Virtus's Reader
Số 13 Phố Mink

Chương 3085: CHƯƠNG 3085: ĐẾM NGƯỢC (2)

“Rống!”

Karen bước ra thì trông thấy một con rết khổng lồ chui ra từ dưới mặt biển, dù cho toàn cơ thể của nó đã mục rữa thì vẫn lộ ra vẻ dữ tợn vô cùng.

“Lapas.”

Trong tranh vẽ tường của Sinh Mệnh Thần Giáo, trên cánh tay phải của Thần Sinh Mệnh đời thứ hai có hình xăm của Lapas.

Tương truyền rằng nó là sinh vật có thể ăn mòn Cây Sinh Mệnh, có ý định dần dần gặm nhấm Cây Sinh Mệnh nhưng cuối cùng bị Thần Sinh Mệnh trấn áp, dung nhập vào trong cơ thể của Thần.

Từ đó, Sinh Mệnh Thần Giáo có được một hệ thống mới tiến hành các thí nghiệm về con rết người tàn khốc ở trong tiểu thế giới, cũng chỉ là vì muốn nuôi dưỡng ra đời sau của Lapas.

Nhưng sinh vật trước mắt này mặc dù không phải bản thể của Lapas, cũng không phải sản phẩm được nuôi dưỡng không hoàn thiện, Lapas là sự tồn tại cực điểm của tàn ác, dùng ô uế làm thức ăn, sinh ra từ trong sự nhơ bẩn, có lẽ hoàn cảnh nơi này đã để cho hình chiếu của nó hiện ra, trở về trước Chủ Thần một bước.

Dù đối mặt với loại yêu thú hùng mạnh của kỷ nguyên trước này nhưng Connor không có chút e ngại nào, chỉ thấy cô bé liên tục sử dụng ba loại thuật pháp phòng ngự lên trên cơ thể của mình sau đó lại thực hiện một trận pháp phòng ngự rồi trực tiếp vọt xuống dưới để mà cắn giết cận chiến với Lapas. Hai sinh vật to lớn tạo nên sóng gió dữ dỗi trên mặt biển.

Sau khi nhìn thấy Connor không yếu thế hơn đối phương thì Karen xoay người, mặt hướng về khu vực trung tâm, mặc dù có một lớp ngăn cách nhưng vẫn có thể cảm giác được luồng khí thế đáng sợ đang tràn ra.

Anh giơ tay lên, muốn thử phá vỡ vách ngăn này, nhưng khi sức mạnh của anh vừa tiếp xúc với vách ngăn thì chỉ trong chốc lát hai con ngươi của Karen đã đỏ rực lên, trong ý thức tràn ngập lên các loại tâm tình tiêu cực.

Ở trong linh hồn thì cơn nghiện đói cũng bắt đầu gào thét, cưỡng ép giúp Karen thoát ra khỏi trạng thái điên dại.

Karen thu tay lại, đây là lần đầu tiên anh e sợ mà lựa chọn rút lui khi đứng trước sự uy hiếp trên mặt linh hồn.

Bởi vì bên trong tràn ngập oán niệm cực kỳ dày đặc, không chỉ ba vị Chủ Thần này mà còn có rất nhiều Thần linh đã chết đi dọc đường, đây là oán niệm ngập trời của cả một đám Thần, ngay cả cơn nghiện đói cũng không thể xen vào.

“Nhờ Loya chia sẻ giúp mình.”

Karen từ bỏ kế hoạch tiếp tục tiến vào sâu hơn để thăm dò, anh bay người lên.

Thấy Karen như đang có ý ra tay hỗ trợ, Connor sốt ruột mà liên tục phát ra tiếng gầm thét:

“Gâu gâu gâu!”

Lập tức, vốt rồng không ngừng đập lên người con rết, đuôi rồng liên tục quất tới.

Đây không phải là màn chém giết nhau đặc sặc gì, chủ yếu là so xem ai da dày chịu đòn tốt hơn, rất hiển nhiên là Connor có thiên phú chủng tộc lại tu luyện thêm nhiều loại kỹ năng từ trong chương trình học đã để Connor chiếm ưu thế trong cuộc đấu.

Cơ thể Cốt Long quấn chặt lấy con rết, sau vài tiếng nổ tung liên tục vang lên thì con rết vỡ tan.

Lúc này như có một sự kêu gọi từ bên trong vách ngăn, dấu ấn tinh thần của Lapas được triệu hồi.

