Virtus's Reader
Số 13 Phố Mink

Chương 707: CHƯƠNG 707: BIỂN SÂU (2)

Nửa giờ sau, Peia rốt cục giảm tốc độ xe xuống, giữ tốc độ ổn định, nghĩa là đã tránh được nguy hiểm, khách sạn Ankara cũng đã trong tầm mắt.

Karen dừng việc cảnh giới bên ngoài cửa xe, nghiêm túc nhìn về phía vị thần tử Pamirez giáo này.

Đầu tiên, anh ta rất trẻ trung, chắc cũng chưa được ba mươi tuổi, khuôn mặt trắng nõn, nhưng lại có chút hơi dài, góc cạnh trên gương mặt cũng rõ ràng, tóc màu vàng kim, cho người ta một loại cảm giác u buồn và thâm thúy.

"Chào ngài Derius, tôi là tổ trưởng đội cận vệ của ngài trong lần đàm phán lần này ở Thành phố York, ngài có thể gọi tôi là Karen, tôi và tiểu đội của mình sẽ phụ trách đảm bảo sự an toàn của ngài ở Thành phố York."

Ha... Thiếu chút nữa là không có cơ hội nói ra mấy câu chuẩn bị sẵn này rồi.

Đồng thời, Karen còn nói thầm thêm một câu trong bụng: Về sự cố trên thuyền lúc nãy của ngài, bởi vì chân của ngài còn chưa đặt lên mặt đất của Thành phố York, cho nên không có gì liên quan đến chúng ta.

Derius khẽ gật đầu, nói: "Làm cho mọi người chê cười rồi."

Làm cho chúng ta cười chê?

Karen lập tức phản ứng kịp với lời này, hỏi:

"Đại nhân, xin hỏi vụ tập kích trên tàu lúc nãy, là do một người bên cạnh ngài làm ra sao?"

"Ừm, là một vị trưởng lão đi theo cùng ta làm ra, hắn muốn chôn vùi ta dưới đáy biển."

Tất nhiên, vị trưởng lão kia đã thất bại.

Ở trong lòng Karen bắt đầu suy nghĩ về thực lực của vị thần tử này, vị trưởng lão phản bội kia chắc chắn sẽ không rảnh mà đọc một bài diễn văn dài dòng rồi mới cho nổ tàu, mà nếu như biết trước vị trưởng lão này sẽ phản bội mình thì Derius cũng sẽ không để cho hắn ta cùng lên tàu với mình, còn cố ý đợi đến khi sắp cập bến mới diễn trò này.

Cho nên, tình huống lúc đó hẳn là vị trưởng lão kia là lợi dụng thời điểm tàu sắp cập bến khiến cho lòng cảnh giác của mọi người hạ xuống mức thấp nhất rồi mới ra tay, nhưng mặc dù như thế, Derius vẫn như cũ không chỉ không chút tổn thương mà bước lên bờ, mà lại mang theo một đám người khác.

"Như vậy, vì đảm bảo sự an toàn của ngài, nếu ngài cần giao tiếp với người trong đoàn của mình cần phải thông qua sự sắp xếp của chúng tôi, dù như vậy có lẽ sẽ có ảnh hưởng nhất định đến quá trình đàm phán của ngài, nhưng xin ngài hãy yên tâm, quá trình sẽ chỉ bị kéo dài thêm một chút, nhưng sẽ không ảnh hưởng đến quy trình ban đầu của cuộc đàm phán, xin ngài hãy tin tưởng thành ý của Trật Tự."

"Ta tin tưởng, ta cũng nguyện ý nghe theo sự sắp xếp."

Derius rất dễ nói chuyện, ngay lập tức đáp ứng.

Karen lại hỏi: "Xin hỏi, ngài có nhu cầu thăm người thân hoặc bạn bè gì không, hoặc là có ý đến nơi nào đó để du ngoạn? Nếu có, xin ngài hãy nói với tôi bây giờ, tôi sẽ báo cáo phía trên, nếu như khởi hành, tiểu đội của tôi sẽ phụ trách an toàn cho chuyến đi của ngài."

Trong nhiệm vụ bảo vệ lần trước, Ophelia đã đưa ra yêu cầu muốn đến thăm trang viên Ellen một chút, sau đó trên đường về đã gặp phải sự cố.

Tất nhiên, sự cố lần đó thật ra cũng không có quan hệ trực tiếp với Ophelia vì suy cho cùng thì cũng không phải là nhằm vào cô ta.

Nhưng là, đã làm nhân viên bảo vệ, Karen vẫn rất hy vọng mục tiêu bảo vệ của mình có thể ở yên một chỗ trong khách sạn mà không ra ngoài.

Derius hồi đáp: "Ta không có nhu cầu về phương diện này, ta hi vọng có thể đẩy nhanh tiến độ lịch trình của cuộc đàm phán."

"Được rồi, tôi đã biết, cám ơn sự phối hợp của ngài, nếu như ngài còn có nhu cầu gì khác, xin hãy thông báo cho tôi bất cứ lúc nào."

Derius từ trong túi của mình lấy ra một tấm thẻ từ, đưa cho Karen.

Karen đưa tay cầm lấy, loại thẻ này thật ra cũng có tác dụng tương đương với thẻ ngân hàng trong thế tục, mỗi một giáo hội chính thống đều sẽ cung cấp loại thẻ tương tự, về phần người của riêng mỗi giáo hội, dùng giấy chứng nhận là được rồi.

Trên thẻ có dấu hiệu của "Luân hồi thần giáo", in một bức tượng đá luân hồi, đầu người thân sói, là một con chó trung thành chuyên phụ trách canh giữ Địa Ngục trong thần thoại tự thuật của Luân Hồi Thần Giáo.

Tấm thẻ này không có ký tên, do vậy ai cầm đều có thể dùng được, thật ra cho dù có ký tên hay không đều không quan trọng, mỗi cái giáo hội cũng sẽ không hi vọng phiếu điểm của giáo hội mình chỉ có thể lưu hành nội bộ, nhưng nếu như là thẻ ký tên mà nói, nếu như thân phận của người ký tên trên thẻ có dấu hiệu chi tiêu bất thường, chắc chắn sẽ bị nội bộ của thần giáo điều tra, nhưng loại điều tra này cũng không xảy ra với người ngoài giáo.

Cũng bởi vậy, Karen chắc chắn sẽ không gửi phiếu điểm vào trong tài khoản do mình đứng tên, những người khác trong đội cũng giống như vậy, mọi người vẫn thích mua sắm trên chợ đen hơn.

Chỉ là bây giờ Karen có thêm đứa em họ là Richard, về sau nếu mình muốn tiêu dùng bằng con đường chính quy, có thể để cho Richard giúp mình, dù sao với điều kiện của gia đình cậu ta, xuất hiện một khoản chi tiêu số lượng lớn cũng dễ giải thích được, sẽ không khiến cho người khác hoài nghi, như vậy cũng có thể xem như là một hình thức rửa tiền... A không, phải gọi là "rửa phiếu".

"Trong tấm thẻ này có môt trăm nghìn phiếu Luân Hồi, xem như tôi mời mọi người trong đội bảo vệ ăn bánh uống trà."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!