Virtus's Reader
Slime

Chương 244: CHƯƠNG 244 : TRẬN QUYẾT CHIẾN CUỐI CÙNG - PHẦN 5

Và tất cả mọi chuyện đều ổn hết cả, đó là cách mà tôi đã làm việc vô cùng chăm chỉ.

Tôi chắc chắn rằng bây giờ tất cả các bạn hiểu rằng nó không có nghĩa là chưa xong.

Velda ngạc nhiên trước sự xuất hiện của tôi.

Đó cũng là điều tự nhiên thôi, tôi đoán vậy.

Xét cho cùng, tôi đã xuất hiện ở đây bằng cách sử dụng『Dịch chuyển tức thời』mà tôi vừa mới có được.

Ngay khi tôi vừa mới có được nó, Ciel liền bổ sung nó vào trong『Hư Không Chi Thần Azathoth』.

Có vẻ như Mai không thể đi bất cứ đâu ngoại trừ những nơi cô đã từng đến nhưng đó chỉ là giới hạn của con người. Vì hầu hết các nhận thức của con người về không gian là thông qua thị giác nên nó không thể giúp quá nhiều được.

Tuy nhiên, tôi đã thêm ma thuật giám sát vào nó và có thể nắm bắt được rất nhiều thông tin không gian một cách dễ dàng. Nói cách khác, điều này có nghĩa là tôi có thể dịch chuyển tức thời đến bất cứ đâu tôi có thể cảm nhận được.

Ngay lúc này, tôi vẫn có thể nắm bắt được tình hình qua con mắt của Diablo và Veldora-san. Và đó cũng là lý do tại sao tôi dễ dàng đến đây được.

Thấy Velda cảnh giác vì sự xuất hiện của tôi, tôi nở một nụ cười táo bạo.

Tôi khiêu khích hắn ta.

Với điều này, hắn ta có lẽ sẽ thận trọng hơn với tôi. Kế hoạch của tôi là tiến hành chuẩn bị để ngăn chặn Velda trong khoảng thời gian đó.

Khi Velda còn chưa kịp làm bất cứ thứ gì, tôi đã nén năng lượng và hấp thụ tất cả.

May mắn thay, năng lượng của tôi vẫn chưa hồi phục xong và vì vậy『Không gian trống』(Void Space) vẫn tiếp tục được lấp đầy. Và Ciel-san đang tập trung chuyển nó thành năng lượng để tôi có thể sử dụng được.

Nhờ đó, năng lượng đang cạn dần của tôi, đã được bổ sung và bây giờ tôi có thể dễ dàng đối đầu Velda.

Không ai có thể biết được khi nào may mắn sẽ mỉm cười với mình đâu.

Nhân tiện, sau khi đến đây, tôi đã tìm ra lý do tại sao năng lượng của tôi không hồi phục xong được.

Thủ phạm có lẽ là Veldora-san.

Tôi nghĩ cậu ta đã lên cơn sau khi tạo ra một bản sao.

Bây giờ cậu ấy có thể bổ sung năng lượng bằng cách sử dụng 'Hành lang linh hồn' với tôi nên chắc chắn không sai đâu.

Đó là những gì tôi nghĩ nhưng...

Khi tôi xác nhận nó với Ciel, tôi lại nhận được một câu trả lời đáng kinh ngạc.

《Phải. Tôi cũng đã gửi một chút cho Diablo và Benimaru. Và nó đã tiêu tốn nhiều năng lượng trong việc tiến hóa kỹ năng của Velgrynd hơn tôi dự đoán.》

1

Cô ấy trả lời một cách vô tư như thể đang nói 'Thế thì sao?'.

Cô ấy nói một cách thờ ơ đến nỗi tôi bị cạn lời luôn rồi.

Bây giờ, nghe đến đây, cô đang sử dụng năng lượng của tôi theo cách riêng của cô, cô biết đấy......

Mặc dù tôi đang rất muốn phàn nàn, nhưng tôi đã được giúp đỡ khá nhiều lúc gần hết mana.

Tôi có rất nhiều thứ muốn nói nhưng rồi tôi quyết định ngừng lại.

Hay đúng hơn, có thể là ......

Tình huống này có nằm trong phạm vi dự đoán của Ciel hay gì đó tương tự thế không nhỉ?

Không, không, không, không, chắc chắn là không. Chắc chỉ là do tôi đã suy nghĩ quá nhiều thôi.

Là vậy nhỉ, phải không?

Chắc không đời nào cô ấy có thể thấy được điều đó trong tương lai xa cũng như dự đoán được hành động của Velda đâu nhỉ?

《Tôi xác nhận rằng năng lượng của các thiên thần đang quay lại thiên giới sau khi chúng bị đánh bại.》

Vâng, tôi biết điều đó.

《Rõ ràng là cách hiệu quả nhất để sử dụng tất cả năng lượng thu thập trong thiên giới là làm cho nó trở nên điên cuồng. Vì vậy, như một phương tiện cho tình huống đó, tôi đã duy trì trạng thái 'năng lượng thấp' có chủ ý.》

Không, cô nói thì nghe dễ thật nhưng ...... nếu cô có một chút gì đó trong lời nói, nó sẽ không làm nổi bật được một vấn đề thực sự lớn?

Bên cạnh đó, Velda có thể đã hấp thu tất cả năng lượng và trở nên siêu mạnh hay gì gì đó.

Tôi không thể nào chiến đấu với Velda đó khi tôi hết xăng và kế hoạch của cô là gì nếu năng lượng của tôi không hồi phục đúng cách?

《Trở nên siêu mạnh hoặc 'cái gì đó' là một việc bất khả thi. Nếu hắn ta có thể trở nên quá mạnh dễ dàng, hắn sẽ không gặp nhiều rắc rối nữa. À, dù sao đi nữa, nếu hắn ta trở nên cực kỳ mạnh, nó vẫn không thành vấn đề. Tôi không thể nghĩ rằng chủ nhân của mình sẽ thua chỉ vì còn ít năng lượng hơn và ngay cả trong trường hợp đó, bằng cách cưỡng ép thu hồi Veldora và Velgrynd, thì có thể bổ sung 60% năng lượng ngay lập tức. Như vậy, sẽ không có vấn đề gì hết.》

Ah, ra là vậy.

Cô tuyên bố rằng việc trở nên siêu bá đạo sẽ là không thể, nhưng còn tôi thì sao?

Tôi có lẽ là một ngoại lệ?

...... Tôi cảm thấy như cô đang đánh giá tôi quá cao, Ciel-san.

Ciel-san là loại người nói được làm được.

Và như vậy, cô ấy lại tiếp tục phân phối năng lượng.

Veldora-san và Velgrynd đang tự phục hồi năng lượng nên tôi đoán, trong trường hợp xấu nhất, có thể làm họ hợp tác với tôi.

Cho dù họ sẽ sẵn sàng hay không cũng có thể là một vấn đề, nhưng nó là một cơ hội khi biết rằng một cách mạnh mẽ để tồn tại.

Tôi cảm thấy như tôi đã thoáng thấy sự đáng sợ của Ciel-san nhưng những nghi ngờ của tôi đã biến mất.

Tất cả những gì còn lại là đánh bại Velda.

Và trước đó......

Tôi nhìn vào quả cầu trên tay trái.

Sau khi hấp thụ tất cả năng lượng, lõi của nó có thể vẫn còn lại.

Nó có vẻ tương tự như những con búp bê tôi đã làm nhưng đây là một khái niệm hoàn toàn khác.

Chính xác thì nó là cái gì——

「Yo! Tôi nghĩ rằng đó là nó cho tôi, nhưng để nghĩ rằng tôi sẽ sống sót qua nó như thế này, huh? Mặc dù, nói rằng tôi "sống" thì cảm thấy hơi lạ. Hahahaha!」

Nó nói kìa!?

Tôi nhìn chằm chằm vào quả cầu và giật mình.

Nó không có thanh quản hay bất cứ thứ gì khác nên có vẻ như nó đang sử dụng phép thuật để làm rung động các nguyên tử gây ra tiếng ồn. Đúng là một quả cầu khéo léo.

「Rudra! Anh, vẫn không sao ... hoặc cũng không hẳn là vậy, nhưng có đúng là anh đó không ?」

Velgrynd hỏi, mặc dù có một chút rắc rối, với quả cầu.

Hmm ... quả cầu này là Rudra?

Tôi cảm thấy tính cách của anh ta hoàn toàn khác so với Rudra mà tôi biết ...

「Hah! Đúng vậy, sau tất cả, sở trường của tôi là vô cùng mạnh mẽ mà!」

Không không không.

Ngay cả khi anh nói rằng anh đang trở thành một quả cầu sống, đó là loại...

Hay là ngay khi tôi định đáp lại một cách bất cẩn――

Velda đã thu hẹp khoảng cách với chúng tôi ngay lập tức và cố gắng chém tôi.

Tuy nhiên, tôi không bao giờ để mất cảnh giác ngay cả khi đang nói chuyện, tôi đá thanh kiếm đâm xuống đất và chặn thanh kiếm của Velda lại với nó.

「Quá ngây thơ! Ta không đánh giá thấp ngươi đến mức để mất cảnh giác ở đây, ở thời điểm mọi thứ đang đi đến hồi kết như thế này!」

Tôi không thực sự muốn khen ngợi hắn ta nhưng đó là sự thật.

Velda chắc chắn là người mạnh nhất mà tôi từng biết.

Đánh giá từ cái nhìn ngắn gọn của tôi, hắn ta dường như đã trở nên mạnh hơn. Nó giống như một sự kết hợp giữa sức mạnh toàn năng của Guy, sức mạnh của Milim và mức năng lượng của "Chân Long".

Tôi đã nghĩ về việc tấn công hắn ta trong khi hắn vẫn còn cảnh giác với tôi nhưng tôi đã đúng khi ngừng lại kịp lúc. Đúng như dự đoán, tôi không nên để hạ thấp cảnh giác với kẻ này. Tôi phải tiến hành cẩn thận. Bên cạnh đó ... còn có một thứ khác khiến tôi lo lắng hơn.

Và trong khi những thứ như vậy đang tồn tại, không đời nào tôi lại hạ thấp cảnh giác.

Sau khi trao đổi vài cú với hắn ta, tôi đã tạo ra khoảng cách giữa tôi với hắn.

Bây giờ nó không còn là một kiểm tra sơ bộ nữa rồi, nó đã vượt quá một lời chào hỏi.

Ngay từ đầu, bạn sẽ không thực sự cảm thấy quen thuộc với một thanh kiếm không phải là của mình. Hay đúng hơn, thanh kiếm này cũng khá tốt, là cấp Thần.

Xét về hiệu suất thuần túy, cái này tốt hơn tôi.

Kể từ đó, vì tôi quen sử dụng của tôi và nó cảm thấy tốt hơn nhiều, tôi sẽ không trung thành với nó.

「Hahaha, ngươi khá giỏi đấy. Có thể sử dụng được thanh kiếm của ta, rất tốt. Nhưng, ngươi vẫn còn nhiều thứ phải học lắm. Thật không may, có vẻ như ngươi thực sự không phải là một chư hầu của ta.」

Quả cầu tôi cầm trên tay trái của tôi tiếp tục đưa ra một đánh giá như vậy.

Hay đúng hơn ...tôi nên nói thế nào đây ... anh là ai?

Bởi vì tôi đang giữ anh, nên tôi đang phải đối phó với Velda bằng mỗi tay phải của mình, anh biết không? Tiêu chuẩn của tôi là sử dụng kiếm bằng hai tay, vì vậy tôi không quen với điều này.

「Anh là gì vậy? Rudra mà tôi biết là Hoàng đế nên anh ta cũng khá kiêu ngạo nhưng anh thì lại ở một đẳng cấp hoàn toàn khác.」

「Ta hiểu rồi. Vậy là ta đã trở thành Hoàng Đế à. Chà, nếu ta dừng lại việc nhắm đến mục tiêu cao hơn sau việc đó thì ta chắc đã trở nên thoải mái hơn, huh?」

「Cái đó không quan trọng và tôi cũng ếu quan tâm. Và chính xác thì anh là ai?」

Lờ đi quả cầu khi nó bắt đầu nói về chính mình, tôi hỏi câu hỏi quan trọng trước.

Tôi không thể giải quyết nó một cách nhàn nhã với Velda trước mặt tôi.

「Phải đó! Anh, anh có vẻ giống hệt Rudra và anh không cảm thấy mình chỉ là mô phỏng lại ký ức.」

Những lời của Velgrynd khiến tôi cảm thấy hứng thú.

《Có vẻ như quả cầu này có khả năng tái tạo ký ức của người chết. Tuy nhiên, ngay cả khi nó có thể tái tạo lại con người thực sự tốt, tái tạo linh hồn lại là một vấn đề khác. Nó không khác gì một bản sao nhưng―― 》

Tất nhiên, việc tái tạo ký ức vẫn không thực sự làm cho người đó sống lại.

Điều quan trọng chính là linh hồn, là trái tim.

「Nó chắc chắn rất là thú vị. Các memory orb mà ta tạo ra chỉ tái tạo lại những ký ức. Nó không có tính năng mang linh hồn quay trở lại. Nếu điều đó là có thể, ta sẽ không phải trải qua cái kế hoạch khó chịu này.」

Có vẻ như Velda cũng quan tâm đến hiện tượng này.

Hắn ta dường như nhận thức rõ về quả cầu mà hắn tạo ra và thực tế là Rudra có được ý chí tự do trong chính nó là điều không thể.

「Hahahahahahahaha! Chính là nó, ngươi biết mà. Chỉ là ta quá mạnh thôi, là do việc đó đấy.」

Hãy bỏ cái giọng atsm phát ra từ quả cầu trên tay trái tôi qua một bên trước cái đã.

Rudra chắc chắn đã chết rồi.

Không nghi ngờ gì nữa nhưng...

《―― Đây chỉ là một giả thuyết thôi nhưng, lý do có thể là anh ta có thể đã được tái sinh. 》

Tái sinh ư? Ý cô là gì vậy?

《Hoàng đế Rudra đã khiến linh hồn của mình kiệt quệ vì đã tái sinh nhiều lần. Có khả năng là linh hồn đã kiệt sức tụ tập lại với nhau và trở thành linh hồn khác. Nó không phải là một linh hồn hiện hữu hay linh hồn giả, nó có trái tim với tự do cao.》

Linh hồn anh ta giữ lại trong những lần đầu thai của mình đã được tập hợp lại thành một?

Đây có thể là một thứ tương tự như một thiếu sót nhưng liệu nó có giống như thu thập bụi tẩy và trộn chúng lại với nhau không nhỉ?

Mặc dù so sánh linh hồn tương tự như cục tẩy thì đúng là có vấn đề.

Nó không phải là thứ bạn thường nghĩ tới, nhưng không có nghĩa là nó chắc chắn không đúng.

Sau tất cả, khi bạn nghĩ về nó, tôi tái sinh như một con slime cũng là việc có thể.

Vậy có nghĩ là, trên thế giới này ở nơi nào đó, có một người nắm giữ một mảnh linh hồn của Rudra và như vậy, những ký ức được sao chép bởi memory orb cũng có thể tái tạo lại ý chí của riêng mình, eh?

Nếu là trường hợp đó――

Tôi chợt nhận ra nó. Và rồi, tôi quyết định nghe theo trái tim ác độc, à lộn tinh nghịch của mình.

「Rimuru, ngươi định làm― ?!」

「Hahah, thứ này thật là thú dzị!」

Velgrynd tỏ ra hoang mang.

Và Rudra thì tò mò.

Nó không giống như là tôi đã làm một cái gì đó tuyệt vời cho lắm.

Tôi vừa ném thanh kiếm về phía Velgrynd.

Sau khi kết hợp memory orb trên tay trái với thanh kiếm của Thần trên tay phải tôi.

Tôi đưa quả cầu đang phát sáng vào gốc rễ của cơ thể thanh kiếm của thần. Tôi hợp nhất nó theo cách mà nó trở thành một với thanh kiếm.

Nếu anh ta thực sự đã được tái sinh với một linh hồn, tiếp đó bằng cách sở hữu một thanh kiếm, Rudra sẽ có thể tự mình phát huy khả năng của mình.

Tôi đã làm theo cách đó nên không có sai được đâu nha.

Tôi cũng khiến Ciel-sensei biến Rudra thành một Manas giả để chủ nhân của nó cũng có thể nói chuyện được với anh ta.

Nó phải rõ ràng nhưng tôi đã phân tích dữ liệu của memory orb.

「Tôi đã biến anh ta thành một 'Sentient Sword' (Thanh kiếm sống). Tôi hợp nhất thanh kiếm với ý chí của Rudra từ bây giờ, nếu không cùng bước sóng với anh ta thì không ai có thể sử dụng được nó hết. Nói cách khác, nó sẽ là bằng chứng cho thấy người đáp ứng được các yêu cầu để giữ thanh kiếm này chính là tái sinh của Rudra. Thú dzị lắm, phải không?」

Tôi cứ nghĩ tôi sẽ bị gào vô mặt một câu như là "Đừng làm có bất cứ thứ gì ngươi thích nữa!" Hoặc một cái gì đó nhưng Velgrynd chỉ nhận thanh kiếm và chấp nhận nó.

Rudra cười như thể anh ta đang rất vui vẻ.