Karen vốn có thể tiến hành ngăn cản, ít nhất có thể lợi dụng cơn nghiện đói để trực tiếp nuốt nó vào, nhưng mà vì không muốn đánh động đến các Thần linh ở bên trong nên Karen vẫn không làm gì, bỏ mặc cho cái dấu ấn kia bay vụt qua trên đầu mình.

Con rết này rất giống một con chó săn được dùng để mở đường, đáng tiếc rằng Vườn Sinh Mệnh đã bị Trật Tự Thần Giáo cày xới qua một lần, thật sự không còn thứ gì dư dả để trở thành đồ ăn cho nó.

Mà cái vùng biển đen rộng lớn này vốn xuất hiện ở vị trí gốc rễ của Cây Sinh Mệnh, nói cách khác thì cho dù không có Trật Tự Thần Giáo đánh vào nơi đây thì chỗ này vốn cũng nên là nơi bị hiến tế.

Đây là một sự thật cực kỳ tàn khốc, vốn từ trong suy nghĩ thì hai vị Chủ Thần Sinh Mệnh kia…có lẽ đã sớm lên kế hoạch xem tín đồ của mình như món ăn đầu tiên sau khi trở về.

Đúng vậy, không có cái gì càng ngon miệng và thích hợp hơn thần quan cùng hệ với mình.

“Connor, chúng ta trở về.”

“Được rồi!”

Connor bay người lên, sau khi Karen đáp xuống trên lưng thì phát hiện Cốt Long cả người vốn trắng noãn đã trở biến thành màu đen giống như bị nhuộm màu.

Nhưng thứ chống đỡ cho cô bé thực chất là nhân tố ngang ngược bên trong bị kích phát ra, toả vẻ vô cùng hưng phấn, cũng không quan tâm bây giờ mình có bẩn hay không.

Đợi đến lúc bay gần đến phần rìa thì Karen bảo Connor dừng lại.

“Trật Tự - Thanh Tẩy.”

Từng sợi Xiềng Xích Trật Tự toả ra từ dưới chân Karen rồi bao phủ Connor, ô nhiễm trên người Cốt Long bị xiềng xích hấp thụ và thanh tẩy hoàn toàn, lúc này Cốt Long lại khôi phục lại vẻ trắng noãn khi trước.

Cũng vì Karen là người thừa kế Thần Trật Tự nên không thèm để ý đến những ô nhiễm này, nếu không thì muốn xử lý cho tốt cũng không phải chuyện dễ dàng.

Sau khi trông thấy Cốt Long bay ra, Daan và một đám quan chỉ huy cao cấp của Kỵ Sĩ Đoàn cũng đều nhao nhao thở phào một cái.

Karen đáp xuống đất, Connor hóa thành hình người, lúc lấy từ trong túi ra một viên thuốc để chuẩn bị ăn thì lại bị Karen đưa tay đập xuống trên mặt đất.

“Không sạch sẽ, chờ một lúc nữa sẽ lấy phần khác cho ngươi.”

“Những cái kia ăn không ngon.”

Connor có chút ấm ức nhìn thoáng qua thuốc rơi trên đất, trong bộ hậu cần của Kỵ Sĩ Đoàn có chuẩn bị rất nhiều đồ ăn cho yêu thú, nhưng sao ngon miệng bằng đồ ăn được chế biến đặc biệt cho mình.

“Thời kỳ đặc biệt, ráng chịu một chút.”

Karen sờ lên đầu Connor, sau đó trực tiếp hướng đi về phía Daan: “Chư vị, chúng ta vào trong lều mà nói chuyện đi.”

Đám người chạy vào trong lều chỉ huy, Karen cố ý ngẩng đầu nhìn hai bên, một bên là trận địa lít nhít các khẩu Pháo Ma Tinh, tất cả Pháo Ma Tinh đang chuẩn bị chờ kích hoạt; một bên là đội hình yêu thú, bên trong là các loại yêu thú hùng mạnh đang ngủ say.

Đây cũng chỉ là những gì có thể nhìn thấy từ vị trí này, trên thực tế thì còn có những trận địa khác đã.

Ba nhánh Kỵ Sĩ Đoàn Trật Tự đã ở đây để sẵn sàng đón quân địch, vốn liếng tất cả đều chở tới, mặt khác, phía sau có nhiều trận pháp dịch chuyển quy mô lớn đã được chuẩn bị sẵn, có ba chi Kỵ Sĩ Đoàn, tùy thời làm tốt tiếp viện chuẩn bị, đây là còn chưa tính đến một đám đoàn chính quy đánh phụ trợ.

Nhìn thấy bọn họ thì trong lòng Karen không khỏi cảm thấy thêm yên tâm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!