Virtus's Reader
Số 13 Phố Mink

Chương 2450: CHƯƠNG 2450: BÍ MẬT CỦA GIÁO HOÀNG ĐIÊN (3)

Nhìn thấy cái này, lão giáo sư hơi kinh ngạc:

"A, cậu đang học tại chức à? Xem ra lãnh đạo của cậu rất xem trọng và bồi dưỡng cậu nhỉ."

Nhận lấy thời khóa biểu, lúc chuẩn bị ký tên, lão giáo sư quét mắt một chút, con mắt lúc này trừng lớn:

"A, thì ra lãnh đạo là chính cậu nhỉ."

Sau khi ký tên xong thì lão giáo sư không vội vã trả thời khóa biểu lại cho Karen, mà là vừa cười vừa nói: "Cậu chính là Karen à, trách không được ta nhìn cậu có chút quen mặt, ta từng nhìn thấy cậu trên báo, có một đoạn thời gian, ngay cả bây giờ cũng thế, thường xuyên trông thấy một vài học sinh nữ trong trường lấy ảnh của cậu để làm bìa sách đấy, ta đề nghị cậu lúc đi dạo trong khuôn viên trường, tốt nhất đội mũ hoặc đeo mặt nạ, bây giờ học sinh nữ là càng ngày càng thoáng, ừm, nam cũng thế."

"Cảm ơn ngài nhắc nhở, thưa thầy, rất vui có thể được vào lớp mà nghe bài giảng của thầy."

"Ta tên là Sidrod."

"Thầy Sidrod."

"Mà này, Bộ trưởng Karen, cậu thật sự không cân nhắc tới việc nghiên cứu lịch sử một chút sao, thỏa thích rong chơi trong dòng sông lịch sử, thỉnh thoảng quay mặt lên để ánh mặt trời chiếu lên bụng, cũng rất vui vẻ."

"Thưa thầy, đây là giấc mộng sau này của ta.”

"Vậy bây giờ thì sao?"

"Ta muốn thừa dịp còn trẻ để thử viết ra lịch sử."

"Ha ha ha ha." Sidrod nở nụ cười, "Thằng nhóc cậu, đáng tiếc cháu gái của ta lớn tuổi, nếu không ta thật muốn giới thiệu cháu gái của ta cho cậu, đến lúc đó chúng ta sẽ có thêm cơ hội để gặp mặt và trao đổi."

Sidrod đương nhiên biết rõ học tại chức chỉ là đến trường để mạ vàng, mà học sinh giữ chức vị càng cao thì thường thường càng qua loa hơn.

"A!" Sidrod vỗ trán một cái, "Suýt nữa quên mất, cháu gái của ta thật ra là đã kết hôn rồi."

"Ha ha." Karen cười lễ phép.

"Buổi chiều cậu có còn phải đi học sao?"

"Buổi chiều ngài có lớp sao?"

"Buổi chiều không có lớp, bình thường lớp học của ta là buổi sáng và tối, như vậy sẽ tiện để học sinh chìm vào giấc ngủ và ngủ bù hơn."

"Vậy buổi chiều ta còn cần đi học."

"Vậy buổi chiều cậu chọn lớp gì vậy?"

"Nhận biết và phán định Tà Giáo."

"Cậu chọn lớp, thật là thiếu lưu ý, chưa kể, cậu cũng không thể lựa chọn một vài lớp trông có vẻ bình thường một chút sao?"

"Ngài đang chỉ về tính thực dụng sao?"

"Ừm, đúng vậy, a, ta hiểu rồi, mấy lớp có tính thực dụng thì cậu cũng chướng mắt. Lớp trận pháp thì sao, lớp trận pháp có nhiều học sinh đến dự thính nhất, học tại chức cũng cực kỳ thích đến cái lớp học này."

"Ta cũng không phải cảm thấy quá hứng thú với trận pháp."

"A, thì ra là như thế, đi thôi, ta phải đi nấu cơm trưa cho cháu gái ta, thừa dịp trước khi còn không chết đói."

"Ngài?"

"Có muốn đến nhà ta cùng dùng cơm trưa không? Người phụ trách cái lớp mà cậu tham dự buổi chiều cũng ở sát vách, ta mời hắn cùng đến, lúc đó buổi chiều cả hai cùng đến lớp."

"Cám ơn ngài đã mời."

