và Vương Tĩnh của năm 1990.
Sương mù tan đi, Giang Phong thấy Hàn Quý Sơn đang xách một cái túi da rắn to sụ, tay cầm một tờ báo nhàu nát không biết đã bị lật đi lật lại bao lâu. Bên cạnh ông là Vương Tĩnh, cũng đang xách một cái túi da rắn nhỏ hơn, lưng đeo một chiếc ba lô khổng lồ. Chẳng hiểu sao cô bị phơi nắng đến đen nhẻm, da dẻ cũng thô ráp đi nhiều, hoàn toàn không còn vẻ trắng trẻo xinh đẹp của cô nhân viên phục vụ nhà hàng quốc doanh ngày trước nữa.
"Lão Hàn, không phải chúng ta về nhà anh sao? Sao lại xuống xe ở đây?" Đang là mùa hè, nắng gắt như thiêu như đốt, Vương Tĩnh lại mang vác nhiều đồ như vậy nên sớm đã mồ hôi nhễ nhại, chiếc áo sơ mi trắng trông còn khá mới cũng đã ướt đẫm hơn nửa.
"Về nhà anh còn phải ngồi xe thêm nửa ngày nữa, mà xuống tàu rồi còn phải chuyển tuyến, ở đây cũng có xe chạy đúng giờ về đó, chỉ là mất thời gian hơn một chút. Chúng ta ăn một bữa ở đây, tìm một khách sạn nghỉ ngơi một ngày đã. Ngồi tàu hai ngày rồi, cứ thế này nữa thì người rã rời ra mất." Hàn Quý Sơn nói, tay cầm tờ báo nhìn tới nhìn lui, chẳng biết đang xem cái gì.
Vương Tĩnh lau mồ hôi trên trán, nhất thời có chút cạn lời, không biết nên cười hay nên giận: "Ngồi tàu hai ngày thì sao chứ? Hai năm trước lúc chúng ta đi buôn, xe lừa hai ngày còn ngồi rồi. Mang nhiều đồ như vậy mà còn hành xác thế này, anh không thấy mệt à."
"Anh xem cái gì đấy? Em bây giờ cũng không đói, sáng nay gặm bánh bao cứng quá cảm giác vẫn chưa tiêu hóa hết. Nóng quá, chúng ta tìm chỗ nào nghỉ chân uống miếng nước đã." Vương Tĩnh không ngừng dùng tay quạt gió, chỉ tiếc là làn gió yếu ớt này chẳng có tác dụng gì, những giọt mồ hôi to như hạt đậu vẫn không ngừng lăn dài trên má.
"Nóng quá, nóng thật đấy, em cứ tưởng quê em đã đủ nóng rồi, không ngờ chỗ các anh còn nóng hơn."
Hàn Quý Sơn thực ra cũng chẳng khá hơn là bao, quần áo sớm đã ướt đẫm mồ hôi, chỉ là mồ hôi trên mặt ông không nhiều như Vương Tĩnh nên trông không khoa trương bằng mà thôi.
Nhận ra việc cấp bách bây giờ là tìm một chỗ uống trà, nghỉ chân, Hàn Quý Sơn cuối cùng cũng từ bỏ việc nghiên cứu tờ báo vô danh xuất bản ngày 29 tháng 5 năm 1990, dẫn Vương Tĩnh vào một quán trà nhỏ uống một chén trà lạnh cho tỉnh táo.
Hai ly trà lạnh vào bụng, Vương Tĩnh mới tạm thời tỉnh táo lại một chút.
Quán trà nhỏ vô cùng đơn sơ, không có điều hòa, thậm chí không có cả quạt điện. Vẫn là ông chủ thấy Vương Tĩnh và Hàn Quý Sơn tay xách nách mang, mình mẩy lấm lem lại nóng đến phát điên nên mới đưa cho mỗi người một cái quạt hương bồ lớn để tự quạt.
Vương Tĩnh ngồi trên ghế quạt lấy quạt để, Hàn Quý Sơn ở bên cạnh cũng quạt cho cô, cảnh tượng này trông vừa có chút chua xót lại vừa có chút ấm áp đến lạ.
"Bây giờ chúng ta đi đâu đây, tìm khách sạn gần đây ở tạm trước nhé?" Nơi này là địa bàn quen thuộc của Hàn Quý Sơn, Vương Tĩnh chưa từng đến nên cũng không rành, mọi thứ đều phải nghe theo ông.
"Không ở đây đâu, tối nay chúng ta đến huyện lỵ ở, thành phố không có tuyến xe về nhà anh, chỉ huyện lỵ mới có." Hàn Quý Sơn nói, rồi lại bắt đầu nghiên cứu tờ báo của mình.
Điều này khiến Giang Phong không khỏi tò mò về tờ báo trong tay Hàn Quý Sơn, anh cũng ghé lại gần xem thử.
Bố cục của tờ báo rất dày đặc, từng khối từng khối, mỗi một mẩu tin chỉ chiếm một khoảng nhỏ như miếng đậu phụ. Những con chữ in màu đen nhỏ xíu chen chúc vào nhau khiến người ta nhìn mà đau cả đầu, đến Giang Phong xem còn thấy nhức mắt, huống chi là Hàn Quý Sơn lúc bấy giờ chữ nghĩa cũng không nhiều, quả thực là một loại tra tấn, còn hơn cả cái nắng gắt trên đầu.
Rất nhanh, Giang Phong đã tìm thấy mẩu tin mà Hàn Quý Sơn cứ xem đi xem lại, một mẩu tin rất nhỏ, nằm trong góc, nói là miếng đậu phụ còn là quá lời. Hành văn cũng không hay, đọc lên cứ như học sinh tiểu học viết nhật ký, nội dung cũng vô cùng đơn giản.
