Một trăm nghìn phiếu Luân Hồi, đem ra đổi ở chợ đen thì tương đương với tám mươi nghìn phiếu Trật Tự.
Pamirez giáo tất nhiên cũng có phát hành phiếu điểm của giáo hội mình, phạm vi lưu thông chắc chắn không rộng rãi bằng, đồ vật có thể mua cũng ít hơn rất nhiều so với những giáo hội chính thống khác, trên thị trường phiếu điểm không được quan tâm lắm;
Quan trọng nhất chính là một khi tin tức Pamirez giáo sắp dung hợp vào Trật Tự Thần Giáo bị truyền ra bên ngoài, như vậy giá trị của phiếu điểm được phát hành bởi Pamirez giáo trên thị trường sẽ hạ xuống không phanh, nếu tình hình cực đoan hơn một chút thì đến lúc đó có lẽ sức mua của phiếu điểm Pamirez còn thấp hơn cả đồng Rael của Wien.
Cho nên, việc tặng quà mặc kệ là xem xét trên góc độ tiện lợi hay là thành ý của người tặng đi nữa, tăng phiếu điểm của giáo hội chính thống sẽ thích hợp nhất.
Karen không ra vẻ chối từ, mà là trực tiếp nhận tấm thẻ này.
"Đại nhân, tôi đại diện cho cả đội, cám ơn sự phóng khoáng của ngài."
"Cậu nói quá lời rồi."
Đột nhiên,
Thần tử bỗng nhiên quay người nhìn về phía tài xế, không, là thông qua cửa kính xe mà nhìn về phía trước.
Karen cũng cảm ứng được cái gì, phía trước có một luồng khí thế để cho người ta cảm thấy kinh sợ.
"Dừng xe!"
"Dừng xe!"
Derius và Karen gần như đồng thanh hô lên với Peia đang lái xe.
Nhưng Peia không có phanh xe lại, mà tiếp tục duy trì tốc độ như cũ, giải thích nói:
"Mệnh lệnh của đội trưởng, tiếp tục đi tới."
"Ông!"
Phía trước ở trên không trung, bỗng nhiên xuất hiện những vết nứt màu đen, ngay sau đó khu vực xung quanh vết nứt bắt đầu vặn vẹo rồi xoay tròn, một lỗ đen đường kính khoảng chừng mười mét xuất hiện giữa không trung.
Một bàn tay lớn trắng nõn, nhô ra từ bên trong lỗ đen, ngón trỏ chỉ ra, hướng về phía chiếc xe đang chạy!
Một ngón trỏ này to bằng cả một cái cột điện, phía trên mang theo cảm giác sắc bén kinh khủng, một khi thật sự đâm vào trên xe hộ tống khách quý, chắc chắn sẽ tạo ra sự cố không tưởng.
Áo Giáp Hải Thần lập tức hiện ra trên người của Karen, Áo Giáp Hải Thần bây giờ đã được anh sử dụng luồng sức mạnh màu đen của Trật Tự phủ lên bên trên cho nên màu sắc không còn bắt mắt như trước.
Trong hai con ngươi của Derius hiện lên ánh sáng màu xanh lam, khí thế nhanh chóng tăng lên cao, dưới luồng khí thế này, Karen đang được Áo Giáp Hải Thần bảo vệ vậy mà không có bất cứ cảm giác an toàn nào.
Peia tin tưởng đội trưởng một cách vô điều kiện, dù cho trông thấy cái ngón trỏ khổng lồ kia đang đè xuống về phía buồng lái của cô, nhưng cô vẫn không thèm phanh xe lại, thậm chí vô lăng cũng không xoay một chút nào.
Lúc này,
Một bóng người màu đen xuất hiện ở phía trước xe, đó là Neo!
Trên người của Neo cháy rực lên một ngọn lửa màu đen, anh ta dùng cơ thể của mình mà đụng vào trên ngón tay kia.
"Ầm!"
