CHƯƠNG KẾT : TÁI SINH THÀNH . . .
Một năm đã trôi qua sau trận chiến với Yuuki.
Rất nhiều chuyện đã xảy ra trong khoảng thời gian đó.
Không, thật đấy.
Mỗi lần nhớ lại mọi chuyện thì tôi lại thấy đau nhói trong tim.
Tôi tuyên bố với cả thế giới rằng mình đã đánh bại Velda.
Với sự trợ giúp của ma thuật quang học sử dụng ma thuật quan sát, tôi chiếu hình ảnh của mình lên bầu trời trên tất cả mọi quốc gia trên thế giới.
Và sau đó, tôi đích thân tuyên bố rằng một thảm họa toàn cầu vừa trôi qua.
Niềm vui đã trở lại và tràn ngập khắp thế giới, và dần dần những thảm họa chưa từng có trong lịch sử đã thật sự khép màn lại.
Và không cần phải nói gì thêm nữa, người của Tempest đã kết thúc chuyện này.
Dù sao thì, thế giới cuối cùng cũng đã giành lại được sự bình yên vốn có.
Một lúc sau khi đánh bại Yuuki, tôi thả Veldora ra.
Và rồi, cậu ta cứ nói như đúng rồi,
「Kuahh— thật là một giấc ngủ ngon. Có vẻ như cuối cùng đã đến lượt anh thể hiện rồi!」
Ngay cả khi đã cân nhắc đến việc cậu ta đã bị cô lập khỏi thế giới vật chất khi đang ở trong『Không gian ảo』, dù có nói rằng cậu ta không hề biết đọc bầu không khí thì chắc chắn là ai cũng tin hết.
Và cái giá của tội ngu người là rất đắt.
Và vì lỡ mồm nên cậu ta bị hai chị gái của mình trừng phạt mà không ai có thể giúp gì được.
Tuy nhiên, sự quan tâm của hai chị gái của cậu - Velzard và Velgrynd nhanh chóng hướng về Velgaia, "Tân Chân Long", đang ngồi trên vai Milim.
Mặc dù có thể nói rằng thanh niên Veldora đã được cứu nhờ việc đó, nhưng nếu nói là đó nguyên nhân khiến hai người chị của cậu ta bỏ rơi cậu thì cũng không sai - đó là điều mà cậu ta xứng đáng phải nhận.
「Ggnuuu... Gaia ...... 」
Và như vậy, đó là công việc điều khiển Veldora của tôi, cái người mà đang cảm thấy ganh tỵ với em trai mình (?). Chỉ giữa chúng tôi thôi, đó là một điều cực kỳ khó chịu.
Chà, khi tất cả đã nói và được thực hiện, Veldora vẫn đéo khác gì lúc trước.
Mối quan hệ của bọn tôi với mấy cái vấn đề cậu ta gây ra ở nơi nào đó và tôi sẽ làm gì đó khi nó có lẽ sẽ tiếp tục ở đây sau này.
Tôi cảm thấy dễ chịu khi nghĩ thế nhưng đó sẽ là bí mật của Veldora.
Ý tôi là, rõ ràng là thế mà, đúng không?
Nếu tôi nói to chuyện đó lên, tôi có thể hình dung ra cảnh cậu ta sẽ bị xử lý rõ ràng như ban ngày.
Vì mối quan hệ của bọn tôi sẽ không thay đổi, không phải bây giờ hoặc sau này, tôi thậm chí không cần phải nói to ra.
Nói về hai người chị của cậu ta, một trong số họ - Velgrynd, đã lên đường.
Có lẽ cô ấy đã đi tìm kiếm tái sinh của Rudra.
「Rimuru, ngươi biết một chút gì đó về việc này, đúng không?」
「Eh ?! K-không. Tôi không biết?」
Cô ấy đã bất ngờ hỏi tôi một câu trước khi rời đi nhưng tôi đã giả vờ ngu ngơ không biết gì.
Tôi chắc chắn không nói lắp vì tôi rất sợ khi thấy những việc mà cô ấy đã làm với Veldora.
Chỉ là tôi cảm thấy hơi lo khi khuôn mặt của một người phụ nữ xinh đẹp lại ở ngay gần sát mặt tôi.
......... Không, thực sự thì.
Thực ra, trong đầu tôi hiện tại đang liên tưởng đến một người.
Nhưng, nếu tôi nói ra tên của cậu ta ở đây, tôi cảm thấy như tôi sẽ khiến cho Velgrynd đến đó.
Bên cạnh đó, tôi cũng cảm thấy rất tệ về việc bán đứng cậu ấy.
Tôi nghĩ cậu ấy xứng đáng được trải nghiệm một chút hòa bình khi chúng tôi đã lấy lại được sự ổn định sau một thời gian dài.
......... Tuy nhiên, bất chấp những lo lắng của tôi đối với cậu ta, có vẻ như Velgrynd đã tìm ra cậu ta khá dễ dàng.
Một phút mặc niệm bắt đầu. Tôi hy vọng cậu ấy sẽ được may mắn phù hộ trên con đường của mình.
― Sau đó, những giai thoại về một vị anh hùng với một thanh kiếm biết nói trong tay, kèm theo một con rồng và Ác Quỷ dần được lan truyền khắp thế giới; nhưng tôi cũng chả quan tâm gì mấy đến chuyện đó.
Velzard cùng Guy trở về Lục địa phương bắc.
Có vẻ như cô ấy sẽ xây dựng một thiên đường cho những Ác Quỷ ở nơi cực kỳ lạnh lẽo mà không con người nào dám đặt chân đến.
Lâu đài của họ đã bị phá hủy hoàn toàn nhưng cô nói rằng sẽ tái tạo lại nó với năng lực của Guy.
Hơn nữa, có vẻ như anh ta đã có được Ultimate Skill『Tuyệt Vực Chi Thần Nodens』(Abyss God Nodens - Thần Vực Thẳm Nodens) bằng cách sử dụng những kinh nghiệm có được từ trận chiến cuối cùng.
Và năng lực này thậm chí có thể coi là phiên bản yếu hơn của『Hiện thân của tất cả sáng tạo』của Gaia, nó thực sự là một năng lực đa dụng.
Có vẻ như anh ta đã cố nâng cấp nó trong khi cố gắng đối phó với năng lượng cuồng loạn của Rudra.
Mặc dù anh ta có vẻ hơi không hài lòng vì đã không thể kiểm tra năng lực mà mình đã đạt được khi tôi xuất hiện đúng lúc đó.
Có vẻ như anh ta không hề có ý định giấu nó, kể từ khi anh ấy tự nói điều đó ra cho tôi nghe.
「Tôi không có ý định đánh nhau với cậu. Tôi là loại người sẽ không đánh khi biết mình sẽ không thể thắng.」
Là những gì anh ta nói lúc đó.
Tôi không biết đó có phải là cảm xúc thật sự của anh ấy hay không nhưng tôi cũng không muốn oánh nhau với Guy, vì vậy đối với tôi thì điều đó cũng tốt thôi.
Ít nhất, tôi cảm thấy Guy bây giờ đã có thể đã chiến đấu được với Yuuki, thậm chí còn hơn cả cậu ta về một số phương diện.
Ừm, hiện tại thì tôi sẽ không thua anh ta nhưng tôi không thích đánh nhau để tự hào vì điều đó.
Không có lý do và ý nghĩa nào để chiến đấu với anh ta, vì vậy tốt nhất là chúng tôi có thể hòa thuận với nhau.
Mặc dù nói vậy thôi chứ, Guy và tôi đã oánh nhau vài lần sau đó nhưng cái đó tôi sẽ nói sau.
Thiên giới đã được quyết định sẽ là lãnh thổ của Milim.
Bằng『Hiện thân của tất cả sáng tạo』của Gaia, chúng tôi tái tạo lại các phần của lâu đài và cánh cổng.
Những cư dân của lãnh chúa chúa tể trước đây của Milim đã di cư liên tục.
Những Điểu Nhân (harpy) do Frey và Lycanthropes lãnh đạo. (Lycanthropes : người sói, ma sói)
Và những Thiên Quỷ (celestial demons), giờ đang phục tùng Dino.
Các Thiên Quỷ này là một chủng tộc mới được sinh ra từ các thiên thần nhập thể ― điều đó có ý nghĩa không ư?
Ngay từ đầu, các thiên thần rơi vào tình trạng thiếu thốn và biến thành Ác Quỷ được gọi là Harpy hoặc Tengu nên điều này không thể được coi là một quy luật.
Ngay cả Dino cũng thuộc về một chủng tộc được gọi là 'Fallen' (Sa Ngã), khi anh ta rơi vào tình trạng thiếu thốn.
Thực ra, những Thiên Quỷ này không thực sự có cơ thể vật lý nên chúng không thể tồn tại ngoài thiên giới được. Và như thế, Ác Quỷ, Harpies và Lycanthropes là lực lượng chính của Milim.
Chúng tôi đã quyết định bí mật trao đổi văn hóa giữa Tempest với họ và đã quyết tâm thử nghiệm công nghệ mới trên thiên giới.
Và rõ ràng là những tiến bộ khoa học sẽ khác biệt rõ rệt với thế giới trước đây của tôi vì ở đây ma thuật có tồn tại, và có thể được chuyển đổi trực tiếp thành năng lượng.
Chúng tôi sẽ thực hiện công cuộc phát triển trong Mê Cung như mọi khi, nhưng thiên giới thiên sẽ là nơi đầu tiên áp dụng những công nghệ này.
Và sau đó, bằng cách sử dụng dữ liệu chúng tôi thu thập để hoàn thiện nó, rồi chúng tôi sẽ áp dụng đối với Tempest.
Và cũng tự nhiên khi, công nghệ liên quan đến vật lý sẽ được gửi trực tiếp đến Dwargon và những công nghệ ma thuật sẽ đến Sarion.
Như thế này, trong khi vẫn duy trì được tính độc đáo của mỗi quốc gia, chúng tôi sẽ cung cấp cho họ những công nghệ mới nhất.
Và tất nhiên, không phải nói, lợi nhuận từ những công nghệ này sẽ đổ hết vào túi tiền của tôi.
Và nếu ai có hỏi gì về Milim thì, vâng, cô ấy vẫn như vậy ... lén lút trốn Frey đi chơi bất cứ lúc nào có thể.
Ừm, tôi cũng đã chơi ― khụ, ý tôi là, cùng nhau nghỉ ngơi, nên tôi không thể phàn nàn gì được.
Dino cũng đi cùng với tư cách là vệ sĩ của Milim nhưng tôi có thể nói chắc chắn mục đích thật sự của anh ta là trốn xuống đây chơi và ăn vặt.
Sau tất cả, sau khi chơi / trốn đi chơi một thời gian dài, khi Frey xuất hiện, khuôn mặt của cả Milim lẫn Dino trở nên tái nhợt.
Nó thực sự giống như cả chủ nhân lẫn đầy tớ đều không muốn làm việc nhưng ... thiên giới thực sự ổn cả chứ?
Chà, miễn là Frey còn ở đó thì sẽ ổn cả thôi.
Khi nói đến Milim, nhắc mới nhớ : có một vấn đề.
Gần đây, Shuna, Shion và Milim đã cạnh tranh khốc liệt với nhau trong khi tôi vắng mặt.
Từ báo cáo của Souei, có vẻ như họ đang có một trận thánh chiến để tranh giành vị trí vợ hợp pháp của tôi.
Chuyện quái gì thế?― Tôi cảm thấy vô cùng đau đầu khi nghĩ về nó.
Ngay từ đầu, tôi đã không có cái ấy và cả tuổi thọ nên không cần phải kết hôn.
Chloe thì trông như là 'Sensei là (của mình em thôi) sensei!' Và ôm chầm lấy tôi, thật là dễ thương quá đi.
「Này, cái đó không công bằng! Rimuru là bạn thân nhất của ta, vì vậy người đó nên là ta mới phải! 」
「Đó chỉ là, ngài bị lừa rồi! Nếu cô định nói vậy, thì tôi là thư ký duy nhất của Rimuru-sama!」
「Chloe― hóa ra lại là một chiến lược gia tài giỏi ... mình cần đề phòng cô ấy hơn là mấy người não cơ bắp như Milim-sama hay Shion.」
Cả ba lao vào trong khi tôi đang ngồi uống trà với Chloe.
Và như mọi khi, sự ồn ào bắt đầu.
Điều này cũng đã trở thành một chuyện cơm bữa hằng ngày vì vậy tốt nhất là tôi nên sớm tìm ra một giải pháp.
Bên cạnh đó, nếu tôi quyết định chọn một người vợ hợp pháp, liệu họ có thể yêu cầu làm vợ tiếp theo tôi không?
Không, không, đừng, ngừng suy nghĩ về nó lại.
Chuyện này thật là khó chịu
《Fufufu, cộng sự (vợ hợp pháp) của master là tôi vì thế――》
Tôi thấy hình như mình vừa nghe thấy cái gì đó nhưng có lẽ tốt hơn là không nên suy nghĩ quá sâu về nó. Và như mọi khi, tôi quyết định trì hoãn vấn đề.
Tempest cũng trải qua một chuyển biến lớn.
Sau khi chăm sóc những hobgoblins dưới sự chỉ huy của Rigurdo, chúng tôi bắt đầu xây dựng lại thành phố với trí tuệ của Benimaru.
Với sự giúp đỡ của những người thợ thủ công của Gerudo, thành phố được xây dựng lại trong chớp mắt.
Ramiris dễ dàng phục hồi thành phố vệ tinh.
Các mạo hiểm giả cũng đã giúp đỡ và binh lính của đế chế cũng được huy động.
Còn về tiền lương của họ ư? Không thành vấn đề.
Myourmiles-kun bám vào tôi và nói 'Rimuru-sama ~~~' với một giọng như đang khóc nên tôi lập tức cổ vũ ông ta với 'Chúc may mắn! Tôi biết ông có thể làm được mà!' - vì vậy nó sẽ ổn cả thôi.
Có vẻ như ông ta cũng nhận được sự an ủi từ Rigurdo, nên thật tuyệt khi họ có thể hòa thuận với nhau.
Nhờ làm việc chăm chỉ, Tempest được tái sinh thành một siêu thành phố tương lai, độc đáo, chưa từng có.
Tôi đã kiềm chế bản thân và chỉ đưa ra những ý tưởng nhưng Gerudo đã hiện thực hóa tất cả những thứ đó.
Ông đã áp dụng công nghệ mới từ nghiên cứu của mình một cách kinh đến vô lý.
Ngoài ra còn có một số đã được đưa vào sử dụng mà không cần thử nghiệm trên thiên giới.
Trong khi rời khỏi thị trấn suối nước nóng bên cạnh, thành phố Tempest được nâng cấp tuyệt vời thành một thành phố tương lai.
Và một lá chắn phòng thủ đa tầng đã được dựng lên với sự giúp đỡ của một vòng tròn ma thuật quy mô lớn.
Các thiết bị dịch chuyển kết nối các địa điểm trong thành phố, giúp phân phối dễ dàng hơn.
Các thiết bị dịch chuyển được thiết lập ở mọi nơi, vì vậy việc di chuyển và vận chuyển đã trở nên vô cùng dễ dàng.
Các tòa nhà chọc trời được thiết lập chức năng phản xạ ánh sáng mặt trời làm cho nó chiếu thẳng vào trung tâm thành phố.
Xung quanh nơi này, không gian sống của cư dân trải rộng hài hòa với khu rừng.
Thậm chí cả một khu vực thoải mái đã được xây dựng, góp phần hoàn thiện thành phố huyền bí.
Bằng cách kết hợp hài hòa giữa ma thuật và khoa học kỹ thuật, chúng tôi đã có thể nhận thấy một mức độ hiệu quả cực kỳ cao, đi trước thời đại.
Và điều này có thể không được nhắc tới nhưng các công việc trao đổi văn hóa với các quốc gia khác cũng được xếp chồng lên nhau.
Việc xây dựng các cổng xuất nhập cảnh đã được bắt đầu nhưng cũng cần phải hoàn thành hệ thống đường sắt thì mới có thể sử dụng được.
Khi nghĩ thế, chúng tôi đã quyết định sử dụng tàu ma thuật làm mạng lưới giao thông giữa các thành phố.
Bằng cách thực hiện nhiều loại kỹ thuật ma thuật khác nhau, con tàu giờ đây có thể di chuyển với tốc độ 300 km/h mà không ảnh hưởng hay gây ồn đến xung quanh.
Các đường ray xe lửa đã được các binh sĩ Đế Quốc lắp đặt.
Các quốc gia phương Tây, Vương Quốc Người Lùn, Ma Đạo Vương Triều Sarion và lãnh thổ của các cựu Quỷ Vương.
Mạng lưới giao thông giữa Tempest và các nước xung quanh đang tiến triển nhanh chóng.
Giữa Vương Quốc Người Lùn và Đế Quốc, những người lùn cũng đang xây dựng một tuyến đường sắt.
Nhân tiện, sau khi nhóm Milim rời đi, lãnh thổ của các cựu Quỷ Vương vẫn còn nguyên vẹn.
Đó là một vùng đất giàu tài nguyên.
Tôi đang nghĩ đến việc thảo luận với các vị vua của các quốc gia xung quanh về dự án sử dụng nó trong tương lai.
Tất cả những phát triển này có thể sẽ hoàn thành trong mười năm hoặc lâu hơn giống như các dự án nhà nước.
Không ai phản đối về việc đó.
Khi tôi đề xuất việc xây dựng dưới tên tôi, tất cả các quốc gia đều vui vẻ chấp thuận.
Đúng như mong đợi từ tên của vị Quỷ Vương đã cứu thế giới, chắc chắn nó sẽ mang đến một cảm giác tinh tế.