Đại khái là một huyện lỵ nào đó dưới làn gió xuân của công cuộc cải cách đã trở nên phồn vinh, rất nhiều thương nhân ngoại tỉnh sẽ đi qua huyện lỵ này, các tài xế xe tải cũng sẽ chọn dừng chân ở đây, vì vậy huyện lỵ đã mở rất nhiều quán ăn, trong đó có một quán ăn trên một con đường nào đó kinh doanh cực kỳ phát đạt, thường xuyên phải xếp hàng dài.
Chỉ có bấy nhiêu nội dung, khô khan, nếu là bây giờ thì đám giật tít của UC chắc cũng chẳng thèm đặt tiêu đề cho một mẩu tin như vậy, thảo nào nó chỉ chiếm một góc nhỏ trên trang báo.
Chỉ một mẩu tin nhỏ như vậy mà Hàn Quý Sơn đã nhìn chằm chằm vào nó mười mấy phút, xem tư thế của ông thì còn định nghiên cứu thêm mười mấy phút nữa.
Có gì đáng xem đâu chứ, mười mấy phút đủ để chép lại cả mẩu tin này rồi.
"Anh đang xem cái gì vậy? Từ lúc trên tàu em đã thấy anh cứ nhìn tờ báo này suốt hai ngày rồi, vẫn chưa xem xong à, có gì đáng xem chứ?" Vương Tĩnh cũng rất bối rối.
Hàn Quý Sơn đưa tờ báo ra, chỉ vào một chữ ở hàng thứ ba từ dưới lên trong mẩu tin đó: "Tĩnh à, chữ này đọc là gì thế?"
Vương Tĩnh nhìn một lúc, suy nghĩ một chút: "Chắc là cầu (qiú)."
Vương Tĩnh lướt nhanh qua mẩu tin, vẻ mặt cũng hoang mang y như Giang Phong: "Anh xem cái này làm gì, có gì đáng xem đâu. Em còn tưởng hai ngày nay anh nghiên cứu quảng cáo cho thuê cửa hàng chứ, không phải anh nói chúng ta sẽ mua một cửa hàng để ổn định làm ăn à? Cứ đi khắp nơi thế này cũng chẳng kiếm được bao nhiêu tiền, đường sá bây giờ đều sửa sang rồi, người trong làng cũng ra ngoài được, chẳng còn tha thiết gì mấy món hàng chúng ta đặc biệt mang vào nữa."
"Anh không định mua ở Thâm Thành, đắt quá, nếu mua ở đây thì bao nhiêu tiền chúng ta tích cóp mấy năm nay đều đổ vào hết, lỡ mà thua lỗ thì mất cả chì lẫn chài." Hàn Quý Sơn gấp tờ báo lại.
Vương Tĩnh ra hiệu cho ông chủ mang thêm một bát trà lạnh nữa: "Không mua ở đây à? Nhưng nghe nói làm ăn ở đây không phải rất tốt sao? Mọi người bây giờ đều tập trung làm ăn ở khu này, không mua ở đây thì chúng ta mua ở đâu? Chẳng lẽ về quê em mua? Ở tỉnh thành thực ra làm ăn khó lắm, anh còn nhớ cái nhà hàng quốc doanh em làm mấy năm trước không? Sư phụ Giang nghỉ hưu về quê rồi, bây giờ quán làm ăn càng ngày càng ế ẩm. Tết năm ngoái về nhà mẹ em còn cằn nhằn với em, may mà em nghỉ việc đi buôn với anh, hai cô phục vụ còn lại trong quán nửa năm rồi chưa nhận được lương đấy."
Vương Tĩnh hỏi một lúc quá nhiều vấn đề, Hàn Quý Sơn cũng không biết trả lời từ đâu, đành phải chọn cái mình nhớ để đáp: "Anh vốn định mấy hôm nữa sẽ bàn với em, anh thấy đến thành phố A hoặc đến thẳng Bắc Bình mua cửa hàng đều là lựa chọn tốt. Bắc Bình là thủ đô, cơ hội thực ra không ít hơn Thâm Thành, thành phố A hai năm nay phát triển cũng rất tốt, mà anh còn nghe ngóng được là một thời gian nữa sẽ có một lô cửa hàng vị trí cực đẹp được bán ra."
"Em thấy thành phố A rất tốt." Vương Tĩnh giơ ngón tay cái cho thành phố A, rồi uống cạn ly trà mà ông chủ vừa mang ra, chỉ nhìn động tác uống trà thôi cũng có chút phong thái của nữ trung hào kiệt, "Em cảm thấy đỡ hơn nhiều rồi, từ đây đến cái huyện lỵ anh nói có xa không? Hay là chúng ta đi trước đi, để khỏi lỡ việc."
"Trong cái túi này của em toàn là thịt khô mẹ em ướp đấy, để lâu quá lát nữa về đến nhà anh lại hỏng hết."
Hàn Quý Sơn đứng dậy trả tiền, định giúp Vương Tĩnh xách cái túi da rắn của cô nhưng bị cô từ chối.
"Anh mang nhiều thịt khô đến thế làm gì?"
"Nghe anh nói kìa, làm như thịt khô không đáng tiền vậy, mấy năm trước thịt khô còn là của hiếm, chỉ có Tết mới được ăn ngon đấy biết không? Mấy năm nay anh toàn làm ăn ở quê em, họ hàng nhà em anh đều quen mặt cả rồi, mà em còn chưa gặp họ hàng nhà anh bao giờ, chỉ nghe anh kể về anh trai với em gái anh, cũng không biết họ thích cái gì." Vương Tĩnh kiên quyết xách túi da rắn đi ra ngoài, lại bắt đầu đổ mồ hôi như tắm.