「Hahahaha! Tôi hiểu rồi, vậy cậu đang nói rằng có khả năng là tôi đã được tái sinh? Tôi hiểu rồi, điều đó cũng sẽ chứng minh tại sao tôi có được tự do ý chí! Nó đúng là thú vị thật.」

Nghe Rudra, Velgrynd cũng gật đầu đồng ý.

Velda cảm thấy lúng túng nhưng cũng có vẻ có chút hài lòng hay sao đó, khi hắn ta lườm tôi.

Suy nghĩ về cách thức và lý do tại sao kế hoạch của hắn thất bại, hắn đang thừa nhận rằng tôi ― hay đúng hơn là, sự hành động của Ciel là chính xác.

Lợi dụng sơ hở khi Velda nhìn vào 'Sentient Sword', tôi rút thanh kiếm của mình ra và thủ thế.

Với điều này, tôi có thể chiến đấu hết sức được rồi.

「Nhưng vẫn thấy rằng ý chí vượt trội của tôi sẽ vẫn hoàn toàn còn nguyên vẹn, anh chàng tái sinh của tôi chắc hẳn là kẻ hèn nhát, phải không? Tôi mong được gặp anh ta quá đi.」

「Fufu, có thể là như vậy. Tất cả những gì còn lại chỉ là sức lôi cuốn của anh ―niềm kiêu hãnh thứ không phải là may mắn của anh vẫn còn ...... Nhưng, khi anh nghĩ về nó ngược lại, anh ta có thể đã thừa kế vận may đó. Nếu anh ta thực sự tồn tại ở đâu đó, tôi sẽ muốn gặp anh ấy. Hóa thân của anh, người thực sự may mắn và hèn nhát―」

Velgrynd vô tình nói.

May mắn và hèn nhát, đùa à?― Hình như nghe quen quen, giống ai đó thì phải, nhưng nah, điều đó là không thể, đúng không ta?

Cậu ta cũng không có chút sức lôi cuốn nào nhưng lại được buff luck quá tay...

Năng lực mà cậu ta có cũng là『Người Được Chọn』(The Chosen One) nếu tôi nhớ không nhầm thì ......

Đó là một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Nó phải là như vậy. Chắc chắn là thế rồi.

Tôi lờ đi cuộc nói chuyện của Rudra và Velgrynd và quyết định không nghĩ về nó nữa.

Họ sẽ gặp vô tình gặp cậu ta và nếu cậu ta thực sự là hóa thân của Rudra, thì họ chắc chắn sẽ gặp ngay cả khi tôi không nói gì về nó, chắc chắn đó là định mệnh rồi. (trans : đừng có nói là Masayuki đó chứ? : v )

Bên cạnh đó, nếu, tình cờ, những gì tôi nghĩ là chính xác, có lẽ cậu ta sẽ không thể thoát khỏi Velgrynd.

Vâng, nó méo liên quan tới tôi.

Tôi có cảm giác như tôi đã nghĩ quá nhiều rồi nhưng giờ là vấn đề của họ.

Mặc dù hơi vô trách nhiệm, tôi quyết định sẽ không liên quan gì đến vấn đề của Rudra trong tương lai.

Câu thời gian như thế dường như đã thành công.

Velda trở nên quá cảnh giác với tôi và sẽ không sử dụng bất kỳ đòn tấn công nào.

Tôi chỉ nhẹ nhàng làm chệch hướng những người đó và chờ đợi cho việc chuẩn bị được hoàn tất.

Và cuối cùng――

「Tôi đã làm được rồi, Rimuru! Gaia và tôi đã phong ấn toàn bộ thiên giới vào một không gian khác!」

Ramiris hét lên.

「Được rồi, làm tốt lắm! Với thứ này, sẽ không còn đường chạy thoát nào nữa rồi!」

Tôi mỉm cười chiến thắng với Velda.

Sẽ không có ý nghĩa gì nếu hắn ta chỉ chạy trốn sau khi chúng tôi dồn hắn vào đường cùng đến mức này.

Và vì thế, tôi mang Ramiris và Gaia - Địa Long, đến để phong ấn hoàn toàn thiên giới.

Ramiris đã có Mê Cung của mình nên cô ấy không thể làm được nhưng Gaia có thể tạo ra một Mê Cung mô phỏng - cậu đã chứng minh điều đó trước đây rồi.

Dưới sự hướng dẫn của Ramiris, Mê Cung của Gaia đã bao phủ toàn bộ thiên giới.

「Ngươi, đồ khốn, vậy ra đó là mục đích thật sự của ngươi !!」

Lần đầu tiên, có thể được nhìn thấymàu sắc của cảm xúc trong biểu cảm của Velda.

Và đó là sự kích động, đúng như tôi muốn.

Và trên hết, Ramiris và Gaia đã thành công trong việc giải cứu Milim, người đang bị bắt.

「Kyuuii――!!」

「Gaia! Cậu đã mạnh đến mức nào vậy ?!」

Milim đã được cứu thoát một cách an toàn và đã bị ngạc nhiên bởi sự phát triển của Gaia.

「Bọn tôi đã hoàn thành nhiệm vụ của mình ở đây, Rimuru! Bây giờ, đá đít hắn ta đi!」

Ramiris ra hiệu cho tôi 'TIẾN LÊN' một cách đầy kiêu ngạo.

Thêm vào đó,

「Thành thật mà nói thì, tớ rất muốn tự tay làm việc này nhưng tớ không thể thắng hắn được. Rimuru, hãy trả thù cho tớ!」

Milim nói.

「Cứ để đó cho tớ. Tớ sẽ khắc sâu nó vào cơ thể hắn ta - cái giá mà hắn phải trả khi dám đụng vào đồng minh của tớ!」

Tôi trả lời Milim giơ một tay lên và cũng tuyên bố với Velda.

Bây giờ, tất cả mọi rắc rối đã được giải quyết, hãy kết thúc việc này thôi nào.

Đó là những gì tôi nghĩ nhưng...

Một tiếng nổ lớn khủng khiếp vang lên và một góc của thiên giới đã bị thổi bay mất.

Tôi nhìn về hướng đó trong kinh ngạc nhưng――

Ở đằng đó, tôi có thể thấy được Veldora-san đang chuyển sang màu đen.

CHƯƠNG 245 : TRẬN QUYẾT CHIẾN CUỐI CÙNG - PHẦN 6

Họ đang làm cái quái gì...?

Đúng như tôi nghĩ,

「Không, khônggg ... Sức mạnh, sức mạnh của ta đã cạn kiệt ngay đúng phút cuối cùng ...」

Veldora nói như thể đang kịch liệtxin lỗi vì những gì đã xảy ra.

Hình như cậu ta vẫn còn khỏe chán.

Mặc dù, tôi không cảm thấy chút ít lo lắng cho cậu ta. Và điều ấy sẽ là phản ứng bình thường sau khi trông thấy những lời nói và hành động thường ngày của thanh niên ấy.

Cậu ta trông khá tàn tạ, nhưng có vẻ cũng không quá nghiêm trọng.

Tất nhiên, không phải vậy. Xét cho cùng, dù đó là một vụ nổ lớn, nhưng có vẻ như Veldora là người duy nhất chịu thiệt hại nào từ nó.

Không có bất kỳ ai khác trông giống như đã bị tổn thương, mà nó giống như là một trợ giúp.

Ừm, có một cảm giác thoải mái đến kỳ lạ khi biết rằng Veldora sẽ ổn thôi ngay cả khi cậu ta bị thương nặng.

Và nó không hề cường điệu khi nói rằng cơ thể chính là bên trong tôi.

「Chú đang làm cái quái gì vậy? Không phải mới nãy chú còn định tự tin bật thông thạo lên khoe luôn sao?」

「Hmph, đó chính xác là những gì tôi định nói đấy! Tại sao chú lại đột ngột đóng "Hành lang" mặc dù tôi đã cố hết sức để ngăn chặn vụ nổ!?」

Tôi hỏi với một tiếng thở dài, và Veldora vặn lại như đang giận dữ.

Hành lang... Ý cậu ta là "Hành lang linh hồn" à?

《Hehe. Veldora là người lãng phí nhất trong việc hút cạn mana của ngài. Tôi muốn trừng phạt anh ta một chút, vì vậy tôi tính toán nó để anh ta quậy phá cho đã, rồi canh lúc mà anh ta sẽ tự mình xử lý được một số sát thương. Và sau đó tôi đóng "Hành lang linh hồn" vào thời điểm đẹp.》(trans : đến cả Ciel cũng troll Veldora luôn, quá nhọ)

Cô làm gì cơ!?

Ngoài ra, vì lý do nào đó, Ciel dường như đang rất tức giận.

Cô ấy nói rằng cô ấy đã cho phép cậu ấy sử dụng nó một cách tự do trong một cuộc trò chuyện lúc trước, vậy nên thái độ thay đổi đột ngột này là gì...

《Ở nơi đầu tiên, tôi đã kìm nén mức năng lượng sử dụng để tránh lãng phí. Thế nhưng, Veldora――》

「Tôi thấy chú hấp thụ năng lượng và nghĩ rằng tôi cũng muốn bắt chước! Và tôi đã xem tí nữa là có thể hoàn toàn tăng sức mạnh.」

「Không, không. Tôi không nghĩ vậy ...」

Đây chắc chắn là hoàn toàn tức giận.

Tôi không bảo cậu ta đừng bao giờ bắt chước người khác, nhưng tôi sẽ đánh giá cao nếu cậu ta không sử dụng một tình huống căng thẳng như thế này để thử và thử nghiệm một cái gì đó mà tỷ lệ thất bại rõ ràng là rất cao.

Đầu tiên là, Veldorathậm chí còn không có khả năng chuyển đổi năng lượng, vậy làm thế nào cậu ta có thể tăng sức mạnh được...

Gần như ai cũng thừa biết rằng cậu chắc chắn sẽ thất bại như thường nên cậu ta chỉ việc ngăn chặn nó như bình thường rồi bù phần năng lượng đã mất lại sau.

Nhưng nếu cậu ta không làm thế thì, ôi thôi, quá tuyệt luôn, tôi cũng cạn lời với pha ngu người đó rồi.

Veldora đã tự mình sức kiểm soát nó. Cậu ta phải rút từ tôi một lượng lớn năng lượng và cố gắng hợp nhất nó.

Thông qua việc đó, cậu có thể thay đổi mạnh mẽ năng lượng mình đang nắm giữ và đồng hóa nó.

《Không chỉ thế. Anh ta đã cố gắng sử dụng "Hành lang linh hồn" để thu hút năng lượng, vì việc hợp nhất không hoạt động tốt. Chiến lược của anh ta phải là chuyển đổi nó thay vì tăng sức mạnh.》

Tôi hiểu rồi...

Tôi chắc chắn rằng Ciel ít nhất, sẽ không có một vấn đề khi xử lý nó, nhưng có những thứ kỳ lạ ở trong đó có thể trở nên nguy hiểm nếu nó trở thành một thói quen.

Cô ấy sẽ thuận tiện kết thúc việc được giao cho một vị trí xử lý công việc bất cứ khi nào có rắc rối. Vì vậy, cô ấy đã từ chối nó.

Cậu ta ép cô ấy làm điều đó vì cậu ta không thể tự mình xử lý nó, và rồi sử dụng hết năng lượng mình muốn.

Không ngạc nhiên khi cô ấy sẽ nổi điên lên.

Đó là lý do tại sao cô ấy đã cho Veldora phải đi trên than nóng như thế này đây.

Cậu ta đã làm nó vào thời điểm mà cậu ta hạ mức cảnh giác xuống mức thấp nhất, nên thậm chí Veldora cũng không thể xử lý nổi nó.

À, cậu ta cũng có thể chờ cái lúc mà Ciel không thể xử lý được.

Tôi đã rất kinh ngạc khi một trận chiến vừa ngu ngốc vừa nhảm nhí như vậy xảy ra mà tôi không hề hay biết.

「Dù có nhìn thế nào đi chăng nữa thì, đó rõ ràng vẫn là lỗi của cậu mà!」

「Grrr ... Thật không công bằng khi chỉ có một mình Rimuru mới có thể sử dụng những năng lực hữu ích như thế ...」 (trans : tại vì nó là main thôi)

Đừng có 'Grrr' với tôi. Bộ chú là trẻ con chắc!

Thật ra thì không có gì đâu. Ai ai cũng đã chứng kiến cái sự ngu ngốc này hết rồi.

「Veldora, em――」

Đấy, thấy chưa. Tôi biết ngay mà.

Bạn có thể không nhìn thấy Velgrynd, người đang đặt thanh kiếm của mình lên vai và nhìn trừng trừng qua bên này bằng con mắt đang nhắm một nửa, có được không?

Velzard mỉm cười, nhưng đôi mắt cô ấy thì khác, thật đáng sợ.

Tôi đã nói nhiều với Veldora qua giao tiếp bằng mắt.

Aah! Khuôn mặt của Veldora lúc này là lúc trông đau khổ nhất mà tôi từng được chứng kiến từ trước cho đến giờ đấy.

Dường như cuối cùng cậu cũng nhận ra mình sắp lên nóc tủ ngắm gà khỏa thân rồi. Cậu ta đang nhìn qua nhìn lại giữa tôi và hai bà chị với vẻ mặt bối rối.

「Chà, chắc cậu cần phải luyện tập thêm thôi. Tôi chắc là cậu sẽ có thể sử dụng được nó nếu cậu cố hết sức. Cậu phải làm nó từ từ thôi. Nhưng trước hết, cậu cần phải giúp chúng ta đánh bại Velda cái đã.」

Tôi quyết định quăng một cái phao cứu sinh cho Veldora.

Một phần cũng là bởi nó sẽ rất khó chịu nếu cậu ta quyết định hờn dỗi ngay lúc này, nhưng tôi cũng cảm thấy khá tệ khi thấy cậu ta run rẩy đến mức này khi đối mặt với hai người chị của mình.

Và vì vậy tôi hành động như thể tất cả đều theo kế hoạch của chúng tôi và chỉ có một chút rủi ro.

「Ha, hahaha. Thật vậy, có vẻ như tôi chỉ hơi quá tự tin rồi. Là người thì phải luôn luôn khiêm tốn. Tốt thôi. Bây giờ, tôi sẽ quay vào bên trong và giúp chú!」

Veldora nói một cách đầy tự hào, rồi quay vào trong tôi như bị ma đuổi.

Cậu nên nhớ là đã nợ tôi đấy, Vedora.

À, vì cậu ấy muốn giúp đỡ, tôi quyết định để Veldora chui vào trong thanh katana của tôi.

Tôi đã nhận được sự đồng ý của cậu ấy và cậu ấy biến thành một 'Lõi Chân Long' thích hợp với lưỡi kiếm của tôi.

Vì đây là một trận chiến quyết định, nên tôi sẽ tung ra hết mọi thứ mình có.

Velda sẽ rất thận trọng nếu Veldora biến đổi ngay trước mặt hắn, nên tốt hơn là tôi nên thu hồi cậu ấy như thế này, theo kiểu vô cùng tự nhiên.

Có vẻ như tôi chỉ thu hồi vì cậu ta đang bị thương, điều đó có nghĩa là hắn ta sẽ không nhận ra sự thay đổi trong thanh katana của tôi.

Hành động nghịch ngu của Veldora khá bất ngờ, nhưng có lẽ tất cả đều dành cho điều tốt nhất.

Giờ thì việc chuẩn bị đã hoàn tất, nên kẻ cuối cùng cần giết chính là Velda.

Chúng tôi đang ở trong thiên giới, có nghĩa là chúng tôi méo cần phải quan tâm đến môi trường xung quanh nữa.

Sau tất cả, sử dụng toàn bộ sức mạnh của mình trên mặt đất có thể dẫn đến một cái gì đó khủng khiếp, giống như là phá hoại thiên nhiên vậy.

Những việc như cắt đôi đại dương, đã từng xảy ra, sẽ gây ra một rắc rối lớn sau này.

Thậm chí tôi còn nghe được rằng lần trước, khi Guy và Milim oánh nhau, hai người đó đã tạo ra nguyên một cái sa mạc hoang tàn to bự chảng.

Sau khi xem xét tất cả mọi thứ thì thiên giới này là nơi tốt nhất để có thể quẩy hết mình.

「Này, cậu có cần giúp đỡ không?」

Guy hỏi.

Tôi hài lòng với lời đề nghị, nhưng tôi chắc chắn tôi có thể làm điều này một mình.

Tôi đang lên kế hoạch vung vẩy thanh Veldora Sword này lung tung, nên tốt nhất là không để liên lụy đến người khác.

「Không, tôi sẽ tự mình chiến đấu với hắn ta. Nhưng, tôi định sử dụng tất cả sức mạnh của mình để làm việc này, vì vậy sẽ thật tuyệt nếu anh có thể giúp Ramiris tăng cường rào chắn. Bọn tôi không muốn Velda trốn thoát khỏi đây, vì vậy bọn tôi nên thực hiện mọi biện pháp có thể.」

「Oh? Cậu có vẻ rất tự tin nhỉ. Được thôi, cứ để phần còn lại cho tôi.」

Guy gật đầu và bắt đầu giúp Ramiris tăng cường 'world barrier' đang bao phủ khắp thiên giới này.

「Rimuru, tớ trông cậy vào cậu đấy!」

Milim nhìn tôi với ánh mắt đầy hy vọng, sau đó cô làm theo hướng dẫn của Guy và bắt đầu truyền sức mạnh của mình vào Gaia, người mà cô đang giữ.

