“Ừng ực …ừng ực… ừng ực …”
Những bọt khí to lớn màu đen đang không ngừng nổi lên từ dưới biển đen, khi mỗi một bọt khí nổ tung ra đều tạo nên một luồng khí tanh hôi.
“Ôi…thối quá.”
Càng đến gần biển đen thì Connor càng khó chịu, với sự dạy bảo của Pall thì cô bé duy trì việc mỗi ngày, thói quen vệ sinh tốt đã để Connor có chút bệnh thích sạch sẽ.
Karen đứng trên lưng Connor nói: “Ngoan, bay vào đi.”
Cốt Long không còn cách nào, chỉ có thể tiếp tục bay về phía trước, sau khi bay đến rìa vùng biển nhưng chưa thấy Karen ra lệnh dừng lại thì Connor chỉ có thể bay đến phía trên vùng biển đen.
Diện tích của vùng biển đen vào lúc này đã to hơn gấp ba so với diện tích ban đầu, nó giống như là một cái nồi khổng lồ đã được đun lên, nếu đứng ở phía trên thì sẽ bị hơi nước tác động mạnh nhất.
Quanh người Connor được bao phủ bởi một lớp phòng ngự, nhưng lớp phòng ngự cũng không thể tiếp tục duy trì quá lâu, chỉ có thể không ngừng ngưng tụ hết lần này đến lần khác.
Sau khi bay vào trong thêm được một khoảng thì cái bóng của ba hòn đảo kia cũng dần lộ ra.
Nhưng sự ví von được sử dụng từ đầu thì đã không còn phù hợp.
Thứ mà Karen nhìn thấy là ba ngọn núi sừng sững phía trên biển mây màu đen.
Màn sương mù màu đen bay lên cao kia thế mà tạo nên hiệu quả nghệ thuật có tác dụng tựa như tranh sơn thuỷ.
Lúc dị biến này vừa mới bắt đầu tạo ra những cơn sóng dữ dội, ba hòn đảo xuất hiện ở trung ương chẳng qua là da đầu mà thôi.
Bây giờ là phần đầu và cổ đã nhô lên.
Điều này cho thấy tiến độ trở về của các vị cấp bậc Chủ Thần kia đã có thể trông thấy bằng mắt thường
Connor tiếp tục tiến lên, tốc độ ăn mòn của màn sương màu đen kia đã vượt qua tốc độ ngưng tụ lớp bảo hộ bên ngoài, trên bề ngoài màu trắng nõn của Cốt Long bây giờ đã xuất hiện nhiều vị trí bị nhuộm màu đen.
Đây là dấu hiệu của sự ô nhiễm.
Vùng biển đen này vốn đã có thuộc tính ô nhiễm, chỉ có điều từ lúc mới bắt đầu mức độ ô nhiễm cũng không cao, chỉ cần không xuống bơi lội trong nước và trang bị bảo hộ đầy đủ thì sẽ không có vấn đề gì.
Nhưng với sự biến chuyển gần đây thì thuộc tính ô nhiễm bỗng được tăng cường, nồng độ ô nhiễm ở phía ngoài bây giờ cũng đã vượt xa so với trong hang động ô nhiễm ở Wien.
Còn ở phía trong thì càng đáng sợ hơn, ngay cả sự thăm dò của Thần khí cũng bị quấy nhiễu mà mất khống chế.
Kỵ Sĩ Đoàn vốn dự định sử dụng Pháo Ma Tinh để tấn công hàng loạt nhằm suy yếu sự ô nhiễm, hoặc là áp dụng thuật pháp Thanh tẩy liên hợp để cố mở đường. Dù gì thì với cuộc đại chiến sắp xảy ra, các quan chỉ huy rất mong muốn biết được tin tức phía trong.
Nhưng những đề nghị này, đều bị bộ môn trận pháp và bộ chỉ huy bác bỏ.
Bởi vì theo quan sát thì mặc dù vùng biển đen này là nơi sinh ra của “Tội ác” nhưng cùng lúc cũng là nguồn gốc của sự trói buộc, Làm suy yếu và phá hư nó có khả năng rất lớn sẽ làm cho sự trói buộc còn lại biến mất, rút ngắn khoảng thời gian trở về của các Thần linh.