"Nhà anh ở Thâm Thành, đồ chơi gì mà chẳng thấy qua, đồ quá xịn thì em lại mua không nổi, nên chỉ có thể mang một ít đặc sản quê thôi." Nói xong Vương Tĩnh còn tự hào vỗ vỗ vào ba lô, "Biết trong này có gì không? Toàn là dưa muối đấy! Còn có một hộp là của sư phụ Giang làm, em lấy từ chỗ đệ tử của ông ấy đấy!"
Nghe nói dưa muối là do Giang Vệ Minh làm, mắt Hàn Quý Sơn sáng rực lên. Không đợi ông nói, Vương Tĩnh đã chặn họng bằng câu tiếp theo: "Đừng có mơ, cái này là mang cho anh trai với các em gái của anh đấy."
Hàn Quý Sơn: ...
Bến xe cách quán trà hơi xa, Hàn Quý Sơn gọi ba chiếc xe xích lô, hai chiếc chở người, một chiếc chở đồ, đạp gần 30 phút mới đến nơi.
Bến xe này chẳng khác gì bến xe ở thành phố Z mà Giang Phong thấy hồi nhỏ, lên xe mua vé, không có giờ khởi hành cố định, đủ người là chạy. Trong bến xe còn có những người bán hàng rong xách theo giỏ bán ngô, bán trứng luộc trà. Vương Tĩnh không biết là thèm ăn hay sao mà mua hai quả trứng luộc trà, lên xe rồi cô một quả, Hàn Quý Sơn một quả, hai người vui vẻ bóc trứng, khiến cho đứa bé ngồi ghế trước cứ quay đầu lại nhìn chằm chằm quả trứng trên tay cô với vẻ thèm thuồng.
Vương Tĩnh vô cùng tàn nhẫn ăn hết quả trứng luộc trà ngay trước mặt đứa bé.
"Mẹ ơi, con cũng muốn ăn trứng." Đứa bé lí nhí nói với mẹ bên cạnh, bày tỏ khao khát trong lòng.
"Xe chạy rồi không mua được trứng đâu con." Người mẹ mỉm cười vui vẻ.
Điều kiện trên xe không được tốt cho lắm, những chiếc xe khách nhỏ cũ kỹ về cơ bản đều như vậy, bên ngoài trông tồi tàn thì bên trong thực ra cũng tồi tàn không kém. Gặp đoạn đường xấu, người ngồi sau cứ như ngồi trên giường nhún, sơ sẩy một chút là cắn vào lưỡi hoặc va vào tay.
Trên xe cũng có vài người mang theo một đống đồ đạc như Vương Tĩnh và Hàn Quý Sơn, ai cũng đen nhẻm, đều là do phơi nắng mà ra, vừa nhìn đã biết là những người làm ăn dạn dày sương gió. Trong đó có một bà thím mập mạp đen nhẻm chắc là kinh doanh quán ăn, Giang Phong đoán bà bán đồ kho, vì bà mang theo cả một bao tải chai lọ gia vị và các loại hương liệu, khiến cả xe nồng nặc mùi hương liệu làm người ta ngửi thôi đã muốn ăn trứng luộc trà.
Xe xóc nảy gần ba tiếng đồng hồ mới đến huyện lỵ. Sau khi xuống xe, Hàn Quý Sơn chặn bà thím mập mạp lại, lấy tờ báo ra chỉ vào mẩu tin trên đó rồi hỏi: "Chị ơi, cho em hỏi chị có biết cái quán ăn trên đường Cầu Vồng trong báo viết tên là gì không ạ?"
Điểm oái oăm nhất của mẩu tin này là nó hoàn toàn không ghi tên quán ăn.
Một tiếng "chị ơi" của Hàn Quý Sơn khiến bà thím vui như mở cờ trong bụng, mặt mày hớn hở, nheo mắt nhìn tờ báo mấy chục giây mới nhận ra mình không biết chữ, bèn lớn tiếng nói: "Tôi có biết chữ đâu mà đọc được trên này viết gì. Đường Cầu Vồng gần quốc lộ toàn là quán ăn thôi, nếu cậu muốn tìm quán nào ngon nhất thì chắc là cái quán bên cạnh tiệm mì đã gỡ biển hiệu ấy, nhà họ hình như sắp chuyển đi, hai hôm trước đã gỡ cả biển hiệu rồi."
"Cảm ơn chị nhiều ạ."
"Không có gì, nếu nhà họ đóng cửa thì cậu có thể đến quán mì bên cạnh ăn, vừa rẻ vừa ngon. Quán kia đắt lắm, toàn là mấy ông chủ làm ăn đến thôi, không đáng tiền đâu." Bà thím dặn dò.
Trong lúc Hàn Quý Sơn hỏi đường, Vương Tĩnh đã tiện tay mua một bắp ngô, đang cầm gặm rôm rốp. Thấy Hàn Quý Sơn hỏi xong quay lại, cô liền đưa bắp ngô cho ông.
"Không ngọt, chẳng có vị gì cả." Đây là lời nhận xét của Vương Tĩnh.
Hàn Quý Sơn cũng không chê, nhận lấy bắp ngô rồi gặm tiếp: "Ừ, đúng là không có vị gì thật."
"Bây giờ chúng ta đi đâu?"
"Gần đây anh nhớ có không ít nhà trọ, chúng ta tìm một nhà sạch sẽ cất đồ đã, rồi tắm rửa thay quần áo, nghỉ ngơi một lát rồi đi ăn tối." Hàn Quý Sơn nói.