Chúng tôi cũng đã dự đoán được rằng tất cả những công nghệ mới này sẽ dẫn đến hậu quả là nhiều người sẽ bị thất nghiệp. Công trình này sẽ cung cấp tất cả những công việc cho những người này, vì vậy không phải mọi thứ đều xấu đâu.
Thay vào đó, họ phải nhận ra rằng mạng lưới giao thông này sẽ dẫn đến một tương lại phát triển hơn nữa.
Từ giờ trở đi, kẻ có thông tin sẽ kiểm soát mọi thứ.
Tôi quyết định kiềm chế bản thân và không có ai cản trở.
Nếu vậy, thì yếu tố quyết định là các quốc gia khác sẽ tham gia vào công nghệ mới của Tempest sẽ nhanh đến mức nào.
Chiến tranh kinh tế ngày càng gay gắt đến mức nếu trực tiếp khơi mào chiến tranh thì chẳng khác gì một lựa chọn ngu ngốc nhất.
Và các yếu tố hỗ trợ chính là thông tin và mức độ làm việc chăm chỉ công dân.
Nếu mọi người trong một quốc gia không làm việc chăm chỉ, các tiêu chuẩn sống của quốc gia sẽ vẫn còn thấp và sự khác biệt về chất lượng sẽ tiếp tục tăng lên — đó là biểu đồ dự đoán tương lai của Ciel-san.
Bây giờ tôi nghĩ về nó như thế, vậy thì có lẽ là tôi không nên cố gắng kiểm soát thế giới với sức mạnh kinh tế và công nghệ phải không ...... ?
Không, không, tôi có lẽ đang suy nghĩ quá nhiều thôi.
Tôi đã nói rằng tôi sẽ kiềm chế bản thân nhưng tôi không nói gì về việc không chiếm lấy thế giới.
Chà, miễn là tất cả chúng ta đều làm việc chăm chỉ và cùng nhau biến nó thành một thế giới tốt đẹp hơn.
Tôi đã thành lập thêm hai thành phố mới trong Đại Lâm Jura.
Hiện tại, họ đang xây dựng với một nỗ lực đáng khen ngợi.
Một cái dành cho High Orc, một thành phố khai thác mỏ (mining city). Và cái kia thì cho Lizardman, một thành phố trên mặt nước.
Khoáng sản chất lượng cao sẽ được sản xuất từ thành phố khai thác mỏ.
Và những hàng hóa được sản xuất này sẽ được vận chuyển tới thành phố trung tâm Tempest.
Thành phố nước sẽ nổi trên hồ Cis và tôi cũng có kế hoạch xây dựng một trạm khinh khí cầu (airship) ở đó.
Ngoài ra còn có một tại Tempest nhưng không thể đậu được nhiều cái cùng một lúc.
Theo nghĩa đó, hồ Cis rất là lớn, vậy nên có thể đậu được rất nhiều ở đó.
Có thể coi Rigurdo là thủ tướng ở Tempest.
Còn với thành phố khai thác mỏ, thì là Gerudo, và Gabil là thành phố nước. Các vị vua của mỗi bộ lạc sẽ quản lý thành phố của riêng mình.
Tôi hơi lo lắng về phần đó về Gabil nhưng cậu cũng đã trưởng thành khi cậu đã hợp tác với Abil.
Cậu ta không còn là Gabil trước đây nữa, nên sẽ không có vấn đề gì cả.
Và như thế này, một hệ thống không đòi hỏi tôi phải ra lệnh đang từ từ được xây dựng.
Ngay cả những dị giới nhân, những người đang được phát hiện tại khắp mọi nơi trên thế giới, hiện đang được bảo vệ an toàn.
Những người quyết định sẽ sinh sống trong thế giới này sẽ được gửi đến một học viện đặc biệt ở vương quốc Ingracia và sẽ có được kiến thức chung về thế giới này và học các kỹ năng chiến đấu và những thứ khác.
Sau khi tốt nghiệp, họ có thể làm việc tại bất kỳ cơ quan tổ chức quan trọng nào ở bất kỳ quốc gia nào.
Nếu họ chọn trở về, họ sẽ được gửi đến 'Bộ phận nghiên cứu về thế giới khác' của Mai (Otherworld Network Research Division), nơi họ sẽ giúp cô ta nghiên cứu.
Thực ra, tôi có thể tự mình đưa họ trở lại thế giới của họ.
Tuy nhiên, nó có phần cảm thấy hơi sai sai khi đưa từng người một trong số họ trở về lại quốc gia của mình, làm một công việc từ thiện như thế.
Bên cạnh đó, bây giờ tôi đã xác nhận rằng có nhiều thế giới khác nhau, tôi không thể hoàn toàn gộp chung họ đều là 'những dị giới nhân' được.
Sẽ có những người không đến từ thế giới của tôi.
Tôi sẽ cung cấp cho họ thông tin. Và như vậy, họ sẽ phải làm việc chăm chỉ để phát triển một ma thuật dịch chuyển xuyên không gian - một phương pháp định hướng không gian.
Vì điều đó, họ sẽ có động lực và ý chí mạnh mẽ.
Mặc dù, tôi đang xem xét đến việc bí mật đưa họ về nếu họ thất bại ngay cả sau khi thử vài năm... Nhưng tôi có cảm giác rằng họ có thể làm được điều đó nên không cần thiết phải làm vậy.
Nỗ lực của họ sẽ được đền đáp xứng đáng và phương pháp định hướng không gian sẽ được phát triển.
Và sau đó――
Một câu chuyện hoàn toàn mới sẽ bắt đầu với trao đổi liên không gian.
Ramiris đang buồn bã.
「Sau tất cả những rắc rối mà tui đã trải qua để đạt được một số thành tựu huy hoàng! Thì bây giờ tui sẽ phải làm một đứa trẻ trong vài nghìn năm nữa!」
Cô nàng đang than phiền với tôi.
Suy nghĩ thực lòng của tôi về điều đó là ― không có điểm nào phàn nàn về nó cả.
Ngay cả Trainee-san và những người khác đều rất buồn vì họ không thể nhìn thấy hình dạng thật của Ramiris.
Nhưng, đùa chắc, chỉ trong vài năm sau khi chờ đợi vài nghìn năm? Thật kỳ lạ khi cô ấy chỉ có thể ở trong hình dạng đó trong một khoảng thời gian ngắn như vậy.
Có vẻ như cô ấy đã bị ép buộc thức tỉnh lần này nên cổ sẽ phải bắt đầu lại một lần nữa.
「Chà, nó ổn mà, phải không? Trẻ con thì có thể vui chơi bất cứ khi nào mình muốn và cô sẽ không phải làm những việc công khó chịu như Milim, cô biết mà?」
「Chà, đúng thật. Công việc nghiên cứu yêu dấu của tui đúng là nhất, nhưng mờ... 」
「Có chắc không? Ngay từ đầu, cô đã muốn không làm gì bất cứ điều gì sau khi trở thành người lớn rồi, phải không? 」
「Hmmm, giờ cậu nhắc đến nó...」
Và như vậy, sau một cuộc trò chuyện như thế, thì thái độ vui vẻ thường ngày của cô ấy đã quay trở lại.
Có vẻ như cô ấy chỉ muốn thể hiện hình dạng trưởng thành của mình với tôi và vì vậy Ramiris dễ dàng bình tĩnh trở lại.
Và bây giờ, về Mê Cung thì, chà, độ khó đã đi xa quá xa.
Dù tôi nghĩ thế nào đi chăng nữa thì chắc chắn là không một con người nào có thể chinh phục được nó.
Ngay cả với những vũ khí chiến đấu sắc bén hay các công cụ ma thuật, nó có thể vẫn rất khó khăn đối với họ.
Vì vậy bây giờ, ngay cả phần lớn những cấp độ thấp hơn cũng chẳng khác gì một nơi để kiểm tra những loại vũ khí mới nhất.
Và như vậy, tôi sẽ cấp cho họ hộ chiếu để vào thành phố yêu tinh (elves) nếu họ có thể vượt qua tầng 50.
Xét cho cùng, nếu tôi không làm vậy, khu vực thư giãn chất lượng cao sẽ bị lãng phí.
Vâng, đặc quyền hoàng gia của mỗi nước và chúng tôi có thể sử dụng tổ chức VIP nhưng làm thế chỉ cảm thấy càng cô đơn hơn thôi.
Dẹp nó sang một bên đi cái đã, lực lượng Mê Cung giờ đã có Ramiris và Zegion lãnh đạo, nó cứ tiếp tục trở nên mạnh hơn và mạnh hơn.
Và đó là một năm bận rộn.
Ngay cả khi hồi tưởng lại thì đó cũng là một khoảng thời gian vô cùng tuyệt vời.
Nhưng bây giờ, khi mọi thứ bắt đầu ổn định một chút, tôi đang nghĩ đến việc chăm sóc một trong những tiếc nuối lớn nhất của tôi.
Những tòa nhà cao tầng xếp hàng khắp hai bên đường.
Xung quanh đây tràn ngập nhịp sống hối hả và nhộn nhịp, tiếng thét và tiếng gầm giận dữ.
Ở đằng xa hơn thì có thể nghe thấy tiếng còi báo động của xe tuần tra.
Đó là một khung cảnh rất hoài niệm khiến tôi cảm thấy hơi chóng mặt.
「Senpai, senpai ?! Làm ơn hãy mở mắt ra đi, senpai―― !!」
Một thiếu niên đang khóc khi đang ôm một "chàng trai tốt bụng" trên tay và một cô gái trẻ đang nhìn họ với ánh mắt đau buồn.
Đó là Tamura và Sawatari-san.
Hai người này, họ thực sự không thay đổi nhỉ? — Phải, tôi đoán điều đó khá rõ ràng rồi.
Tôi bước đến chỗ Tamura và vỗ vai cậu ta.
「Tránh sang một bên, Tamura.」
「―?! Cô là ai . . . . . . ? Sao cô lại biết tên tôi―― 」
「Ngay bây giờ. Đừng quan tâm chi tiết.」
Cậu ta quay lại phàn nàn nhưng lại mất lời khi thấy khuôn mặt xinh đẹp của tôi.
"Chú sẽ làm cho Sawatari-san phát điên đấy, chú biết mà?" - tôi xém tí nữa đã buột miệng nói ra câu đó nhưng may mà đã kịp thời ngậm miệng lại.
Tôi đẩy Tamura sang một bên và cầm viên ngọc tôi mang trong người ra và đưa vào xác chết của chàng trai tốt kia.
Cơ thể đã chết và viên ngọc dường như đã hợp nhất một cách hoàn hảo nên tất cả những gì còn lại là gửi nó đến『Đa song song tồn tại』của tôi.
Ah, xém tí nữa là quên mất.
Cơ thể con người cảm thấy đau vì vậy tôi nên chữa cho nó đúng cách.
Nghĩ vậy, tôi lấy ra một lọ potion hồi phục và đổ vào cái xác.
Nhìn thấy vết thương lành trong chớp mắt, tôi cũng hài lòng khi biết rằng nó vẫn có tác dụng ở thế giới này.
Nếu tôi không chữa thương cho nó đúng cách, tôi sẽ phải khôi phục nó sau khi cho uống và nó thật sự rất đau.
Thật may mắn khi potions hồi phục vẫn có tác dụng.
Với điều này, mọi bước chuẩn bị đã hoàn tất.
Tôi tập trung ý thức của mình, và sử dụng『Đa song song tồn tại』trên viên ngọc.
《Thành công. Có vẻ như vẫn có thể kích hoạt được kỹ năng ở đây mà không gặp bất kỳ vấn đề gì.》
Hmm, đúng là may quá.
Có vẻ như tôi đã thành công trong việc đưa một chút ý thức của mình vào một người chàng trai tốt bụng ― hay nói cách khác, cơ thể của chính tôi ở một thế giới khác.
Giờ thì, trước khi tôi - Mikami Satoru, tỉnh dậy, thì tôi nên rời khỏi đây.
「Chính xác thì . . . . . .」
「Ồ, Tamura. Từ giờ trở đi, hãy tôn trọng senpai của cậu và đừng nghĩ đến việc khoe khoang nữa, được chứ? Ngoài ra, tôi sẽ xử lý cái PC để hủy cái yêu cầu đó!」
「Ehh ?!」
Nở một nụ cười với vẻ mặt đang sốc và bối rối của Tamura, tôi rời khỏi nơi này.
Không cần phải giải thích gì nhiều.
Xét cho cùng, tôi - Mikami Satoru - có lẽ sẽ giải thích phần còn lại.
Tôi thức dậy.
Trên giường bệnh, trong cái thế giới hoài niệm này.
Trong cái cơ thể 37 tuổi quen thuộc.
Sau khi kiểm tra một chút, tôi cũng xác nhận rằng cái ấy của tôi vẫn còn khỏe mạnh.
Tốt quá.
Tôi nghĩ vậy từ tận đáy lòng.
Mặc dù, tôi hơi lo lắng nếu nó hoạt động hay không.
Eh, mấy người nói tôi chưa bao giờ thực sự dùng đến nó vì vậy nó có lẽ vẫn ổn á? Tôi giết mấy người bây giờ, ya đồ khốn!!
Đó chỉ là cách tốt để kiểm tra xem còn có thể sử dụng nó được không thôi.
Khâu chuẩn bị là rất quan trọng.
Vâng, bỏ qua chuyện đó đi.
Tất cả mọi thứ đã xảy ra cho đến tận bây giờ không phải là một giấc mơ, phải không?
Hãy nói với tôi là nỗi đau đớn khi nhìn thấy tất cả những điều đó chỉ là một giấc mơ bị đâm chết, được chứ ......?
Nếu tất cả chỉ là một giấc mơ buổi chiều đơn giản, nhưng tôi thậm chí còn không cười nổi nữa . . .
Tuy nhiên, khi nhìn thấy nó yên bình đến mức nào, tôi có thể thực sự tin rằng đó chỉ là một giấc mơ.
「Ah, senpai! Anh tỉnh rồi! 」
「... Tamura, eh? Đây có phải là bệnh viện không?」
「Vâng. Lúc nãy, cảnh sát có đến nhưng có vẻ như họ đã quay về sau khi bác sĩ bảo họ nên nghỉ ngơi một chút.」
「Cảnh sát ư. . . . . ? Tại sao . . .」
「Anh bình tĩnh lại đi. Senpai, anh có nhớ gần đã bị đâm bởi một kẻ tấn công ngẫu nhiên không? Cảnh sát đã đến đây để lấy một số thông tin về kẻ tấn công đó.」
「Ah, anh hiểu rồi . . . Đợi đã, anh không bị đâm phải không?」
Hmm? Nó thực sự là một giấc mơ?
Nếu tôi không bị đâm và tất cả mọi chuyện chỉ là giấc mơ buổi chiều sau khi tôi ngã xuống thì――
「― Vâng, thật ra, anh có thể nghĩ rằng điều này hơi khó tin nhưng... một người phụ nữ bí ẩn - cũng không đến mức là một người mẫu hay một người nổi tiếng - một người phụ nữ cực kỳ xinh đẹp - cô ấy, cô ấy đã mang anh trở về từ cõi chết. Anh có thể cười và nói rằng em không biết mình đang nói cái quái gì nhưng đó là sự thật! Nhưng hãy nhìn đi, đó chính là bằng chứng!」
Tamura trả lời những mối nghi ngờ của tôi.
Và tôi nhìn vào bức tường, nơi đang treo bộ đồ của tôi. Có một vết rách nhỏ ở phía sau và nó bị sắc huyết nhuộm đỏ.
Có vẻ như chắc chắn đó là máu của tôi.
Điều đó có nghĩa, đó thực sự không phải là một giấc mơ và tôi - Rimuru - đã tự chơi đùa với chính bản thân mình.
Tên khốn đó―― chà, mặc dù tôi muốn nói thế, đó là tôi - nhưng để làm điều đó ngay cả chống lại bản thân mình ... ...
「Đúng như em nghĩ, anh sẽ không tin em, phải không?」
「Không, anh tin cậu, Tamura. Ngoài ra, có vẻ như cảnh sát đã đến thăm mà không có lý do gì cả. Rốt cuộc―― 」
「Eh?」
「Không, không có gì.」
Đó chuyện mà dù tôi có nói thế nào đi chăng nữa thì cậu ta cũng không bao giờ tin nổi.
Kẻ tấn công đã giết tôi - tôi có thể đã tha thứ cho hắn ta nhưng nếu là Diablo thì chắc chắn là không bao giờ.
Bởi vì bây giờ, kẻ đã tấn công tôi có thể đang bị Diablo tra tấn không ngừng và bắt đầu cảm thấy hối hận vì đã được sinh ra trên đời.
Không đời nào cậu ta có thể tin được chuyện đó, nên tôi cố né tránh chủ đề đó.
「Nhân tiện Tamura ― nếu anh nói với cậu rằng anh đã đi đến một thế giới khác sau khi chết, thì liệu cậu có tin anh không?」
Nghe tôi thì thầm, khuôn mặt của Tamura trông có vẻ hoang mang một lúc.
Cậu ta có thể nghĩ rằng tôi đang nói nhảm gì đó.
Đó sẽ là phản ứng bình thường, hoặc đã tôi nghĩ thế, nhưng――
「Em sẽ tin anh, senpai. Em vừa chứng kiến một điều gì đó rất kì lạ và bên cạnh đó, em cảm thấy người phụ nữ kỳ lạ đó rất giống anh. Và bây giờ khi em nghĩ về nó, em cảm thấy người đó rất có thể chính là anh, senpai. Em thậm chí còn nghĩ đến thứ gì đó ngớ ngẩn như thế đấy.」
「Anh hiểu rồi. Vậy thì sẽ vẫn ổn nếu anh nói với cậu. Cậu có muốn nghe không?」
Tôi hỏi với một nụ cười và Tamura cũng trả lời kèm một nụ cười trên môi.