Ở dưới bối cảnh này thì chỉ có thể áp dụng phương thức cử đội cảm tử tiến vào thăm dò nội bộ, nhưng sau khi liên tục phái ra mấy đội thì bất kể có trang bị phòng hộ thế nào cũng đều không thể còn sống mà ra ngoài.
Hồi âm ở khoảng cách xa và gần với khu vực trung tâm nhất truyền về thông tin rằng… bọn họ gặp phải tập kích.
Sau khi Karen dùng thân phận thư ký của Đại tế tự để quay trở lại Vườn Sinh Mệnh thì đã chủ động gánh vác trách nhiệm cho đợt thăm dò tiếp theo.
Những quan chỉ huy kia lúc đầu vốn không đồng ý, nhưng thân phận của Karen đặc thù nên họ cũng không có quyền bác bỏ.
Lúc này, Karen đã đi rìa của khu vực trung tâm, phía trước tựa như xuất hiện một vách ngăn ngăn cách khu vực bên trong ba cái đầu kia.
Nơi này cũng là chỗ mà mực nước của vùng biển đen cao nhất, thể hiện nên xu hướng chảy tràn ra ngoài vô cùng rõ ràng.
Rất giống như là khi một người đứng lên từ trong bồn tắm khiến mặt nước chuyển động, chỉ có điều là cái bồn tắm này quá mức rộng lớn, thân thể của Thần đứng lên thì càng mênh mông hơn khiến cho tất cả quá trình trở nên chậm rãi hơn. Karen trông thấy phía dưới xuất hiện một chiếc thuyền, đó là trang bị mà đội trinh sát trước đó sử dụng.
“Xuống dưới, Connor.”
Cốt Long bay xuống phía dưới, sau khi đến gần thì mới phát hiện chiếc thuyền kia đã bị gãy làm đôi.
“A…a…a…”
“Aaaa…”
Từng tiếng gào thét bỗng nhiên phát ra từ dưới mặt biển, ngay sau đó từng con ác linh xuấtt hiện, trên người ác linh còn mặc thần bào Trật Tự, đây là các thành viên của đội trinh sát trước đó.
“Connor, giải thoát cho họ”
Cốt Long vung đuôi, lực tác động cực mạnh đập nát những ác linh do ô nhiễm này trong nháy mắt.
Karen thì thừa cơ nhảy từ trên người Connor xuống chiếc thuyền hỏng.
Đây là phần đầu thuyền vẫn còn nổi trên mặt biển, toàn bộ các loại trận pháp ở trong đều đã mất tác dụng do sự ăn mòn của ô nhiễm.
Có thể đến gần đến nơi đây thì đủ để chứng minh sự ưu tú của đội trinh sát này, mà họ thật đúng là không trông chờ vào chút sự may mắn nào để có thể rời khỏi nơi này, hoàn toàn dùng mạng sống của mình để đánh cược hòng thu thập thêm tin tức cho quân đoàn đi theo sau.
Tình huống tương tự lần này cũng đã xuất hiện khi vùng biển đen vừa xuất hiện, rất nhiều thần quan của các trạm giám sát không để ý đến sự an toàn của mình mà kiên trì đo lường các số liệu mới nhất để gửi ra ngoài, lúc này mới có thể để những người ở phía sau có thêm nhiều thông tin, không đến mức mù loà chẳng biết gì.
Mỗi một thần quan đều biết rõ một điều đó là không thể nhìn rõ vào Thần;
Nhưng muốn khai chiến với Thần thì nhất định phải nhìn Thần cho rõ ràng.
Đây không phải nghịch lý, đây là cái giá nhất định phải trả.
Karen nhỉn thấy một cái hộp gỗ ở trong phòng chỉ huy nơi đầu thuyền, vào thời khắc sống còn thì chắc hẳn quan chỉ huy của cả đội đã đặt những tin tức tình báo chưa kịp truyền ra ngoài vào bên trong.
Thế nhưng cho dù hộp gỗ vốn vô cùng cứng cáp thì đường vân trận pháp nội bộ cũng đã bị ăn mòn, lúc Karen đụng vào nó thì nước mủ tanh hôi chảy ra từ phía trong.
Karen đổ nước mủ ra, sau đó cầm lấy hộp gỗ. Cùng lúc đó có một tiếng gầm giận dữ truyền ra từ bên ngoài.