Cuộc đối thoại giữa Hàn Quý Sơn và bà thím ban nãy Vương Tĩnh đều nghe rõ cả, cô vừa đi theo Hàn Quý Sơn tìm khách sạn vừa cằn nhằn: "Sao em cứ có cảm giác anh nhất quyết phải đến cái huyện này đi xe là để đến quán đó ăn cơm ấy nhỉ, đồ ăn ở đó ngon đến thế sao? Có ngon bằng sư phụ Giang làm không?"
"Không biết." Hàn Quý Sơn lắc đầu, "Quán đó nổi tiếng thì đúng là thật, ngoài việc được lên báo ra anh cũng nghe không ít người nhắc đến. Lần trước chúng ta đi lấy hàng gặp ông chủ Dương anh còn nhớ không, ông chủ Dương cũng kể với anh về quán này."
"Đúng rồi, tối nay em muốn ăn gì không?"
Vương Tĩnh suy nghĩ một chút: "Em cũng không biết đồ ăn ở đây khẩu vị thế nào, nghe nói rất thanh đạm. Nếu có hải sản thì ăn hải sản đi, đã đến gần biển rồi mà không ăn hải sản thì tiếc lắm."
"Ở đây thực ra không sát biển, nhưng cách biển rất gần."
Hai người cứ thế vừa đi vừa trò chuyện, tìm được một nhà trọ trông có vẻ tạm bợ nhưng lại khá sạch sẽ và thuê hai phòng. Giá cả cũng khá đắt, gần gấp đôi so với các nhà trọ bên cạnh. Chính lúc Hàn Quý Sơn thuê phòng, Giang Phong mới biết thì ra lúc này Hàn Quý Sơn vẫn chưa kết hôn với Vương Tĩnh. Suốt dọc đường, hai người họ nói chuyện như vợ chồng già, Vương Tĩnh mở miệng là "lão Hàn", khiến Giang Phong cứ ngỡ họ đã kết hôn nhiều năm, không ngờ vẫn còn trong giai đoạn tìm hiểu.
Phòng rất nhỏ, chỉ có một cái giường, không có tủ nhưng có nhà vệ sinh và phòng tắm để tắm rửa. Hàn Quý Sơn cất đồ xong thì xuống quầy lễ tân mua hai phích nước nóng, mang một phích đến phòng Vương Tĩnh rồi mới quay về phòng mình, dùng nước nóng lau người qua loa rồi thay quần áo một cách tùy tiện.
Thay quần áo xong, cảm thấy mát mẻ hơn nhiều, Hàn Quý Sơn nghỉ ngơi một lát rồi bắt đầu sắp xếp đồ đạc, mở cái túi da rắn to sụ mà ông vẫn luôn xách theo.
Giang Phong thực ra vẫn luôn tò mò không biết bên trong cái túi da rắn cỡ lớn của Hàn Quý Sơn chứa gì. Ban đầu anh tưởng Hàn Quý Sơn và Vương Tĩnh đến đây để buôn hàng, nhưng sau khi nghe họ nói chuyện mới nhận ra Hàn Quý Sơn về thăm người thân.
Trong túi da rắn của Vương Tĩnh là đặc sản quê cho họ hàng của Hàn Quý Sơn, còn trong túi của Hàn Quý Sơn lại toàn là quần áo.
Quần áo mới, đủ loại kiểu dáng, màu sắc cũng vô cùng phong phú. Có những màu phổ biến như trắng, đen, xám, cũng có những màu hiếm thấy hơn như tím, xanh. Áo, quần, váy đều có, thậm chí còn có cả mũ và thắt lưng. Điểm chung duy nhất là chúng đều không đắt tiền, không cần sờ cũng biết chất liệu vải không tốt.
Ngoài quần áo ra còn có một ít giày vải, trông có vẻ là hàng thủ công, không có giày da.
Bên trong giày vải giấu tiền.
Mỗi chiếc giày vải đều giấu tiền, được khâu lại cẩn thận, nếu không tháo chỉ ra thì tuyệt đối không thể ngờ bên dưới còn giấu một xấp tiền.
Rất nhiều tiền, một xấp dày cộp. Hàn Quý Sơn chỉ lấy tiền từ một chiếc giày vải ra, Giang Phong ước chừng xấp đó ít nhất cũng phải 1000, nếu số tiền trong mỗi chiếc giày vải là như nhau thì trong cái túi da rắn này ít nhất cũng phải có một hai vạn tiền mặt. Vào những năm 90, dù "hộ vạn nguyên" không còn hiếm như những năm 70, 80, nhưng một hai vạn tiền mặt tuyệt đối là một khoản tiền lớn. Cũng may là Hàn Quý Sơn dám để tiền trong túi da rắn, không sợ bị trộm cắp.
Cũng có thể đây chính là chiến lược của Hàn Quý Sơn, một túi da rắn toàn quần áo và giày vải không đáng tiền, vừa nặng vừa khó mang, bọn trộm chắc cũng chẳng thèm lấy.
Hàn Quý Sơn đếm vài tờ tiền, khoảng hai ba trăm, rồi nhét số tiền còn lại vào, dùng kim chỉ không biết lấy từ đâu ra khâu lại. Động tác thành thạo, rõ ràng đã làm không ít lần.
Tiền mệnh giá lớn nhét vào túi quần, mấy tờ tiền lẻ và tiền xu thì bỏ vào túi áo trên, còn cái túi da rắn thì cứ thế để chình ình trên sàn nhà.
Sắp xếp xong xuôi, Hàn Quý Sơn ra gõ cửa phòng Vương Tĩnh bên cạnh.