"Vậy thì đi thôi, mặc dù ngủ bù rất quan trọng, nhưng ta cũng không muốn dạy quá giờ, bởi vì lo lắng cho bàng quang của các bạn học sinh sẽ không nín được nữa.”

"Bộp!"

Một tiếng vang giòn truyền ra.

Các bạn học đang ngủ ngon, nhao nhao ngẩng đầu, chỉ cảm thấy tinh thần sảng khoái.

Thật ra sinh viên đại học Trật Tự vốn có tố chất rất cao, cần phải đi kiếm sống là số ít, nhưng lớp của giáo sư Sidrod mặc dù nhàm chán lại luôn là môn học tự chọn mà lớp chật kín người.

Bởi vì tại cái này lớp bên trên, ngươi thậm chí có thể trị liệu tốt chứng mất ngủ.

"Ừm sao sao…”

Richard cũng cực kì thoải mái mà ngẩng đầu, khuỷu tay lau đi nước bọt ở khóe miệng, cánh tay và trên mặt cũng đã có dấu đỏ do tì xuống bàn.

Sau đó, cậu ta nhìn thấy một bộ răng giả màu trắng trước mặt.

"Ừm? Đây là thứ gì?"

Bộ răng giả bỗng nhiên mở miệng:

"Richard, cậu về nhà khách đi, ta đến nhà thầy giáo để ăn cơm."

"A, được rồi."

Richard thu răng giả lại, sau đó xoay người, đưa tay vỗ vỗ vai học sinh ở trước mặt mình:

"Này, bạn học, phòng vệ sinh ở đâu thế?"

"Đi ra ngoài rẽ trái. '

"Rẽ trái là tới?"

"Cái hàng người xếp dài nhất."

...

"Bộ trưởng Karen, cậu cảm thấy đoạn lịch sử này là thú vị nhất?"

"Ta là học sinh của ngài, ngài trực tiếp gọi ta là Karen được rồi. Thưa thầy, ta tương đối cảm thấy hứng thú chính là thời kỳ cuối kỷ nguyên trước … và thời kỳ Ánh Sáng Thần Giáo biến mất."

"Cũng tương tự với phần đông người, ha ha. Chỉ có điều là thời kỳ cuối của kỷ nguyên trước bởi vì một ít nguyên nhân đặc thù, thật ra ghi chép có sự đứt gãy, cái này cũng là tiêu đề nghiên cứu của ta. Nhưng mà sự diệt vong của Ánh Sáng Thần Giáo không thể tách khỏi một người, Giáo Hoàng Điên đời cuối cùng, ta có lập ra một hệ thống để nghiên cứu."

Nói xong, Sidrod lấy ra chìa khoá cắm vào, vặn chìa, mở cửa ra.

"Vào đi, trước hết để cho ta xác nhận một chút, đứa cháu gái nhỏ của ta có còn sống không."

Bước qua cửa trước, đi vào phòng khách.

Karen nhìn thấy “cháu gái nhỏ” ba mươi tuổi của Sidrod.

Cô ta vừa thức, ngồi ở trên ghế sa lon, trên người mặc áo ngủ, đi chân đất, tóc rối tung, trong tay kẹp một điếu thuốc.

Một người vừa tỉnh ngủ tất nhiên là rất "Lộn xộn", cũng rất khó mà gọn gàng.

"Cháu gái nhỏ" ngẩng đầu, đối mặt với Karen.

"Cháu gái nhỏ" nhíu mày.

Karen thì yên lặng hành lễ: "Ngài Trưởng khu."

Gaspol quay đầu nhìn về phía ông nội mình, Sidrod "ha ha" cười một tiếng: "A, ta còn thực sự không ngờ tới, cả hai vậy mà làm việc trong cùng một hệ thống của một đại khu."

Gaspol dúi tắt điếu thuốc vào trong tách trà để trước mặt, đứng người lên, nhẹ gật đầu với Karen, không nói một câu nào, đi vào phòng tắm.

Sidrod còn nhìn về phía bóng lưng của cô ta mà lớn tiếng hỏi: "Cho nên, cháu nói cái tên Bộ trưởng dưới trướng đã đoạt đi toàn bộ quyền lực để cháu chỉ có thể làm người đi qua đường chính là Karen đó à?"

"Ầm!"

Cửa phòng tắm bị đóng kín.

Sidrod nhún vai, nhìn về phía Karen, cười nói: "Thật là trùng hợp."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!