「Rất sẵn lòng ạ.」
Tôi hiểu rồi......
Vậy thì, tôi sẽ kể cho các bạn nghe về nó.
― Về khoảng thời gian tôi tái sinh thành slime ―
END
NGOẠI CHƯƠNG : MÀN TẨU THOÁT NGOẠN MỤC CỦA RIMURU - PHẦN 1
Diablo luôn bắt đầu ngày mới từ rất sớm.
Á nhầm, lộn tí, lại nào.
Diablo không cần ngủ mà, vậy nên anh luôn hoàn thành mọi công việc vào buổi tối. Để có thể phò tá vị chủ nhân đáng kính Rimuru của mình, anh luôn xử lý hết những công việc linh tinh mỗi khi rảnh rỗi.
Và như mọi ngày, khi bước đến phòng ngủ của Rimuru, đập vào mắt anh là cảnh trận chiến giành nhau đánh thức Rimuru của Shuna và Shion.
「Chỉ lần này thôi mà Shion, không phải hôm qua cô đã được làm rồi sao? Thế thì hôm nay đến lượt của tôi mới đúng chứ?」
「Xin lỗi thưa Shuna-sama, nhưng đây là bổn phận của một người làm thư ký như tôi. Dù có là mệnh lệnh của Shuna-sama đi chăng nữa thì tôi cũng không thể nghe theo được.」
Diablo thản nhiên bước vào trong như thể không có gì hot.
(Ôi trời. Sáng nào cũng thế, bộ họ không thấy chán sao? Ồn ào thế này thì kiểu gì Rimuru-sama cũng sẽ bị đánh thức thôi.....)
Có lần anh từng khuyên hai người họ nhỏ tiếng lại nhưng,
「Cứ kệ họ đi! Ngươi không thấy mình rảnh rỗi quá à? Ngươi nên biết rằng『Cái gì không liên quan đến mình thì cứ mặc kệ』đừng có tự rước họa vào thân.」
Vì đã được Rimuru dặn trước nên Diablo quyết định mặc kệ hai cô gái.
Thật là một quyết định đúng đắn.
Đây là chuyện bình thường ở huyện, ngày nào cũng có, thỉnh thoảng Milim và Ramiris cũng nhảy vào góp vui luôn.
Hoặc có thể là Milim và Ramiris đã chui vào trong chăn từ trước rồi. Nếu chuyện đó xảy ra thì tình hình chỉ ngày càng hỗn loạn hơn và vào những lúc đỉnh điểm, khi Milim cũng tham gia vào thì Diablo không cách nào ngăn cản được.
(Kufufufufu. Đúng như mong đợi từ Rimuru-sama, ngài đã đoán trước được chuyện này đúng không?)
Trong khi ngưỡng mộ Rimuru vì đã tiên đoán chính xác mọi chuyện đã xảy ra, anh đã tuân theo đúng như những gì cậu nói 'chuyện không liên quan đến mình thì cứ kệ má nó'.
Nếu anh làm phiền cậu thì chỉ khiến cậu đau đầu hơn thôi, nên cách tốt nhất là cứ mặc kệ, đó là cách hiểu của Diablo.
Tuy nhiên, không phải ai cũng suy luận được như Diablo.
Giả sử nếu như đó là Benimaru, trong trường hợp này hai cô gái sẽ bắt anh làm người phân xử, và mọi chuyện có thể sẽ thành ra thế này.
「Làm ơn khuyên Shion giúp em đi mà, onii-sama!」
「Eh, khoan, chờ đã..... Chuyện ai là người đánh thức có thực sự quan trọng đến thế không..... 」
「Benimaru-sama. Đây chắc chắn là trách nhiệm của một thư ký. Ngài cũng biết công việc này quan trọng đến mức thế nào mà, đúng không, Benimaru-sama?」
「À, chuyện đó, cô biết đấy, công việc cũng rất quan trọng nhưng――」
「Onii-sama!?」
「Benimaru-sama!!」
Và thế là, Benimaru bị hai cô gái ép giao cho trọng trách nặng nề, nếu anh mà đưa ra lựa chọn không vừa lòng họ thì xác cmn định.
Nguyên nhân của sự khác biệt này là do Diablo luôn tỏa ra khí chất từ chối mọi thứ và hào quang áp đảo khiến các cô gái cảm thấy khó gần và khó bắt chuyện.
Ngày nào Diablo cũng rèn luyện kỹ năng làm ngơ người khác và kích hoạt kỹ năng này mọi lúc mọi nơi. (trans anh Diablo lầy thật : v )
「Rimuru-sama là thần, Diablo đây ạ. Bữa sáng đã sẵn sàng, thần đến gọi ngài dùng bữa.」
Nói thế Diablo đi vào trong phòng của Rimuru.
Tuy nhiên lần này, mọi chuyện đã khác.
Sau màn chào hỏi, Diablo ngẩng đầu lên.
Anh hướng mắt về phía chiếc giường và bắt gặp hình ảnh một con slime đang lắc lư và run rẩy.
「Ồ? Có chuyện gì sao, Rimuru-sama?」
「Purupuru. Tôi là slime Rimuru-n. Tôi không phải là một slime xấu đâu.」
「Có gì làm ngài phi―― 」
「Ôi trờiーーー!! Ngài có bị làm sao không, Rimuru-sama!?」
「E hèm, Shion! Làm ơn hãy để tôi ôm ngài ấy!」
Diablo vừa định hỏi liệu Rimuru có cảm thấy không khỏe sau khi nhận thấy hành vi bất thường của cậu không, thì đột nhiên Shion lao đến từ đằng sau.
Cô ôm chặt lấy con slime đang run rẩy trên giường kia, và vui vẻ xoa má lên nó.
Trong khi nhìn cảnh đó bằng ánh mắt ghen tị, Shuna đưa tay ra giật lấy con slime Shion đang ôm.
Có vẻ như hai người họ không chú ý nhiều đến hành vi kì lạ của Rimuru lúc nãy.
(Dù thế, Shion...... khỏe đến mức có thể đẩy mình sang một bên dễ dàng như thế. Chỉ xét riêng về sức mạnh vật lý thì cô ta còn hơn cả mình...... Nhưng chính xác thì chuyện gì đã xảy ra với Rimuru-sama――)
Nhìn cảnh hai cô gái ôm ấp, vuốt ve con slime đó bằng ánh mắt dò xét, Diablo cố gắng sắp xếp lại thông tin trong đầu.
Con slime trước mặt anh chắc chắn chính là Rimuru.
Nhưng lúc nãy, con slime đó có nói ra cái tên Rimuru-n.
Kể cả khi có người đủ sức đánh lừa được Shion thì cũng không tài nào qua mắt được『Thẩm định cao cấp』(Analysis Appraisal), vì vậy không nghi ngờ gì nữa, đó chắc chắn là người thật.
(Chỉ bằng quan sát thông thường mình cũng có thể cảm nhận rõ nguồn ma lực vô tận. Có nghĩa là con slime đó chính là Rimuru-sama đó ư? Không phải, nhưng――)
Con slime đó chỉ để hai người họ làm theo ý thích, làm anh cảm thấy khá bối rối.
Dù nhìn kiểu gì thì cũng thấy đó chỉ là một con slime ngây thơ vô (số) tội, khác hẳn một Rimuru cứng nhắc thường ngày.
Tuy nhiên vẫn không thể phủ nhận rằng đây chính là Rimuru thật.......
Shuna và Shion bắt đầu vui vẻ chăm sóc con slime đó――Rimuru-n.
(Đây có lẽ là một âm mưu bí ẩn gì đó của Rimuru-sama. Nếu đúng là vậy thì ngài ấy sẽ làm gì tiếp theo nhỉ?)
Diablo đã đi đến kết luận đó.
Có lẽ cậu đã chuyển ý thức sang một phân thân khác, bỏ lại cơ thể thật để có thể tự do hành động.
Bởi vì nếusử dụng『Đa song song tồn tại』thì bạn có thể xác định ngay vị trí của『Cơ thể thứ hai』của mình.
Diablo nhớ lại lúc Rimuru phàn nàn về việc gặp khó khăn mỗi khi hành động bí mật vì tiêu tốn quá nhiều năng lượng để sử dụng kỹ năng đó.
(Ôi chà. Có phải bởi vì ngài ấy sợ việc tìm lời giải thích hợp lý cho chuyện này sẽ rất khó khăn không nhỉ? Hoặc cũng có thể là ngài ấy đã nhắn rằng sẽ đi ra ngoài...... Dù là trường hợp nào đi chăng nữa thì nó cũng thôi thúc mình hãy đi tìm Rimuru-sama, đúng không? Kufufufufu.)
Bỏ lại Shuna và Shion chỉ quan tâm đến Rimuru-n trên giường, Diablo làm theo trực giác của mình và bắt đầu cuộc hành trình tìm kiếm Rimuru.
Tẩu thoát thành công.
Chà, chuyện đó cũng thường thôi.
Rốt cuộc tôi đã phải chuẩn bị một cơ thể phân thân không có tí ma lực nào, sau khi bí mật thí nghiệm rất nhiều lần.
Cơ thể này giống hệt một người bình thường.
Chắc chắn không ai có thể nhận ra tôi chính là quỷ vương trong hình dạng này đâu.
Vì kế hoạch đang tiến triển thuận lợi nên tôi thấy khá thoải mái.
Mục đích của tôi lần này là tham gia Diễn đàn Phát triển Ma thuật và Khoa học lần thứ 8 đang được tổ chức tại Thành phố học viện Ingracia (College Town/ Acadymic City).
Tôi đến đó không phải để phát biểu, mà tôi chỉ định tham gia vào sự kiện này với tư cách là người tham dự bình thường thôi.
Dù đây là sự kiện diễn ra hằng năm nhưng phải có lý do nên lần này tôi mới tham gia. Một trong số những người lên phát biểu là người quen của tôi.
Đó chính là Mai Furuki.
Cô ấy là người đã góp phần giúp tôi hoàn thiện『Dịch chuyển tức thời』.
Hiện tại diễn đàn này được tổ chức ở ba nơi, gọi là học viện.
Đầu tiên là Viện phát triển Nhân lực Tempest, nằm ở ngay nơi tôi đang sống, Tempest.
Học viện mở rộng đến tận Vương quốc Ingracia, nay là Thành phố học viện Ingracia, và được gọi là Học viện Tổng hợp Ingracia.
Và cuối cùng là ở Đông phương Liên minh Đại đế chế Nasca Namrium Ulmeria, Học viện Nghiên cứu Ma thuật và Khoa học NNU.
Mỗi học viện đều có những đặc điểm riêng, nhưng không hoàn toàn vượt trội về lĩnh vực nào cả.
Nơi tổ chức sự kiện thay đổi theo từng năm. Và năm nay nó vô tình được tổ chức ở Thành phố Học viện Ingracia. Ngay cả Mai, người phát ngôn cho diễn đàn này, cũng không nghiên cứu cho Học viện Ingracia, mà là một thành viên của Học viện Nghiên cứu Ma thuật và Khoa học NNU. Cô ấy gia nhập NNU vì có vẻ ở đó sở hữu công nghệ tiên tiến nhất, nhưng...... vì Mai có thể di chuyển qua lại dễ dàng bằng『Dịch chuyển tức thời』, nên cô không bị ràng buộc là thành viên của bất kỳ học viện nào.
Cuối cùng lần này Mai cũng đã thành công trong việc trong việc phát triển phương pháp định hướng để di chuyển xuyên qua các chiều không gian.
Và vì cô ấy sẽ công bố lý thuyết của công trình nghiên cứu đó, nên tôi không thể không tham gia được.
Còn chuyện tại sao tôi lại phải lén lút thế này thì cũng có lý do cả đấy.
Vì tôi đã quá nổi tiếng với tư cách là vị Đại Quỷ Vương đã cứu cả thế giới, nếu tôi tuyên bố mình sẽ tham gia một sự kiện ở nơi công cộng như này thì chắc chắn biện pháp bảo vệ sẽ được tăng cường và an ninh .
Tôi sợ có mấy đứa ngu đến mức nhắm vào tôi để được nổi tiếng, nhưng kể có đi chăng nữa thì tôi cũng chẳng cần ai đi theo bảo vệ đâu. Chỉ là nếu người phát ngôn hay thường dân bị liên lụy dù chỉ một chút thì tình hình cũng rất tệ rồi.
Đặc biệt là những người phát ngôn, vì họ là những người tài giỏi nhất đến từ mỗi quốc gia được công nhận trên bản đồ – nếu trường hợp đó xảy ra thì tổn thất phải gánh chịu là vô cùng nặng nề.
Mặc dù tôi có thể quay ngược thời gian và ngăn chặn chuyện đó, nhưng tốt hơn hết là cẩn thận ngay từ đầu để tôi khỏi phải mất công làm thế.
Hay đúng hơn là, tôi muốn được đi dạo một mình để thư giãn.
Quê hương của tôi, Tempest, giờ đã phát triển thành một thành phố lớn và dù cho bạn ở bất cứ đâu trong lãnh thổ Tempest, thì ở đó luôn có người theo dõi.
Mặc dù bình thường tôi cũng hay sống theo ý thích, nhưng đôi khi tôi nghĩ mình muốn được tự do nhiều hơn.
Dù sao thì tôi cũng rất tự tin với kế hoạch này.
Tôi thậm chí còn giữ bí mật với cả Diablo nữa, nhưng tôi hiểu rất rõ cậu ta, khi nhìn thấy cơ thể mà tôi đã bỏ lại - Rimurun, thì kiểu gì cậu ta sẽ nhận ra ý định của tôi thôi.
Chuyện đó chỉ còn là vấn đề thời gian, nhưng liệu cậu ta đủ khả năng để tìm ra tôi ở hình dạng này không, khi tôi chẳng khác gì một người bình thường?
Tôi rất mong chờ cậu ta đấy, vụ này sẽ thú vị lắm đây.
Và thế là, như đã nói, tôi lén rời khỏi Tempest vào ban đêm và đi đến sân bay.
Tôi sẽ không sử dụng『Dịch chuyển tức thời』ở đây. Lý do là vì họ có thể đoán được địa điểm tôi sẽ đến từ sự biến dạng trong không gian, và tôi không muốn chuyện đó xảy ra tí nào hết.
Nếu đây là bản thể thật thì tôi có thể dịch chuyển tức thời mà không để lại bất kỳ dấu vết gì nhưng nếu dùng cơ thể đó thì còn dễ bị phát hiện hơn nữa.
Và nếu tôi vì nóng vội mà hành động bất cẩn là ăn lờ ngay, bởi vì『Thẩm định cao cấp』của Shuna có độ chính xác cực cao chỉ thua Milim và tôi thôi, nếu bị phát hiện thì mệt lắm.
Chà, và đó chính là lý do tôi chuẩn bị sẵn Rimurun.
Nếu tôi bỏ nó lại đó thì có khả năng sẽ đánh lừa được đôi mắt của Shuna và Shion.
Và chỉ có một lý do duy nhất để tôi đến sân bay.
Tất nhiên là để đi máy bay rồi chứ còn gì nữa.
(Trans : bản raw để chữ 飛空船, tiếng Anh là "Airship" nghĩa là "tàu khí cầu", còn bản Eng lại ghi là Airplane - máy bay. Tui khá phân vân nên tạm dịch là "phi thuyền", nếu mọi người không thích thì tui sẽ đổi lại.)
Nói chung thì tốt hơn là nên trốn thoát bằng cách đi bộ, vì nó dễ dàng thoát khỏi sự giám sát hơn so với sử dụng bất kỳ phương tiện công cộng nào.
Tuy nhiên việc giám sát trong thế giới này gần như được thực hiện hoàn toàn bằng ma thuật nên không có gì đáng lo ngại. Thay vào đó, đi một mình còn dễ bị tóm hơn vì dấu vết các kỹ năng của tôi có thể bị phát hiện.
Và cuối cùng thì tôi cũng đã có được cơ thể của một người bình thường. Tôi vẫn có thể sử dụng được sức mạnh nhưng tôi nghĩ sẽ tốt hơn nếu phong ấn nó và chỉ sử dụng khi cần thiết, để đảm bảo ấy mà.
Từ từ dành dụm tiền tiết kiệm, tôi đã xoay sở để tiết kiệm được nhiều tiền nhất có thể.
Nói thật thì tôi chỉ cần muốn cái gì là có cái đó ngay nên chẳng cần dùng đến tiền. Nên là số tiền hiện tại của tôi cũng chẳng tăng thêm mấy so với những ngày đầu.
Số tiền 200 đồng vàng này tôi kiếm được bằng cách cầu xin Myourmiles hoặc đơn giản hơn là đe dọa ông ta.
Đó là một khoản tiền khổng lồ - khoảng 20 triệu yên (xấp xỉ 4.240.000.000 tiền Việt) nhưng nó có thực sự là số tiền lớn đối với một Đại Quỷ Vương không? Tôi hơi nghi ngờ về chuyện đó nhưng giống như khi tôi giao việc trả lương cho các cấp dưới cho Myourmiles, tôi quyết định giữ im lặng và không phàn nàn gì về chuyện này nữa.
Tôi mua một vé đi Vương quốc Ingracia tại sân bay.
Tốn 10 đồng vàng - khoảng 1 triệu yên.
Không cần phải bất ngờ đến thế đâu. Nghe thì có vẻ hơi đắt nhưng thực sự thì giá này cũng khá hợp lý.
Nếu đi tàu thì tôi chỉ phải trả bằng 1/10 giá này nhưng ngay cả với chuyến tàu nhanh nhất thì từ Tempest đến Vương quốc Ingracia cũng phải mất mất ít nhất là 3 ngày. Và nếu bạn dừng chân tại mọi thành phố trên lộ trình thì sẽ mất hơn 10 ngày mới tới nơi.