Vương Tĩnh không chỉ tắm mà còn gội đầu, thay một bộ quần áo sạch sẽ sáng sủa hơn, mái tóc ướt xõa trên vai.
"Đi, đi ăn cơm thôi."
"Đợi chút, em lau tóc thêm tí nữa, không thì ướt quá lát ra ngoài không tiện." Vương Tĩnh lấy khăn khô lau tóc thêm một lúc rồi mới đi ra ngoài, trước khi đi còn không quên liếc nhìn cửa phòng Hàn Quý Sơn, xem cửa đã khóa kỹ chưa.
"Chúng ta cứ thế này đi ra ngoài có sao không? Bây giờ trộm cắp lộng hành lắm, dám cạy cửa vào trộm đồ luôn đấy. Anh quên lần trước em đi lấy hàng ở khách sạn à, đồ đạc bị trộm sạch, em còn nghi là người bên trong làm nữa." Vương Tĩnh rõ ràng biết trong túi da rắn của Hàn Quý Sơn có gì.
"Yên tâm, chủ khách sạn này có quan hệ, mấy tên trộm vặt không dám đụng vào đâu."
Những lúc thế này, lợi thế của người bản địa thông thạo đường đi lối về liền hiện rõ.
Hàn Quý Sơn và Vương Tĩnh sóng vai đi xuống lầu, Vương Tĩnh vừa đi vừa lẩm bẩm về những món cô muốn ăn tối nay, không ngoài tôm cá các loại, dù cô còn chẳng gọi được tên cụ thể của loại cá nào.
Giang Phong đi theo sau họ, vừa hay nghe thấy cô nhân viên lễ tân đang ngồi cắn hạt dưa sau quầy nhỏ giọng lầm bầm.
"Còn bảo không phải vợ chồng."
Buổi tối ở huyện lỵ nhỏ vô cùng náo nhiệt.
Đúng như Hàn Quý Sơn nói, huyện lỵ này nhờ vị trí địa lý thuận lợi, thuộc tuyến giao thông huyết mạch nên có rất nhiều người ngoại tỉnh và tài xế xe tải qua lại, trời vừa tối là đã vô cùng nhộn nhịp. Đặc biệt là khu vực đường Cầu Vồng, toàn là quán ăn và khách sạn, còn có không ít xe đẩy bán gỏi, đồ nguội và đồ ăn vặt, tựa như một con phố chợ đêm.
Các tài xế để tiết kiệm tiền thường ngủ trên xe, những khách sạn này là dành cho các thương nhân.
Khách sạn là nhà trọ nhỏ, các quán ăn cũng là quán ăn nhỏ, một gia đình kinh doanh một quán, bà chủ nhiệt tình đứng ở cửa mời khách, hết lần này đến lần khác hỏi han người qua đường đã ăn cơm chưa. Cả con phố tràn ngập mùi thức ăn, cho dù là người không định ăn ngoài, vô tình đi qua con đường này cũng sẽ không kìm được mà bước vào một quán nào đó gọi một hai món nhắm để nếm thử.
Con phố dài này thực sự quá có không khí để ăn uống.
Giữa vô số quán ăn như vậy, việc tìm ra quán mà Hàn Quý Sơn muốn thực ra rất khó.
Có quá nhiều quán không có biển hiệu.
Có thể là vì không lo ế khách, cũng có thể là vì tùy hứng, rất nhiều quán không có biển hiệu, chỉ là một cửa hàng nhỏ, bên trong hai cái bàn, bên ngoài hai cái bàn, hai vợ chồng bận rộn tới lui, thỉnh thoảng còn thấy mấy đứa trẻ đang làm bài tập trên bàn ngoài trời.
Không có biển hiệu, bên cạnh một quán mì, lựa chọn này thực sự quá rộng, Hàn Quý Sơn và Vương Tĩnh đi suốt một đoạn đường, thấy mấy quán phù hợp yêu cầu nhưng chẳng có quán nào giống.
Chủ yếu là cách bài trí không giống.
Thấy sắp đi hết con đường mà vẫn chưa tìm được quán ăn mình muốn, Vương Tĩnh có chút muốn tìm đại một quán nào đó để ăn.
Cô không ăn trưa, trên đường chỉ ăn nửa bắp ngô và một quả trứng luộc trà, bây giờ thực sự đói lả. Ngửi mùi thức ăn suốt cả đoạn đường, cô bây giờ chỉ muốn tìm một quán nhỏ ngồi xuống ăn tạm cái gì đó, cho dù là một bát mì gói cũng được.
"Lão Hàn, chúng ta ăn tạm gì đó là được rồi, thực ra cũng không cần ăn tôm cá đâu, ăn một tô mì cũng được." Vương Tĩnh chỉ vào quán mì trước mặt, "Hay là chúng ta ăn ở đây đi."
Bên cạnh quán mì là một quán ăn không có biển hiệu, quán rất lớn, lớn hơn 80% các quán trên con đường này, bên ngoài cũng không có bàn, cửa hé mở và không bật đèn.
Lúc này trời đã rất tối, quán này không bật đèn, bên trong cũng không có khách, trông không giống như đang kinh doanh.
"Tĩnh à, em thấy quán này có giống không?" Hàn Quý Sơn chỉ vào quán ăn không tên không bật đèn kia.
Vương Tĩnh quan sát cách bài trí bên ngoài và một phần bàn ghế bên trong mà cô có thể thấy, rồi gật đầu: "Trông rất giống, trang trí cũng khá cầu kỳ, giá cả chắc không rẻ, nhưng quán này hình như không mở cửa, bên trong không có ai cả."