Có vẻ như cô ấy đang giúp tăng cường rào chắn.

「Chúa tể Rimuru, ngài có thể chiến thắng!」

Diablo đang chăm sóc cho Testarossa và những người khác, trong khi cậu ấy đã gửi những lời động viên.

「Hãy kết thúc và xây dựng lại quốc gia.」

「Kufufufufu. Tôi rất mong đợi nó đấy.」

「Trong trường hợp vì lý do nào đó mà tôi thua――」

「Ngài đang đùa phải không. Không lý do gì mà ngài có thể bị đánh bại được cả. 」

Diablo tuyên bố với cảm giác hết sức tin cậy.

Tôi không có ý định thua chính bản thân mình, nhưng không hẳn là tôi có thể chắc chắn giành chiến thắng...

Nhưng Diablo dường như không một chút nghi ngờ rằng tôi chắc chắn sẽ thắng.

「Sensei――」

「Ta sẽ kết thúc mọi chuyện. Có vẻ như cuối cùng ta cũng đã có thể giúp em được.」

「Em, sensei ... Nếu sensei có vẻ như sắp thua―― 」

「Đừng lo. Em không nghe họ nói rằng ta là bất bại sao? À, dù điều đó có thực sự đúng hay không, tốt hơn là ta nên nhanh chứng minh cho em thấy.」

Tôi vui vẻ trích dẫn những lời nói của Diablo, cuối cùng cũng nở một nụ cười với khuôn mặt của Chloe.

「Vâng. Em sẽ đợi.」

Biểu hiện lo lắng của em ấy đã dịu đi và tôi có thể cảm nhận được sức mạnh trong lời nói của em ấy.

Tôi đã có một chút lo lắng về Chloe, người có vẻ hơi không ổn định, nhưng tôi biết em ấy sẽ ổn thôi.

Guy, Milim, Ramiris, Chloe, Diablo và Testarossa và những người khác.

Hai chị em "Chân Long", Velzard và Velgrynd. Và người đang duy trì 'world barrier', Velgaia.

Tất cả ánh mắt của họ đều tập trung vào lưng tôi, và vì thế tôi giơ một tay lên để trả lời.

Tôi giữ mắt cố định vào Velda.

「Đã để ngươi chờ lâu. Giờ thì, hãy bắt đầu thôi nào.」

「... Đúng là ngu ngốc. Đừng quá háo hức vì cú lừa này của ngươi. Ta có thể dễ dàng giết hết tất cả các ngươi nếu sử dụng tất cả sức mạnh.」

「Thế à? Ta khá nghi ngờ điều đó đấy, nhưng ngươi cũng có thể thử.」

Mắt tôi và Velda giao nhau, và đúng lúc đó, chúng tôi cũng làm lưỡi kiếm.

Vào lúc đó, một âm thanh rõ ràng vang lên khắp khu vực này. Mảnh vỡ là đầu lưỡi kiếm của hắn ta bay lên không trung và cắm xuống mặt đất.

Khuôn mặt của Velda trông giống như bị sốc.

Đó là điều tất nhiên khi thanh katana của tôi vừa cắt xuyên qua thanh kiếm của hắn ta. Bây giờ chỉ có vậy, nhưng đường kiếm đã gây ra một tác động như vậy sinh ra sóng xung kích thổi bay phần còn lại của lâu đài.

Âm thanh bị trì hoãn bây giờ đang vang vọng là âm thanh của lâu đài bị phá hủy.

Tôi nghĩ mình sẽ chấm dứt với Velda ngay bây giờ, để âm thanh này có thể tiễn hắn lên bàn thờ luôn.

Velda không hoảng sợ mà thay vào đó tạo ra một thanh kiếm hoàn toàn mới.

Tôi rất ấn tượng rằng hắn ta đã ngay lập tức bình tĩnh lại, nhưng chúng tôi đã chứng minh rằng thanh kiếm đó không phải là đối thủ của Veldora Sword.

Tôi vung thanh katana lần nữa và thổi bay lưỡi kiếm của hắn. (trans : kiếm cấp God của người ta mà main cắt như cắt giấy ấy, bá quá mức rồi.)

Thật tuyệt vời khi hắn ta có thể tạo ra nhiều thanh kiếm ở cấp Thần, nhưng tôi cũng có thể làm điều tương tự. Nó không phải là loại năng lực mà phải bị cố định.

「Làm sao có thể... Đây có thể là một thanh kiếm cấp thấp hơn, nhưng nó vẫn là một thanh kiếm ở cấp Thần mà ngươi lại dễ dàng ― không, thanh kiếm đó là gì? Không thể nào ... Lẽ nào là cấp Khởi Nguyên (Genesis level)?」

Cuối cùng hắn ta cũng nhận ra điều này.

Thanh katana của tôi, Veldora Sword.

Tôi chưa bao giờ nghe nói về thứ được gọi là Khởi Nguyên này trước đây, nhưng nó thực sự không quan trọng.

Lưỡi kiếm bạch kim mỏng và bao bọc trong một không khí bí ẩn khi nó phát ra ánh sáng đen đặc. Trên lưỡi kiếm là một gợn sóng, có đỉnh vàng, mang lại cho nó một vẻ đẹp huyền bí.

Nó sẽ rất vô cùng lãng phí khi cứ lười biếng gọi nó là Veldora Sword.

Vâng, cơ thể chính đen tuyền của cậu ta cũng rất hùng vĩ và tuyệt mỹ nếu cậu ta chỉ việc ngoan ngoãn im lặng.

(Này, có phải chú vừa nghĩ về thứ gì đó vô cùng thô lỗ đúng không?)

Đừng lo, tôi sẽ không bao giờ làm một việc như vậy.

Tôi nghĩ tôi vừa nghe thấy một giọng nói bất mãn ở đâu đó, nhưng tôi quyết định kệ mọe nó.

「Ta không biết loại kiếm này là gì. Nhưng nó không quan trọng! Bây giờ, tại sao ngươi không dừng màn kiểm tra này lại và sử dụng toàn bộ mọi thứ mà ngươi có đi? Trong khi vẫn ta còn nhiều thời gian, ta sẽ không sử dụng nó chỉ để chơi với ngươi đâu!」

Tôi nói với hắn ta, và muốn kết thúc chuyện này.

Không có lý do gì để mọi chuyện cứ tiếp diễn như thế này cả. Tôi cũng đang nghĩ đến việc dùng toàn bộ sức mạnh.

Nhưng rồi tôi nhận ra có gì đó không ổn với Velda.

「―Tsk, mọi thứ ta có ư? Đừng chế nhạo ta, ta là người thừa kế đích thực của Veldanava !!」

Khuôn mặt của hắn ta méo mó vì tức giận. Sau đó hắn ta đặt tay vào nhau.

Hắn hét lên「Triệu Hồi Thần Kiếm」và sau đó triệu hồi một thanh kiếm thấm nhuần một sức mạnh tà ác.

Không giống như những sáng tạo trước đây của mình, đây là một thanh kiếm huyền bí rõ ràng là ở một đẳng cấp cao hơn hẳn so với mấy cái trước.

「Đây là vũ khí bí mật của ta. Ngươi nên được hãnh diện rằng ngươi đã có thể khiến ta phải sử dụng tới nó. Khởi Nguyên : Veldanava !! 」

Nó là hiện thân của cái đẹp.

Một thanh kiếm ấn tượng với lưỡi kiếm hơi cong.

Lưỡi kiếm tỏa ánh lam như thể nó tự mình phát sáng.

Trái ngược với vẻ bề ngoài, hình thể của nó có thể so sánh được với một ngôi sao. Nó là một khối tập trung một lượng năng lượng cực kỳ dày đặc.

Nó rõ ràng là một trong những thứ được gọi là Khởi Nguyên đã được nhắc đến trước đó, vì vậy tôi đoán bây giờ vũ khí của chúng tôi đã ngang nhau rồi.

Dù tôi không còn dễ dàng đánh bại hắn được nữa thì cũng nằm trong dự đoán của tôi cả rồi.

「Đúng là ngươi đã vượt qua dự đoán của ta quá nhiều, Rimuru, khiến cho ta phải dùng đến món vũ khí Khởi Nguyên này. Nhưng một khi ta sử dụng thứ này thì thời gian sống của ngươi sắp hết rồi.」

Velda tuyên bố với một sự tự tin tuyệt đối.

Và rồi hắn ta vung kiếm xuống về phía tôi.

Chỉ có thể được miêu tả nó như là một tốc độ bàn thờ, và tôi rất nghi ngờ chính bản thân vì đã có thể phản ứng lại với nó được.

Nhưng――

Theo quan điểm của tôi, chuyển động của Velda cũng cẩu thả y như vậy.

Hắn ta đã tuyên bố rằng đã kết thúc thử sức tôi, nhưng hình như cũng không phải là như thế?

Hoặc có lẽ hắn ta đã đánh giá thấp tôi, cứ như bây giờ tôi đang yếu hơn hắn...

Nhưng dù nó là cái gì đi chăng nữa thì tôi cũng không thực sự quan tâm lắm. Tôi chỉ cần làm những gì tôi phải làm.

「Quá chậm.」

Tôi lẩm bẩm và thanh katana của tôi lóe sáng.

Velda vội vàng thay đổi quá tiến trình của thanh kiếm trên tay và chặn thanh katana của tôi. Tuy nhiên, hắn ta không thể chịu đựng được sóng xung kích cực mạnh sinh ra khi hai thanh kiếm của chúng tôi va vào nhau, và cả người hắn bị thổi bay đi rồi lăn trên mặt đất trong đống đổ nát.

Tuy nhiên, có cái gì đó rất kỳ lạ.

Dù cho nó một sóng xung kích mạnh nhất, nhưng nó chỉ giống như một làn gió thoảng nhẹ nhàng đối với tôi.

Điều này thật ra có thể là...

Có đúng là hắn ta đã sử dụng hết sức rồi không vậy?

Chắc chắn là nó vô cùng ngu ngốc, tôi nghĩ thế, và liền gạt đi ý nghĩ đó.

Khi tôi gặp Velda lần đầu ở thủ đô Đế Quốc, tôi cảm thấy đó một sự hiện diện vô cùng đáng sợ.

Nếu chúng tôi chiến đấu với hắn vào lúc đó thì rất có khả năng là tôi sẽ bị đánh bại.

Tuy nhiên, kẻ hiện đang ở trước mặt tôi hiện tại trông không đáng sợ như trước đây nữa...

《Tất nhiên rồi. Ngài đã tiến bộ hơn từng ngày, master à.》

Như thể đang trả lời câu hỏi của tôi, Ciel tuyên bố giống như đó là sự thật rõ ràng nhất.

Hey, bây giờ. Không phải một lúc trước cô mới vừa nói rằng việc trở nên cực mạnh là bất khả thi mà? Nhưng bây giờ cô lại nói rằng về cơ bản tôi đã trở nên mạnh hơn đến cùng cực rồi sao?

《Master là ngoại lệ. Và mọi thứ đều có ngoại lệ.》

Đó không phải là tiêu chuẩn kép à!?

Lời giải thích của Ciel-san kết thúc với một tiêu chuẩn kép, cô ấy đáng sợ thật đấy.

「Chết tiệt. Chỉ cần ta sở hữu『Thông Tuệ Vương Raphael』. Ta sẽ đạt được trạng thái tối thượng !!」

Vì lý do nào đó, Velda bắt đầu hét lên một cách đầy tiếc nuối.

Thông Tuệ Vương Raphael? Hắn ta đang nói đến Ultimate Skill của tôi ư?

Ciel từng nói rằng nó không cần thiết, và đã kết hợp rồi xóa mọe nó luôn. Nó thực sự là một kỹ năng quan trọng đến thế sao?

「Ta đã từng sở hữu nó, nhưng nó đã biến mất rồi. Tệ quá, eh? Không còn khả năng nào để hy vọng của ngươi trở thành hiện thực nữa đâu.」

Tôi lạnh lùng thông báo cho Velda. Trong lời nói của tôi có một chút thương hại, nhưng chủ yếu là tôi chỉ muốn phá vỡ tinh thần của hắn ta.

Trong cuộc chiến của chúng tôi, trái tim của ai mà gục ngã trước thì đó sẽ kẻ thua cuộc.

Và như vậy lời tuyên bố chống lại Velda là một thứ có thể là một đòn quyết định.

「Không, không thể nào !?『Raphael』đã biến mất― ? Và rồi, ta sẽ không thể nào chứng minh được ta chính là Veldanava nữa. . .」

Biểu cảm của hắn ta trở nên trống rỗng khi hắn bắt đầu lẩm bẩm những lời vô nghĩa.

《Thật ngu ngốc. Ngay cả khi ngươi có thể kích hoạt nó như là một kỹ năng của mình, nó sẽ không bao giờ chấp nhận một kẻ giả mạo như ngươi là Veldanava đâu.》

Ciel truyền đi suy nghĩ của mình như thể chúng đã là đòn kết liễu đối với Velda.

Thế có nghĩa là, cô có thể truyền ý chí của mình cho bất cứ ai à? Ngoài ra, cô có ý gì khi nói rằng chấp nhận một người là Veldanava?

《Không có ẩn ý gì đâu. Xin ngài đừng lo lắng.》

Gì vậy, cô có đang nghiêm túc không thế?

Rõ ràng, Ciel nói rằng làm vậy chỉ là để giúp tôi phá vỡ tinh thần của Velda... Nhưng tôi cảm thấy cô ấy có thể đang che giấu điều gì đó nữa?

Tôi thậm chí còn không biết cô ấy có thể truyền tải ý chí của mình đến người khác. Cô ấy thực sự là một người đầy bí ẩn.

《Không sao đâu. Nó không có vấn đề gì cả.》

Không, đó không phải là những gì tôi ... Ồ, thôi đừng bận tâm nữa.

Có lẽ cô ấy không nói dối, nhưng tôi cũng cảm thấy như cô ấy cũng không hẳn là nói thật với tôi.

「Không thể nào. Ta là Veldanava... Sẽ không chấp nhận... Chỉ cần ta có『Thông Tuệ Vương Raphael』, Lucia thật sự sẽ chấp nhận ta !!」

Hắn hét lên một tiếng. Velda giờ đang bất cẩn vung vẩy thanh kiếm về phía tôi, nhưng tất nhiên, những đòn tấn công yếu ớt như thế sẽ không ảnh hưởng đến tôi.

Tôi nhẹ nhàng gạt thanh kiếm của mình ra và hắn ta bị đánh bay một lần nữa.

Vâng, cuộc chiến chắc chắn sẽ kết thúc ngay bây giờ.

Tinh thần của hắn đã bị phá hủy, và điều duy nhất còn lại để làm là tung ra đòn kết liễu.

Tôi nghĩ như vậy, sau đó――

「Lần này Rimuru đã thắng rồi.」

Tôi nghe Guy nói thế.

Này, nói một câu như thế――

「Không, Guy! Khi anh nói điều gì đó như thế, tôi nghĩ ― nó là một cái flag, nó khá nổi tiếng đó!」

「Đúng đó! Tôi cũng đọc và nghiên cứu manga của Rimuru. Nó nghiêm cấm nói mấy câu như thế đấy anh biết chứ !?」

Ramiris và Milim ngăn Guy lại trước khi tôi kịp nói.

Tuy nhiên, các chị em "Chân Long" nhanh chóng đến giải nguy cho Guy.

「Cô đang nói cái quái gì vậy? Rõ ràng là Rimuru đã thắng mà.」

「Đồng ý. Dù chỉ là kẻ giả mạo nhưng hắn lại sở hữu sức mạnh đáng sợ, nhưng tôi đoán so với onii-chan thật thì hắn vẫn còn kém hơn. Hắn ta không đáng làm đối thủ của con slime vô lý đó.」(trans : cắm flag nhiều vl)

Đó là những điều họ nói. Họ hoàn toàn không cảnh giác gì nữa.

「Như tôi đã nói, những lời đó có thể khiến kẻ thù trở nên mạnh hơn, nên mấy người dừng lại được rồi đấy.」

「Đúng đó, đúng đó! Đây gọi là "cliché" đấy, mấy người biết không?」

(trans : Cliché hay cliche là thuật ngữ chỉ một ý tưởng, lời nói, kịch bản hay một công thức rập khuôn, được dùng đi dùng lại trong sáng tạo nghệ thuật, khiến cho nó trở nên kinh điển hoặc thậm chí là nhàm chán - Wikipedia)

Milim hét lên và Ramiris cũng đồng ý.

Tuy nhiên, đã quá muộn rồi...

「Fufufu, ahahahhahahaha!」

Velda cười phá lên khi hắn ta đứng dậy.

Hắn đã đầu hàng chưa? Không, nét mặt hắn như muốn nói là――

「Tôi biết mà. Đúng như tôi dự đoán, Rimuru à.」

Đó là một nụ cười mà tôi biết rất rõ, và giọng nói rõ ràng.

Cảm giác này, không thể nhầm được, đó là――

「Là cậu ư, Yuuki?」

「Phải, đã lâu rồi nhỉ. Và nó cũng y như tôi đã nghĩ. Velda không có đủ sức đánh bại cậu. Nhưng đó không phải là vấn đề. Tôi đã có thể kéo dài đủ thời gian. Bây giờ, chúng ta hãy bắt đầu thôi nào― Cậu và tôi, trận chiến cuối cùng.」

Yuuki nói với một nụ cười trên môi khi chĩa thanh Khởi Nguyên : Veldanava Sword, về phía tôi

CHƯƠNG 246 : RIMURU VS YUUKI - PHẦN ĐẦU

Chuyện này không ngạc nhiên lắm. Đó là phản ứng thật của tôi.

