Thế nhưng mà trong lúc này, trong một khoảng thời gian rất dài, mâu thuẫn giữa chủ ta và Phe Ánh Sáng cũng không quá gây gắt, rất nhiều nhà sử học cho rằng, đó là bởi vì khi đó Thần Ánh Sáng vẫn còn, phải biết rằng Phe Ánh Sáng có thể thắng được Thần chiến thì có một phần nguyên nhân rất lớn là bởi vì Thần Vĩnh Hằng mất tích, cho nên bọn họ cũng nghĩ theo một cách đương nhiên rằng, là vì Thần Ánh Sáng mất tích, để cho chủ ta nhìn thấy thời cơ.
Ta không tán đồng với quan điểm này, ta cảm thấy hẳn là sự tồn tại của Thần Ánh Sáng, duy trì giới hạn cuối cùng của những vị Thần kia. Sau khi Thần Ánh Sáng mất tích, các Thần linh đã mất đi thứ kiềm chế mình bắt đầu dần dần quá độ, trở thành các Cựu Thần mà bọn họ đã từng chiến thắng.
Cho nên, trong mắt của ta, chủ ta ở trong thời kỳ cuối kỷ nguyên điên cuồng tàn sát Thần linh và xưng bá, cũng không phải phản bội Thần Ánh Sáng, mà là..."
Lão giáo sư ngừng lại.
Karen nói tiếp: "Kế thừa và tăng cường cải cách."
"Tê … hô…" Lão giáo sư như lên cơn sốt rét, giống như là dân nghiện cạn thuốc lâu ngày, hít mạnh một hơi.
Karen nói: "Thưa thầy, thật ra là ngài đã đưa đáp án đến ngay trước mặt ta."
"Ai, làm thầy, sau khi gợi mở rồi nhận được câu trả lời của học sinh, vốn là một sự hưởng thụ."
"Ta đã biết."
"Thật ra, từ Vĩnh Hằng, đến Ánh Sáng, lại đến chủ ta, bọn họ dùng thời gian hai kỷ nguyên, gánh vác sứ mệnh lịch sử, chính là vì một sự kiện, đó là để thế giới này…từng bước trở về văn mình.
Cậu có biết, sứ mệnh lịch sử mà ta đang nhắc đến là chỉ cái gì không? Chờ một chút, ta cần tổ chức lại từ ngữ, để cho cậu dễ trả lời hơn, hẳn là..."
"Ngài là muốn hỏi về góc nhìn của ta sao? Góc nhìn về lịch sử?"
"Đúng, chính là ý này, bổ sung rất khá."
"Là nhân loại."
"Không sai, là nhân loại, cho nên ta chưa từng cho rằng lý luận của mình là khách quan và công chính, ta thậm chí có thể dán lên trán mình một cái nhãn, ở trên ghi là: Tuyệt đối bất công.
Bởi vì gốc rễ của lý luận và nghiên cứu mà ta đưa ra, đều là đứng trên góc độ nhân loại, bởi vì…ta là một phần tử thuộc về nó, cậu cảm thấy thế nào?"
"Vậy là đúng, hẳn là phải đứng trên lập trường của nhân loại, góc độ suy nghĩ hẳn là xuất phát từ lợi ích căn bản nhất của họ."
Lão giáo sư trừng mắt nhìn, có vẻ chính mình cũng nhận được một chút dẫn dắt.
"Ta biết bên trong xã hội loài người có bóng tối, có bất công, có chèn ép, có bóc lột, nhưng từ khi ta dần dần thấy được hành vi của những Thần Giáo khác, và sau khi ta đến Địa Huyệt Thần Giáo để tự mình trải nghiệm ở khoảng cách gần…thì ta mới hiểu ra rằng, Thần Giáo của chúng ta rốt cuộc đang bảo vệ cái gì."
"Đúng vậy, không sai, là tín đồ Trật Tự, phụ trách nghiên cứu Thần sử trong đại học giáo hội, là một niềm hạnh phúc, bởi vì Thần, Thần Giáo và lập trường của chúng ta là nhất trí.
Đương nhiên, rất nhiều người cũng không cho là như vậy, các nhà Thần sử học trong các Thần Giáo khác cũng không cho là như vậy, bởi vì rất nhiều người trong số đó, đã không đối đãi mình giống như người."
"Bọn hắn đã thoát ly khỏi nhân loại."
"Đúng vậy." Lão giáo sư duỗi cái lưng mỏi, "Nhưng mà một đoạn tư liệu lịch sử này cũng không tiện để giảng, cậu biết đấy, bởi vì trong cái kỷ nguyên này, Thần Giáo chúng ta từng đối kháng với Ánh Sáng Thần Giáo trong suốt một khoảng thời gian dài, mặc dù chúng ta thắng lợi, nhưng cũng chưa quá một nghìn năm, hiện tại các tín đồ Ánh Sáng vẫn đang bị định nghĩa là tàn dư Ánh Sáng."
"Đúng vậy, nhưng đây là điều mà hiện thực cần."
"Ha ha, ta chưa hề tiếc hận về sự mất tích của Thần Ánh Sáng, càng chưa hề buồn bã về sự diệt vong của Ánh Sáng Thần Giáo, mặc dù Ánh Sáng từng đánh thức Trật Tự, nhưng mà."
Karen mở miệng nói: "Ánh Sáng chết đi, mới là Ánh Sáng tốt nhất."
"Ha ha, chính là cái ý này, cũng chính bởi vì Ánh Sáng chết rồi, chúng ta mới có thể ngồi ở chỗ này đi tâm tình về tác dụng lịch sử của Thần Ánh Sáng và Ánh Sáng Thần Giáo, mới có thể mang theo cảm giác bi thương vào trong không khí để tưởng niệm, nếu không, chủ đề tán gẫu của chúng ta bây giờ sẽ giống như một nghìn năm trước, vắt hết óc để suy nghĩ cần dùng phương pháp gì mới có thể cạo chết nó."
Lão giáo sư nhìn đồng hồ, sắp tan lớp.
"Thời gian trôi qua thật nhanh."
"Nghe ngài giảng, thật sự không cảm nhận được thời gian trôi qua."
Lão sư quét mắt xuống dưới, ánh mắt hiền lành, giống như là đang vui mừng bởi vì đã tẩm bổ một giấc ngủ ngon cho những đóa hoa tương lai của Thần Giáo.
"Đúng rồi, cậu đã nói cậu từng tiếp xúc với không ít những Giáo hội khác, còn từng đến Địa Huyệt Thần Giáo, bạn học à, điều kiện gia đình của cậu cũng không tệ nhỉ, ha ha."
"Là quan chức."
"Quan chức? ' Lão giáo sư hơi có chút kinh ngạc, "Bây giờ đã có chức vị rồi?"
"Đúng vậy, có rồi."
"Xem ra cậu rất được người trong nhà coi trọng, cậu sẽ có một cái tiền đồ rất tốt, ta tin tưởng, người thích lịch sử, dễ dàng nhìn thấy rõ bản chất của sự vật hơn, mặc kệ ở trong cái hệ thống nào, đều có thể phát triển cực kỳ tốt, chỉ cần đừng vào ngành lịch sử."
Karen lấy thời khóa biểu ra từ trong túi, anh cần để cho thầy giáo ký tên vào, chứng minh mình đã vào lớp tham dự.