Đó là chưa kể đến các chi phí khác như ăn ở. Đi phi thuyền lợi hơn rất nhiều. Suy cho cùng thì nếu đi phi thuyền thì chỉ cần nửa ngày là đến Vương quốc Ingracia rồi.
Nếu phải lựa chọn giữa thời gian và tiền bạc thì hầu hết mọi người đều ưu tiên thời gian.
Cũng hơi lại khi tôi lại chọn thời gian dù tuổi thọ của tôi là vô hạn.
《Tempest Airline - Công ty điều hành chuyến bay này, đồng thời cũng là công ty chủ, đúng không? Ngay cả khi ngài tiêu xài hoang phí ở đây thì kiểu gì sau này tiền cũng vào túi ngài cả thôi, vậy nên ngài không cần phải tiết kiệm đâu. 》
Nếu tôi mà làm thế là chết luôn đấy. Điều đó sẽ làm cho sự rụt rè của tôi trông rất đáng chú ý sao?
(Trans : xin lỗi mọi người thật sự thì mình không hiểu đoạn này cho lắm, đọc đi đọc lại cả bản Eng lẫn bản raw vẫn không hiểu được nên chỉ tạm dịch thôi)
Ciel-san vẫn nghiêm túc và thẳng thắn như mọi khi.
Và sau đó tôi đã mua vé và lên phi cơ.
Nội thất cực kì sang trọng, đó là lý do nó có giá tận 10 đồng vàng. Cũng đúng thôi. Sau cùng thì đó là điều mà thậm chí ngay cả tôi cũng có thể xử lý tốt (?). (Trans : tui cũng chịu với câu này luôn)
Đúng lúc tôi định đi xuống khoang dành cho khách thượng lưu thì――
「Ah, đợi đã cậu kia. Cậu là học viên của học viện đúng không? Nếu thế thì đi lối này.」
Khi tôi đang đi đến khu thượng lưu thì bị một soát vé chặn lại.
Có lẽ anh ta hiểu nhầm tôi là một học viên của học viện Ingracia vì vẻ ngoài của tôi.
Tóc tôi hiện tại có màu đen, tôi còn đeo cả kính và mang mặt nạ. Nhờ vậy, tôi trông cũng không nổi bật lắm.
Vì tôi đã chọn tuổi của cơ thể này là 15 nên có bị hiểu lầm là một học viên là chuyện không thể tránh khỏi.
Tôi muốn lấy ngoại hình của Mikami Satoru nhưng lại không thể.
Tôi đã mang theo gen dữ liệu (chứa thông tin di truyền) lúc quay lại, nhưng không phải là tôi không thể làm được mà là do.......
《Trả lời. Chẳng có lý do gì để thay đổi giới tính của ngài cả.》
Và thế là, Ciel-san lạnh lùng từ chối bằng cái giọng máy móc giống như trước đây.
Túm lại, lý do không phải vì tôi không làm được mà là do Ciel-san không cho phép.
Cổ nói rằng sẽ rất rắc rối nếu tôi phát triển một giới tính cụ thể.
Tôi sẽ không cam chịu bị đám phụ nữ đàn áp mãi đâu! Thật độc ác!!
Uh, tự dưng tôi cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
Có vẻ sẽ tốt hơn nếu tôi không đào quá sâu vô chuyện này.
Dù sao thì trước tiên tôi cũng phải đối phó với nhân viên soát vé này cái đã.
Trong khoang thượng lưu có sẵn một phòng riêng.
Chỉ có một vài phòng cấp cao ở gần đỉnh của phi thuyền.
Mặt khác, những vé bình thường thì có chỗ ngồi giống như ở Trái Đất - như trên máy bay vậy đó, rất nhiều hàng và dãy ghế được xếp đều vào trong một không gian.
Giá vé cũng rất rẻ, chỉ có một đồng vàng thôi, nên nó cũng được rất nhiều khách hàng lựa chọn.
Lần này tôi chọn phòng cao cấp là để tránh ánh nhìn của mọi người xung quanh nhưng......
Sau khi nghĩ kỹ lại thì có vẻ là phản tác dụng cmnr, nếu tôi được vào một căn phòng sang trọng như này thì còn nổi bật hơn nhiều.
Đổi lại vé cũng không khó vậy nên tôi quyết định để anh soát vé đây hiểu nhầm tiếp luôn.
Ghế ngồi trên phi thuyền thì có đầy, hiếm khi nào hết chỗ lắm, cứ ngồi đại một chỗ là được, khỏi phải giải thích gì thêm.......
「À vâng. Xin lỗi ạ, vì cháu không quen lắm nên bị nhầm một chút.」
「À, chúng tôi cũng từng thấy nhiều đứa trẻ khác giống cậu. Vì giá vé cao nên bố mẹ cậu có thể lo lắng vì không thể đi cùng đấy. Nhưng hãy yên tâm. Phi hành đoàn trên phi thuyền này sẽ chịu mọi trách nhiệm và đảm bảo cậu sẽ đến được Vương quốc Ingracia an toàn.」
Anh nhân viên soát vé hớn hở nói với tôi. Nếu tôi nhớ không nhầm thì hình như chỉ những ai trên rank B mới có thể được làm soát vé viên. Anh nhân viên này không chỉ tốt tính mà còn rất lành nghề nữa.
Anh ta trang bị một bộ giáp đặc biệt làm từ sợi ma thuật và có khắc ma pháp trận cho phép biến đổi đấu khí thành lưỡi kiếm.
Các nhân viên soát vé còn ở cấp bậc cao hơn nhiều so với những quý tộc cấp thấp - họ chính là các tinh anh.
Đó là quy định được chính tôi thông qua nên chắc chắn không nhầm đâu.
Và một người ưu tú như vậy cư xử lịch sự với một học viên bình thường.
Tôi khá hài lòng khi thấy rằng các nhân viên của Tempest Airline được đào tạo rất bài bản.
Tôi cảm ơn và theo anh nhân viên soát vé đi đến khoang dành cho khách bình thường.
「Vậy thì, chúc cậu may mắn.」
Anh ta cười sảng khoái và rời đi.
「A, cảm ơn rất nhiều ạ.」
Câu đáp lại của tôi khá đơn giản, vì tôi không muốn quá nổi bật, mong là anh ta sẽ bỏ qua cho tôi.
Tôi ngồi vào một chiếc ghế trống.
Tôi sẽ đến Vương quốc Ingracia sau khoảng 10 tiếng đồng hồ nữa.
Nếu họ tìm kiếm dấu vết ma thuật của tôi thì sẽ không thể nào tìm ra đâu. Nếu họ biết các phương pháp truy tìm thường được sử dụng ở thế giới cũ thì có lẽ mọi chuyện đã khác, nhưng ở đây thì không như thế, tôi có thể dễ dàng nghỉ ngơi và chạy thoát.
Tâm trạng tôi hiện giờ đang rất tốt, thở phào nhẹ nhõm một cái tôi thả mình xuống chiếc ghế êm ái.
Diablo, người đã bắt đầu tìm kiếm Rimuru, hiện đang suy nghĩ.
(Giờ thì, để đoán được ý định của Rimuru-sama....)
Sau một hồi ngẫm nghĩ, Diablo sớm đưa ra một kết luận.
Một khi Rimuru mà đã nghiêm túc chạy trốn thì sẽ rất khó để bắt được cậu.
Khi anh liên lạc với thuộc hạ của mình là Moss và biết rằng Rimuru vẫn chưa bị phát hiện trong mạng lưới giám sát của họ, anh đã lập tức hiểu ra kế hoạch chạy trốn của Rimuru lần này vô cùng phức tạp.
Nếu vậy thì cậu sẽ làm tiếp theo đây?
Anh cố gắng suy luận từ quan điểm của Rimuru.
Nếu bay hoặc sử dụng dịch chuyển tức thời thì có khả năng sẽ bị phát hiện ngay lập tức. Vậy thì có lẽ cậu đã đi bộ?
Nhưng để theo dấu được cậu thì trước hết phải biết được điểm đến cái đã......
Vào lúc đó, anh chợt nhớ ra một người có lẽ sẽ biết rõ hơn về hành động cũng như đích đến của Rimuru.
Người đó có thể nói là thư ký của Rimuru――
Tất nhiên đó không phải là Shion rồi.
So ra thì, Diablo còn phải làm công việc của thư ký nhiều hơn cả Shion.
Anh nhớ lại cảnh đã thấy trước khi rời khỏi phòng.
Anh đã nghĩ đến việc nhờ Shuna dự đoán đích đến của Rimuru, nhưng anh đã bỏ cuộc trước cả khi kịp mở miệng.
Đó là vì trước mắt Diablo, trận triến giữa Shuna và Shion đang dần trở nên khốc liệt hơn.
「Tôi sẽ chăm sóc Rimuru-sama. Đối với một người thô lỗ như cô thì sẽ rất khó khăn để làm việc này, đúng không?」
「Ngài đang nói gì thế, Shuna-sama? Dù nhìn như thế thôi chứ tôi cũng được trẻ em yêu quý lắm đấy! Ngài cứ để việc đó cho tôi.」
Họ đang chơi kéo co với bản thể thật trống rỗng của Rimuru.
(Ku-kufufu...... Cô ấy khỏe bằng Shion luôn sao? Shuna-dono có sức mạnh đó từ hồi nào vậy...... Không, chuyện đó không liên quan gì đến vấn đề này cả. Nếu họ bị phân tâm thì tốt nhất mình không nên hỏi một câu tế nhị như thế.)
Diablo gật đầu một mình và rời khỏi phòng mà không để ý gì đến hai cô gái kia nữa.
「Cả hai, đừng đi xa quá đấy―― 」
Nói bằng một giọng nhỏ nhẹ để hai người kia không nghe thấy được, Diablo bỏ lại căn phòng phía sau lưng.
NGOẠI CHƯƠNG : MÀN TẨU THOÁT NGOẠN MỤC CỦA RIMURU - PHẦN 2
Và tôi ngó nghiêng xung quanh một chút vì hiện giờ đã có thể nghỉ ngơi được rồi.
Đúng như anh soát vé đã nói quanh đây có khá nhiều học viên.
Học viên chiếm khoảng 20% lượng hành khách của Tempest Airline vì quanh năm đều có học viên trao đổi.
Chương trình trao đổi học viên được khởi động sau khi có ý kiến về việc vực dậy ba học viện bằng cách tham gia vào những lĩnh vực sở trường của nhau.
Sau cùng thì chính sách giáo dục của mỗi học viện rất khác nhau, nên tôi quyết định tốt nhất là nên thực hiện chương trình này để họ được mở rộng tầm mắt.
Ở Học viện Phát triển nguồn nhân lực Tempest, chúng tôi có chương trình đào tạo một tình trạng thể chất và tinh thần, đặt lên trên việc giáo dục, để kịp thời thúc đẩy và bổ sung nguồn nhân lực.
Học viện Tổng hợp Ingracia thì hình như họ đang giảng dạy văn hóa, nghi thức, lễ nghi dành cho quý tộc và kinh tế dựa trên những chương trình giáo dục phổ thông của thế giới này ngày trước.
Còn tại Học viện Nghiên cứu Ma thuật và Khoa học NNU, người ta chủ yếu tập trung nghiên cứu và khám phá việc kết hợp giữa khoa học kỹ thuật đến từ thế giới khác với ma thuật để sáng tạo ra những kỹ thuật mới mỗi ngày. Đây là một học viện nổi tiếng nghiêm khắc, đòi hỏi trình độ năng lực rất cao đến từ các học viên, và sẽ đuổi học bất cứ ai bị coi là không có tài.
Lý do Mai hợp tác với học viện này là vì đây là nơi nghiên cứu và phát triển công nghệ tiên tiến nhất một cách công khai. Nhưng sự thật thì công nghệ tiên tiến nhất đang được nghiên cứu tận sâu bên dưới mê cung, đây là vấn đề tuyệt mật mà chỉ có vài người biết được.
Đó là ba học viện tính đến thời điểm hiện tại, nhưng hầu hết mọi người thường được học những thứ căn bản ở Ingracia trước, rồi mới chuyển đến học viện phù hợp với bản thân mình.
Nếu bạn muốn rèn luyện bản thân và đóng góp cho tổ quốc thì hãy đến Tempest.
Nếu bạn muốn được nghiên cứu chuyên sâu về một lĩnh vực nào đó thì hãy đến NNU.
Nếu bạn muốn sử dụng nguồn nhân lực hiệu quả và chịu trách nhiệm đảm bảo đời sống của nhân dân thì hãy ở lại Ingracia.
Thành thật mà nói thì không có giới hạn độ tuổi nhận vào NNU hay Tempest nhưng chỉ những người thật sự có tài mới có thể vào được. Lý do rất đơn giản – nếu họ không đủ thực lực thì họ chỉ biết ngồi nghe giảng bài không thôi.
Đó là lý do tại sao tôi cũng đồng tình với chương trình trao đổi học viên.
Với điều đó, bạn có thể trải nghiệm từng học viện trước khi quyết định tương lai của mình.
Còn một lý do khác đằng sau việc triển khai chương trình trao đổi học viên này, đó là để lại những học viên có thể theo kịp chương trình học ở Tempest hay NNU vào lại Ingracia.
Dù cho họ muốn chuyển đến môi trường hay ở lại, thì tất cả cũng đều tùy thuộc vào bản thân họ.
Nếu họ cố gắng và nỗ lực để trở nên tốt hơn thì có thể được nhận vào Tempest một lần nữa.
Nhưng nếu họ chọn ở lại thì có thể coi là đi thật xa luôn đấy.
Ở Ingracia có thể học lại một cấp học nhưng tối đa chỉ được hai lần thôi.
Đó là vì mọi chi phí giáo dục quốc gia sẽ gánh hết, nên những học viên không có ý chí học tập sẽ bị trục xuất.
Mặc dù trình độ của học viên tốt nghiệp của mỗi học viện cũng không quá cách biệt, nhưng ai ai cũng công nhận rằng những học viên tốt nghiệp ở Tempest đều có thể chất rất tốt, còn tốt nghiệp ở NNU thì có trí tuệ rất cao.
Trên cơ sở đó mọi người đều thừa nhận tốt nghiệp ở Ingracia dễ dàng và đơn giản hơn nhiều.
Và vì những lý do kể trên, hằng tháng, có khá nhiều học viên thường dùng phi thuyền để di chuyển qua lại giữa Ingracia và Tempest.
Mặc dù anh soát vé đã nhầm tôi là một học viện nhưng thực sự thì nó cũng khá thuận tiện đối với tôi hiện tại.
Vì thế tôi cứ tiếp tục vờ như không biết gì và quan sát.
「Tại sao ta lại phải ngồi chung với bọn thường dân thấp kém này?」
「Ngài nói hoàn toàn đúng, Julius-sama. Nhưng học viện đã quyết định thế rồi nên đành chịu thôi ạ―― 」
「Hmm, ta biết chứ. Nhưng này. Học viện không thể chuẩn bị một phi thuyền tốt hơn được sao?」
「Phải đó, Julius-sama. Đây là bằng chứng cho thấy học viện đang xem thường quý tộc chúng ta. Tôi sẽ yêu cầu ba giải quyết vụ này với học viện!」
「Chính xác. Nếu vậy thì tôi cũng sẽ giúp.」
Lúc tôi đang quan sát từ ghế phía sau thì một đám người ồn ào xuất hiện và ùa vào chỗ ghế ngồi chung.
Quần áo khá là sang trọng nên có lẽ họ đến từ học viện Ingracia.
Mặc dù Vương quốc Ingracia đã đổi tên thành Thành phố Học viện Ingracia, nhưng có vẻ như các cựu quý tộc vẫn chưa chịu thay đổi quan điểm và tụ tập lại đây.
Ngoài những quý tộc ở Ingracia, con cái của những gia đình quý tộc ở các quốc gia phương tây cũng được cho theo học trường phổ thông ở Ingracia.
Đó thực sự là một vấn đề khi mà vẫn còn có những kẻ coi thường Tempest, cho rằng đó là thành phố quái vật, và khinh bỉ đế quốc, bảo nơi đó toàn những kẻ man rợ, lạc hậu....
Cái tên cao kều đang tự phụ đằng kia hình như tên là Julius thì phải. Dựa trên việc cậu ta vẫn còn là học viên, thì có lẽ cậu đã không được thừa kế gia tộc mình.
Và người đang cố gắng làm dịu tâm trạng của cậu ta là một vệ sĩ ăn mặc khá bảnh bao. Mặc dù còn hơi vụng về nhưng anh ta có vẻ là một người chân thành. Anh chàng vệ sĩ kia có lẽ là phụ tá của cậu trai học viên quý tộc hồi nãy.
Dù anh ta không mang theo vũ khí vì nó sẽ khá nổi bật thì tôi vẫn đoán được anh ta là một hiệp sĩ từ phong thái của anh ta. Có luật thu giữ toàn bộ vũ khí của hành khách trên suốt chuyến bay.
Chà, có khá nhiều lỗ hỗng nhưng nghĩ về nó thì sẽ rất phiền phức nên tôi sẽ mặc kệ. Nếu có gì bất trắc xảy ra thì anh nhân viên soát vé sẽ xử lý mọi việc nhưng thường thì, người ta phải biết tự chăm sóc bản thân.
Nếu một người không làm phiền những hành khách khác thì hành vi của họ sẽ được bỏ qua ở một mức độ nhất định.
Khác với chàng trai quý tộc kia, hai cô gái quý tộc, đều có một quản gia riêng.
Các cô gái mặc đồng phục nữ sinh. Nhưng còn các quản gia thì mặc đồng phục chiến đấu được đặt làm riêng.