Tôi cố gắng suy nghĩ một cách bình tĩnh khi chúng tôi bắt đầu giận dữ tấn công đối phương.

Ngay từ đầu, tôi không thể hiểu tại sao hắn ta lại tiến hành một cuộc chiến lớn đến vậy sau một tháng đó.

Ai mà biết được phe nào sẽ chiến thắng nếu như hắn ta đã chiến đấu với chúng tôi vào ngày hôm đó tại nơi đó.

Nếu hắn ta đã cho Chloe đánh với tôi vào lúc đó, tôi sẽ bị ép phe, ngay cả khi tôi không hoàn toàn thua.

Với sức mạnh của Velda, hắn ta có thể cân luôn cả Veldora và Velgrynd trong khi tôi đang đánh nhau Chloe.

Hơn nữa, với Kagali, Vega và một số thiên thần, họ có lẽ đã có thể giết Diablo và những người khác.

Thậm chí có một số người có thể sử dụng những kỹ năng đặc biệt như『Dịch chuyển』của Mai, vì thế tôi không nghĩ rằng đây là một dự đoán hoàn toàn sai về phe của tôi.

Ngay cả với tính toán của Ciel, khả năng chiến thắng của chúng tôi là chỉ khoảng 40% mà thôi.

Mặc dù, rõ ràng là tôi đã có thể giết Chloe mà không do dự, sau đó tỷ lệ sẽ bị đảo ngược thành 80% tỷ lệ thắng.

Và vì vậy tôi đã giả định rằng họ đã hành động cẩn thận, vì sợ rằng tôi sẽ hành động mà không do dự, nhưng những suy nghĩ của tôi về vấn đề này đã thay đổi sau khi chứng kiến sự tập hợp của các thiên thần và hiện tượng nổ.

Hoặc bạn có thể nói rằng tôi đã chắc chắn về một điều.

Nếu điều đó là có thể, thì đó là Velda, mục đích của hắn là phá hủy cả thế giới, người đang có lợi thế.

Tất cả những gì cần làm là giữ chân chúng tôi ở đó và loại bỏ chúng tôi bằng năng lượng của thiên thần.

Lý do mà hắn ta đã không làm điều này là gì?

— Chính là để câu giờ —

Ý kiến tôi và của Ciel hoàn toàn trùng nhau.

Cuối cùng, Velda đã nói điều gì đó khá đáng tin khi hắn biến mất, nhưng nếu đó là tất cả những hành động đều nằm trong kế hoạch của Yuuki thì sao?

Tôi cảm thấy mọi chuyện đang bắt đầu hợp lý.

"Ku, kukuku, ahahahahahahaha! Ai có thể nghĩ ra được chứ?

Ai sẽ có, thực sự ... Cậu chính là người nguy hiểm nhất.

Tôi rất ấn tượng đấy, Rimuru.

Tôi muốn hủy diệt thế giới bằng chính sức mạnh của mình, nếu có thể.

Nhưng không may...

Tôi không đủ mạnh để đánh bại cậu. Không chỉ thế, mà ngay cả Ác Quỷ đằng kia

― Cậu quá vô lý. Thật vậy đấy, cơn ớn lạnh mà tôi cảm nhận được khi gặp cậu lần đầu tiên là thật.

Tôi nên nghiêm túc thoát khỏi cậu sau đó khi tôi có cơ hội.

Có lẽ tôi đã nhận được một chút điên rồ nào đó? À, giờ đã quá trễ rồi.

Không, có lẽ nếu cậu có thể ngăn tôi lại, thì đó chỉ là ý chí của thế giới.

Sau đó — ý chí sẽ quyết định tất cả. Tôi nghĩ vậy.

Tạm biệt, Rimuru.

Ngạc nhiên là tôi đã thích cậu.

― nhiều đến mức tôi thực sự muốn trở thành bạn của cậu đấy..."

Tôi nhận ra rằng mình đã tin những lời nói chân thành đó.

Tôi nghĩ rằng thông qua việc thay đổi vị trí với Velda sau khi nói những lời cuối cùng này, Yuuki đã có thể liên hệ lại với những cảm xúc thật của mình.

Nhưng tôi đã sai rồi, phải nói là sai quá sai rồi.

Tại thời điểm này, cậu ta đã bắt đầu chuẩn bị.

Hoặc có lẽ việc chuẩn bị đã bắt đầu ngay khi chúng tôi gặp nhau lần đầu tiên――

Nó có lẽ là một dấu hiệu cho một kẻ thua cuộc tồi tệ mà tôi nghĩ đó là một hành động tốt.

Ciel cũng có những nghi ngờ riêng nhưng lại không thể tìm thấy bất cứ một lỗ hổng nào để có thể kết luận.

Cô ấy nói rằng đó là vì tôi đã rất tốt bụng và tin vào những lời của Yuuki, rằng cô ấy nghi ngờ đó là một loại âm mưu gì đó.

Tôi đã cười nó và nói rằng cô ấy đã suy nghĩ quá nhiều thôi. Nhưng trong trường hợp có một số ý nghĩa đằng sau tất cả mọi chuyện, chúng tôi đều suy đoán về những gì có thể xảy ra.

Câu trả lời duy nhất mà chúng tôi có thể nghĩ đến là mục đích của cậu ta là câu giờ một tháng.

Và điều đó hóa ra lại chính xác. Yuuki đã ở trong Velda và tự mình tạo ra sức mạnh.

「Cậu, cậu đã lừa tôi cho đến khi kết thúc chỉ để câu thời gian ...?」

「Ahaha, cậu đã hiểu rồi sao? Đúng thế, Rimuru à. Chà, về chuyện đó, Velda cũng dễ bị lừa lắm. Cậu biết người ta vẫn thường nói "Muốn đánh lừa kẻ thù thì trước hết phải lừa được đồng minh" mà, phải không ?」

「Cậu không thể nghiêm túc được ư, tôi thực sự đã tin――」

「Haha. Đó gọi là yếu mềm đấy. Cậu thực sự rất ngu ngốc vì tin lời nói của kẻ thù, Rimuru à.」

Yuuki nhún vai với tôi.

Thấy vậy, Diablo và Milim nghiến răng và nhìn Yuuki với sát khí chết người. Tuy nhiên, hào quang mà Yuuki tỏa ra bây giờ không thể so sánh được với trước đây nữa. Họ bị choáng ngợp bởi nó, không thể di chuyển nổi một bước.

Đây là một sự tăng trưởng đến đáng kinh ngạc― không, đó là sự tiến hóa.

Vũ khí của chúng tôi đã ngang bằng nhau rồi. Trên thực tế, tôi đã bắt đầu cảm thấy là tôi có phần kém hơn nữa.

Veldanava thậm chí không nhúc nhích khi chặn đòn của Veldora Sword.

Và Yuuki người đang cầm thanh kiếm có khả năng vượt qua va chạm một cách điêu luyện, khác hẳn Velda.

「Làm thế nào cậu lại có được nhiều sức mạnh đến thế?」

「Tôi cảm thấy không cần thiết phải nói với cậu. Nhưng vì tôi đã khiến cậu phải đợi cả tháng, vì thế tôi đoán tôi có thể cho cậu thứ gì đó.

Nó thực sự khá đơn giản. Tôi chỉ phải đàn áp Velda trở thành thuộc hạ. Sau khi hoàn toàn phân tích sức mạnh của mình, tôi cũng đã phân tích kiến thức của hắn và hiểu hết mọi chuyện.

Nhờ đó, tôi đã có thể dễ dàng có được sức mạnh của Anh hùng thức tỉnh. Thật may là tôi đã có thể đánh cắp một phần sức mạnh của Leon. Sau đó, tôi chỉ cần thay đổi mối quan hệ của bọn tôi thành thống trị hoàn toàn.

Phải, phải. Sau khi cậu nghiền nát tất cả hy vọng của Velda và phá vỡ tinh thần của hắn thì tôi có thể làm được điều đó khá dễ dàng. Và vì vậy, tôi cũng khá biết ơn cậu đấy.」

Yuuki nói với một nụ cười.

Bây giờ tôi cảm thấy vô cùng hối hận, bạn không thể trông cậy vào anh chàng này để nói ra sự thật.

Tôi đã không thể ngăn bản thân mình hỏi, nhưng có khả năng tôi sẽ bị lừa lần nữa nếu tôi cho phép bản thân mình nói chuyện quá nhiều.

Tôi đã từng mắng Mai rằng cô ta khá ngớ ngẩn trước đây, nhưng tôi đã bị lừa. Đó không phải là chuyện đáng để cười đâu. Bất kỳ cuộc trò chuyện nào cũng sẽ vô cùng nguy hiểm, và tốt hơn hết là tập trung hết sức vào việc chiến đấu.

《Tôi đoán rằng những gì Yuuki vừa nói là đúng, nhưng tôi cũng đồng ý rằng bất kỳ cuộc trò chuyện nào khác cũng sẽ đều rất nguy hiểm.》

Ciel cũng cảm thấy nguy hiểm và đồng ý với ý kiến của tôi.

Một kẻ lừa đảo hạng nhất là một vấn đề kinh khủng để giải quyết.

Tôi đã rất tự tin rằng tôi sẽ không bị lừa, nhưng tôi đã nằm trong lòng bàn tay của cậu ta. Nó làm tôi vô cùng tức điên. Nhưng việc sửa chữa thực tế đó quá nhiều sẽ chỉ dẫn đến những sai lầm lớn hơn.

Sau đó, tôi thực sự sẽ không thể cười nhạo Mai được nữa.

Yuuki vừa nói rằng cậu đã có được sức mạnh của anh hùng thức tỉnh. Và trong khi cậu ta không nói bất kỳ điều gì về nó, thì cũng chẳng lạ gì khi cậu ta có thêm sức mạnh của Quỷ Vương thức tỉnh nữa.

Cựu thuộc hạ của cậu ta, Kazaream cũng là một Quỷ Vương thức tỉnh.

Anh hùng và Quỷ Vương, hai sức mạnh khác nhau này được thống nhất trong một ý chí ngang hàng được gọi là Velda. Và người có thể tự do kiểm soát sức mạnh đó ― chính là Yuuki hiện tại.

Đó là một sự phát triển gây sốc, nhưng rõ ràng, có thể thấy được rằng Yuuki giờ đã có một sức mạnh tương đương với tôi.

「Và, nghĩ rằng cậu là người sở hữu『Thông Tuệ Vương Raphael』. Tôi đã xem xét đến khả năng đó, và hóa ra đúng là như vậy. Tất cả mọi thứ trong kế hoạch của tôi đều không được tốt cho lắm, đến mức mà tôi nghi ngờ rằng cậu đã dự đoán được mọi nước đi của tôi. Nhưng kỹ năng mà Velda đang tìm kiếm lại nằm trong tay kẻ thù lớn nhất của hắn. Bây giờ hắn ta thực sự trông giống một tên hề. Điều đó thật mắc cười.」

Ngay khi tôi đang nghĩ đến việc kết thúc cuộc trò chuyện, Yuuki bắt đầu nói như thể phá hỏng cái chiến lược này.

Giọng của Yuuki vang lên vui vẻ như thể cậu nghĩ Velda thật sự mắc cười từ tận đáy lòng.

Cậu ta thực sự là một đối thủ khó nhằn.

Tôi gạt thanh kiếm của Yuuki và im lặng khi tôi chém lại cậu ta.

「Ahaha. Đừng quá thận trọng. Cậu biết Velda, hắn ta thực sự tin rằng mình chính là Veldanava tái sinh. Như thể điều đó có thể đúng. Hắn ta là một tên ngốc. Đó không là gì ngoài một năng lực.

Đó là năng lực nguyên gốc của Veldanava, và vì thế hắn thừa kế tất cả ký ức của ông ta, đó là tất cả. Nói cách khác, hắn ta thực sự không khác gì những người như Kondou và Damrada. Hắn ta là một Manas khốn khổ, thậm chí còn kém hơn những tồn tại bất thường như Rudra. Thật phi lý phải không?

Đó hoàn toàn là sự hiểu lầm của một công cụ đơn thuần thậm chí còn không có gen long tộc. Nhưng cậu biết không, ngay cả một kẻ ngốc như Velda cũng có thể trở nên hữu ích vì đã hỗ trợ cho tôi. Xét cho cùng, nó có nghĩa là bây giờ tôi đã nắm giữ tất cả mọi năng lực của Veldanava!」

Có lẽ chiến lược của cậu ta là nói dối trong cuộc trò chuyện này, khi cậu ta tiếp tục nói tôi không thèm nghe nữa.

Nhưng trên thực tế, kế hoạch của cậu ta đã làm nên điều kỳ diệu.

Lý do là vì điều này khiến tôi không thể tập trung nổi. Chúng tôi đang ở giữa trận chiến, nhưng những lời của Yuuki đã làm gián đoạn khả năng suy nghĩ của tôi.

Chết tiệt, cậu ta thực sự là một đối thủ nguy hiểm. (trans : do chú nghĩ nhiều quá thôi main à)

Tuy nhiên, nếu những gì cậu ta nói là sự thật thì, nó có nghĩa là cậu ta đã có được một sức mạnh để cạnh tranh với tôi.

Rất có thể là Velda là một Manas. Cũng giống như Ciel, nó vô cùng hữu ích khi có một người có thể hỗ trợ tất cả năng lực của bạn.

Họ có thể kích hoạt một kỹ thuật quá khó kiểm soát giúp bạn. Nói cách khác, trong khi bạn tập trung vào cận chiến gần như chúng tôi hiện tại, có thể chuẩn bị những phương thức tấn công khác mà đối phương không nhận thấy.

Tuy nhiên, tôi không thể hiểu tại sao Yuuki lại nói với tôi điều này.

Có lẽ đây là một phần trong kế hoạch của cậu ta. Tôi nghi ngờ rằng có cái gì gì đó đằng sau nó. Sự tồn tại của một Manas có thể là một con át chủ bài quan trọng mà bạn luôn muốn giữ bí mật. Vì vậy, tất nhiên, tôi sẽ muốn tìm hiểu lý do tại sao điều này lại liên quan đến tôi.

Không, có thể việc này chỉ là để khiến tôi lo lắng thôi, chắn chắc sẽ không có kết thúc khi tôi bắt đầu tìm kiếm câu trả lời.

Tôi lại nhận ra một lần nữa, kẻ thù mang tên Yuuki này phiền phức đối với tôi đến mức nào.

「Ngươi nghĩ rằng ngươi có thể kiểm soát hết tất cả sức mạnh của Veldanava ư? Đừng có ảo tưởng, con người kia!」

Guy đã lắng nghe Yuuki và cuộc trò chuyện của tôi và đôi mắt đỏ rực của anh ấy bừng cháy vì anh ấy đang trừng mắt nhìn Yuuki và hét lên.

Như thể đồng ý với ý kiến của Guy, Velzard và Velgrynd bắt đầu gật đầu.

「Chính xác! Ngay từ đầu, ta là người đã phong ấn xác chết linh thiên của ngài Veldanava. Không đời nào mà một kẻ như ngươi có thể sử dụng tất cả sức mạnh của ngài ấy mà không phá vỡ phong ấn đó!」

Ramiris hét lên như thể đã mất bị kiểm soát.

Yuuki nghe thấy điều này và sau đó cậu cười toe toét với một vẻ mặt tà ác.

― Nhưng, đợi đã? Tại sao Ramiris lại ngẫu nhiên phun ra một thông tin vô cùng quan trọng như thế này? Chắc chắn, tính cách của cô ấy là vô cùng bất cẩn và vụng về, nhưng có gì đó rất lạ về việc này...

「Tệ quá! Nhưng phong ấn của ngươi là vô ích. Nếu nó làm ngươi tức giận thì, tại sao ngươi không giải phong ấn và tự xác nhận nó đi?」

「Sao ngươi dám! Vậy thì, ta sẽ chứng minh cho ngươi thấy―― 」

Tôi đã chắc chắn về nó ngay khi chứng kiến Ramiris sắp bị ảnh hưởng bởi lời khiêu khích của Yuuki.

「Diablo, ngăn Ramiris lại!」

「Vâng, thưa chúa tể.」

Tuân lệnh của tôi, Diablo ngay lập tức di chuyển.

Nhẹ nhàng, nhưng chắc chắn.

Cậu tạo ra một rào chắn ma thuật xung quanh Ramiris đang điên cuồng và nhốt cô lại bên trong.

「Này, chuyện gì thế, Rimuru?」

「Bình tĩnh lại đi. Yuuki chỉ muốn cô phá vỡ phong ấn. Ngay lúc nãy, cô vừa đã định vâng lời hắn ta đấy.」

「Cái gì?!」

Tôi bình tĩnh trả lời Ramiris, người đã hét lên rất không vui.

Ramiris bị sốc khi nghe lời giải thích của tôi. Tất nhiên là, cô ấy sẽ như vậy thôi. Xét cho cùng, cô ấy hoàn toàn không biết gì hết.

Nếu bạn chỉ lắng nghe những lời của cuộc trao đổi, thì sẽ rất khó để bị lừa bởi nội dung. Tuy nhiên, mà không nhận ra nó, cô ấy sắp sửa thực hiện những hành động mà cậu ta muốn cô ấy làm. Thật là lố bịch nếu bạn bình tĩnh xem xét nó, và từ đó, tự hỏi liệu nó có một số năng lực không liên quan ở đây không.