"Chắc là có người, cửa còn chưa đóng mà." Hàn Quý Sơn không từ bỏ, "Em ở ngoài đợi một chút, anh vào xem."
Nói rồi Hàn Quý Sơn đi vào trong quán, Vương Tĩnh đợi ông ở bên ngoài, Giang Phong cũng đi theo vào.
Trong quán thực ra có bật đèn, đèn trong bếp đang sáng, chỉ là bếp ở trong cùng nên ánh sáng không lọt ra ngoài.
Không có khách thì đúng là thật, trong quán rất trống trải, quán lớn như vậy mà chỉ bày bốn bộ bàn ghế, rõ ràng là một phần bàn ghế đã bị dọn đi. Tường nhà trống trơn, không có bất kỳ vật trang trí nào, từ sự khác biệt về màu sắc, Giang Phong có thể nhận ra trên tường trước đây chắc chắn đã treo tranh, trên bệ cửa sổ trước đây chắc cũng có chậu hoa.
Quán này chắc là sắp được sang nhượng, ông chủ cũng đã bắt đầu dọn dẹp đồ đạc.
"Có ai không?" Hàn Quý Sơn cao giọng gọi.
"Ai đấy?"
Đáp lại là một giọng nữ, nhưng người đi ra từ bếp lại là một người đàn ông, và còn là người quen của Giang Phong.
Trương Chử.
Đây là quán ăn mà Tào Quế Hương từng làm việc!
Nếu như trong lần thử thách cuối cùng, Giang Phong nghe được cuộc đối thoại giữa Hàn Quý Sơn và Hứa Thành, anh đã có thể đoán được đoạn ký ức này của Hàn Quý Sơn chắc chắn có liên quan đến Tào Quế Hương. Nhưng anh đã không nghe thấy, nên hôm qua khi thấy Trương Chử từ trong bếp đi ra, lòng anh vui như mở cờ, không chút do dự liền xuyên tường xông vào bếp.
Tào Quế Hương đang nấu ăn trong bếp.
Từ mùi nước dùng đậm đà trong bếp, Giang Phong có thể đoán được món Tào Quế Hương đang làm chắc chắn là một món ngon tuyệt hảo.
Trong bếp ngoài Tào Quế Hương ra còn có hai đứa trẻ và một người đàn ông trung niên mập mạp, không có gì bất ngờ thì hai đứa trẻ đó chính là Trương Xích Viễn và Trương Tư Vũ. Lúc này Trương Xích Viễn đã là một thiếu niên choai choai, trông tuổi cũng sắp lên cấp hai, còn Trương Tư Vũ thì vẫn là một cô bé mũm mĩm, mặt tròn xoe rõ ràng được nuôi rất tốt.
Cấp hai là giai đoạn giáo dục quan trọng của trẻ, cũng khó trách Tào Quế Hương lại vội vàng chuyển đến thành phố để đổi trường cho Trương Xích Viễn.
Người đàn ông trung niên mập mạp còn lại, rõ ràng chính là ông chủ của Tào Quế Hương.
"Quế Hương à, tay nghề của cô tốt như vậy, sau khi lên thành phố thật sự không nghĩ đến việc tiếp tục làm nghề này sao? Nếu cô không muốn đi làm thuê cho người khác thì có thể tự mình mở quán, không đủ tiền tôi cho cô mượn, bây giờ không phải đang thịnh hành góp vốn sao? Tôi làm cổ đông là được, ăn cơm vẫn trả tiền đầy đủ." Ông chủ tha thiết khuyên nhủ.
Giang Phong: ???
Còn có cả chiêu này nữa sao.
"Ông chủ Thạch, tôi thật sự không định làm nữa. Ông xem hai đứa con tôi lớn thế này rồi, Tư Vũ sắp lên tiểu học, tôi muốn dành nhiều thời gian hơn cho các con."
"Cô suy nghĩ lại đi." Ông chủ Thạch rõ ràng không phải lần đầu tiên khuyên, cũng không phải lần đầu tiên nghe câu trả lời này.
Tào Quế Hương cười cười không nói gì, đi đến bên cạnh nồi, nhấc vung lên xem thử, trong nồi là món vi cá hầm vàng đang được hầm liu riu. Xem ra collagen trong vi cá đã hoàn toàn tan vào nước dùng, từng sợi vi cá rõ ràng, căng mọng vàng óng, rõ ràng là loại vi cá chất lượng hảo hạng.
Tào Quế Hương chỉ nhìn một cái rồi đậy nắp nồi lại, đi đến thớt bắt đầu xử lý con vịt, vừa làm vừa hỏi: "Ông chủ Thạch, con vịt này ông muốn ăn món gì?"
"Cô xem làm gì thì làm, muốn làm gì cũng được." Ông chủ Thạch trả lời một cách thuần thục.
"Tiểu Viễn, con muốn ăn gì?" Tào Quế Hương quay sang hỏi con trai.
"Vịt om bia!" Trương Xích Viễn lớn tiếng nói.
"Mẹ ơi, con muốn ăn vịt quay!" Trương Tư Vũ nói với giọng còn to hơn.
"Vịt quay ngon, vịt quay ngon." Ông chủ Thạch gật đầu lia lịa.
"Con vịt này không đủ béo, không hợp làm vịt quay, để mẹ nghĩ xem..." Ngay lúc Tào Quế Hương đang suy nghĩ nên làm món gì với con vịt này thì Trương Chử từ bên ngoài đi vào.
"Ông chủ Thạch, bên ngoài có khách muốn ăn cơm, người ngoại tỉnh, xem báo tìm đến."