Nhìn bề ngoài thì trông giống trang phục quản gia bình thường nhưng thật ra nó được dệt thành từ một loại vải đặc biệt chuyên dụng cho chiến đấu, giống như anh nhân viên soát vé. Có lẽ họ được lệnh phải bảo vệ chủ nhân, nhưng cô gái quý tộc kia. Tôi đoán sức mạnh của họ ít nhiều cũng vào khoảng rank C.
Có vẻ như những đứa trẻ này thuộc tầng lớp thượng lưu.
Hình như là chúng được bảo bọc hơi quá thái khi, dù chúng đang học cách tự lập. Chà, thế giới cũng khá là nguy hiểm nên tôi đoán bố mẹ chúng cũng khá lo lắng.
Có rất nhiều ý kiến trái chiều về việc này nhưng học viện vẫn quyết định chấp nhận nó.
Nhưng tạm gác nó sang một bên cái đã.
Mấy học viên đó... bọn chúng vừa nói 'không thể chuẩn bị một phi thuyền tốt hơn được sao' ư?!
Dám xúc phạm đến cả học viện – đám trẻ này thật tự phụ.
Đó là điều không nên nói ra, vì Tempest đang hỗ trợ ba học viện bằng tiền đánh thuế.
Tôi hơi bực mình và hướng ánh mắt về phía họ.
Vào lúc đó, tôi nhận thấy các học viên khác cũng giống tôi, tỏ ra khá khó chịu với nhóm người đó.
Thật sự thì bọn họ không nên nói thế.
Gần như đó là điều tệ nhất – dám phàn nàn trong khi bọn chúng được học miễn phí.
Dù có là quý tộc đi chăng nữa thì trong nội bộ học viện có một quy tắc thép mà ai cũng phải tuân thủ, đó là tất cả mọi người đều bình đẳng. Dù chúng tôi đang dung túng cho phép họ mang theo vệ sĩ và quản gia, nhưng chúng tôi chắc chắn sẽ không cho phép họ đi quá giới hạn......
Có vẻ như bọn họ vẫn còn cái tư tưởng mình là người được chọn......
「Này, đủ rồi đấy, mấy người kia. Giàu hay nghèo đều do mỗi gia thế của mỗi người cả, và chuyện đó chẳng ảnh hưởng gì đến kỹ năng của học viên hết, đó là quan điểm chung của tất cả các học viện, mấy người cũng biết mà?!」
Một cậu thanh niên tóc đỏ không thể chịu đựng được nữa và lớn tiếng nói. Cái cậu tên Julius kia tỏ vẻ khinh bỉ đáp trả mà không thèm quay mặt lại,
「Bớt sủa đi nhé thằng chó! Một con chó hôi hám như mày mà dám nói chuyện với tao sao? Thật xúc phạm.」
「Này?!」
Phản ứng với câu nói của Julius, một vài học viên xung quanh đây đứng dậy.
Dường như họ là học sinh của Tempest, vì họ có vài đặc điểm nổi bật của ma vật hoặc ma nhân.
Việc họ tức giận cũng là điều hiển nhiên thôi, nhưng... hmm, tôi nên làm gì đây?
Dù đã 8 năm trôi qua từ khi các học viện được lập ra nhưng vẫn còn những người thế này tồn tại, thật đáng buồn. Tôi chẳng bao giờ nhận được báo cáo về chuyện này, có vẻ như cần phải có một cuộc thanh tra nội bộ rồi đây.
「Mấy em kia, làm trò gì thế hả?! Ngồi xuống mau!」
Đúng lúc tôi đang tính xem nên làm gì thì đột nhiên, một ông đầu trọc bước vào và hét to.
Hình như ông ta là một giáo viên và không thể bỏ qua tình trạng hỗn loạn này.
Tôi cứ ngỡ ít ra thì giáo viên sẽ không phân biệt đối xử, nhưng......
「Julius-sama, tôi sẽ trừng phạt những học sinh này sau, vì vậy xin ngài tha cho họ đi ạ. Ngoài ra, tôi đã thương lượng với phi hành đoàn để chuyển ngài đến khoang thượng lưu vì hình như có ai đó vừa hủy đặt phòng ở đó. Ngài hãy đến đó đi ạ.」
Và ông ta nói như thế với Julius, trông khá là mờ ám.
Và khoảnh khắc mà giáo viên bước vào, các học sinh Tempest cúi gầm mặt xuống như đã bỏ cuộc.
Có vẻ như họ đã từ bỏ sau khi nhận ra mình không thể cãi lại một giáo viên.
「Ông ta bị sao vậy nhỉ...」
Tôi nhỏ giọng lẩm bẩm.
「Oho, hay lắm. Tôi thực sự chẳng trông mong gì lắm nhưng ai ngờ lại có người hủy đặt phòng.」
「Đúng đấy, ít ra ở đó còn tốt hơn chỗ này nhiều.」
「Hahahaha. Nếu Jujilas nói nhiều quá thì mọi chuyện sẽ bị lộ mất. Đi thôi mọi người.」
Nói thế, nhóm Julius rời đi.
Cái phòng bị hủy đó có lẽ là phòng của tôi.
Tôi đoán họ coi như nó đã bị hủy vì tôi không xuất hiện đúng giờ...
Trong trường hợp, đó hoàn toàn là lỗi của hành khách vậy nên, họ cũng được hưởng 10 đồng vàng của tôi.
'Mình có nên đến đó giành lại phòng và đuổi chúng đi không nhỉ?' - suy nghĩ đó thoáng lướt qua đầu tôi.
Nhưng nếu làm vậy thì sẽ rất rắc rối và tệ hơn nữa là danh tính thật của tôi có thể bị phát hiện. Vậy nên tôi quyết định không làm vậy.
Mà, tên đó gọi ông ta là gì nhỉ? Hình như là Jujilas? Hừ, gã đó phải bị đuổi việc.
Quản lý Học viện Tổng hợp Ingracia không thuộc thẩm quyền của tôi nhưng Tempest đang hỗ trợ họ một số tiền khổng lồ. Bằng quyền lực của mình, đuổi việc ông ta đối với tôi chỉ là chuyện nhỏ.
「Này, còn chỗ trống nào không vậy?」
Lúc tôi còn đang bực mình chuyện gã giáo viên đó thì có người đến hỏi.
「Ể? À, chỗ này đây.」
Tôi nói và hướng mắt qua bên cạnh.
Và thế là cậu ta vui vẻ ngôi cạnh tôi.
「Này đằng ấy. Cậu đã chứng kiến từ đầu chí cuối phải không? Mà hình như tôi chưa từng thấy cậu trước đây, cậu là học viên năm nhất à? Với lại không phải toàn bộ học viện đều thế đâu, chỉ vài người cổ hủ vẫn giữ quan niệm đó thôi. Họ khá là phiền phức. Nhưng những người như vậy ít lắm, tôi chắc chắn có rất nhiều điều thú vị đang chờ cậu đấy! Tôi mong là nó sẽ không để lại ấn tượng xấu với cậu.」
Ngay khi vừa ngồi xuống ghế là cậu ta đã lập tức bắt chuyện với tôi.
Cậu ta mặc đồng phục của NNU nên khá chắc là cậu ta đến từ học viện khác Julius. Nhưng hình như cậu ta biết tên đó.
Cậu ta có lẽ đã nghe tôi thì thầm ban nãy và quyết định nói chuyện với tôi.
「Thật vậy sao? Thế, cậu thấy vui lắm à?」
Tôi nghĩ tới việc giới thiệu bản thân nhưng nếu lỡ nói ra tên thật của mình thì không tốt chút nào.
Vậy nên tôi dự định sẽ để mặc mọi chuyện nếu cậu ta không tự giới thiệu trước.
Vì chúng tôi đều là học viện nên khiến cậu ta làm thế cũng khá đơn giản.
Nhưng hình như cậu ta không đoán trước được câu hỏi đó, nhìn mặt cậu ta khá ngạc nhiên.
「Aha, ahahaha! Cậu thú vị thật! Tôi tên là Magnus. Nhìn vậy thôi chứ thật ra tôi là học viên năm tư của Học viện Nghiên cứu Ma thuật và Khoa học NNU đấy.」
Tôi không hiểu cái thú vị của cậu ta là gì, nhưng cậu đã cười phá lên.
Vì cậu ta đã giới thiệu nên sẽ rất kì nếu tôi không làm theo.
「À, tôi tên là Satoru. Tôi đến Ingracia vì có chút công chuyện.」
「Hmm, Satoru-kun à? Hay Satoru-chan vậy?」
「Tôi thích "kun" hơn.」
「Hiểu~rồi! Vậy là cậu cũng――」
Cái cậu học viên tên Magnus đó trò chuyện với tôi một cách thân mật.
Cậu ta có vẻ sảng khoái nhưng nó cũng cho thấy cậu ta thân thiện tới mức nào.
Có chút khó chịu vì cậu ta đã vô tình xâm phạm không gian cá nhân của tôi. Tôi không lo về việc đụng chạm trực tiếp vì đã có『Kết giới đa thứ nguyên』nhưng...
Biết diễn tả thế nào đây nhỉ... kiểu như là một người tự trọng?
Có lẽ cậu ta chưa từng bị từ chối vì nghĩ mình là một người tài năng.
「Này này, cậu thân thiết với Magnus-sama quá rồi đấy!」
Tôi cũng thấy thế đấy nhưng dường như người khác nhìn vào thì sẽ nghĩ vậy sao.
Nhưng thật khó chịu khi cô ta nói vậy, nghe như thể tôi là người rất thân thiện ấy.
「Bình tĩnh nào, Rozari. Đây là Satoru-chan. Cậu ấy là học viên mới nhập học năm nay. Tớ chỉ hỏi cậu ta đang định đi đâu thôi mà.」
Này, đùa tôi à?! Tôi nhớ đã bảo gọi là -kun rồi đúng không?!
(Trans : cho những ai không biết thì ở bên Nhật, hậu tố "kun" thường được dùng để chỉ nam, còn "chan" thì là nữ.)
Hình như tên này thuộc tuýp người không bao giờ nghe người khác nói gì.
「Nhưng tên nhóc này... dù chỉ là một đứa chưa đăng ký nhập học, nhưng chẳng phải nó quá vô lễ với đàn anh sao?」
Cô nữ sinh tên Rozari đó chen ngang vào cuộc nói chuyện của chúng tôi, và phán tôi là một đứa vô lễ như đúng rồi.
Queo, vậy cũng tốt, nhưng tôi chẳng thấy lý do gì để trở nên kiêu căng vì là senpai mặc dù tôi còn chưa ghi danh nữa.
「Vô lễ sao? Nghe đây...」
「Hừm, chỉ những học viên năm tư trở lên mới được phép nói chuyện với tôi. Hoặc những người nằm trong top 100 của trường. Tôi với cậu không cùng đẳng cấp. Nếu hiểu rồi thì nhường chỗ lại cho tôi và biến đi!」
Có vẻ như cô ta không có ý định lắng nghe tôi, cô ta hành động như thể đang đuổi một con chó vậy.
Chắc chắn là cô ta muốn ngồi cạnh Magnus.
Cũng có thể cô ta thích cậu ta hay gì đó và tôi lại cản đường cổ.
Thật phiền phức.
「Dù cô có là senpai hay gì thì cũng chẳng thành vấn đề với tôi bởi tôi vẫn chưa chính thức là học viên ở đây. Ngoài ra tôi không quan tâm cô là học viên năm tư hay đứng top đứng tiếc gì hết. Tôi không định bỏ chỗ ngồi này, vậy nên tốt hơn hết là cô mau bỏ cuộc đi.」
Nghe tôi trả lời, Rozari bắt đầu run rẩy giận dữ.
Và rời đi, trước khi đi, cô ta nói 'Mày sẽ phải hối hận!' đồng thời nhìn tôi bằng ánh mắt khinh bỉ.
Độ tuổi trung bình mà học sinh được ghi danh vào các học viện vào khoảng 15, khi cơ thể đã phát triển. Viện cải thiện kỹ năng học tập cơ bản tại một cơ sở giáo dục gần đó là chuyện bình thường.
Có một kỳ thi tuyển sinh, và nếu có thể vượt qua được, thì sẽ được nhận vào học viện.
Lớp cao nhất là lớp sáu, vậy nên nếu học được đến năm tư thì cũng khá đáng khen đấy.
Vì thế nên tôi hiểu tại sao cô ta kiêu ngạo như vậy nhưng tôi tuyệt đối không chấp nhận cái thái độ coi thường người khác.
「Oho, cậu nói ghê thật đấy!」
「Ả quý tộc đó, và cả cái thái độ kiêu ngạo nhảm nhí của cô ta nữa, cái học viện này có thực sự ổn không vậy?」
「Ahahaha. Nghe cậu nó vậy tôi thấy cũng khá đau đấy. Ý tôi là, nếu cậu tốt nghiệp học viện thì sẽ được coi là một người ưu tú, đúng không? Do đó những người đạt được thứ hạng cao thường có xu hướng kiêu căng như thế đấy. Cậu ấy không hẳn là xấu tính đâu.」
「Hmm, tôi đoán là cần phải sửa đổi lại rồi.」
「―Ể?」
「Không có gì.」
Tôi ngừng cuộc nói chuyện để tránh né vấn đề đó.
Đám trẻ này cũng giống như vấn đề bản thân chúng vậy.
Ai mà biết được Học viện Phát triển Nhân lực Tempest của tôi sẽ phải đối mặt với những gì.
Hơi khó chịu khi cậu học viên tóc đỏ nói cũng có phần đúng nhưng đó cũng là một mối lo ngại vì cậu ta khá ngây thơ. Tuy nhiên, ngay cả giáo viên cũng phân biệt đối xử, đây là vấn đề rất lớn.
Nếu những học viên hay giáo viên như thế có ở khắp học viện, thì tôi không thể làm gì được nhưng giả sử nếu có ai đó muốn tôi biết chuyện này để tôi có thể bài trừ những thành phần tham nhũng...
Phải rồi, ví dụ như là――
《Tôi muốn ngài đừng có nghi ngờ tôi nữa. Thật khó chịu khi ngài cứ suy nghĩ về những gì tôi đang dự tính. *Phát cáu*》
Ể, tự dưng sao lại bực mình... ?
Đúng là tôi nghi đây là âm mưu gì đó của Ciel nhưng cô ấy đã né tránh vấn đề trước khi tôi kịp hỏi.
Nhưng, tôi cũng đang học hỏi. Dựa trên lời nói của Ciel, cổ cũng không thể phủ nhận được.
'Tôi không làm gì hết' - cô ấy tuyên bố vậy. Nhưng điều đó chỉ khiến tôi càng nghi ngờ Ciel hơn.
《Phủ nhận. Tôi sẽ thực hiện quyền im lặng.》
Ể?! Cô có quyền im lặng hồi nào vậy? Lần đầu tiên tôi nghe đến cái đó đấy...
Chà, tốt thôi.
Tôi thấy nó cũng giống như một câu trả lời rồi.
Với lại, đây là không phải là việc mà tôi có thể bỏ qua.
《Vậy thì sao?》
Yea, chắc tôi phải dùng đến biện pháp mạnh rồi đây.
《Diễn đàn sẽ được tổ chức vào 10 ngày nữa tính từ bây giờ. Không có thời gian để――》
Vậy thì, có hòn đảo nào hoang vắng trên lộ trình bay này không? Độ nguy hiểm thấp thấp một chút, nếu được.
《Hoàn thành tìm kiếm. Có vẻ như có một hòn đảo mang tên Maldolando. Quái vật từ rank B ~ F chiếm khoảng 98%. Chỉ có một số ít quái vật trên rank A hay mang hạt giống quỷ vương hạ cấp sống ở đó.》
Mang hạt giống quỷ vương?!
Thế mà bảo là độ nguy hiểm cấp thấp à? - hoặc tôi nghĩ thế nhưng có vẻ như Ciel-san cũng không ưa thái độ lũ học viên đó lắm.
Mà chắc sẽ ổn thôi. Tôi lười lắm, vậy nên cứ tiến hành luôn đi.
Tôi suy nghĩ kế hoạch đưa ra những lời động viên.
Những tên quý tộc không thể bỏ được cái thói tự kiêu.
Tuổi trẻ bồng bột.
Thế hệ trẻ thường rất tự mãn, dù là ý thức về công lý.
Ai trong số họ cũng có một vấn đề cả.
Tên giáo viên thì không bàn đến nữa bởi biện pháp xử lý đã được quyết định rồi, nhưng tôi tin rằng những học viên kia vẫn có thể thay đổi được.
Và vì thế...
Tôi đoán sẽ phải nhờ đến sự giúp đỡ của người có khả năng biết tình hình của tôi hiện tại.
Và khi tôi ở đó, những người rảnh rỗi có thể sẽ bị kéo vào.
《Đã rõ. Vậy thì tôi sẽ lập tức liên lạc với――》
Nhớ đó, tôi đã biết được tình hình bên trong học viện và quyết định thực hiện kế hoạch cải thiện nó.
ngày trước khi diễn đàn được tổ chức.
Câu hỏi là, liệu tôi có thể chấn chỉnh đám trẻ đó mà không để lộ danh tính hay không.
Hình như cũng đã lâu lắm rồi, tôi mới lại lên sàn với tư cách là giáo viên lần nữa đấy.
Tôi chợt thấy phấn khích vô cùng khi nghĩ đến kế hoạch dạy dỗ đám học viên hư hỏng đó.
Và sau đó, tôi liên lạc với người duy nhất biết được hành động của tôi.
NGOẠI CHƯƠNG: MÀN TẨU THOÁT NGOẠN MỤC CỦA RIMURU - PHẦN 3
Sau một hồi suy nghĩ, Diablo lập tức lên đường không hề do dự.