Chắc chắn là cần phải xác thực điều này.

Trong khi có khả năng là tôi cũng sẽ bị kiểm soát, tôi tin rằng Ciel sẽ làm điều gì đó.

《Cứ để đó cho tôi. Tôi sẽ phân tích năng lực của Yuuki.》

Sau khi nghe câu trả lời đáng tin cậy của Ciel, tôi bắt đầu nói chuyện với Yuuki.

―không để ánh mắt của mình rời khỏi cậu ta, chúng tôi tiếp tục trao đổi những cú đánh nặng nề.

「Cậu vẫn không thay đổi từ cách lừa gạt của mình nhỉ, Yuuki.」

「Ahaha. Ý cậu là gì vậy?」

「Đừng giả ngu nữa. Lời nói của cậu cố ý thu hút suy nghĩ của một người, và cậu thậm chí còn có thể đánh lừa trái tim của những người có ý chí mạnh mẽ. Rõ ràng là nó không cùng cấp với các kiểu như đề xuất hay thôi miên. Nó thực sự khá ấn tượng đấy.」

「Cảm ơn cậu. Nhưng nó không phải là vô cùng thú vị khi có ai đó đã nhìn thấu nó sao.」

「Cứ nói những gì cậu muốn đi!」

Yuuki gạt đi những lời của tôi như thể không có ý nghĩa gì cả.

Đánh giá bằng cách cậu ta không bị bất ngờ chút nào, cậu ta chắc đã dự đoán rằng tôi sẽ nhìn thấu nó.

Vậy điều đó có nghĩa là cái kiểm soát tâm trí này không phải lá át chủ bài của cậu ta... Việc thông minh để làm có lẽ là giả định rằng mọi thứ Yuuki nói là một lời nói dối.

Đợi đã, nhưng nếu đó chính là mục đích của cậu ta thì sao nhỉ?

Điều gì sẽ xảy ra nếu cậu ta pha lẫn một chút sự thật bên trong lời nói dối, thế thì cậu ta có thể khiến tôi tin rằng ngay cả sự thật đó cũng là một lời nói dối.

Hoặc có lẽ đó là ngược lại, cậu ta đã pha lẫn một chút dối trá vào trong sự thật...?

《Tôi nghĩ rằng có khả năng cao là trường hợp đó. Thật không may, tôi đã phân tích tất cả các mẫu bước sóng năng lượng của anh ta bao gồm cả giọng nói, nhưng không thể xác định được anh ta có nói dối hay không.》

Tôi đã suy nghĩ rất nhiều.

Nhưng nó đã làm tổn thương đến mức ngay cả Ciel cũng không thể phân biệt được chúng. Nếu chúng tôi không thể đọc bất cứ thứ gì từ biểu cảm, cảm xúc hay bước sóng của cậu ta, thì chúng tôi còn có thể làm được điều gì khác nữa chứ.

Đây là một điều chúng tôi không thể vượt qua...

Điều đó có nghĩa là tôi sẽ phải tự quyết định. Thông tin nào mà Yuuki muốn tôi tin là lời nói dối?

《Ngoài ra, tôi đã xác định rằng có một sức mạnh ẩn giấu bên trong lời nói của Yuuki. Đây có thể là ma thuật khởi nguyên, 'Ngôn Linh'.》 (Kotodama : ngôn linh hay linh hồn ngôn ngữ.)

Cái gì? 'Ngôn Linh' ― cô nói sao cơ?!

Tôi hỏi Ciel để biết thêm chi tiết, và cô ấy nói rằng ma thuật khởi nguyên được xếp ở một cấp độ cao hơn ma thuật mà Ác Quỷ thường sử dụng. Nó là nguồn gốc của mọi phép thuật.

Tuy nhiên, có được nó không có nghĩa là có thể sử dụng để kiểm soát hiện tượng vật lý nhưng nó có sức mạnh để ảnh hưởng đến tâm trí.

Mặc dù nó không ảnh hưởng đến thể chất, nhưng hiệu ứng của nó về mặt tinh thần là rất lớn.

Nói cách khác, đó là một ma thuật đáng sợ có thể vô hiệu hóa các lá chắn phòng thủ.

Nhưng điều đáng ngạc nhiên nhất là nó có thể ảnh hưởng đến những người mạnh đến mức dù người đó đã thức tỉnh Ultimate Skill.

Và có thể sử dụng ma thuật này có nghĩa là bạn sẽ trở thành kẻ tử thù đối với dạng sống tinh linh.

Giống như Ramiris đã dễ dàng bị lạc lối, nó có khả năng tác động đến bên trong trái tim cảu một người...

Hiện tại, kỹ năng của chúng tôi với thanh kiếm là ngang nhau.

Cả tôi và Yuuki đều cảm thấy vội vã, nhưng cả hai chúng tôi đều không để bị trúng đòn.

Toàn bộ cơ thể của Yuuki được bao phủ trong bộ giáp cấp Thần, nhưng tôi nghi ngờ rằng nó sẽ bảo vệ cậu ta khỏi Veldora Sword của tôi.

Tương tự như vậy, tôi không tự tin rằng tôi có thể chịu được khi bị Veldanava đánh trúng. Xét cho cùng, tôi đã cảm nhận được năng lượng trong thanh kiếm đó đã vượt qua cả Veldora Sword.

Một thứ sức mạnh có thể được coi là hiện thân của Veldanava――

「Cậu có thực sự― có đúng là cậu có thể kiểm soát được sức mạnh của Veldanava không?」

Linh cảm đó đến với tôi bằng một sự vi diệu nào đó.

Lý do mà Yuuki cần câu giờ, có khả năng là cậu ta có thể đạt được sức mạnh chắc chắn có thể đánh bại chúng tôi. Trong trường hợp đó, nó có nghĩa rằng cậu đã đạt được sức mạnh của Veldanava.

「Cậu đang nói gì vậy? Điều đó hoàn toàn vô lý.」

「Đúng vậy, Rimuru. Như tôi đã nói, cần phải phá vỡ phong ấn―― 」

Guy và Ramiris không đồng ý với tôi, nhưng Velzard và Velgrynd vẫn im lặng.

Và Milim cũng vậy.

Có lẽ, họ đã cảm thấy nó. Những bước sóng giống y như Veldanava.

Đó là sức mạnh toát ra từ thanh kiếm mà Yuuki đang cầm.

「Aha, ahahhahahahahahhahahahhahahahahhahahahah!!」 (trans : cười dài vcl.)

Đột nhiên, Yuuki bật cười như thể bị phê cần.

Cậu ta tiếp tục chặn các đường kiếm của tôi khi vẫn đang cười.

Và sau đó――

「Hehe. Rất tốt, Rimuru. Không có chuyện gì xảy ra sau khi nàng tiên đằng đó giải phong ấn cả. Nhưng chỉ là tôi muốn nhìn thấy nỗi tuyệt vọng của cậu khi điều đó xảy ra. Xét cho cùng, đúng là tôi đã phá vỡ phong ấn.」

Khi nghe những lời của Yuuki, tất cả mọi người, nhưng tôi vẫn im lặng, như đã bị đóng băng.

Chắc hẳn họ phải cảm thấy rằng những lời nói đó là thật.

Đây không phải là lời nói dối để khiến tôi thận trọng. Vì có chút phần thưởng trong đó nếu nó chỉ đơn thuần là một lời nói dối.

Điều này có nghĩa là Yuuki đã phá vỡ phong ấn của Veldanava trong vòng một tháng.

Và vì vậy đó là lý do tại sao cậu ta lại cần lùi lại đến tận một tháng sau.

「Phải. Đó chính xác là vẻ mặt mà tôi muốn thấy. Xét cho cùng, tôi đã quyết định là sẽ nghiêm túc thực hiện điều này ngay bây giờ. Tôi đã thất bại trong trò chơi để sử dụng các công cụ để hủy diệt thế giới của mình, vì vậy tôi có thể tận hưởng bản thân mình một chút vào lúc kết thúc, phải không?」

Vậy nên, Yuuki cười như thể cậu ấy thực sự thích điều này từ tận đáy lòng.

CHƯƠNG 247 : RIMURU VS YUUKI - PHẦN GIỮA

Yuuki nhìn thấy khung cảnh đóng băng này và bên thưởng thức những niềm vui mà cậu cảm nhận được từ nó ở trong lòng.

Bây giờ cậu đã trở nên mạnh đến này, cậu đã rất gần với việc hoàn thành mục đích của mình. Và vì vậy cậu phải nghĩ rằng có thể cho phép mình tận hưởng khi ngắm nhìn của khuôn mặt khốn khổ của đối thủ xứng với mình.

Nếu điều này xảy ra một tháng trước đó, mỗi người trong số họ đều sẽ là một đối thủ khó nhằn.

Tuy nhiên, cậu không có chút cảm giác nào tự ti về điều đó.

Thay vào đó, có những kẻ mạnh nhảy múa theo nhịp điệu của cậu và kiểm soát chúng như đúng ý cậu để nhấn chìm thế giới này trong hỗn loạn và hủy diệt, đó là độ cao của thú vui của cậu.

Tuy nhiên, do sự tồn tại của Rimuru, người hiện đang đứng trước mặt cậu, kế hoạch mà Yuuki đã cất công xây nên đã kết thúc trong thất bại hoàn toàn.

Đó là một loạt các sự kiện không lường trước được.

Khi họ lần đầu tiên gặp nhau ở Vương quốc Ingracia, cậu đã nhận thấy một linh cảm không thể diễn tả được.

Vào thời điểm đó, dù đã đưa Hinata vào như một biện pháp an toàn, nhưng Rimuru đã trốn thoát được.

Không thể tin được rằng Hinata, người luôn thận trọng và biết thu thập thông tin lại mắc sai lầm, và vì vậy khi xác nhận rằng Rimuru vẫn còn sống, Yuuki biết rằng Rimuru sẽ là kẻ thù của mình.

Từ lúc đó, cho đến tận bây giờ.

Kế hoạch của cậu không có ngoại lệ, bị nghiền nát bởi bàn tay của Rimuru.

Yuuki không cảm thấy tức giận về chuyện này.

Ngược lại, cậu gần như muốn thể hiện sự tôn trọng của mình đối với kỹ năng ấn tượng đã được thể hiện ra đó.

Khi thế trận của trò chơi đã thay đổi đến mức mà Yuuki không thể thắng được, ngay cả khi cậu sử dụng hết tất cả mọi thứ trong tay, đó là khi cậu quyết định sẽ tự mình ra mặt.

Cậu sẽ không chơi đùa như lần mà cậu đánh với Leon nữa. Lần đầu tiên trong đời, cậu đã quyết tâm sẽ nghiêm túc theo đuổi sức mạnh.

Cậu tính toán rằng sẽ mất một tháng để nghiên cứu tất cả sức mạnh.

Trong lúc đó, cậu quyết định cho phép Velda thế chỗ mình và làm mọi thứ mà hắn muốn.

Hầu như mọi lúc, tính cách của Yuuki luôn được đặt lên hàng đầu, nhưng khi họ là những người có đẳng cấp ngang nhau, cậu không thể tự ý thay đổi điều này một khi cậu đã rút lui.

Và đây cũng là một canh bạc nguy hiểm đối với cậu.

Mục đích của Velda cũng là phá hủy thế giới, nhưng mục tiêu cuối cùng của họ là khác nhau.

Mục tiêu tối thượng của Yuuki là đưa thế giới này quay về hư không, nhưng Velda thì khác.

Một khi thế giới đã bị hủy diệt, Velda muốn tạo ra một thế giới mới và bản thân hắn sẽ là một vị thần của thế giới đó.

Đối với Yuuki, đây là một cách suy nghĩ thú vị đến mức cậu chỉ có thể bật cười.

Cậu biết rất rõ rằng hắn sẽ thất bại khi cậu đưa ra mệnh lệnh cuối cùng.

Và kết quả đúng như Yuuki đã đoán...

Yuuki có thể là một thiên tài, nhưng không phải là cậu đã có được tất cả sức mạnh của Veldanava.

Và khi cậu nói rằng có thể sử dụng tất cả năng lực của Veldanava thì đó cũng chỉ là một lời nói dối mà thôi.

Nhưng đó không phải là vấn đề.

Bởi vì đúng là cậu có thể sử dụng hầu hết năng lực của Valdanava.

Yuuki đã có đủ sức mạnh để mang đến nỗi diệt vong cho thế giới này.

Manas tên là Velda chuyên về tất cả các Ultimate Skill. Tuy nhiên, hắn không thể mô phỏng lại những năng lực đó.

Lý do cho điều này rất là rõ ràng và đơn giản. Đó là do không đủ dung lượng.

Trong cả tháng qua, Yuuki đã phân tích tất cả các kỹ năng và chọn những cái mà cậu muốn.

Cậu đã khôi phục Ultimate Skill『Tham Lam Vương Mammon』trở lại sức mạnh hiện tại của nó và cố gắng mô phỏng những kỹ năng mà mình cần.

Và điều đó đã trở nên khả thi khi cậu có thể hoàn toàn mô phỏng lại『Kiến Tạo Vương Ahura Mazdā』(Creation Lord Ahura Mazdā).

Tuy nhiên, có một số kỹ năng mà cậu không thể copy được bất kể là dùng cách gì đi chăng nữa.

Kỹ năng tối thượng và tuyệt đỉnh ―『Băng Hoại Hư Vô』(Turn Null), người ta nói rằng nó là thứ đã sinh ra năng lượng nguyên thủy cần thiết để tạo lập thế giới. Nhưng cuối cùng, nó không thể sản xuất được.

Ngay cả khi cậu có thể mô phỏng kỹ năng đó, cậu sẽ phải tạo ra một thế giới như Veldanava đã làm, nếu không năng lượng sẽ chỉ tuôn ra một cách lãng phí và sau đó là biến mất hoàn toàn.

Xét cho cùng,『Băng Hoại Hư Vô』, cái tên đã nói lên tất cả, nó là một năng lượng siêu thuần khiết, có mật độ cực cao có thể phá hủy mọi thứ.

Đó là một kỹ năng cực kỳ bá đạo đến từ một chiều không gian khác cho phép bạn phá hủy thế giới hiện tại và tạo ra một thế giới hoàn toàn mới. (trans : kỹ năng bá thế này mà sao main chỉ toàn dùng để hồi mana không thôi vậy)

Người ta nói rằng Veldanava đã tạo ra thế giới này và đánh mất『Băng Hoại Hư Vô』. Và những gì còn lại sau đó là『Mana Breeder Reactor』. (Tạm dịch : Lò phản ứng Mana)

Veldanava là người mạnh nhất vì kỹ năng này cho phép ông tạo ra mana vô tận.

Và『Mana Breeder Reactor』đã được Milim thừa kế, kỹ năng này đã khiến cô trở thành người mạnh nhất.

Thứ có khả năng kiểm soát được lượng mana tập trung đó chính là stardust, là một phụ phẩm của『Mana Breeder Reactor』.

Yuuki cũng đã mô phỏng lại sức mạnh tối thượng này.

Yuuki đã trở thành một vị thần, vượt qua cả dạng sống tinh linh. Và với trí tuệ của Velda, cậu đã tạo ra『Mana Breeder Reactor』và hoàn toàn kiểm soát được nó.

Tuy nhiên, một khi đã như thế thì, cậu sẽ không có đủ không gian để có thể sử dụng những kỹ năng khác của mình. Cậu sẽ chẳng khác gì một Milim phiên bản hạ cấp.

Có thể cậu đã kiểm soát được đầu ra giống như Guy đã làm, nhưng cậu cũng không thể vượt quá giới hạn cho phép được.

Yuuki đã xem xét tất cả điều này và sau đó nảy ra ý tưởng về việc đưa năng lực mô phỏng vào trong thanh Veldanava Sword.

Veldanava Sword là kết tinh của sức mạnh của Veldanava. Một nửa năng lượng tối đa của Veldanava được tập trung vào bên trong nó.

Đó là đáng lý ra là thanh Thần Kiếm mà Milim sẽ kế thừa vào một ngày nào đó.

Do đó, không cần phải mô phỏng lại những kỹ năng trong trí nhớ của Velda.

Cậu chỉ cần dỡ bỏ Ultimate Skill của mình,『Kiến Tạo Vương Ahura Mazdā』, và kết hợp nó với kiến thức của Velda. Và việc đó sẽ sinh ra kỹ năng nguyên bản,『Thông Tin Vương : Hồ Sơ Akashic』. (Information King : Akashic Records)

Kỹ năng nguyên bản này,『Thông Tin Vương : Hồ Sơ Akashic』sẽ được đưa vào trong Veldanava Sword. Và nó sẽ được điều chỉnh để bạn luôn có thể sử dụng bất kỳ kỹ năng nào đã chọn khi bạn muốn.

Nó đã được thiết lập để được chỉ có mỗi mình Yuuki độc quyền sử dụng nó, vì thế Velda không thể sử dụng nó được.

Vai trò của Velda là duy trì『Mana Breeder Reactor』luôn ở trạng thái tối ưu, để hoạt động như một thiết bị giám sát vĩnh cửu.

Và đây là cách Yuuki được tái sinh thành hiện thân của sức mạnh tuyệt đối, người có thể sử dụng tất cả mọi kỹ năng.