"Anh không nói với người ta là quán chúng ta sắp đóng cửa, bây giờ không kinh doanh à?" Ông chủ Thạch khó hiểu.
Trương Chử bất đắc dĩ giơ mấy tờ tiền 100 màu xanh trong tay lên, không mới nhưng dưới ánh đèn vẫn lấp lánh, khoảng ba tờ, đặc biệt chói mắt.
"Tôi nói rồi, nhưng vị khách ngoài cửa nói anh ta không kén chọn, làm món gì cũng được, còn đưa tiền thẳng luôn."
Ông chủ Thạch cũng ngớ người, ông mở quán ăn cũng không lâu, khách có tiền cũng gặp nhiều, nhưng kiểu này thì là lần đầu tiên thấy.
"Tại sao vậy?" Ông chủ Thạch cảm thấy có nhiều tiền cũng không thể tiêu như vậy được, 300 đồng đủ để gọi hết tất cả các món trong thực đơn của quán họ rồi.
Phải biết rằng, thực đơn của quán họ có cả vi cá, tổ yến, hải sâm, bào ngư.
"Vị khách đó chỉ có một yêu cầu, hình như hôm nay anh ta muốn cầu hôn, muốn Quế Hương giấu chiếc nhẫn vào trong thức ăn để vị hôn thê của anh ta ăn phải."
Ông chủ Thạch lại kinh ngạc, không ngờ còn có kiểu chơi này, đành phải ném ánh mắt cầu cứu về phía Tào Quế Hương, như thể Tào Quế Hương mới là chủ thực sự của quán ăn này.
Tào Quế Hương bất đắc dĩ nói: "Trương Chử, anh cứ để vị khách đó vào trước đi, tôi nói chuyện với anh ta một chút, hôm nay trong quán thực ra cũng không còn nguyên liệu gì khác, chỉ có mấy món đã làm sẵn này thôi. Hay là chúng ta lấy vi cá..."
"Không được!" Tất cả mọi người có mặt đồng thanh phản đối.
Tào Quế Hương: ...
Trương Chử mời Hàn Quý Sơn vào trước, Hàn Quý Sơn làm ăn mấy năm cũng rất dẻo miệng, vừa vào đã nói một tràng về ý tưởng và yêu cầu của mình, khiến ông chủ Thạch nghe mà choáng váng, bắt đầu tự vấn tại sao cùng là người làm ăn mà mình lại thất bại như vậy.
Nhìn người ta làm ăn kìa, khéo nói biết bao.
Còn mình thì chỉ biết ăn.
Cuối cùng, Tào Quế Hương đồng ý yêu cầu của Hàn Quý Sơn, hứa sẽ đặt chiếc nhẫn vào trong thức ăn, nhưng sẽ không giấu vào trong mà đặt ở bên ngoài, vì bà sợ Vương Tĩnh sẽ nuốt luôn chiếc nhẫn vào bụng.
Nhưng chỉ có hai món, một là món vịt vẫn chưa bắt đầu làm, món còn lại là vi cá hầm vàng vẫn còn trong nồi, Tào Quế Hương có thể chia đều hai bát cho Hàn Quý Sơn.
Ông chủ Thạch còn muốn trả lại tiền thừa cho Hàn Quý Sơn nhưng bị ông từ chối. Hàn Quý Sơn để lại chiếc nhẫn rồi ra ngoài gọi Vương Tĩnh vào. Trương Chử cũng ra giúp họ rót nước, bày bát đũa, tiện thể bật đèn và đóng chặt cửa lại – vi cá hầm vàng chỉ có một nồi, không thể để người khác vào nữa.
"Mẹ, mấy vị khách hôm qua đến mẹ đều không nấu cho họ, tại sao hôm nay mẹ lại đồng ý với người này?" Trương Xích Viễn tỏ ra không hiểu.
Tào Quế Hương đang nhìn chiếc nhẫn kim cương mà Hàn Quý Sơn để lại, không lớn nhưng rất xinh xắn. Thời đó không có mấy người biết dùng nhẫn kim cương để cầu hôn, chính xác hơn là không có mấy người sẽ cầu hôn.
Chiêu dùng nhẫn cầu hôn này, chắc cũng là do Hàn Quý Sơn học được từ những người làm ăn từng ra nước ngoài.
"Bởi vì tình yêu là vô giá." Tào Quế Hương cười nói.
Trương Xích Viễn: ?
Trương Tư Vũ: ?
Ông chủ Thạch: Vi cá của tôi QAQ
Tào Quế Hương đặt chiếc nhẫn ở một nơi sạch sẽ, nhìn chằm chằm con vịt đã được xử lý sạch sẽ, suy tư vài phút rồi quyết đoán cho cả con vịt vào nồi hấp, hấp xong thì lọc xương, chặt thành ba đoạn.
Nhìn thấy bước này, Giang Phong đã hiểu ra, Tào Quế Hương muốn làm món Vịt Bó Củi.
Cũng khó trách đoạn ký ức này lại xuất hiện khi Hàn Quý Sơn ăn món Vịt Bó Củi.
Rõ ràng Tào Quế Hương không hay làm món Vịt Bó Củi, thủ pháp của bà có chút gượng gạo, kém xa sự thuần thục của sư phụ Từ mà Giang Phong từng xem. Nhưng không thuần thục là một chuyện, kỹ thuật tốt lại là chuyện khác, chỉ cần kỹ thuật đủ tốt, cho dù không đủ thuần thục cũng có thể làm ra món ăn cực kỳ xuất sắc.