Anh vội vã đến gặp một người chắc chắn biết về hành tung của Rimuru.
Nơi Diablo đến là Phòng kiểm soát thông tin - hay nói cách khác là phòng của Souei
Khi Diablo gõ cửa, Souka trả lời ngay ngoài cửa và hỏi anh muốn gì.
「Kufufufu. Tôi muốn hỏi Souei-dono vài chuyện. Nhờ cô nhắn lại.」
「Souei-sama hiện đang bận. Vui lòng quay lại sau.」
Souka thẳng thừng từ chối yêu cầu của anh.
Nhưng Diablo đâu bỏ cuộc dễ thế.
「Chà chà, đừng nói thế chứ. Hay là cô muốn tôi phải dùng vũ lực?」
Dialo lộ rõ vẻ đe dọa áp đảo mà vẫn giữ được nụ cười trên môi.
Souka cố gắng chịu đựng, thậm chí đến mức cắn chặt môi và làm vẻ mặt nhăn nhó nhưng――
「Dừng lại đi, Diablo. Khi nào muốn thì cứ việc vào.」
Khi giọng nói đó vọng ra từ trong phòng thì không khí nơi này mới dịu đi đôi chút.
「Vâng, vậy tôi xin phép.」
Và sau đó, Diablo tự nhiên bước vào phòng và ngồi xuống chiếc sofa với vẻ mặt điềm tĩnh.2
Khi Diablo thư giãn, một tên hiệp sĩ quỷ xuất hiện từ hư không và bắt đầu phục vụ đồ.
Liếc nhìn chuyện đó, Souei lạnh lùng hỏi,
「Anh muốn gì?」
Diablo không trả lời ngay - anh nhấp một ngụm trà đen mà tên hiệp sĩ quỷ chuẩn bị.
Sau đó đưa mắt nhìn quanh phòng.
(Hmm. Dựa vào hành động của cô cấp dưới, thì có lẽ lúc nãy anh ta đang trò chuyện với Rimuru-sama nhưng――)
Souei mím môi.
Nếu chỉ hỏi như bình thường thì Diablo chắc chắn sẽ không nhận được câu trả lời. Nhưng anh đã đi một nước táo bạo, vào thẳng vấn đề.
Sau một hồi suy nghĩ, Diablo quyết định làm vậy.
「Kufufufu. Đơn giản thôi. Rimuru-sama hiện đang ở đâu?」
「Anh nói gì vậy? Không phải ngài ấy đang ở cùng Shuna và Shion sao.」
「Cậu cứ đùa. Nếu là cậu thì chắc chắn phải biết Rimuru-sama thật đang ở đâu, đúng chứ?」
Sau khi nói xong Diablo lại im lặng, Souei nhìn thẳng vào mắt Diablo và cũng im lặng theo.
Vào lúc đó, những toan tính của hai người giao nhau.
Về phần Diablo, anh dự là sẽ bám theo Souei mọi lúc mọi nơi.
Chừng nào Souei còn chưa thú nhận, thì anh chỉ việc theo dõi nhất cử nhất động của Souei.
Và Souei đã đọc được chính xác ý định đó của Diablo và lập tức kết luận rằng chuyện này sẽ là một trở ngại không nhỏ đối với việc anh chuẩn bị làm. Tuy nhiên chỉ việc cắt đuôi Diablo thôi cũng rất khó rồi, và hơn nữa, anh ta không phải dạng người mà Souei có thể dễ dàng qua mặt được.
「Tôi nghĩa là mình không cần phải nói ra, nhưng chắc cậu cũng hiểu là tôi sẽ không ngừng bám theo cậu cho đến khi nào cậu chịu trả lời rồi, đúng không?」
「Thật vậy. Nhưng nếu tôi nói là mình không biết thì anh cũng chẳng tin đâu, đúng chứ?」
「Tất nhiên là không tin rồi. Không lý nào một người luôn liên kết với Rimuru-sama về mặt vật lý để luôn có thể liên lạc được như anh, lại không biết vị trí của ngài ấy, phải không?」
Diablo tươi cười đáp lại.
Và đúng vậy, người duy nhất có mối liên kết vậy lý với Rimuru thực sự là Souei, trong số mọi cách thức liên lạc có thể nếu có sự cố xảy ra.
Mối liên kết vật lý đó hình thành nhờ vào『Tơ thép dính』và 『Ảnh Giới』[1].
Tạo nên một mạng lưới liên lạc giống với điện thoại ống dây (string telephone), nhưng nó thậm chí còn truyền đạt suy nghĩ nhanh hơn cả trò chuyện trực tiếp nhờ sự trợ giúp của hệ thống truyền dẫn mã hóa phức tạp.
Vì có một số ít người có thể theo dõi nội dung liên lạc của thuộc hạ sử dụng『Truyền suy nghĩ』, nên họ đã đưa ra phương pháp này.
Đây là phương pháp Rimuru nghĩ ra nếu rơi vào trường hợp xấu nhất, nhưng chỉ có mình Souei biết được chuyện này.
「Sao anh lại biết chuyện đó?」
Souei đổi giọng đe dọa.
Nhưng trái lại, Diablo vẫn điềm tĩnh đến kì lạ. Và rồi anh nở một nụ cười ma quái trên mặt.
「Kufufufu. Vậy đó là sự thật sao? Tôi đoán kiểu gì Rimuru-sama cũng nghĩ ra thứ gì đó từa tựa như thế. Lúc trước tôi cũng chẳng quan tâm lắm, nhưng bây giờ thì khác, bởi vậy nên tôi mới cần phải xác nhận lại.」
'Bị bắt bài rồi' - Souei nghĩ thầm.
Bị một câu hỏi như thế dắt mũi - thật không giống Souei tí nào.
Nhưng đó không phải lỗi của Souei mà là do ảnh hưởng của『Điều hướng suy nghĩ』mà Diablo đã khéo léo sử dụng.
Bình thường thì Souei sẽ không sơ suất đến thế nhưng lần này thì khác.
Souei hiện đang kẹt trong tình huống không thể kéo dài cuộc nói chuyện hơn được nữa - anh cần phải hành động ngay lập tức.
Và thế là, anh đã sập bẫy do một chút thiếu kiên nhẫn.
Souei tặc lưỡi, ngả người xuống ghế.
「Anh cũng phải hợp tác, được chứ?」
「Tất nhiên rồi.」
Souei hỏi với một vẻ mặt chua chát, còn Diablo đáp lại bằng một cái gật đầu hài lòng.
Và như vậy, Diablo và Souei đã bắt tay hợp tác, hai người sẽ phải hành động hợp lý.4
◇◇◇
Từ bỏ né tránh Diablo, Souei miễn cưỡng chấp nhận đưa Diablo vào kế hoạch.
「Vào đi.」
Ngay khi Diablo vừa đồng ý, Souei đã lập tức gọi sang phòng bên cạnh bởi họ không có nhiều thời gian.
「Hahhahha, Souei-han mà cũng có lúc mắc sai lầm hở? Hoàn toàn sập bẫy của Diablo-han lun.」
「Thôi dừng lại đi, đừng chọc ảnh nữa. Nếu Diablo-sama mà cũng đe dọa tui kiểu đó thì tui đã sợ chết khiếp luôn rồi.」
Sau tiếng gọi, hai người bước vào.
Một người đàn ông, đang cười vì sai lầm ban nãy của Souei, và một cô gái trẻ phản bác lại và coi đó là chuyện không thể tránh khỏi.
Đó là Laplace và Tear.
「Trật tự đi. Việc Diablo tham gia là cũng là một phần của kế hoạch. Chúng ta không có nhiều thời gian đâu. Mau chóng bắt tay vào kế hoạch thôi.」
Souei hành động tự nhiên như thể chuyện Diablo tham gia ngay từ đầu đã là một phần của kế hoạch.
「Hả?! Souei-han, lấp liếm sai lầm như thế――」
「Souei-sama đã bảo『Trật tự!』rồi cơ mà, không nghe hả?」
Souka kề thanh kunai sát ngay cổ Laplace, lạnh lùng nói.9
Laplace cười trong khi toát mồ hôi hột, và ngậm miệng lại.
Phớt lờ chuyện đó, Souei bắt đầu giải thích.
「Đúng như anh đoán, tôi vừa nhận một nhiệm vụ mật từ Rimuru-sama. Nội dung nhiệm vụ là――」
Souei nói với Diablo mọi thứ liên quan đến kế hoạch Rimuru giao cho anh mà không giấu diếm bất kì thứ gì.
Cậu nghĩ rằng mình sẽ cần những thuộc hạ trung thành.
Phần quan trọng nhất của kế hoạch là không được cho Shuna, Shion hay thậm chí cả Milim biết về động tĩnh của cậu bằng mọi giá.
Mặc dù Shuna và Shion đã bị đánh lạc hướng bởi cái cơ thể cậu bỏ lại, nhưng Milim thì có thể ghé từ trên trời xuống chơi như mọi khi.
Souei nhấn mạnh nỗi lo của Rimuru rằng nếu Milim biết được vụ này thì cô ấy có thể phá hỏng kế hoạch.
「Chà, nếu như Milim-sama.... Nếu ngài ấy biết chúng ta đang che giấu gì đó.....」
「Hmm, không sai. Vậy ra đó là lý do tại sao ngài ấy lại đi xa đến thế chỉ để xóa dấu vết.」
Diablo và Laplace gật đầu tán thành.
Dựa trên cơ sở đó, nhóm người bắt đầu thảo luận về tiến độ của kế hoạch.
Kế hoạch đề ra những mục tiêu sau:
Thứ nhất là, chỉ bắt cóc những học viên trên phi thuyền như Rimuru và đem chúng tới đảo Maldolando.
Họ sẽ thả chúng ở đó và huấn luyện kỹ càng thông qua thực chiến.
Thứ hai là điều tra tình hình tham ô ở từng học viện.4
Trọng điểm của phần này là xác nhận xem chuyện gì đang xảy ra ở các học viện, hơn nữa nguồn gốc của sự tham nhũng ấy có thể bắt nguồn từ chính các học viên. Và trong lúc đó, họ cũng sẽ thông báo với Ingracia là các học viên sẽ đến trễ khoảng 1 tuần.
Cần phải tiến hành đồng thời hai việc trên.
Vấn đề là phi thuyền chở Rimuru đã cất cánh.
Đây là một trận chiến với thời gian - không chỉ bắt kịp chuyến bay mà còn phải mang theo một thứ có thể chở được toàn bộ học viên nữa.
「Laplace, giờ thì anh hiểu tại sao tôi gọi anh tới rồi chứ?」
「Cái gì?! Đừng nói là anh định dùng không chiến hạm đấy chứ――」
「Chứ còn gì nữa? Chẳng phải lúc trước anh còn tự hào khoe khoang khắp nơi còn gì? Dùng nó đi.」
Laplace tái mặt.
Có vẻ như cái thứ mang tên không chiến hạm[2] đó rất quan trọng đối với Laplace.
「Mà nhân tiện, không chiến hạm là gì thế?」
Diablo tò mò hỏi Laplace.
Và Laplace vui vẻ giải thích như thể đã lấy lại tinh thần.
「Ngài muốn biết lắm à? Thật ra tôi đã chế tạo nó dựa trên phần Rimuru-sama đã tạo ra kết hợp với kiến thức của mình. Tôi đã thử đấu một trận với chiến hạm của Benimaru-han và chiến thắng áp đảo luôn, hay đúng không? Rimuru-sama bảo rằng ngài ấy sẽ giúp tôi tăng tốc độ của chiến hạm lên gấp ba lần nếu tôi chịu sơn nó thành màu đỏ, lúc đầu tôi còn hơi lưỡng lự nhưng đó đúng là lựa chọn chính xác. Thêm nữa, tôi còn được Rimuru-sama thưởng cho một con chip vì đã giúp ngài ấy làm vài nhiệm vụ mật, và giờ thì đã sở hữu một khẩu đại pháo tự động tốc độ cao. Tuyệt vời lắm đúng không? Nó đích thị là một pháo đài bay khổng lồ. Tôi còn định lắp thêm vũ khí điện từ vào nhưng lại đòi hỏi vũ khí quang học tạo ra nhiệt lượng lớn――」1
「Chờ chút đã.」
Laplace đang khoe chiếc phi thuyền nhưng Diablo đã chặn họng anh lại.
Có nhiều điểm khá đáng chú ý nhưng giờ không phải lúc ngồi nghe Laplace thao thao bất tuyệt.
「Giờ tôi đang muốn hỏi rất nhiều chuyện nhưng hình như lúc nãy cậu có nói Rimuru-sama cũng tham gia vào nâng cấp không chiến hạm của cậu sao?」
「Oi, giờ không phải lúc hỏi chuyện đó đâu!」
「Không không, chuyện này rất quan trọng Souei à. Cái con chip mà cậu đã dùng - cậu nhận được một thứ như thế sao? Với lại, Benimaru-dono cũng tham gia nữa à?」
「À ừm, ngoài ra còn có Gabil-han và Gerudo-han nữa. Nếu không có ai cần nó trong một khoảng thời gian nhất định thì ai nhanh chân nhất sẽ nhận được, còn nếu có nhiều người đòi thì phải tranh giành để có được nó. Đó là trò giải trí hot nhất dạo gần đây đấy. Gerudo-han đã bắt đầu lau sạch xà lan thuyền rồi, đúng là chuyên gia có khác. Với lại――」1
Phớt lờ Laplace đang hào hứng huyên thuyên, Diablo quay sang Souei.
「Cậu có biết gì về chuyện này không, Souei?」
「Tôi biết họ đang làm gì đó..... nhưng không ngờ lại liên quan tới mức này.....」
Ngay cả Souei cũng không hứng thú lắm.
「Anh và tôi, những người được cho là hiểu rõ Rimuru-sama nhất, nhưng có vẻ chúng ta vẫn còn một chặng đường dài để đi. Mà thôi, giờ hãy gác chuyện đó sang một bên và tập trung vào nhiệm vụ.」2
「Phải. Tôi sẽ điều tra chuyện đó khi kế hoạch này kết thúc.」
「Khi đó, hãy giải thích rõ ràng với tôi.」
Diablo và Souei gật đầu và tiếp tục kế hoạch.
Họ làm Laplalce im miệng lại và giao cho anh nhiệm vụ bắt cóc những học viên bằng không chiến hạm.
「Tôi đoán hình như anh định dùng tàu của tôi để――」
「Đây là tin nhắn từ Rimuru-sama... ngài ấy bảo nếu anh hoàn thành nhiệm vụ thì ngài ấy sẽ chuẩn bị cấp cho anh giấy phép――」
「Tôi sẽ làm, tôi sẽ làm! Cứ giao cho tôi!」
Chưa để Souei nói hết Laplace đã hớn hở kéo Tia chạy ra khỏi phòng.
Để tránh bị Milim phát hiện thì tốt hơn là hạn chế sử dụng『Dịch chuyển không gian』. Ngay từ khi nhận nhiệm vụ từ Rimuru, Souei đã quyết định Laplace sẽ phù hợp với nhiệm vụ này nhất.
Tuy nhiên họ đã không lường trước được biến cố kinh hoàng sắp xảy ra.
Diablo và Souei đều lưu ý chuyện đó.
Và sau đó, hai người tiếp tục thảo luận về mục tiêu thứ hai.
◆◆◆
Phi thuyền đã cất cánh được một lúc rồi.
Dù thời gian chuyến bay bị ảnh hưởng nhẹ do thời tiết, nhưng phi thuyền vẫn sẽ hạ cánh xuống Thành phố Học Viện Ingracia trong vòng 10 tiếng nữa.
Tuy nhiên, chẳng bao lâu nữa một sự kiện sẽ khai màn tại nơi này.
Đúng lúc tôi nghĩ vậy thì Laplace đã đến.
Thông báo phi thuyền đang trong tình trạng khẩn cấp vang lên.
Magnus cứ ngồi bên huyên thuyên với tôi mãi, nên Laplace đúng là cứu tinh của tôi.
Tại sao tôi lại phải nói cho cậu ta biết mấy món ăn yên thích hay sở thích của tôi chứ?
Cậu ta định kết thân với tôi đấy à?
Tôi không nghĩ vậy bởi bây giờ tôi trông rất bình thường, đeo kính, mang mặt nạ, tóc đen, rất chi là bình thường luôn ấy.9
Mà thôi kệ đi, dù gì thì Laplace cũng đã tới rồi.
Anh ta sẽ sớm bắt đầu thôi.
「Hyaaahhaaaa!! Con tàu này đã bị không tặc Gánh xiếc Tham lam (Greed Circus) bọn ta chiếm giữ! La hét, gào khóc và tuyệt vọng đi!」4
Một giọng nói vui vẻ vang lên trên con tàu này.
Laplace, trời ạ, hình như anh ta đang tận hưởng thì phải.
Anh ta nhận làm việc này là vì anh ta muốn có giấy phép của tôi.
Mà tôi cũng chả quan tâm lắm.
Anh ta không dám tấn công tàu của Tempest Ariline đâu, và tôi cũng chẳng vui vẻ gì khi lĩnh vực hàng không của các quốc gia khác quá phát triển.
Vì lý do đó, tôi đã tịch thu mọi kỹ thuật liên quan đến phi thuyền của Đế quốc.
Đó là một trong những điều kiện để công nhận Đế quốc là một quốc gia độc lập trong đám phán sau chiến tranh.
Đương nhiên là vì tôi muốn Tempest độc quyền về lĩnh vực hàng không rồi.3
Để ngay chặn khả năng xảy ra những trận không chiến trong chiến tranh vũ trang, thì đây là việc vô cùng quan trọng.