Chỉ còn lại duy nhất một người mà Yuuki cần phải thận trọng.

Chỉ có mình Rimuru, người hiện đang đứng trước mặt cậu với vẻ mặt chết lặng.

Con quái vật phiền phức này luôn có thể vượt quá mong đợi của Yuuki.

Và vì vậy không cần phải giữ lại nữa. Tùy thuộc vào lượng sức mạnh của Rimuru mà cậu đã xác định được, nó là vô cùng cần thiết khi Yuuki sử dụng kỹ năng mạnh nhất của mình để xóa sổ cậu.

Họ ngang ngửa về sức mạnh.

Yuuki là một vị thần và một anh hùng thức tỉnh. Nhưng ngay cả khi cậu có『Mana Breeder Reactor』đang hoạt động hết công suất, cậu vẫn không thể vượt qua sức mạnh của Rimuru.

Điều này thật điên rồ.

(Điều này thực sự vô cùng rắc rối. Mình đã nghĩ rằng mình sẽ có thể thắng khi đã đạt được sức mạnh này―― )

Yuuki có ưu thế về chức năng của vũ khí, nhưng cậu không biết liệu điều đó có đúng không nếu cuộc chiến kéo dài quá lâu.

(Velda, ta sẽ sử dụng toàn bộ năng lượng. Nạp sức mạnh cho Veldanava Sword đến khi nó đạt tới giới hạn tối đa!)

Yuuki ra lệnh cho Velda và sau đó bắt đầu lao tới Rimuru với tốc độ vượt xa những đòn tấn công trước đó.

Tuy nhiên, ngay cả những thứ này cũng dễ dàng bị Rimuru chặn lại.

Có một luồng năng lượng bao phủ khắp kiếm của họ để chúng không bị hư hại. Nó can thiệp vào mọi cuộc đụng độ và khi sóng xung kích nổ ra, nhưng nó hơn một cơn gió nhẹ một chút đối với cả Yuuki và Rimuru.

(Mình không mong cậu ta có thể đối phó được với bước đi đó... Tuy nhiên, có vẻ như phản xạ của cậu ta đang trở nên chậm hơn. Kỹ năng của bọn tôi có lẽ vẫn còn đang bị ràng buộc với một thanh kiếm sao?)

Yuuki búng ngón tay.

Trong cùng một khoảnh khắc, mọi chuyển động trên thế giới đều dừng lại. Thời gian đã ngưng lại.

「Cậu đang dừng thời gian ngay lúc này ư? Không có lý do gì để... 」

「Ừ, tôi cũng không nghĩ là có đâu.」

「― Cậu khốn kiếp. Đó là để nghiền nát sở trường của tôi để cậu có thể có lợi thế khi chúng ta chiến đấu.」

「Ahahaha. Tôi cho rằng đó không phải là bí mật.」

Yuuki cười tinh nghịch.

Cậu đã dễ dàng dừng thời gian với ma thuật khởi nguyên.

Có hai lý do để làm điều này.

Việc đầu tiên là giống như Rimuru đã nói, để hạn chế việc sử dụng các kỹ năng kiểu bắn đạn.

Rimuru có nhiều phương thức tấn công, và hạn chế các lựa chọn của cậu ta ngay lúc này sẽ giúp Yuuki tiếp tục chiến đấu với lợi thế lớn hơn.

Và hơn thế nữa, dừng thời gian là cách tốt nhất để ngăn chặn những ma thuật khả nghi, như vòng tròn ma thuật mà Diablo đã thể hiện đó.

Không thể sử dụng ma thuật trong một thế giới mà thời gian đã bị dừng lại ― Thật ra là có, ngoại trừ ma thuật khởi nguyên ra.

Yuuki đã phong ấn tất cả các đòn tấn công ma thuật của Rimuru và tạo ra một không gian mà cậu có thể sử dụng ma thuật.

― Hãy để cho cơn giận bừng cháy, ngọn lửa khởi nguyên! ―

Yuuki ra lệnh, và đồng thời, Rimuru bị ngọn lửa bao phủ.

「Woah! Làm sao cậu lại có thể sử dụng ma thuật khi thời gian đã dừng lại được!?」

Đúng như cậu đã hy vọng, Rumuru đã không lường trước được đòn tấn công này.

Kế tiếp, Yuuki tiếp tục tấn công bằng cách nghĩ về chúng.

Cậu lại đẩy Rimuru vào ngọn lửa, rồi hóa cứng mặt đất để ngăn cậu ta di chuyển. Sau đó, cậu cắt đứt không gian― chơi đùa với Rimuru.

Đây là con bài tẩy của cậu.

Lá bài tẩy mà cậu chắc chắn sẽ có hiệu quả.

Nhưng thật không may, Yuuki đã kết luận rằng ma thuật khởi nguyên này không đủ mạnh để đánh bại Rimuru.

Rõ ràng là như vậy, nhưng Yuuki đã tính toán trước khi cậu đang sử dụng ma thuật khởi nguyên mặc dù nó không phải là đòn quyết định.

Theo phán đoán của Yuuki, Rimuru có thói quen luôn quan sát các đòn tấn công của kẻ địch. Đây là dấu hiệu cho thấy cậu ta tự tin rằng mình có thể đối phó với bất kỳ lối tấn công nào, nhưng không chỉ vậy. Yuuki tin rằng nó vốn là tính cách của Rimuru, người muốn tìm kiếm ý định thực sự của kẻ thù, nếu họ không thể hiểu được.

Và lần này, Yuuki sẽ nhắm vào thói quen này.

Đúng như cậu đã dự đoán, Rimuru đã không dùng hết sức ngay từ đầu, điều này đã cho phép cậu kích hoạt thành công đóng băng thời gian.

Và nếu cậu sử dụng ma thuật khởi nguyên của mình trong khi thời gian đã bị dừng lại, thì có khả năng cao là Rimuru sẽ bắt đầu phân tích hành động của cậu.

Ma thuật khởi nguyên là lá bài át chủ bài của cậu, nhưng vẫn không thể đánh bại Rimuru chỉ với chừng này được.

Trong trường hợp đó, trong khi đó là một tài sản quý báu, cậu vẫn có thể sử dụng nó làm mồi nhử.

Đó là quyết định của Yuuki. Cậu sẽ không thể làm gì được cho đến khi mình thắng trận này.

Nếu cậu sử dụng nó bây giờ, nó ít nhất sẽ tạo cho cậu một lợi thế nhỏ. Đây là những gì Yuuki nghĩ, và vì thế cậu không có ý định tiếm kiệm nó.

Xét cho cùng, nếu cậu dùng hết mọi thứ mà mình có và chiến thắng Rimuru, thì cậu sẽ có thể hoàn thành khát vọng của mình.

Kẻ thù của cậu là một mình Rimuru ― Mỗi lần cậu nghĩ thế, Yuuki sẽ càng đánh giá cao Rimuru hơn.

Có vẻ như Rimuru đang phân tích ma thuật khởi nguyên đúng như kế hoạch của Yuuki.

Cậu không thể nói rằng đó là một điều xấu khi cố gắng đọc vị đối phương trong một trận chiến. Tuy nhiên, trong một cuộc chiến như Yuuki và Rimuru đang tham gia hiện tại, đặt tâm trí của mình vào một việc nhỏ có thể là một động thái tồi tệ.

Kể từ khi cuộc chiến này bắt đầu ― không, ngay cả trước khi nó bắt đầu― Yuuki đã chuẩn bị rất nhiều.

Ngoài việc phân tích những kỹ năng ở bên trong Velda, cậu luôn nghĩ về những kế hoạch phải làm để giết người mạnh nhất có thể sánh ngang được với cậu.

Cậu đã không đóng băng thời gian và hạn chế kỹ năng của Rimuru chỉ để đặt mình vào một tình huống thuận lợi.

Nếu có, mục đích của Yuuki là khiến Rimuru tin rằng đó là lý do tại sao cậu làm vậy.

Mục đích thực sự của cậu khi dừng thời gian là không phải một thứ nhỏ bé như thế――

「Cậu quá đơn giản Yuuki à. Tôi sẽ nói với cậu ngay bây giờ đây. Cậu tốt hơn hết là không nên nghĩ rằng mình là người duy nhất có thể sử dụng ma thuật khi thời gian đã ngừng lại!」

Có vẻ như Rimuru đã hoàn thành việc phân tích ma thuật khởi nguyên đúng như, không, nhanh hơn Yuuki dự đoán.

Những ngọn lửa khởi nguyên Yuuki vừa tung ra mà không niệm phép giờ đã bị Rimuru đóng băng.

Ý chí của Yuuki đã bị xóa bỏ bởi cuộc chiến giữa băng và lửa.

Không có gì để làm ngoài việc cười, Yuuki nghĩ thế.

Trong một thời gian ngắn như vậy, thậm chí ít hơn nếu bạn nghĩ rằng thời gian đó đã dừng lại, lá bài át chủ bài của cậu đã đột ngột bị vô hiệu hóa trong chớp mắt.

Tuy nhiên, ngay cả việc này cũng đều nằm trong kế hoạch của Yuuki.

Thanh katana và thanh kiếm sượt qua nhau.

Cả hai bên đã chém bằng một sức mạnh ấn tượng.

Xét cho cùng, chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, cậu đã thành công trong việc đánh lạc hướng Rimuru.

― Ta đã chờ thời khắc này lâu lắm rồi !! ―

Yuuki chế nhạo.

Và ngay khi cậu lao vào Rimuru một lần nữa với toàn bộ sức lực của mình, cậu bước vào giai đoạn cuối cùng của kế hoạch chiến đấu của mình.

Trong khi một lượng lớn năng lượng va chạm và tạo ra sóng xung kích, cậu kích hoạt một kỹ thuật ma pháp mà không cần niệm phép.

Tất nhiên, bây giờ Rimuru đã hiểu được ma thuật khởi nguyên, cậu ta có thể kích hoạt ma thuật của mình để vô hiệu hóa nó.

(Ah, đúng như mình đã nghĩ. Mình biết chắc rằng Rimuru sẽ thực hiện những bước đi hợp lý, tất cả đều đúng như kịch bản.)

Yuuki khá hài lòng, nhưng đồng thời cũng cảm thấy một cảm giác nhẹ nhõm.

Cậu đã nhận ra rằng mặc dù thực tế là mình vẫn có thể đọc đối thủ ở cấp độ này, nhưng cuối cùng, họ sẽ không bao giờ có thể thật sự hiểu nhau một cách chân thành nhất.

Họ thực sự chỉ là người dưng, và họ sẽ chỉ có thể hoàn toàn hiểu nhau trong mơ.

Yuuki cản thấy thế trong trái tim, nhưng cậu đã tung ra lá bài át chủ bài trước khi cậu có thể hiểu được chúng.

Rốt cuộc thì, Yuuki và Rimuru vẫn là kẻ thù của nhau.

Đúng lúc Rimuru kích hoạt ma thuật vô hiệu hoá, Yuuki kích hoạt thiết bị đã được cài đặt trong cánh tay trái nhân tạo của mình.

Cánh tay biến đổi một cách khéo léo, và rồi cậu nhắm vòng tròn ma thuật được khắc trên nó về phía Rimuru và bắn.

Và rồi hiện tượng này được thay đổi lại và hội tụ thành một ma thuật.

Đó là một nghệ thuật ma pháp tối thượng mà một con người không thể nào kích hoạt được.

― Ngẫu Biến Thời Không ― (Chrono Saltation)

Đó là một ma thuật siêu không gian tối thượng có thể khiến cho mục tiêu chuyển sang một không-thời gian khác mà nơi đó chính là điểm kết thúc của thời gian.

Ma thuật được sinh ra bằng cách sử dụng tất cả năng lượng xung quanh nó và thậm chí nuốt chửng trận cả cơn chấn động thời gian (chrono quake) đang hoành hành.

Và với nguồn năng lượng vô tận này, nó đã đưa Rimuru đi đến 'Hồi kết của không-thời gian'. (end of space-time)

Vì đây là một không-thời gian liên tục, nên ngay cả cơ thể bản sao có liên quan cũng đã hoàn toàn bị nhổ bỏ cùng với Rimuru...

Nếu 'Hành lang linh hồn' không đóng lại, thì những thuộc hạ của Rimuru và thậm chí cả Velgrynd cũng có thể đã bị ma thuật này nhắm vào.

Đó là điểm đáng sợ của ma thuật cực mạnh này. Đáng sợ đến mức bất kỳ cách thức phòng ngự hay kháng lại nào cũng đều vô dụng.

Yuuki không thể tự mình kích hoạt Ngẫu Biến Thời Không.

Lý do rất đơn giản. Đó là vì nó là một ma thuật phức tạp đòi hỏi bạn phải kích hoạt ít nhất hai ma thuật cùng một lúc. Trên hết, ma thuật này phải có cùng đẳng cấp và cùng đặc tính.

Thứ Yuuki đã lắp vào cánh tay nhân tạo của mình là một kỹ thuật tối thượng đơn giản.

Đó là một hiệu ứng nghịch đảo.

Đó là một kỹ thuật nghịch đảo hiệu quả của ma thuật mà bạn đang sử dụng.

Ma thuật khởi nguyên là ma thuật phản ánh ý chí của người sử dụng. Nó không phải là thứ mà Yuuki chỉ kích hoạt sau khi biết mình sẽ sử dụng ma thuật gì.

Chỉ cần nghĩ rằng nó sẽ làm cho nó kích hoạt. Đó là tính năng lớn nhất và đặc biệt nhất và lý do nó được gọi là ma thuật tối thượng.

Bây giờ cậu đã hạn chế việc sử dụng ma thuật khi thời gian vẫn còn bị đóng băng, cậu có thể điều khiển Rimuru sử dụng ma thuật mà cậu muốn cậu ta sử dụng.

Ma thuật mà Rimuru kích hoạt rất đơn giản và dễ hiểu. Cậu ta sẽ ngay lập tức sử dụng vô hiệu hóa.

Nếu cậu ta cố gắng phân tích ma thuật mà Yuuki đã kích hoạt, cậu ta sẽ không thể ngăn được nó. Có thể coi đó là sát giờ, Rimuru sẽ phải vô hiệu hóa chính xác đúng lúc Yuuki kích hoạt ma thuật của mình, hoặc sẽ là quá trễ.

Đó là những gì Yuuki đã nghĩ.

Và vì thế cậu đã tiết lộ con bài tẩy của mình để thu hút những suy nghĩ của Rimuru theo cách mà cậu muốn, vì vậy cậu ta sẽ hành động theo cách này trong tình huống này.

Và đúng như Yuuki đã lên kế hoạch, Rimuru đã kích hoạt ma thuật.

Tất cả đều là nhờ sự chuẩn bị của Yuuki, và Rimuru đã hành động thích hợp mà không biết gì cả.

Trong bầu không khí này, nơi năng lượng cấp độ Khởi Nguyên va chạm và thậm chí những cơn chấn động thời gian đang xảy ra, Yuuki đã sử dụng ma thuật không gian thời gian : Time Stop. (Ngưng đọng thời gian)

Thông thường, sẽ không có lý do gì khi lại dừng thời gian trong một thế giới đóng băng. Bởi vì bạn không thể dừng một cái gì đó lại nữa sau khi nó đã bị dừng lại.

Tuy nhiên, tình hình có một chút khác biệt trong lần này, do thứ mà Yuuki đã thiết lập.

Rimuru đã kích hoạt ma thuật của mình mà nó chỉ chứa năng lượng có những tính chất đối lập hoàn toàn với ma thuật của Yuuki, để vô hiệu hóa nó. Và ma thuật đó đã được bị đảo ngược bởi mẹo của Yuuki, và nó đã biến thành ma thuật với năng lượng giống hệt nhau về cả chất lượng lẫn số lượng.

Bởi vì điều này, tất cả mọi điều kiện để kích hoạt Ngẫu Biến Thời Không đã được đáp ứng.

Việc thêm hiệu ứng đóng băng thời gian vào trong thời gian đóng băng cũng sẽ không làm thay đổi hiệu ứng của nó.

Tuy nhiên, nếu nhân chúng lên thì sẽ mang lại một sự thay đổi đáng kể.

Thông qua việc bị tấn công bởi nhiều dòng thời gian, cộng thêm việc đẩy lùi không gian mà vẫn cố gắng duy trì độ cố định, kết quả là mục tiêu sẽ bị chôn vùi ở đâu đó vượt khỏi dòng chảy thời gian. (trans : ặc, cái này hại não quá nên không biết tui dịch đúng chưa nữa)

Đến 'Hồi kết không-thời gian' ― trong tương lai xa, ở một nơi có thể nói là điểm tận cùng của không-thời gian.

Nếu cậu không thể đánh bại Rimuru, thì cậu có thể đối phó với cậu ấy vào một ngày nào đó― đó là kết luận mà Yuuki đã rút ra.

Rimuru, người có thể đối đầu với cậu― hoặc thậm chí còn có thể vượt qua cả cậu ― đẳng cấp siêu cao này, đó là độ cao của sự ngu xuẩn khi dám đối đầu với cậu.

Cậu nên tiễn cậu ta đến tương lai và sau đó là hủy diệt thế giới, đó là câu trả lời của cậu.

Vào thời khắc cuối cùng, trò chơi nhàm chán và dễ dàng phá hủy thế giới này đột nhiên có một sự thử thách khó khăn. Nhưng chỉ còn lại niềm hạnh phúc, bởi vì bây giờ cậu đã xóa bỏ nó.