Cả người Neo bị đụng bay ra ngoài, nhưng ngọn lửa màu đen lại thuận theo ngón tay mà không ngừng lan lên phía trên, trong lúc đó Karen mơ hồ nghe được tiếng thét lên của một người phụ nữ, cái ngón tay đó lấy một tốc độ rất nhanh mà bay trở vào trong hố đen, sau đó, cái hố đen được tạo ra từ vết nứt không gian kia cũng biến mất theo.
"Ha..."
Karen giải trừ Áo Giáp Hải Thần, khí thế của Darien cũng lập tức hạ thấp xuống.
Peia mở miệng nói: "Đội trưởng nói ngài ấy không có việc gì, chúng ta trực tiếp tiến vào khách sạn."
Rất nhanh, xe hộ tống khách quý đã vào phạm vi của khách sạn Ankara, sau khi chạy qua chốt bảo vệ bên ngoài, cũng có nghĩa là đám người Karen có thể thở phào nhẹ nhõm.
Xe dừng lại trước cao ốc của khách sạn, Karen dẫn Derius vào đại sảnh để làm thủ tục nhận phòng, hiệu suất làm việc của lễ tân rất nhanh, nửa phút đã làm xong thủ tục, Karen dẫn Derius đi đến thang máy.
Ngoài lực lượng bảo an ra, mỗi một tầng lầu đều có thang máy chuyên dụng riêng, như vậy có thể đảm bảo sự an toàn của một tầng lầu đặc biệt, nếu như muốn thông qua những cách khác mà lên lầu, những trận pháp phòng ngự ở khắp nơi sẽ khiến cho kẻ đột nhập cảm thấy tuyệt vọng.
"Đinh..."
Cửa thang máy mở ra, Karen trông thấy bên trong một người đang mặc quần áo của phục vụ khách sạn... là Richard.
Fanny vậy mà sắp xếp cho cậu ta làm "Nhân viên trực thang máy"?
Richard làm một cái động tác tay ra hiệu "Mời", chờ đến sau khi đám người của Karen đã bước vào, cậu ta lập tức chọn tầng lầu, đóng cửa thang máy lại, sau đó, hai tay đặt ở trước người, giống như tư thế của đám người Karen.
Quan sát từ phía bên cạnh có thể thấy được vẻ mặt của Richard vô cùng nghiêm túc, bó cơ trên mặt đều căng chặt ra.
Chờ đến lúc lên đến tầng, tay Richard mở cửa thang máy đều đã lộ ra gân xanh.
Sau khi Karen dẫn Derius ra khỏi thang máy, còn cố ý quay đầu về hướng Richard rồi gật nhẹ đầu, Richard cũng dùng sức gật đầu đáp lại, sau đó đóng cửa thang máy lại.
Fanny mở cửa phòng giúp Derius, sau khi Derius đã vào phòng, Karen cầm lấy điện thoại trong phòng, kêu phục vụ đem thức ăn đến, Fanny thì đã rót cho Derius một tách cà phê.
"Đại nhân, đoàn người của ngài sau đó cũng sẽ được sắp xếp vào trong khách sạn, xin hỏi ban đêm ngài có cần gặp mặt với người trong đoàn hay không?" Karen hỏi.
"Không, không cần."
"Được rồi, thưa ngài, bữa tiệc chào đón sẽ được sắp xếp vào sáng ngày mai, dựa theo lịch trình sơ bộ đã định trước, buổi chiều sau khi bữa tiệc kết thúc, sẽ bắt đầu lần đàm phán thứ nhất."
"Được rồi, ta đã biết."
"Sau đó nhân viên phục vụ của khách sạn sẽ đưa đồ ăn và rượu lên, những thức ăn và rượu này đều đã chúng tôi kiểm tra qua hai lần, ngài có thể yên tâm mà dùng, mặt khác, nếu như ngài chọn thêm món ăn thì mời ngài nói trước ba tiếng, việc nấu nướng và kiểm tra sẽ cần một khoảng thời gian."
"Ta đã biết."
"Chúng ta sẽ ở trong căn phòng ngay đối diện, nếu như ngài có gì cần, có thể rung cái chuông trên bàn."
"Được rồi, cảm ơn."
"Đại nhân, ngài hãy nghỉ ngơi, chúng ta cáo lui trước."