Ngoài không chiến ra, thì chiến tranh trên biển hay trên đất liền rất dễ kiểm soát.
Dù tôi nghĩ chẳng có ai ngu ngốc đến mức gây chiến với chúng tôi, nhưng ngăn các quốc gia khác gây chiến với nhau là rất khó. Chúng tôi có thể đứng ra hòa giải, nhưng can thiệp vào vấn đề của người ta có khi chỉ nhận lại sự thù địch.
Tôi đã suy nghĩ rất nhiều về việc làm sao để khi chiến tranh xảy ra mà tránh liên lụy đến người dân nhất, rõ ràng loại bỏ lực lượng không quân là phương pháp tối ưu nhất.
Sự ra đời của phi thuyền đã làm thay đổi hoàn toàn khái niệm về chiến tranh. Và do đó chúng tôi càng phải giữ nó cho riêng mình.
Bởi vậy nên phải hạn chế những phát minh liên quan đến lĩnh vực hàng không của các quốc gia khác. Và rồi tôi quyết định giao việc này cho Laplace, anh ta sẽ vui vẻ làm thôi.
Chuyện còn lại là đảm bảo sao cho không ai biết tôi là kẻ chủ mưu. Tôi phải cẩn thận để không để lại dấu vết mới được.
Trong khi nghĩ vậy, tôi tiếp tục quan sát.
Đột nhiên,
「Cứ yên tâm. Tôi sẽ bảo vệ cậu!」
Tên Magnus nắm tay tôi và nói thế mà không hề xấu hổ.11
Một cảm giác ngứa ngáy chạy dọc sống lưng.
Cái quai gì thế, bỏ ra mau! - tôi rất muốn hét to lên.
Gì mà "Cứ yên tâm. Tôi sẽ bảo vệ cậu!" chứ?!
Giỡn mặt tôi đấy à, tên khốn này! Ngay từ đầu tôi đã nói tôi là con trai rồi mà!3
Dù cơ thể có ra sao thì trái tim tôi vẫn là của một thằng con trai. Tên Magnus này chắc điếc mẹ rồi hay là hắn éo hiểu tiếng người.
Tôi ngừng cằn nhằn về tên Magnus này. Tốt hơn là tôi không nên lên tiếng.
Kệ Magnus đi, tôi có việc cần làm nữa.
Một chấn động làm rung chuyển phi thuyền, có vẻ chiếm hạm của Laplace đã tới.
Chắc bây giờ buồng lái đang rất hoảng loạn.
Trước tiên phải trấn an họ cái đã.
Tôi đoán những tình huống như này có thể xảy ra, nên đã lắp đặt thiết bị truyền tin khẩn cấp ở mỗi tàu.
Tôi sử dụng『Tơ thép dính』kết nối ngón tay mình với một trong những thiết bị đó.
Nhờ đó, tôi có thể đánh chữ lên màn hình bằng mã truyền tin.
Nếu dùng『Truyền suy nghĩ』thì sẽ dễ dàng hơn rất nhiều nhưng......
Tôi quyết định ít sử dụng những kỹ năng có thể để lại dấu vết càng nhiều càng tốt, nhưng có vẻ không đơn giản như tưởng tượng.
Dù đang phàn nàn nhưng sự thật thì tôi lắp đặt những thiết bị này là để trải nghiệm những tình huống như hiện tại.
Tôi vui vì chúng đã phát huy tác dụng. Vụ này vui thật, cứ như đang làm điệp viên ấy.2
Tin nhắn của tôi được hiển thị trên màn hình ở buồng lái.
Có vẻ nhân viên giải mật mã hàng không đang báo cáo lại với cơ trưởng với khuôn mặt tái nhợt. Tôi hoàn toàn có thể nắm bắt tình hình nhờ vào『Nắm bắt không gian』(Spatial Grasp).
Tôi cũng nói cho họ là tôi biết tình hình hiện tại ở buồng lái.
Đúng như mong đợi từ những bậc tinh anh.
Họ hành động y hệt như tôi dự đoán. Một nụ cười xuất hiện trên gương mặt họ - như thể họ đang rất phấn khích vì chuyến bay nhàm chán này đã bắt đầu vui lên.2
Hơn hết, sử dụng tên thật của tôi là quan trọng nhất.
Đó là mệnh lệnh từ công ty đứng trên cả bọn họ.
Tất nhiên là họ sẽ rất hăng hái rồi.
◇◇◇
Kế hoạch tiến triển khá thuận lợi.
「Hyaaahh~aaaa! Nghe cho kỹ đây, ta đang tìm những tay sai đắc lực. Các ngươi chẻ, các ngươi tài noăng, thật tuyệt dzời! Nếu các ngươi chịu làm thuộc hạ của ta thì ta sẽ tha mạng cho các ngươiiii.」
Tôi biết là hắn chi đang đóng kịch nhưng làm ơn đổi cách nói khác đi không được à?
Nếu hắn cứ tiếp tục hành động như thế rồi vô tình có ai đó biết được tên đó là thuộc hạ của tôi thì tôi biết kiếm cái lỗ nào mà chui xuống trốn đây.
Thôi, không nên nghĩ về chuyện đó nữa.
Quan trọng hơn là chắc tôi nên tận hưởng khoảng khắc này thôi.
「T-Thằng khốn! Dám giỡn mặt với giáo viên danh dự của Học viện Phát triển Nguồn nhân lực Tempest――Guhaa?!」
Một giáo viên đã dũng cảm đứng ra thách thức Laplace khi hắn đang lên cơn.1
Và tất nhiên là anh ta bị đánh bại dễ dàng.
Các giáo viên ít nhiều cũng thuộc hàng tinh anh nhưng ngay cả những người xuất sắc nhất cũng chỉ đến rank A là cùng.
Những giáo viên thế này chỉ tầm rank B hay A gì đó nên chẳng thể nào thắng được Laplace.
Người giáo viên đó có triển vọng lắm à nha. Để mất một người như anh ta thì tiếc quá, chắc hồi tôi phải mang chút quà tới thăm anh ta mới được.
「Fuffuuuunn~!! Ta là vô địch! Thực lực chỉ có thế mà cũng dám thách thức ta ấy hả? Ngây thơ~ Ngây thơ, ngây thơ, quá ngây thơ!」1
Laplace hoàn toàn nhập tâm rồi.
Hắn liếc mắt về phía tôi như thể muốn tôi khen ngợi hay gì đó.
Tôi vội đảo mắt sang chỗ khác.
Thằng ngốc này, nếu người khác biết chúng ta là đồng phạm thì sao hả?2
Hơn nữa, cái tay của hắn chìa ra như đang xin con chip phần thưởng từ tôi vậy. Diễn xuất thì tốt nhưng chỉ cần lần sau hắn lắp não vào là được.3
Hay lắm, Laplace đã chọc giận tôi thành công rồi đấy, nhưng những hành khách trên tàu thì khác. Họ nhìn rất hoảng loạn.
Tuy nhiên――
「Đủ roài, dừng lại đê! Tui vừa kiểm tra xong, có dzẻ như có khá nhiều học viên ở đây nhỉ? Thuyền trưởng, hay là chúng ta bắt cóc hết mấy đứa này đi? Như cái tên ngồi kia chẳng hạn.... dù có đào tạo ngay từ giờ cũng chẳng ích gì.」
Là Tear à?
Có vẻ cô ấy đã sang đây sau cú va chạm hồi nãy.
Cuối cùng, không còn bất cứ trận đấu nào nổ ra cả.
Bởi vì Tia đã bước vào và kéo theo hai nhân viên soát đang bất tỉnh.
Nhưng thật ra là đang diễn thôi.
Vì cứ tưởng đến cả những chuyên gia rank B cũng không đấu lại nên ngay cả các giáo viên của bỏ cuộc.
Họ sợ nếu chiến đấu nghiêm túc thì con tàu này có khả năng sẽ bị thiệt hại nặng nề.
Có lẽ họ đã suy nghĩ kỹ càng trước khi đưa ra quyết định.
Và thế là các họ viên ngoan ngoãn theo sau Laplace lên tàu của anh ta.
「Nghe đây, đám nít ranh các ngươi đừng có đi lung tung hay làm loạn trên tàu của ta, có hỉu hôn? Nếu các ngươi làm thế thì tự biết hậu quả rồi đó nhoa!」
Có lẽ anh ta rất nghiêm túc.
Chiếc chiến hạm này rất quan trọng đối với Laplace. Nếu nó bị hư hại gì thì chắc chắn anh ta sẽ vô cùng phẫn nộ.2
Hay đúng hơn là tôi khá bất ngờ khi anh ta chịu dùng chiến hạm này. Có lẽ còn một lý do gì đó đằng sau giấy phép của tôi nữa..... à, chắc là bị Diablo đe dọa rồi.
Chắc Laplace không từ chối Diablo được nên đã anh ta mới nhận lời thay vì ngồi đó mà thách thức Diablo.
Nếu vậy, tôi nghĩ tình huống này hoàn toàn nằm trong dự tính của Diablo.
Đúng như mong đợi từ Diablo - có vẻ anh ta đã dự đoán chính xác nước cờ của tôi.
Sau đó, tất cả học viên đều đã lên chiến hạm của Laplace.
Kể cả mấy đứa ở trong phòng hạng sang. Hình như Tia đã tới đó trước và làm họ im lặng rồi.
Và đúng như tôi dự đoán, chúng tôi đã thành công trong việc mang tất cả học viên lên tàu của Laplace và tiến thẳng tới quần đảo Maldorando.
Nhân tiện, đây là chuyện xảy ra sau khi chúng tôi rời đi.
「―― Chúng tôi thực sự xin lỗi vì sự hỗn loạn vừa rồi. Những tên không tặc chỉ là vở kịch nho nhỏ mà ngài Rimuru Tempest bày ra thôi. Nó đã được lên kế hoạch để mọi người trải nghiệm chút căng thẳng trên chuyến bay nhàm chán này. Ngoài ra, chúng tôi không thông báo trước với những người liên quan đến học viện để họ học cách xử lý những tình huống khẩn cấp. Chúng tôi vô cùng xin lỗi vì những rắc rối ――」
Thông báo phát ra.
Nỗi lo lắng và sợ hãi của hành khách đã được xoa dịu, cảm giác nhẹ nhõm đã mang đến cho họ chút phấn khích.
Chỉ cần nêu tên tôi ra thì chẳng có ai dám phàn nàn gì.
Chà, không có thiệt hại và gần như cũng chẳng có sự cố phát sinh....
Kiểu gì cũng có người nghi ngờ Laplace có dính líu đến vụ việc vừa rồi.
Nếu chuyện đó xảy ra, tôi sẽ khai là đó chỉ là mấy tên tội phạm giả mạo thôi.
―― Bên cạnh đó, sự liên quan của họ cũng nằm trong tính toán. Bởi nó đã trở thành lời cảnh báo rằng Rimuru-sama không cho phép bất cứ kẻ nào được bay trên bầu trời ――
Tôi cảm thấy như có ai đó vừa cười thầm nhưng chắc là tôi tưởng tượng thôi.
NGOẠI CHƯƠNG: MÀN TẨU THOÁT NGOẠN MỤC CỦA RIMURU - PHẦN 4
Đảo Maldolando.
『Cảm nhận ma thuật』của tôi phát hiện ra kẻ mang hạt giống bán quỷ vương độc nhất đúng như Ciel đã nói.2
Mỗi con chiếm đóng một góc hòn đảo.
Có vẻ chúng có lãnh địa riêng.
Và ở trung tâm, tôi cảm nhận được một hạt giống quỷ vương. Thú vị ở chỗ mặc dù bọn chúng đang có chiến tranh, nhưng chúng vẫn chưa nghiêm túc tiêu diệt lẫn nhau để giữ cân bằng cho hòn đảo.
Có lẽ vẫn còn nhiều quái vật mạnh ngang tầm các cựu quỷ vương đang ngủ say ở khắp nơi trên thế giới chỉ vì trí tuệ của chúng chưa có cao lắm.
Lần này chúng tôi vô tình phát hiện ra một trong những con quái vật đó.
Giờ thì, Laplace định làm gì đây ta?
Trong khi đang vô cùng phấn khích, tôi quay sang nhìn Laplace.
「E hèm, các ngươi sẽ phải trải qua một khóa huấn luyện trước khi trở thành thuộc hạ của ta.......」
「Đừng có giỡn mặt bọn ta! Chúng ta sẽ quyết đâu nghiêm túc tại đây. Ngươi là ai mà dám—―Guuahh!!」
Khi chúng tôi vừa xuống tàu, Laplace bắt đầu nói.
Học viên của học viện nào thì xếp riêng thành một hàng, và các giáo viên xếp ở đầu hàng.
Tính cả giáo viên và vệ sĩ thì ở đây có khoảng 100 người.
Chắc ban đầu có tầm 30 người mỗi học viện trên tàu.
Họ rất sáng suốt khi chịu ngoan ngoãn xuống tàu.
Chỉ cần con tàu này bị xước một vết thôi là Laplace sẽ phát điên ngay.
Chà có lẽ họ định sử dụng con tàu để trốn thoát sau khi đánh bại Laplace ở đây, nên mới quyết định chiến đấu cách xa con tàu một chút.
Và đúng lúc Laplace vừa phát biểu thì một giáo viên đột ngột lên tiếng, và thế là bị Tia cho một đấm khóa mỏ luôn.2
Cũng đúng thôi, biệt cách sức mạnh giữa hai bên như trời với đất vậy. Vì cũng đã 10 năm trôi qua từ sau cuộc Đại Chiến, bình yên đã trở lại, và trong thời đại hòa bình thì sức mạnh của những chiến binh có bị thui chột đôi chút cũng là chuyện thường tình, thế nên sức mạnh của các giáo viên không thể sánh được với nhóm Laplace.
「Mm—―—Fuffuffufu. Níu có ý định chống đối ta thì kết quả sẽ như thế đó, hiểu chưa hở? Ta sẽ cho các ngươi thấy cách biệt sức mạnh giữa bọn ta với lũ íu nhớt các ngươi, muốn thử hôn?」
Laplace dang hai tay ra, giở giọng khiêu khích.
「Tên khốn!」
「Dám coi thường chúng ta sao? Ta sẽ cho ngươi thấy sức mạnh thật sự của bọn ta.」
「Các em cứ yên tâm, các giáo viên sẽ giải quyết lũ này!」
Nói vậy, họ quay về phía Laplace.
Vì đã giao nộp tất cả vũ khí nên hiện giờ họ gần như đánh tay không. Nên có thể sức chiến đấu sẽ giảm đáng kể.
「Hãy tới đây, thiên kiếm! Xuất hiện đi! Ma thuật nguyên bản: Kiến tạo Vũ khí!」
Một trong những giáo viên đã dùng ma pháp để tạo ra vũ khí và đưa cho những người còn lại.
Tuy cũng không tồn tại được lâu nhưng chúng vẫn khá mạnh vì chúng phản ánh sức mạnh của người sử dụng.
Dựa trên kỹ năng của người giáo viên kia thì có lẽ những món vũ khí đó có thể tồn tại được khoảng 10 phút.
Bốn người còn lại thiên về chiến đấu.
Và ngay khi họ có vũ khí trong tay, trận chiến lập tức bắt đầu.
.........
......
...
Chắc tôi không cần phải nói kết quả.
Các giáo viên đã cố gắng hết sức. Thực sự cố gắng.
Chỉ tiếc là thực tế quá khắc nghiệt.
Những người dưới rank A cũng còn chưa đủ sức đánh bại một mình Tia nữa là.
「S-sensei!」
「K-Không thể nào... đến cả thầy Brown mà cũng...」
Những tiếng khóc than của các học viên dần vang lên.
Tôi cũng rất áy náy về chuyện này nhưng không thể dừng kế hoạch lại được, điều này là để loại bỏ những mầm mống tội ác trong lòng học viện.
Tôi khẽ gật đầu với Laplace.
「Fufu. Đã thấy sức mạnh của ta chưa? Siêu mạnh luôn đúng hông? Giờ còn tên ngốc nào muốn chống đối ta nữa hông?」
Laplace khua tay múa chân tạo dáng, nhìn lướt qua các học viên ở đây và "nhẹ nhàng" áp đảo họ.
Giờ anh ta toát lên một cảm giác ma quái, quỷ dị, trông cũng được đấy.
「Quéo quèo, giờ thì, vì tất cả đều hiểu nhau hết rồi đúng hông, thế nên mọi người đeo cái này vào đi nhoa.」
Laplace búng ngón tay một cái và biến ra một chiến vòng tay.
Đó là một vật phẩm ma thuật gọi là vòng tay ký sinh[1].
Nó là một sản phẩm của phòng nghiên cứu với mục đích hỗ trợ chinh phục Mê cung. Nó hiển thị thông tin của người đeo thành những con số.
Chiếc vòng cũng có thể định lượng sức mạnh của quái vật mà người đeo đã đánh bại. Đây là sản phẩm thử nghiệm nhằm giúp dễ dàng nhìn thấy điểm số của người khác hơn.
Nó được tạo ra với mục đích là để ghi lại và định lượng những con quái vật đã từng đánh bại hoặc những cái bẫy đã bị phá.
Nếu những người thách thức có chiếc vòng tay này trong lúc chinh phục Mê cung, thì khi chết hoặc quay trở về, họ có thể dễ dàng biết được tổng số điểm của mình.
Và nếu được nhiều điểm thì sẽ có phần thưởng.
Tôi nhớ mang máng dự án này từng được đề xuất ở cuộc họp lần trước.
Có lẽ Laplace đã đem nó theo.
Làm tốt lắm! Giờ chúng ta có thể kiểm tra thực nghiệm luôn được rồi.