Yuuki hài lòng và cậu nở nụ cười từ tận đáy lòng.

◆◆◆

Thời gian đóng băng đã bị vô hiệu hóa đúng lúc Rimuru biến mất.

Không đợi một giây nào, những người còn lại bắt đầu di chuyển cùng một lúc.

Hầu hết mọi người đều không hiểu được chính xác những gì vừa xảy ra ngay trước mắt.

Nhưng, thực tế là Rimuru đã biến mất là một điều mà tất cả đều hiểu rất rõ.

「Giờ thì, trở ngại lớn nhất của ta đã được tặng một vé du lịch miễn phí đến tương lai. Ta đoán các ngươi có thể nói như vầy là chiếu tướng được rồi.」

Yuuki tuyên bố trong khi nở một nụ cười nhạt.

Nghe thấy những lời đó, Milim ngồi bệt xuống đất và rơi nước mắt.

「Rimuru... Rimuru đã biến mất...」

Milim lẩm bẩm trong đau buồn, còn Ramiris thì trở nên tức giận.

Mặc dù cô vẫn không nhận ra, nhưng ngoại hình của cô đột nhiên bắt đầu thay đổi thành người trưởng thành――

「Rimuru chắc chắn sẽ ổn thôi! Hãy đánh bại tên khốn này để chúng ta có thể mau chóng gọi Rimuru quay trở lại! 」

Ramiris hét lên.

Sức mạnh quay lại đôi mắt của Milim khi cô nghe thấy điều này.

「Phải, cô nói đúng. Hãy làm điều này thôi, Ramiris! 」

「Đúng đó!」

Cả hai đều quyết định.

Milim lại đứng lên với sức mạnh mới. Ngay cả Gaia, người đang ngồi trên vai cô, cũng đang trừng mắt nhìn Yuuki.

Và bên cạnh Milim là Ramiris giờ đã trở thành một người phụ nữ xinh đẹp.

Mái tóc của cô đã đổi thành màu cầu vồng và trải dài ra khi cô bắt đầu tập trung vào việc kích hoạt ma thuật khởi nguyên có thể thay đổi quy luật của thế giới này.

Và rồi, ngay cả những người khác――

「Tôi đoán chúng ta không có lựa chọn nào khác ngoài việc phải làm điều này. Hắn ta trông rất giống một con quái vật thực sự, nhưng nếu đây là kết thúc của chúng ta, thì ít nhất tôi cũng sẽ vui vì đã cố gắng hết sức.」

「Fufu. Đã lâu lắm rồi phải không nhỉ, Guy? Tôi sẽ không rời xa anh cho đến khi mọi chuyện kết thúc, anh biết mà.」

「Tốt lắm. Tôi đã muốn thấy thế giới đã thay đổi đến mức nào kể từ khi tôi có cơ hội trở lại từ cõi chết. Ừm, tôi đoán là không thể tránh được vì mọi chuyện đã tiến triển đến thế này. Velgrynd, nếu chúng ta sống sót qua được, thì liệu cô sẽ cho tôi ngắm nhìn toàn bộ khung cảnh của thế giới này chứ? 」

「Rudra, đồ ngốc. Thay vì thế giới này, tôi sẽ tìm kiếm tái sinh của anh. Ngoài ra ... tôi nghĩ anh nên hiểu rằng anh sẽ không thể sống lại được.」

「Kufufufufu. Không thể nào hiểu được khi chúa tể Rimuru lại bị đánh bại. Nhưng có vẻ như chúng ta có thể phải bảo vệ nơi này trong khi ngài ấy vắng mặt.」

「Phải, chủ nhân có thể đang có âm mưu gì đó, nhưng tôi nghĩ rằng chúng ta không nên đánh bại con quái vật đó.」

Mỗi người trong số họ nói hết ra những gì mình nghĩ và đều thống nhất là sẽ đoàn kết chống lại Yuuki.

Và tất cả cùng nhau, với toàn bộ cơ thể và linh hồn của mình, họ nhắm vào Yuuki bằng đòn tất sát mạnh nhất của mình.

―Tất cả đều đúng theo kế hoạch của Yuuki.

Bây giờ Yuuki đã có thể sử dụng mọi Ultimate Skill thông qua kỹ năng nguyên bản,『Thông Tin Vương : Hồ Sơ Akashic』.

Nói cách khác, điều này đồng nghĩa với việc nó cho phép cậu có thể sử dụng『Bạo Thực Vương Beelzebuth』để nuốt tất cả mọi năng lượng.

Đối mặt với một nguồn sức mạnh đủ để mang lại sự hủy diệt cho thế giới này, Yuuki nở một nụ cười tà ác.

CHƯƠNG 248 : RIMURU VS YUUKI - PHẦN CUỐI

Bây giờ tôi đã nghĩ rằng mình không tài nào hiểu nổi tên ngốc này.

Cậu ta muốn phá hủy thế giới bởi vì cậu ta đã có một tuổi thơ bất hạnh hay gì đó, đúng là không thể hiểu nổi.

Yuuki không phải là người duy nhất phải gặp bất hạnh khi còn nhỏ.

Không phải tất cả mọi người đều hạnh phúc, nhiều người phải vượt qua sự bất hạnh của bản thân và phát triển thành những con người tuyệt vời.

Cuộc sống của tôi có lẽ là thiên về bên hạnh phúc nhiều hơn, vì vậy tôi không chắc tôi có thể trả lời nếu được hỏi liệu tôi có thật sự thấu hiểu cảm xúc của những người không được may mắn.

Tuy nhiên, tôi có thể xác định rằng nó rõ ràng là sai khi liên lụy đến những người khác chỉ vì mình không hài lòng.

Con người từ kh sinh ra vốn đã không hề ngang nhau.

Đó là hệ thống của trên thế giới này, chúng ta có thể thử đối xử với nhau một cách công bình trong giới hạn của mình, nhưng chúng ta cũng không thể phủ nhận sự khác biệt về năng lực bẩm sinh của mỗi người.

Khi nghĩ như thế, rõ ràng là một thế giới mà mọi người đều có thể sống với nhau bình đẳng, hòa bình và hạnh phúc chỉ tồn tại trong tưởng tượng.

Và như vậy, nếu bạn nói rằng thế giới này không hoàn hảo, tốt thôi, điều đó cũng đúng mà.

Kể cả Velda, kẻ đã cố gắng tạo ra một thế giới mà hắn hoàn toàn có thể điều chỉnh theo ý thích; hắn cũng không hơn gì một tên ngốc không thể hiểu được lý tưởng của Veldanava.

Nhưng thậm chí còn hơn thế nữa, ý tưởng là sẽ tốt hơn nếu phá hủy mọi thứ và đưa tất cả mọi thứ trở về hư không của Yuuki là rất ngây thơ và trẻ con.

Cậu ta sẽ không chịu trách nhiệm cho chính mình. Cậu ta liều lĩnh và sẽ thừa nhận không có ý kiến nào khác ngoài ý kiến của bản thân.

Cuối cùng thì Yuuki chỉ là một tên ngốc mà tôi sẽ không bao giờ có thể hiểu được.

Thế giới thật tàn nhẫn, nhưng nó cho bạn tất cả mọi thứ.

Đó là thế giới mà Veldanava đã tạo ra.

Một mình trong không gian trống rỗng đó, không thể chịu được nỗi cô đơn.

Và thế là ông ta đã sinh ra thế giới này để khiến bản thân bớt nhàm chán đi.

Và trong thế giới này, được sự sống đã được sinh ra. Những người có thể hành động tự do và làm cho ý chí của họ được biết đến, giống như Veldanava đã dự định.

Sau nhiều năm, con người được sinh ra với vai trò là vật chứa đựng linh hồn, với ý chí tự do và trí thông minh cao.

Veldanava rất vui mừng.

Ông ta đã phát chán trong cái thế giới trống không này. Quan sát các hoạt động của các dạng sống là đã đủ thú vị rồi, nhưng các hoạt động của những sinh vật được gọi là con người này lại khiến cảm xúc của ông thay đổi.

Tuy nhiên, có một vấn đề.

Những con người đã đạt được kiến thức, và họ bắt đầu kích thích lẫn nhau và cuối cùng hành động theo những cách mà ông đã không lường trước được.

Nếu ông để mặc họ, họ sẽ ngay lập tức bắt đầu chiến tranh và bắt đầu đi vào con đường hủy diệt.

Ông đã tạo ra một số thế giới khác nhau, nhưng tất cả chúng đều cho thấy cùng một chiều hướng kết thúc.

Lý do của chuyện này là vì cảm xúc.

Đó là thứ mà ông đã đưa vào như một phương tiện để kích thích con người và giúp họ phát triển hơn nữa, nhưng khi những cảm xúc trở nên quá cực đoan thì chúng có khuynh hướng loại trừ ý kiến của người khác.

Các loại công lý khác nhau được sinh ra qua nhiều cách suy nghĩ khác nhau.

Đó là những gì Veldanava đã nghĩ.

Ông đã quyết định rằng hiện tượng này là một thứ dù hơi ác nhưng lại cần thiết, và vì vậy ông đã chấp nhận cách thế giới trở thành một nơi để thí nghiệm linh hồn.

Chiến tranh có khả năng sẽ dừng lại nếu con người hoàn toàn bị theo dõi.

Tuy nhiên, cảm xúc của họ sẽ không còn bị kích thích nữa, và thế giới sẽ trở thành một nơi mà tất cả mọi thứ có thể công bằng, nhưng lại thiếu đi ý chí tự do.

Và đó không phải là loại thế giới mà Veldanava muốn.

Ông đã thử nghiệm nhiều lần sau đó, cố gắng đẩy con người phát triển theo hướng mà ông muốn.

Một số thế giới song song tồn tại với các chi tiết thay đổi nhỏ khác nhau, cho phép chúng phát triển theo nhiều hướng khác nhau.

Trong hệ thống này, những con người có linh hồn đặc biệt trưởng thành được chọn để điều khiển linh hồn với tuổi đời ngắn hơn. Và thế là, các Thiên Thần và Ác Quỷ đã ra đời.

Hệ thống đã được xây dựng để các linh hồn của tất cả mọi không gian đều có thể lưu thông qua lại.

Những Người giám sát bị giới hạn mức độ mà họ có thể can thiệp, và được ra lệnh ngăn không cho nền tảng của thế giới sụp đổ.

Đó là Guy, Ramiris, Dino và những người khác tương tự họ.

Bởi vì có rất ít mana trên thế giới mà tôi đã sống lúc đầu (tức Trái Đất), tôi chưa bao giờ chứng kiến bất cứ điều gì liên quan đến linh hồn, nhưng có lẽ ở đó cũng có những Người giám sát khác.

Vâng, không có điều đó có nghĩa là mọi thứ hiện tại.

Trong mọi trường hợp, việc xây dựng hệ thống đã hoàn tất.

Cuộc tàn sát của những cự nhân bất ngờ xuất hiện đã kết thúc, và thế giới đã dần ổn định trở lại.

Ngay khi mọi chuyện bắt đầu tốt lên thì Bánh Xe Số Phận lại bắt đầu quay một lần.

Veldanava gặp Lucia và yêu nhau.

Và khi hai người yêu thương nhau, và Milim được sinh ra.

Khi điều này xảy ra, Veldanava đã đánh mất toàn bộ sức mạnh, và tôi có thể suy đoán rằng điều này liên quan đến thế lực ràng buộc thế giới.

Phản ứng này là thứ mà chúng ta gọi là một hệ thống tàn nhẫn và bạo lực, nó đã quyết định rằng sự tồn tại của Lucia là một thứ xấu xa.

Theo quan điểm hệ thống, tình yêu của Thần phải được chia đều cho mọi người.

Và vì thế tình yêu của Veldanava đối với một cá nhân cụ thể chắc chắn đã khiến hệ thống sinh ra lỗi.

Cuối cùng, cái giá phải trả để sửa chữa lỗ hổng trong hệ thống là mạng sống của Veldanava và Lucia.

Ý kiến của Velda là kết tội hệ thống vì đã tiêu diệt người tạo ra nó cũng không phải là điều bất hợp lý. Tuy nhiên, nó vẫn là một mong muốn tự phục vụ và đi ngược lại ý muốn của Veldanava.

Cuối cùng, Veldanava đã yêu thế giới này, và ông muốn Milim, con gái của ông, được sống.

Thực tế là ông đã hy sinh bản thân cho hệ thống là minh chứng rõ ràng nhất cho việc này.

― Cho dù ông ta đã mất tất cả năng lực của mình thì vẫn rất là vô lý khi một vị thần bị giết bởi một con người.

Nhưng Velda đã không hiểu điều này.

Và đó là lý do tại sao hắn ta hợp tác với Yuuki và cố gắng phá hủy thế giới . . . . . Đúng là một câu chuyện ngu ngốc.

Tôi mở mắt ra một chút.

Trận chiến cuối cùng với Yuuki đã bắt đầu, và――

《Ngài đã tỉnh lại chưa?》

Ah, Ciel đang nói chuyện với tôi. Nhưng chúng ta ở đâu?

Và chuyện gì đã xảy ra với Veldora?

《Đây là nơi tận cùng của thế giới. Hoặc ngài cũng có thể gọi nó là 'Hồi kết của không-thời gian'. Veldora đã bị cô lập trong một『Không gian ảo』. Vì thế anh ta vẫn an toàn và ngài không cần phải lo lắng nữa.》

Tôi hiểu rồi, vậy là Veldora đã được an toàn.

Điều đó tốt ... uh, huh? Đây chỉ là một thế giới rộng lớn không có gì, nhưng, cô ấy đã nói 'Hồi kết của không-thời gian' ư? Thật vậy, thời gian không chảy và bị dừng lại ở nơi này. Và tôi cũng thấy không gian không hề mở rộng thêm...

《Vâng. Dòng chảy của thời gian đã dừng lại trong thế giới này. Và sự mở rộng của không gian cũng đã kết thúc, và đã trở thành hư vô theo định luật entropy.》

(trans : định luật entropy định luật hai nhiệt động lực học, muốn biết thêm chi tiết thì lên wiki mà đọc chứ đừng hỏi tui, cái này hại não quá trời)

Hả? Cô đang nói như thể cô đã quan sát việc đó xảy ra ấy?

《Đúng vậy. Chúng ta đã bị ném vào nơi tận cùng của không-thời gian bởi đòn tấn công của Yuuki. Hành tinh đã vượt quá tuổi thọ của nó, nhưng thế giới vẫn chưa bị phá hủy. Xét theo điều này, Yuuki chắc hẳn đã không thể hủy diệt thế giới được. Tôi đoán rằng trong khi đang phá hủy các thiên thể cũng như sự liên tục của không-thời gian, tuổi thọ của hắn ta đã hết. Tuy nhiên, tôi không thể xác định xem ước muốn của hắn ta đã được thực hiện thông qua điều này hay chưa. Sau đó, tôi trôi nổi vào không gian, và chứng kiến sự kết thúc của vũ trụ.》

――Tôi không thể hiểu nổi chính xác là Ciel đang nói cái quái gì nữa...

Cô ấy đã chứng kiến sự kết thúc của vũ trụ? Điều đó có nghĩa là gì...?

Ý tôi là, không đời nào bạn có thể sống sót trong một tình huống như thế này.

Có nhiều lời đáng tin hơn để nói ― nhưng rồi tôi chợt nhớ ra, Ciel không nói dối.

Đôi khi, tôi cũng bị cô ấy lừa, nhưng nó không quá nhiều so với một lời nói dối, nhưng tôi đã hiểu lầm cô ấy ― hoặc cô ấy đã khiến tôi ― đó là tất cả.

Trong trường hợp đó, sau đó chúng tôi đã thực sự đang trong nơi tận cùng thế giới?

《Phải, đúng vậy. Vậy thì, ngài sẽ làm gì bây giờ?》

Tôi sẽ làm gì sao?

《Đã quá nhiều thời gian trôi qua, có một lượng lớn năng lượng đã được lưu trữ trong『Băng Hoại Hư Vô』. Veldanava dường như đã đánh mất『Băng Hoại Hư Vô』khi tạo ra thế giới, nhưng ngài vẫn có『Không gian ảo』, do đó không thành vấn đề. Vì『Không gian ảo』là vô hạn, nó vẫn chưa đầy được, nhưng nó đã nạp đủ năng lượng để xây dựng lại thế giới hàng chục nghìn lần. Nếu tôi có thể thêm vào, điều này có nghĩa là ngài có thể tái tạo mọi người mà ngài từng biết đến, kể cả ký ức của họ, ngài có thể tạo ra một thế giới gần giống với thế giới mà ngài đã rời bỏ. Vậy ngài sẽ làm gì? 》

Cái ...?

Tôi đã bị sốc bởi câu hỏi.

Vâng. Nếu đây thực sự là 'Hồi kết của không-thời gian', thì điều đó có nghĩa là Benimaru, Shuna, Tempest, và bạn bè của họ, Diablo và các Ác Quỷ, Guy và Ramiris và Milim, tất cả những người tôi yêu quý không còn tồn tại trên đời nữa. Cuối cùng tôi cũng đã hiểu ra điều đó.

Nói cách khác là, tôi đã thua Yuuki.

「Chết tiệt!! Khốn nạn, thế này có nghĩa là ta đã hoàn toàn thua Yuuki rồi!!」

《Không, ngài sai rồi. Yuuki không thể tiêu diệt ngài.》

Nhưng, tôi không thể bảo vệ những người mà mình yêu quý.