Lúc này, tay nghề của Tào Quế Hương hẳn đang ở đỉnh cao, tuổi trung niên, tinh lực, sự tập trung, sức lực và sự linh hoạt của cổ tay đều ở trạng thái tốt nhất. Trải qua mấy năm làm đầu bếp chuyên nghiệp, kỹ thuật và các phương diện khác cũng đã đạt đến mức tối đa. Mặc dù làm việc ở một quán ăn nhỏ trong huyện lỵ, nhưng ông chủ sáng suốt hào phóng, nguyên liệu phong phú, thậm chí có thể nói là cao cấp, chỉ cần nhìn nồi vi cá hầm vàng là có thể thấy được một hai phần, các món chính, món quý chắc chắn không làm ít.
Tào Quế Hương lúc này tuyệt đối có thể nói là đang đứng trên đỉnh kim tự tháp của ẩm thực Trung Hoa, cho dù là Bành Trường Bình ở bên kia đại dương cũng chưa chắc đã mạnh hơn bà.
Mặc dù nói vậy có chút lỗi với sư phụ Từ, nhưng Giang Phong vẫn phải nói, món Vịt Bó Củi của Tào Quế Hương và của sư phụ Từ thật sự là hai phiên bản hoàn toàn khác nhau.
Món Vịt Bó Củi của sư phụ Từ sẽ khiến người ta chú ý đến tạo hình, tạo hình của món ăn này thực sự quá độc đáo, người lần đầu tiên nhìn thấy chắc chắn sẽ cảm thấy rất kinh ngạc. Nhưng món Vịt Bó Củi của Tào Quế Hương tuyệt đối sẽ khiến người ta chỉ muốn ăn nó ngay lập tức, thậm chí có thể bỏ qua cả tạo hình.
Tạo hình hay không không quan trọng, chủ yếu là muốn nếm thử hương vị.
Sau khi làm xong món Vịt Bó Củi, Tào Quế Hương đặt một lớp giá đỗ lên trên đỉnh của bó củi gồ ghề, rồi đặt chiếc nhẫn đã được lau sạch lên trên. Cứ như vậy, chiếc nhẫn trở thành trung tâm của món ăn, chỉ cần món ăn được bưng lên bàn, người trên bàn ăn điều đầu tiên nhìn thấy chắc chắn là chiếc nhẫn trên món ăn.
Vịt đã làm xong, nồi vi cá hầm vàng bên kia cũng gần được. Món vi cá hầm vàng của Đàm gia không cần làm sệt, nước dùng sánh đặc hoàn toàn dựa vào collagen của chính vi cá, thứ cần thiết chỉ là thời gian, sự kiên nhẫn và khả năng kiểm soát lửa chính xác. Hầm một nồi vi cá hầm vàng cần khoảng 6 đến 8 tiếng, thời gian dài đằng đẵng đã mang lại cho món ăn này một hương vị đậm đà và nước dùng sánh đặc, đó chính là tinh túy của nó.
Nồi vi cá hầm vàng mà Tào Quế Hương đang làm bây giờ vô cùng tinh túy.
Giang Phong đã từng nếm món của Bành Trường Bình, chỉ nhìn bề ngoài thì nhất thời không thể phân cao thấp – chúng đều không giống những món ăn bình thường, mà giống như những món ăn trong bộ truyện "Vua đầu bếp" mà khi mở nắp sẽ tỏa ra ánh vàng kim.
Vi cá hầm vàng vốn đã vàng óng, lại càng có cảm giác như trong "Vua đầu bếp".
Các món ăn đã làm xong nhưng Tào Quế Hương không vội bưng lên, xem ra bà vẫn còn món chưa hoàn thành.
Quả nhiên, sau khi rửa nồi qua loa, Tào Quế Hương bắt đầu dùng nửa bát thịt nạc còn lại trên bàn bếp để làm món canh thịt nạc.
Làm canh thì cần phải làm sệt.
Giang Phong nhớ lại lời Bành Trường Bình từng nói với anh rằng Tào Quế Hương rất giỏi làm sệt, anh nhìn chằm chằm vào động tác của Tào Quế Hương, càng về sau càng không dám chớp mắt.
Rất nhanh đã đến lúc làm sệt.
Một thao tác làm sệt vô cùng đơn giản, không giống như món bồ câu bát bảo hạt dẻ phải dùng nước hầm bồ câu để làm sệt, canh thịt nạc cũng không có nước dùng, chỉ đơn giản là dùng nước bột năng.
Một lớp mỏng manh.
Vô cùng đơn giản, vô cùng hài hòa, rất nhanh, và cũng vô cùng nhẹ nhàng.
Khi dòng nước bột năng men theo thành nồi, thuận chiều kim đồng hồ mà từ từ rót vào, nó tựa như một cái ôm dịu dàng, một sự tiếp xúc thân mật, rồi khuấy đều và hòa quyện làm một.
Hài hòa.
Tự nhiên.
Rõ ràng là một công đoạn vô cùng đơn giản, lại khiến Giang Phong xem đến ngây người.
Anh hình như... đã hiểu ra một chút.
Một thứ gọi là linh cảm, ngay khoảnh khắc nước bột năng đổ vào nồi đã lóe lên trong đầu anh.
"Tư Vũ, con bưng món này ra cho khách bên ngoài nhé, mặt có cái lấp lánh này phải hướng về phía chị kia, lúc đi cẩn thận một chút đừng để chiếc nhẫn trên đó rơi mất." Tào Quế Hương bưng món Vịt Bó Củi cho Trương Tư Vũ, cô bé nhận lấy, cánh tay mũm mĩm vô cùng có lực, bưng rất vững vàng, từng bước cẩn thận đi ra ngoài.
Trương Xích Viễn đi trước một bước để mở cửa cho em gái.
Giang Phong cũng xuyên tường đi ra ngoài...