Mục đích thực sự của Laplace hình như là――
「Những con số sẽ được hiển thị trên chiếc dòng này. Ta có thể biết được cách các ngươi sinh tồn trên hòn đảo này. Ta đoán chắc các ngươi đều biết nó hoạt động thế nào rồi nhưng vì ta rất tốt bụng nên nếu có câu hỏi thì ta sẽ giải đáp cho.
Bài kiểm tra đầu tiên các ngươi phải vượt qua để trở thành thuộc hạ của ta là tìm cách sống sót trong vòng một tuần trên hòn đảo này. Nhưng nếu chỉ cần sống sót không thôi thì cũng chán lắm đúng hông? Thế nên ta sẽ loại những kẻ có số điểm thấp nhất.
Bây giờ nghe đã thú vị hơn nhiều rồi đúng hông? Chắc các ngươi cũng hiểu "loại" ở đây là gì rồi đúng chứ? Giờ thì, giờ thì, trò vui bắt đầu, tận hưởng trò chơi sinh tồn đi nàoo~~!」
Nghe có gì đó hơi sai sai nhưng tôi đoán là sẽ ổn thôi.
Laplace hợp với vai này thật đấy, nhìn cái cách anh ta vui vẻ giải thích là thấy.
Tôi nghĩ rằng kế hoạch của anh ta là khuyến khích các học viên sử dụng chiếc vòng tay này.
Trong lúc đó, Tia đã đi quanh và đeo chiếc vòng vào tay mỗi người.
「Xin đợi đã! Nếu điểm thấp thì sẽ bị gì? Ít nhất cũng phải nó rõ chúng tôi cần tối thiểu bao nhiêu điểm để không bị loại chứ?!」
Ô hô? Dám đặt câu hỏi trong tình huống này luôn à, can đảm thật đấy.
Khi quay lại nhìn, tôi nhận ra đó là cậu thanh niên tóc đỏ lúc trước đã đứng lên phản kháng đám quý tộc.
Nói thật, ý thức về công lý và trách nhiệm của cậu ta thật sự rất mạnh mẽ.
「Hmm, hmm, ngươi muốn biết lắm hả, muốn biết lắm phải hông? Thực ra ta chưa hề tính tới chuyện đóa.」
Trong khi vẫn phô diễn cái cách nói khác người đặc trưng của mình, Laplace liếc mắt sang tôi như để cầu xin giúp đỡ.
Này này, đừng có nói là hắn chưa tính tới chuyện đó thật chứ?! Trời ạ, bó tay với tên ngốc này luôn...
Hay đúng hơn là đừng có xin tôi giúp đỡ vào lúc này chứ? Phiền phức quá đi, hết cách rồi.
Nếu tôi sử dụng quá nhiều kỹ năng thì rất dễ bị phát hiện và tóm cổ. Dừng thời gian cũng loại luôn, vì Laplace không thể di chuyển được trong thế giới ngưng đọng.
Tuy nhiên vẫn còn một cách. Đó là sử dụng『Truyền suy nghĩ』để tạo ra một cuộc trao đổi siêu tốc.
Nếu tăng tốc suy nghĩ lên gấp 10,000 lần thì 1 giây sẽ kéo dài 166 phút.1
'Mệt với tên này thật!' - Nghĩ bụng, tôi sử dụng『Tăng tốc suy nghĩ』lên nhóm người Laplace.
◇◇◇
Ngay lúc tôi vừa dùng kỹ năng.
「Chúc một ngày tốt lành, Rimuru-sama! Ngài thích vở kịch của chúng tôi chứ?」
Bọn họ lập tức chào tôi, như thể đợi sẵn rồi vậy.
Cứ để mặc họ cũng được nhưng vì vẫn dư thời gian nên tôi quyết định lắng nghe kế hoạch của họ.
「Oi, Laplace. Ngươi chỉ mới tính được đến đây thôi đúng không?」
「Không không, tôi đã tính thêm một chút rồi đấy chứ. Chỉ là tôi không biết nên đưa ra hình phạt nào nếu họ dưới một mức điểm nhất định vì tôi có biết họ là ai đâu. Không ngờ tên tóc đỏ đó lại hỏi số điểm tối thiểu...」
Có vẻ Laplace đã lên kế hoạch hành động sau khi nghe thế.
Đúng là anh ta không thể lấy đại một con số được, vì không thể chắc chắn họ sẽ đạt được bao nhiêu điểm, nhưng...
「Lúc đó chỉ cần ngươi nói『Đó ~ là ~ b~í ~ m~ậ~t~!』là được rồi tên ngốc này!」2
「Ahh! Phải rồi, vẫn còn cách đó ha.」
Trưng ra biểu cảm 'oops', Laplace gãi đầu.
Bình thường anh ta khá cẩn trọng và nhanh trí nhưng vào những lúc như thế này thì cứ như quên lắp não vậy.
「Thôi được rồi, chuyện đó để khi khác tính, bây giờ tập trung chuyên môn đi.」
Tôi quay lại chủ đề ban đầu, hơi bị lạc đề rồi đấy.
Trước tiên phải xem lại cách thức chấm điểm của cái vòng tay này đã.
・Hành động cảnh giác/báo động: 1-10 điểm
・Hành vi đàm phán: 1-10 điểm
・Chinh phạt quái vật: dưới rank E - 1 điểm
D - 2~5 điểm
C - 6~30 điểm
B - 31~100 điểm
A - 500 điểm
Trên rank A - 10,000 điểm
・Hành động giải cứu: 1-30 điểm
・Hành động phá hoại/cản trở: trừ 1-100 điểm ※ Không dưới 0 điểm.
・Hành vi nguy hiểm: reset điểm
・Giết người: Điểm cố định bằng 0
Đó là cách thức tính điểm.
Những mục như『Hành động』hay『Hành vi』là những thứ chỉ thưởng điểm cho cá nhân, còn mục『Chinh phạt』thì có thể chia điểm cho toàn tổ đội.
Tuy nhiên tôi sẽ thiết lập để tất cả đều nhận được ít nhất 1 điểm.
Thế này sẽ dễ kiếm điểm hơn, vì nếu dùng cách thức chia điểm cũ thì khá khó chơi.
Do đó, họ sẽ vẫn được một điểm nếu thành lập tổ đội và đánh bại một con quái dưới rank E.
Tất nhiên là nếu một người tự mình đánh bại một con quái vật thì người đó sẽ nhận được tất cả điểm.
Nhưng làm thế khá là nguy hiểm.
Ví dụ như, ở đây có một vài con quái vật rank A nhưng gần như không thể săn chúng được. Để đối phó với một con quái vật rank A thì cần có ít nhất 5 mạo hiểm gia rank B trở lên mới cân bằng được.
Đây là rank thấp nhất của boss tầng trong Mê cung hiện tại, nhưng ngay cả một tổ đội 6 người cũng phải rất khó khăn mới vượt qua được.
Để có thể đánh bại những con quái vật cấp độ đó một cách an toàn thì cần tối thiểu gấp đôi số lượng thành viên cần thiết.
Sẽ rất tuyệt nếu những học viên dưới rank B có săn những con quái vật rank C trong một tổ đội.
Thú thật thì những học viên như thế khó lòng được 100 điểm trong vòng 1 tuần......
「Tôi hiểu rồi, thế là dù họ cố gắng hết sức cũng chỉ được 100 điểm thôi sao.」
Laplace nói với vẻ trầm ngâm sau khi nghe tôi giải thích.
Đối với các học viên, ngay cả khi họ săn mấy con goblin hạng D, họ sẽ chỉ nhận được 1 điểm mỗi con. Chưa chạm đến mốc 100 điểm ngay cả khi họ đánh bại 14 con mỗi ngày.
Nói trước, đây không phải vùng đất quái vật như Mê cung nên không có chuyện quái vật tự động xuất hiện đâu.
Đứng đầu chuỗi thức ăn ở đây là những con quái vật cấp Thiên tai.
Chúng tôi đã xác nhận có một con "quái vật nguy hiểm" ở mỗi góc hòn đảo.
Chỉ có 5 năm kẻ duy nhất vượt trên rank A.
Ngoài ra còn có vài con quái vật đặc biệt cỡ rank A.
Bọn chúng là những kẻ thống trị, và đang cố gắng gia tăng số lượng chủng loài.
Tuy nhiên vẫn có vài chục con quái vật rank B và vài trăm con rank C.
Và chỉ có vài nghìn con rank D thôi.
Nếu mỗi một người trong tổng 100 học viên cần săn 100 con rank D, thì phải cần 10,000 con mới đủ.
Nhưng số lượng quái vật trên hòn đảo này không nhiều tới mức đó nên họ không còn lựa chọn nào khác ngoài việc săn những con quái rank C nguy hiểm hơn.
Hay đúng hơn là nếu họ làm quá thì có thể phá vỡ cân bằng sinh thái nơi này. Tôi đoán những kẻ thống trị hòn đảo sẽ không nhắm mắt làm ngơ đâu.
Do đó, xét về mặt logic thì đó là việc nên tránh.
Thực tế thì số lượng quái vật ít cũng đồng nghĩa với ít nguy hiểm.
Đó chính là lý do chúng tôi chọn hòn đảo này, tại đây chúng tôi có thể đảm bảo an toàn cho họ. Sẽ chẳng có gì quá nguy hiểm trừ khi có tên nào chán sống dám thách mấy con bán quỷ vương.
Còn với tôi, tôi muốn họ học cách hợp tác với người khác.
Những kẻ kiêu ngạo, những người vô cảm và thậm chí cả những người thiếu niềm tin vào bản thân.
Bằng cách luyện tập trên hòn đảo này, họ sẽ nhận ra sự kém cỏi của bản thân, biết được tầm quan trọng của việc hợp tác và chứng tỏ rằng mình có ích với người khác.
Mục đích chính là khiến họ nhận ra thiếu sót của bản thân.
Không cần phải thách thức với vua của hòn đảo hay mạo hiểm tính mạng làm gì.
Tôi giải thích với Laplace.
Laplace và Tear chăm chú lắng nghe.
Có vẻ như họ cũng đồng ý.
「Vậy thì, lấy điểm đậu là 30 điểm. Nhưng còn hình phạt thì sao?」
「Tùy ngươi, muốn làm gì thì làm.」
「Hả? Ý ngài là... không đùa chứ?!」
「Yep. Ngươi không nghĩ là lũ ngốc ở học viện đó đáng được tha thứ sao?」
「T-Tất nhiên rồi! Tôi cũng nghĩ vậy mà.」
Laplace trông vui sướng vô cùng.
Dường như Tear vẫn chưa hiểu lắm, nhưng câu tiếp theo thì chắc chắn sẽ hiểu.
「Một năm. Ta sẽ giao họ cho ngươi một năm, Laplace-chan.」
「Cảm ơn, cảm ơn ngài rất nhiều! Giờ tôi thấy hứng lắm rồi. À còn vụ giấy phép thì sao...」1
「Nếu ngươi nghi ngờ thì ta không ngại đưa cho ngươi ngay lúc này đâu, thế đã được chưa?」
「Vô cùng xin lỗi! Tôi luôn tin tưởng vào Rimuru-sama từ tận đáy lòng mà.」
Trông vui mừng đến nỗi tôi có cảm giác anh ta có thể nhảy và hét 'Yahoo!' bất cứ lúc nào.
Có vẻ Tear cũng đã hiểu ra, cô ấy nở một nụ cười mãn nguyện.
Chà, họ thực sự rất vui nhỉ...?
Rốt cuộc tôi chỉ mới ngầm đồng ý cho phép họ lấy những học viên yếu ớt làm thuộc hạ.
Hai người họ là đặc vụ dưới quyền Souei nên bình thường họ rất khó gần.
Và đó chính xác là lý do tại sao, dù chỉ được có một năm ngắn ngủi nhưng họ vẫn rất vui vì có đồng đội.
Thêm cả giấy phép của tôi nữa.
Nếu quốc gia nào thử nghiệm bất cứ thứ gì liên quan đến lĩnh vực hàng không, thì anh ta có thể lập tức đi đến đó và phá hủy nó.
Nếu lúc đó mà anh ta có thuộc hạ dưới quyền thì đúng là khoảng thời gian tuyệt nhất đối với Laplace.
Còn đối với Tia, một khóa huấn luyện khắc nghiệt như thế này cũng như một món đồ chơi tuyệt vời, cảm giác sung sướng hiện lên trên mặt cô ấy rất rõ.
「Nhưng lỡ chuyện này khiến bọn họ sa vào con đường phạm pháp thì sao――」
「Hả, ngươi nói sao? Bất hợp pháp á? Nghe đây, ta cho phép ngươi nên chuyện này là hợp pháp được chứ? Bởi vì ta là Đại Quỷ Vương hiểu chưa? Mỗi quốc gia đều có chủ quyền lãnh thổ riêng, nhưng chỉ là chủ quyền trên mặt đất chứ không phải bầu trời. Vậy nên người nào tuyên bố chủ quyền trước thì nó sẽ thành độc quyền của người đó, đúng không? Chà, vì lãnh thổ bầu trời khá rộng lớn nên ta cần phải xin phép Milim, nhưng...」4
Nói thế tôi rút ra một tờ giấy mới cứng, tất nhiên là trong tưởng tượng thôi.
Tờ giấy này đã được yểm ma thuật nên nó không bao giờ bị mối mọt. Đây là loại giấy cao cấp nhất, nó tốt đến nỗi dù có gập đôi lại cũng chẳng hề để lại nếp gấp.7
Nhưng cái chính không phải tờ giấy mà là nội dung được ghi trên đó.
Bản thỏa thuận đó ghi rõ rằng tôi được quyền tự do sử dụng bầu trời nếu có lý do cụ thể, kèm theo chữ ký của tôi và Milim ở cuối trang.
Chắc ban đầu Laplace nghĩ đó chỉ là một chứng nhận quyền sở hữu vùng trời trên rừng đại ngàn Jura.
Nhưng cái tờ giấy tôi đã chuẩn bị không đơn thuần là giấy phép nữa mà là giấy chứng nhận quyền sở hữu bầu trời, hoàn toàn độc quyền.10
「Cái gì, tôi có nhìn lầm không?! Ôi thần linh ơi... ngài đã chuẩn bị sẵn thứ này sao....」
Anh ta bất ngờ tột độ, đến mức không thể tin vào mắt mình và cứ ngỡ đây là mơ.
Laplace đớ miệng luôn.
「Thế nghĩa là... tụi tui được phép sử dụng hoàn toàn tự do ư...?」
「Hmm. Đúng vậy đấy, Tia-kun. 」
Cô ấy hét lên 'Kyaa!' và nhảy tới ôm Laplace.
Dù từ nãy đến giờ chỉ là hình ảnh tưởng tượng trong đầu nhưng có vẻ họ vẫn tin là thật [2].
「Nói cách khác, thế nghĩa là....」
「Hmm. Nghĩa là ngay cả khi có người thực sự trở thành thuộc hạ của ngươi thì cũng chẳng sao hết, chuyện đó không hề vi phạm pháp luật. Và bất cứ thứ gì đi vào không phận của ta mà chưa xin phép là hành vi xâm phạm lãnh thổ bất hợp pháp. Ngoài ra, nếu những học viên tiết lộ chuyện này sau khi họ được thả vào một năm nữa thì sẽ rắc rối to đấy.... Và cuối cùng, những kinh nghiệm họ có được sau một năm ở đây ít nhiều cũng giúp họ cải thiện bản thân đúng không?」
「Xin cứ tin ở tôi! Tôi sẽ huấn luyện họ đúng cách.」
「Tui nữa! Tui sẽ khiến họ cảm thấy mỗi ngày đều như ở trên thiên đường.」
Có vẻ cả Laplace và Tear đều bắt đầu tính chuyện tương lai rồi.
「Giờ thì chắc hai người đều hiểu hết rồi đúng không, quay lại chủ đề nào.」
Và thế là chỉ trong vòng chưa đầy một giây đồng hồ, chúng tôi đã thảo luận xong xuôi rất nhiều vấn đề.
◇◇◇
Và sau một hồi bàn bạc, chúng tôi đã đi đến kết luận.
Ngay khi tôi vừa ngắt『Truyền suy nghĩ』, Laplace không do dự mà giải thích lại lần nữa.
Thế là――
「Thế đuấy, mọi ngừi nghe thủng chưa? Là 30 đỉm, 30 đỉm đó nhoa~! Những kẻ dzô dụng đến nhỗi còn không kím nổi 30 đỉm thì không xứng đáng trở thành thuộc hạ của ta~! Dưng, dưng mờ, ta kần phải tận dzụng nguồn nhân lực hịu quả nên tất cả các ngươi đều fải tham gia xây dựng một căn cứ bí mật ở đây. Tùy các ngươi lựa chọn~! Ráng cố gắng hết sức và đừng có tạch đấy nhóe!」
「Được rồi, chú ý đây! Chuyện này cực kỳ quan trọng nên nghe cho kỹ vào! Bọn ta không cần những tên rác rưởi cản trở người khác. Thủ lĩnh là người rất tốt bụng nên ngài sẽ đối đãi tử tế với các ngươi. Tuy nhiên, các ngươi biết rồi đấy, thủ lĩnh sẽ không giờ cho những kẻ ích kỷ làm thuộc hạ. Nếu có ai muốn ở lại đây thì ta sẽ không cấm nhưng nhớ là trong một tuần sắp tới, đừng có phản bội đồng đội mình đấy, nghe rõ chưa~!? Hãy nhớ rằng nhất cử nhất động của mọi người đều được ghi lại qua chiếc vòng tay đó hết, cố làm gì đó có ích đi nhé! Giờ thì, chúc mọi người dzui dzẻ~!」
Và hai người họ kết thúc.
Rồi mau chóng rời đi, để lại những con người đang bối rối bơ vơ giữa đảo hoang.