Thế thì không có lý do nào cả. Không có vấn đề gì nếu tôi là người duy nhất sống sót.

Và ngay cả khi ký ức và DNA của họ có thể được tái tạo giống y hệt, nhưng liệu nó có còn thực sự là họ nữa không?

Liệu tôi có thể tương tác với họ giống như trước, trong khi chính tay tôi đã tạo ra họ, một lần nữa có được không!?

Thật là vô nghĩa, chết tiệt!!

「Một thứ như thế chỉ là giả thôi! Chúng ta có thể bào chữa, nhưng sự thật vẫn là ta đã thua Yuuki...」

Về mặt logic, Ciel nghĩ rằng tôi nên tạo ra một thế giới mới mà không có kẻ dị giáo tên là Yuuki.

Thật vậy, đó có lẽ là câu trả lời đúng.

Bạn có thể nói rằng nó không có gì sai hết.

Tuy nhiên, điều đó không đủ để làm tôi hài lòng.

Làm thế nào tôi có thể hồi sinh những người bạn đã chết của mình theo cách như vậy để chữa lành sự cô đơn của chính mình? Tôi thà chết còn hơn làm một việc như thế.

Tôi biết rằng mình đang rất bướng bỉnh.

Nhưng đó cũng là lý do tại sao tôi không thể cho phép bản thân mình tạo ra một thế giới thuận tiện cho tôi.

Trong một thế giới như vậy, sự tồn tại của tôi có khả năng chết dần chết mòn và cuối cùng là chết hẳn.

Tốt hơn là nên chọn một sự cô đơn tự hào còn hơn là giữ lấy cho quá khứ chỉ để an ủi bản thân.

《Tôi mong rằng ngài sẽ trả lời theo cách này.》

Tôi đã hét lên trong cơn thịnh nộ, nhưng Ciel trả lời như thể cô ấy đang hài lòng.

Và rồi cô ấy tiếp tục.

《Ngoài ra, ngài vẫn chưa bị Yuuki đánh bại mà. Ngài chỉ cần đi và đánh bại hắn ta ngay bây giờ.》

Ciel nói như thể nó không là gì cả.

Đi và đánh cậu ta bây giờ ư? Quay trở về quá khứ đã trôi qua từ rất lâu rồi?

Một điều như vậy có thể ...

Chloe có『Bước nhảy thời gian』(Time Leap) có thể đọc được những ký ức từ tương lai, nhưng đó thực sự chỉ là một kỹ năng cho phép bạn quay trở lại bản thân trong quá khứ của mình.

Và nó không thể kích hoạt được một khi thời gian đã bị dừng lại.

Yuuki đã cẩn thận lên kế hoạch để ngăn chặn những con đường thoát như vậy khi cậu ta dừng thời gian.

《Không, không thành vấn đề.『Dịch chuyển』mới có được từ Mai chẳng khác gì ngoài nguyên mẫu của một kỹ năng khác. Kỹ năng này không phải là 'kỹ năng cho phép bạn quay trở lại nơi bạn đã từng đến' mà là một 'kỹ năng cho phép bạn đi xuyên không-thời gian và đến địa điểm mà mình muốn'. Tương tự như việc ngài có thể kiểm soát không-thời gian, quay ngược thời gian cũng sẽ là một việc dễ dàng đối với ngài.》

Tôi đã bị choáng.

Không có gì lạ khi Ciel vẫn hành động bình thường bất chấp cơn thịnh nộ của tôi.

Ngay từ đầu, cô ấy đã biết những gì tôi muốn.

「Vậy thì, hãy mau chóng vứt bỏ sự ngu ngốc đó đi. Cô biết nó không giống cô chút nào phải không? Rằng tôi rất ghét thua cuộc! 」

《Như ý ngài, chúa tể của tôi.》

Ciel trả lời mệnh lệnh của tôi.

Bằng một cách dễ dàng như mọi khi. Đây là công việc như thường lệ.

Nhưng tôi chỉ vừa mới tỉnh dậy, trong khi Ciel đã trải qua vô số thiên niên kỷ trong khi chờ tôi tỉnh lại.

Có một niềm vui không thể chối cãi trong giọng nói đáp lại mệnh lệnh của tôi.

Để đáp lại những kỳ vọng của cô ấy, tôi phải chọn thế giới cảm thấy phù hợp với mình.

Đánh bại không phải là một lựa chọn.

Vậy thì, đã đến lúc tôi phải kết thúc chuyện này.

Đúng lúc tôi nghĩ điều này, thời gian của tôi đã bị bẻ cong và quay lại quá khứ.

Tôi ngay lập tức cảm thấy rằng mình đã ở một nơi khác.

Đồng thời, tôi cũng có thể cảm nhận được một chùm sức mạnh đủ để biến cả thế giới này ra tro lao thẳng vô mặt mình.

Nhưng thay vì hoảng loạn, tôi nuốt cả vụ nổ.

Thật là đáng ngạc nhiên.

Dường như nó cho phép tôi phục hồi năng lượng đã cạn kiệt khi thời gian bị bẻ cong.

「Ngươi là ai!?」

Một giọng nói kinh hoàng đến từ Yuuki hiện đang đứng đằng sau tôi.

Vâng, tôi đã dự định sẽ quay lại đúng lúc mà tôi đã biến mất, nhưng có vẻ như đã thời gian trôi qua một chút.

Chà, nó vẫn gần thời điểm hoàn hảo mà thậm chí không thể được gọi là độ lệch nhỏ trong kế hoạch vĩ đại. Và đó cũng là lần đầu tiên của tôi.

Xét cho cùng, từ những gì tôi quan sát được thì không một ai ở đây bị thương cả.

「... Là cậu ư, Rimuru?」

Một người phụ nữ xinh đẹp với mái tóc cầu vồng ngập ngừng hỏi tôi.

Ai muốn biết cái này vậy!? Tôi không thể không nói như thế được.

Tuy nhiên, xét theo luồng không khí nhẹ nhàng toát ra từ cô ấy, tôi nhận ra rằng người này có lẽ là Ramiris.

「Cô có phải là Ramiris không vậy? Vậy là cô đã trưởng thành sao?」

「Oh― !! Đồ-ngốc-ngốc-ngốc ― !! Chúng tôi đã rất lo cho cậu đấy !! 」

「P-hải đấy! Cậu lặn đi đâu mất tăm rồi lại bất ngờ hiện ra để hù bọn tôi đứng tim thế này đây sao, nhân cách của cậu thật là thối nát. Sự hiện diện của cậu đã hoàn toàn biến mất khỏi thế giới này, và tất cả bọn tôi đều tưởng rằng cậu đã bị thổi bay đến tương lai !!」

「Cậu chỉ vô tình vô hiệu hóa vũ khí mạnh nhất của bọn tôi thôi sao... Ngoài ra, cái quái gì thế này? Cậu dường như đã trưởng thành hơn so với lúc nãy à?」

Trong khi dường như thời gian vẫn chưa trôi qua quá lâu, nhưng dường như họ vẫn vô cùng lo lắng về khi tôi biến mất.

Ngoài ra, dường như năng lượng mà tôi vừa ăn là thứ mà Guy và những người khác đã sử dụng hết sức mạnh của mình để tấn công Yuuki. Một mặt, tôi cảm thấy họ có chút hơi tệ, nhưng cũng đúng là khi có thứ gì đó quá yếu có lẽ sẽ khiến Yuuki còn mạnh hơn nữa. Nó không phải là một vấn đề lớn.

Nhưng quan trọng hơn, ngoại hình của tôi có vấn đề gì sao?

Khi tôi nghĩ thế, tôi liền nhìn xuống người mình. Sau đó, tôi nhận ra rằng tôi đã lớn thành một người trưởng thành.

Tôi cũng không có ngực hay nam tính gì hết, vì thế nếu tôi được hỏi liệu sự phát triển này có ý nghĩa gì không ấy hả, tôi sẽ phải nói là méo.

Tôi biết rằng Ciel đã tạo ra tất cả năng lượng trong khoảng thời gian đó, vì vậy nó có khả năng là một ảnh hưởng từ việc đó.

「Chà, ai quan tâm đến những vấn đề tầm thường đó. Chúng ta vẫn chưa kết thúc trận chiến mà. Tôi cần phải giải thoát cho anh chàng khỏi nỗi thống khổ của chính hắn. Vì vậy, như tôi đã nói, hãy cho tôi một phút.」

Tôi nói với họ trước khi quay mặt về phía Yuuki.

Cậu ta không nói gì cả. Thanh kiếm của cậu ta đang ở trong vỏ và cánh tay cậu đang gập lại.

「Guy?」

「Tôi không nghĩ Rimuru có thể thua dù có nhìn thế nào đi chăng nữa. Đây mới thực sự là chiếu tướng.」

Guy trả lời Ramiris và nhún vai.

「Này, cái flag đó là... nhưng một lần nữa, dường như không có nhiều chỗ cho một cái flag...」

Ramiris thì thầm.

Sau đó với giọng trầm lặng hơn, cô lẩm bẩm về việc phải trải qua những rắc rối khi trở về dạng ban đầu của mình... nhưng giờ thì không có ý nghĩa gì cả. Cô ấy trông buồn. Để có thể cổ vũ cho cô ấy sau này thì chắc tôi nên làm một cái gì đó tốt.

Có lẽ Diablo đã tin rằng tôi sẽ trở lại bởi vì cậu ta có một cái nhìn tự mãn trên khuôn mặt như thể cậu ta nghĩ đó là điều hiển nhiên. Mặc dù vẻ mặt cậu ta khi nhìn tôi hơi bị mê hoặc. Liệu tôi có thể trở lại làm Rimuru ngày trước được nữa không? Tôi thấy hơi lo lắng.

Chloe trông như sắp khóc, nhưng cũng giống như Guy, em ấy đã tra thanh kiếm vào vỏ và quyết định theo dõi cuộc chiến. Em ấy tin tưởng tôi. Đừng lo, tôi sẽ không làm em phải thất vọng đâu.

Cảm thấy sự hỗ trợ của mọi người ở lưng tôi, tôi giơ thanh katana vào phía trước mặt Yuuki.

「Giờ thì, hãy kết thúc chuyện này thôi. Tôi đã cùng cậu chơi cái trò chơi trẻ con này đủ lâu rồi đấy. Cậu không nghĩ rằng đã đến lúc nghỉ ngơi rồi sao?」

「Không thể nào!? Rimuru, cậu đã hoàn toàn bị bắn vào 'Hồi kết của không-thời gian' rồi mà !!」

Đôi mắt của Yuuki đỏ bừng khi cậu ta hét lên như thể không muốn thừa nhận thực tế này.

Tôi hiểu cảm giác của cậu ta.

Đó chỉ là do cậu ta thực sự đã chọn nhầm đối thủ thôi.

Nếu cậu ta đấu với bất cứ ai khác, cậu ta có thể đã có cơ hội giành chiến thắng.

Chú rất tốt nhưng anh rất tiếc, Yuuki à.

「Chà, đúng là tôi bị bắn đi. Tôi mắc vào cái bẫy của cậu vì tôi bận phân tích ma thuật khởi nguyên. Nó cũng khá ấn tượng đấy. Nhưng tiếc là nó vô tác dụng với tôi.」

Tôi nói với Yuuki như thể chuyện đó không là gì hết.

《Tôi thấy khá đau khi ngài đổ lỗi cho tôi vì đã rơi vào cái bẫy đó. Tuy nhiên, đúng là tôi có hứng thú với ma thuật khởi nguyên. Nó làm tôi tức giận, nhưng tôi sẽ không phủ nhận điều đó.》

Ciel nói trông không được thích thú lắm nhưng thay vào đó là rất nhiều oán giận. Tôi quyết định lờ tiệt cô ấy đi.

Nói chung, tôi hề không sai mà.

「Không, không thể nào... nhảy xuyên thời gian...? Và với một hình dạng hoàn chỉnh, đến đúng nơi mình muốn... Từ... 'Hồi kết của không-thời gian' cậu nói... thế sao? Không thể nào... Không, không đời nào mà một người có thể làm được như thế lại có thể tồn tại... Chuyện đó khác gì cậu đã trở thành một vị Thần Siêu Việt―― 」

Yuuki tiếp tục lẩm bẩm.

Bạn có thể thấy rằng cậu đã tuyệt vọng phủ nhận tình hình thực tế.

Và sau đó――

Đột nhiên, cậu ta dồn hết sức vào thanh kiếm và chém về phía tôi.

Tôi không cần phải né nó, thay vào đó, tôi đẩy tay trái ra và nắm lấy thanh kiếm.

Lưỡi kiếm vung xuống với một tốc độ bàn thờ đã bị kẹp giữa ngón tay cái và ngón trỏ của tôi. Nó hoàn toàn đứng yên.

Tôi liếc nhìn Yuuki đang choáng váng, rồi tung ra một cú đá nhẹ.

Ở đầu kia, Yuuki vứt thanh kiếm - Veldanava và lùi về phía sau.

Dù vẫn còn sống, nhưng cậu ta có thể đã mất đi một nửa khả năng chiến đấu.

Chuyện này là do tôi đã rút một nguồn năng lượng hắc ám từ『Băng Hoại Hư Vô』có khả năng cản trở sự hỗ trợ sự sống, và kết hợp nó vào cú đá.

Yuuki ho dữ dội trước khi ngước lên nhìn tôi với vẻ mặt chết lặng.

「CẬU, RỐT CUỘC CẬU LÀ CÁI QUÁI GÌ THẾ―――― !?」

Có một cú sốc và bối rối trên mặt cậu ta khi đang hét lên với tôi.

Tôi cười khi nghe những lời này.

Sự khờ dại của Yuuki trông thật mắc cười.

Cậu ta vô cùng ngu dốt, và tất cả những gì tôi có thể làm là cười.

Satoru Mikami.

Rimuru Tempest.

― Hay có lẽ cậu ta nghĩ tôi chính là Veldanava?

Tôi ư? Tôi là ai sao?

Không phải đã quá rõ rồi sao!

Tôi tên là――――――――

Lóe sáng.

Một ánh chớp chói lòa bất ngờ tỏa sáng khắp nơi này.

Và rồi một luồng không khí đáng ngại mang sắc màu của bóng tối bắt đầu tuôn ra từ cơ thể tôi như thể nuốt chửng ánh sáng ấy.

Dòng ánh sáng nhẹ nhàng bao trùm lên Ramiris, Milim và những người bạn khác của tôi. Chữa lành tất cả vết thương của họ, và bảo vệ họ khỏi luồng khí bóng tối tà ác.

Còn đối với những người không được ánh sáng bảo vệ ― như cho Yuuki ...

「Dừng lại, đừng đến gần hơn nữa! Thế giới. Ta muốn――」

Cậu ta dường như đang vật lộn bằng toàn bộ sức lực, nhưng cơ thể cậu ta đang xấu đi mà không thể làm bất cứ điều gì được.

「Bỏ cuộc đi. Cậu đã đi quá xa rồi đấy. Nếu cậu làm sai điều gì, thì cậu phải biết hối hận, phải không? Hối hận theo cách của cậu ít nhất là những gì cậu có thể làm được. Trong『Không gian ảo』trong người tôi, cậu có thể suy nghĩ về tính ích kỷ và sự non nớt của bản thân. Đó là giới hạn tối đa mà tôi cho phép cậu.」

Tôi lạnh lùng tuyên bố.

Yuuki tiếp tục chiến đấu đến cùng, nhưng tất cả đều vô ích cả.

Cậu ta đã chuyển tất cả mọi kỹ năng của mình vào Veldanava Sword, và vì vậy, vào lúc này cậu ta gần như không thể làm bất cứ thứ gì được nữa hết.

–Không, đừng nhốt ta lại. Thế này, không phải là thế này . . .

–Yuuki, mọi chuyện thành ra thế này là tại ta đã không thể dẫn dắt em đến cùng sao? Thật là một đứa trẻ rắc rối. Ta tự hỏi đến khi nào thì em mới có thể ngừng gây rắc rối giống như vầy nữa.

–Sư phụ ... ? Vậy ra, con hiểu rồi . . . người cũng đang ở đây sao, sư phụ . . .

–Phải. Ta sẽ ở đây suy ngẫm cùng em. Em sẽ không đơn độc đâu.

–Con hiểu rồi. Nhưng chỉ là, con đã sai ở đâu――

Khi nói những lời cuối cùng này, ý thức của Yuuki đã hoàn toàn biến mất.

Tôi đã bỏ cậu ta vào trong『Không gian ảo』.

Việc trốn thoát sẽ là bất khả thi cho đến khi tôi chết― tốt thôi, ngay cả khi tôi chết ― cậu ta sẽ không bao giờ được tự do nữa.

Ngay từ đầu, tôi thậm chí còn không chắc là mình có tuổi thọ hay không nữa ...

Bất kể, dù cho người đang nói chuyện với Yuuki lúc cuối――

Nếu đó là sự thật, thì điều này thậm chí còn không phải là một hình phạt đối với Yuuki nữa, trên thực tế, nó phải là một kiểu giải thoát mới đúng.

Tôi bắt đầu suy nghĩ khi cho phép bản thân mình thưởng thức những tình cảm như vậy.

Và như thế, trận chiến cuối cùng đã kết thúc với chiến thắng thuộc về tôi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!